“Được rồi.”
Hai ngày sau, Mạt Mạt lại đi tìm Thành, cô đuổi theo anh nói: “Tôi có thể trả học phí cho anh, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề.”
Thành đứng lại.
Cô mừng rỡ đi tới.
Thành quay đầu liếc cô một cái, một ánh nhìn đặc biệt lạnh lẽo: “Không phải vật gì cũng có thể dùng tiền mua!”
Cô ý thức được cô nói sai rồi, muốn rút lại thì đã quá muộn.
…
Liên tiếp nửa tháng, những cuộc điện thoại của An Nặc Hàn càng ngày càng ít, thời gian nói chuyện cũng càng lúc càng ngắn.
Mạt Mạt biết anh luôn luôn phải thức thâu đêm suốt sáng mà viết luận văn để tốt nghiệp, cô không đành lòng quấy rầy anh, anh cũng vốn chẳng có thời gian quan tâm đến cuộc sống của cô, lại càng không hề cótâm tư tham dự “sự nghiệp vĩ đại” bái sư học nghệ của cô.
Cô ít nhiều cũng có chút lạnh lẽo cô đơn, nhưng vừa nghĩ đến sau khi An Nặc Hàn tốt nghiệp sẽ trở lại ở cạnh cô, sớm chiều bên nhau, tâm tình cô đơn của cô lại chuyểnhóa thành mong đợi vô tận.
Về phần sự nghiệp vĩ đại bái sư học nghệ, không nhắc đến cũng được, một trang sử chua xót.
Thanh vẫn không đoái hoài đến cô, thế nhưng thời gian ở lại càng lúc càng dài.
Có một ngày. Mạt Mạt nghĩ ra một biện phát rất hay. Cô bao trọn quán bar. Trong quán bar trống vắng, cô đàn cho Thành nghe một bản piano “Định mệnh” cô đã học từ khi lên tám, đó là bản nhạc cô đã lén họcsau lưng An Nặc Hàn, để vì một ngày tươnglai học thành tài, cô sẽ tặng cho anh một sự kinh ngạc.
Cô dùng thời gian sáu năm để luyện tập duy nhất một bản nhạc này, nốt nhạc tươi đẹp, kỹ thuật thành thạo, kết hợp với tình cảm say đắm vô tận cô trút vào tiếng đàn,một bản piano này có thể nào không làm người rung động?
Chàng trai cao ngạo như Thành cũng đã rung động rồi.
Anh dùng tiếng Trung nói với cô: “Hàn Mạt, thứ bảy này đến giảng đường của nhạc viện Scotland chờ tôi.”
“Giảng đường nào cơ?”
Anh không đáp lại, quay người rời đi.
Bậc thầy, quả nhiên đều cool thế đó!
Thứ bảy, Mạt Mạt dậy thật sớm để chuẩn bị.
Mẹ cô thấy cô xuống tầng ăn sáng thì cảm thấy hơi bất ngờ. “Sao dậy sớm vậy?”
“Con có hẹn với bạn đi tập múa?”
Hàn Thiên Vu dường như có chút đăm chiêu nhìn cô, nhưng cũng không hỏi nhiều. Tronglòng Mạt Mạt trộm vui mừng, may mà cha già nhà cô gần đây đi nước ngoài xử lý mấy sự cố ngoài ý muốn, nếu không cái mánh khóe nho nhỏ này của cô làm sao có thể lừa gạt được cha già khôn khéo.
Mạt Mạt sắp xếp thật tốt rồi đi nhạc viện. Trước tiên cô dựa theo sơ đồ download online mà nhớ kỹ từng vị trí mỗi giảng đường trong nhạc viện, sau đó mới tìm lần lượt từng phòng một.
Cả buổi sáng, cô mê mướt mồ hôi tìm toàn bộ các giảng đường một lần, hoàn hoàn không có thu hoạch.
Buổi chiều, cô lại tìm lần lượt các giảng đường lần nữa… vẫn không có thu hoạch.
Trời sắp tối, cô vẫn không cam lòng, lại đi tìm một lượt nữa.
Đến lúc cô mệt đến kiệt sức, cô tìm thấy Thành trong một căn phòng có đàn piano. Anh ngồi trước đàn, đầu ngón tay ấn những nốt nhạt đơn điệu mà trúc trắc, nhưng trông anh đàn vô cùng chăm chú…
Cô mỉm cười. “Tôi biết anh sẽ không lừa tôi!”
Thành thoáng kinh ngạc, đôi mắt ánh vàng sâu thẳm, nhìn không thấu, đoán không ra.
“Tôi…” Cô chợt thấy hoa mắt, chân tay mềm nhũn, cả người không còn sức lực ngã xuống.
Khi nhắm mắt lại, cô ngửi thấy mùi hương trên người Thành, giống mùi hoa anh túc, bíẩn như vậy…
Lúc hồi tỉnh, cô đang nằm trên nền nhà, trảidưới người cô là áo khoác ngoài của Thành. Cô chống người ngồi dậy, cơ thể rất nặng, chân tay bủn rủn không có sức.
“Tôi ngủ rất lâu à?”
Thành ngồi bên đàn piano nhìn về phía cô, ánh vàng trong đôi mắt tựa như ánh mặt trời chiếu trên hoa bỉ ngạn.
“Xin lỗi!” Anh chân thành nói với cô.
Cô cười lắc đầu. “Đều tại tôi không tốt, tôi tới quá muộn.”
“Hôm nay chắc cô đã mệt rồi, tôi đưa cô vềnhà.”
Cô khẩn trương đứng dậy. “Tôi thật sự thíchgiọng hát của anh, tôi thật lòng muốn theo anh học.”
Anh nhìn cô, ánh vàng trong đôi mắt hơi u tối.
“Được rồi. Một giờ chiều thứ bảy, tôi đợi côở đây.”
“Cảm ơn! Cảm ơn!”
…
Thành đưa tôi về nhà.
Vừa vào đến cổng, Mạt Mạt phát hiện cha già nhà cô đã trở về, mang khuôn mặt lạnh lùng đứng bên cửa sổ. Mẹ cô ngồi cạnh chiếc bàn chật đầy thức ăn chờ đợi, lo lắng nhìn cô.
Cô có dự cảm chẳng lành.
“Cậu ta chính là Thành?” Hàn Trạc Thần trầm giọng hỏi.
Cô tự biết mình mắc phải sai lầm, cúi đầu nhận lỗi: “Vâng, sao bố biết?”
“Con rốt cuộc là đã đi đâu? Con có biết Tiểu An gọi cho con hơn mười cuộc điện thoại không, con không hề tiếp máy.”
Hơn mười cuộc điện thoại? Lúc ở trên xe cô có nhìn di động, rõ ràng không có báo gọi nhỡ.
À, có thể là Thành đã ấn nút xóa giúp cô.
“Con… Con không nghe thấy.” Cô nhỏ giọngnói.
“Con muốn học nhạc, bố có thể đưa con đi nhạc viện, tìm giáo viên tốt nhất cho con.”
“Con thích giọng hát của Thành.” Cô kiên trìnói. “Con chưa từng nghe thấy giọng hát nàochân thành đến vậy, thê lương như thế. Anh ất không dùng âm nhạc để hát, mà anh ấy dùng tâm hồn… Con nhất định phải theo học anh ấy.”
Cô nhìn mẹ xin giúp đỡ, chằng ngờ mẹ cô biểu biện rất không tán thành.
“Mạt Mạt…” Hàn Thiên Vu nói: “Chúng ta đang lo lắng cậu ta có suy nghĩ không phải đối với con, con quá đơn thuần, nhỡ may bịthiệt…”
Mạt Mạt nói: “Sao lại thế được? Có thể tạo ra thứ âm nhạc thuần khiết như vậy, trái tim anh ấy tuyệt đối không có khả năng nhiễm bẩn.”
Hàn Trạc Thần tỏ thái độ rất quả quyết: “Nói chung, bố không cho phép con đi theo cậu ta học.”
“Sao bố vô lý thế?” Cô dùng lời lẽ hợp tình hợp lý mà kháng nghị. “Anh Tiểu An còn cólý hơn cả bố!”
“Sao con lại bưởng bỉnh thế hả? Đều tại Tiểu An chiều hư con rồi!”
“Con không dạy, lỗi tại cha! Sao bố lại đem trách nhiệm đẩy cho người khác?”
Hàn Trạc Thần tức giận không nói được lời nào, bất đắc dĩ day day vùng trán giữa lông mày.
“Con không nói chuyện với bố nữa, con đi gọi điện cho anh Tiểu An, tránh để anh ấy lo lắng.”
“Con…” Hàn Trạc Thần quát, gọi lại Mạt Mạt đang muốn lên tầng: “Con đã ăn cơm tối chưa?”
Cô lắc đầu, cố tình làm ra vẻ rất đáng thương. “Con còn chưa ăn trưa.”
“Nói chuyện điện thoại xong thì xuống ăn gìđó đi.”
Mạt Mạt làm một mặt quỷ đáng yêu với ông: “Bố à, đúng là bố hiểu con nhất!”
…
Vào trong phòng, Mạt Mạt đóng cửa lại, gọiđiện cho An Nặc Hạn. Điện thoại còn chưa vang lên tín hiệu chờ, An Nặc Hàn đã nhấc máy, giọng nói của anh hơi khẩn trương: “Mạt Mạt?”
“Xin lỗi, anh Tiểu An, lúc nãy em không nghe được điện thoại của anh.”
“Em đã đi đâu?”
Cô thành thật trả lời. “Em đi học hát với Thành.”
“Học đến tận giờ này?”
“Vâng.” Bởi vì không muốn anh lo lắng nên cô không nói đến chuyện bị ngất xỉu.
“Bố em không đồng ý cho em học hát cùng anh ấy, anh có thể nói chuyện với ông ấy giúp em không?
An Nặc Hàn lại trầm ngâm. Gần đây anh luôn luôn thế này, thời gian nói chuyện còn ngắn hơn nhiều so với thời gian im lặng.
“Được. Lát nữa anh sẽ gọi điện cho ông ấy.”
“Cám ơn anh! Anh Tiểu An, em biết anh sẽ giúp em mà!”
…
An Nặc Hàn chưa bao giờ làm Mạt Mạt thấtvọng, lần này cũng không ngoại lệ. Anh gọi một cuộc điệu thoại cho Hàn Trạc Thần, không biết nói cái gì, ông đồng ý cho cô mỗi ngày có hai tiếng buổi chiều học nhạc cùng Thành.
Đương nhiên, có điều kiện tiên quyết.
Hàn Trạc Thần sai người điều tra Thành. Tên thật của Thành là Vincent, bố là hậu duệ quý tộc sống tại miền tây Australia, mẹ ruột là một người Trung Quốc đã qua đời, mẹ kế là người Australia còn rất trẻ. Thành rất nhớ mẹ anh ấy, nên thích người khác gọi tên tiếng Trung của anh – “Thành”. Khi học tại nhạc viện Scotland, thành tích của anh vô cùng xuất sắc, được rất nhiều thầy cô khen ngợi. Do cá tính caongoại nên bạn bè anh cũng không nhiều, nhưng những người biết anh đều nói anh là một người cực kỳ có giáo dục.
Hàn Trạc Thần dường như khá hài lòng vớikết quả điều tra này. Tuy nhiên, xuất phát từ lo lắng cho sự an toàn của con gái, ông vẫn phái một vệ sĩ vừa biết tiếng Trung vừa biết tiếng Anh đi cùng với Mạt Mạt. Vệ sĩ hết sức trách nhiệm, mỗi khi cô và Thành ngồi học hát với nhau, ông ta đều nhìn chằm chằm vào từng hành động của Thành.
Tự đáy lòng Mạt mạt cho rằng xã hội phong kiến cũng không có bảo thủ như cha già nhà mình!
Chương 14:
Cứ như vậy, Mạt Mạt đã thỏa mãn với ướcnguyện, đương nhiên cô học tập hết sức nỗ lực. Ngoại trừ khoảng thời gian lên lớp, cô thường xuyên luyện tập những gì Thành dạy.Bên cạnh sự thiên bẩm về âm luật, giọng hát trong veo, nỗ lực, cùng thế giới tình cảm phong phú của cô đã làm giọng hát củacô ngày càng trở nên êm ái.
Dần dần, Thành cũng không còn lạnh lùng với cô như trước, anh càng ngày càng để tâm dạy cô. Làm sao lấy hơi, làm sao dùng sự rung động dây thanh để tạo ra lực dãn và lực cản, làm sao có thể vận dụng được hai mức âm rung và ba mức âm rung… những thứ ấy anh đều giảng giải rất rõ ràng, làm mẫu từng lần một cho cô.
Đôi khi anh còn khen ngợi khuyến khích cô, nói rằng thật hiếm thấy cô gái nào vừa có thiên phú lại vừa nỗ lực như vậy.
Có một lần, Thành nhờ cô đàn một đoạn nhạc piano cho anh nghe, sau khi cô đàn xong, Thành nói: “Tôi nghĩ cô là người có chuyện để trong lòng, tôi vẫn thích người nào có nỗi lòng như thế…”
Cô cười nói: “Chuyện của tôi rất đơn giản, tôi yêu một người từ hồi còn thơ bé. Tôi nghe nói mỗi lần anh ấy không vui đều thích nghe mẹ tôi đàn bản nhạc này… Thế nên tôi mới lén lút học đàn, đợi đến hôn lễ của chúng tôi, tôi đàn cho anh ấy nghe bản nhạc ấy… Tôi muốn anh ấy biết, chỉ cần anh ấy vui vẻ, cái gì tôi cũng sẵn lòng làm! Thật ra, tôi đi theo anh học hát cũng là vì muốn anh ấy nghe được tiếng lòng của tôi, tôi hy vọng có một ngày anh ấy có thể hiểuđược tình cảm của tôi dành cho anh ấy…”
“Cô rất yêu anh ta…” Vẻ mặt của Thành hơimất tự nhiên, nhưng cũng không có ý chế nhạo.
“Vì sao anh không cười tôi ấu trĩ?”
“Âm nhạc là một loại phương thức biểu đạt và thổ lộ tình cảm, đứng trước âm nhạc, mỗi loại tình cảm đều quý giá, không được chê cười.” Cô cảm thấy rung động sâu sắc bởi lời anh nói, đây có lẽ là cái mang tên đồng cảm.
“Dù sao anh ấy vẫn nói tôi còn nhỏ, căn bản không phân biệt được cái gì là thích, cáigì là yêu… Không phải tôi không hiểu, là anh ấy không thể hiểu.” Nếu An Nặc Hàn cóthể hiểu âm nhạc như Thành thì tốt biết bao.
Ánh mắt của Thành chớp một cái, giọng điệu tràn ngập cảm xúc. “Anh ta không hiểucô, thì làm sao yêu cô được!”
Cô lại muốn nói gì đó, thì vệ sĩ của cô đến nhắc nhở đã tới giờ về.
Cô hậm hực rời đi.
Qua lần trò chuyện này, Thành hình như rấtthích tâm sự với cô, mỗi lần dạy cô hát xong đều dành lại hơn mười phút cùng cô nói chuyện.
Cô cũng thích tâm sự với Thành, vì ánh mắt Thành lúc nào cũng chăm chú như thế, trướcmặt Thành cô không hề là một đứa trẻ con, cô có cảm giác mình được tôn trọng, được người khác hiểu.
***
Thời gian học nhạc cùng Thành trôi rất nhanh, thấm thoát đã qua hai tháng, Mạt Mạt chuẩn bị đón sinh nhật mười lăm tuổi.
Cô từ sáng sớm đã ngồi ôm điện thoại chờ An Nặc Hàn gọi đến chúc mừng sinh nhật. Kể cả thời gian vào lớp, đi ăn, cô đều đặt điện thoại trước mắt, luôn luôn để ý tới nó.
Thế nhưng, tới tận năm giờ chiều, anh vẫn chưa gọi. Mạt Mạt cuối cùng không thể kiênnhẫn thêm nữa, muốn gọi điện để nhắc nhở anh, ai ngờ anh đã tắt điện thoại, cô gọi liêntục mấy lần vẫn đều là tắt máy.
Cô hiểu thời gian này An Nặc Hàn đang bận rộn cho việc tốt nghiệp, vừa phải sửa luận văn, vừa bận chia tay với bạn bè, lại vừa phải giải quyết một số thủ tục, có xem nhẹ mấy chuyện vụn vặt không đáng kể này cũng là rất bình thường. Dù sao sinh nhật của cô hàng năm đều có, quên một hailần cũng không có là gì.
Nhưng trong lòng cô vẫn không cam tâm, muốn gọi một lần cuối cùng cho An Nặc Hàn, tắt máy! Lại thêm một lần cuối cùng nữa, vẫn là tắt máy, thêm một lần cuối cùng nữa…
Để lại cho cô vẫn là sự thất vọng.
Lá cây bạch quả rơi đầy mặt đất, mây chiều che khuất vầng mặt trời, ánh nắng mờmịt chiếu xuyên tầng mây những tia sáng thê lương.
Cô một mình đeo cặp sách, đi ra khỏi trường học.
Đi tới cửa, cô vừa muốn đi tới gần chiếc xecó trách nhiệm đón cô, một chiếc xe thể thao màu đỏ đã đỗ ngay trước mặt.
Cửa sổ xe hạ xuống, tay Thành ngoắc ngoắc cô: “Lên xe.”
“Đi đâu?”
“Chúc mừng sinh nhật em.”
“Nhưng…. em phải về nhà, bố em nói muốn cho em một bất ngờ!” Tuy nói rằng tại giờ phút này, cô không hề có hứng thú với bất kỳ bất ngờ nào, nhưng cô vẫn không muốn làm ông mất hứng.
Thành nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Tôi có chuyện muốn nói với em, cho tôi một tiếng. OK?”
Cô nghĩ nghĩ một lúc, bảo lái xe về trước, nói cô lát nữa sẽ tự mình trở về, nhưng lái xe kiên quyết muốn đi cùng cô, để tránh côgặp phải nguy hiểm.
Mạt Mạt không muốn gây khó khăn cho lái xe, để ông ấy đi sau xe Thành.
Hơi ngoài ý muốn, Thành đưa cô đến Thiênđường & Địa ngục.
Cô không thích nơi này, cực kỳ không thích, vừa tới gần thôi, cô sẽ nhớ tới Vi, nhớ tớ bản thân mình đã khiến một cô gái thuần khiết từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục.
Thành thấy cô không đi, khẽ đẩy đẩy. “Đi thôi.”
Cô đi theo Thành vào trong, theo sát hướng dẫn của nhân viên phục vụ, vào một gian phòng.
So với phòng hạng nhất thì phòng này có phần nhỏ hơn, không hề có ánh đèn, chỉ có vài tia sáng yếu ớt xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào.
Thành kéo cô ngồi xuống sofa.
Bài hát mừng sinh nhật vang lên, nữ nhân viên phục vụ đẩy tới một chiếc bánh sinh nhật tinh tế đẹp đẽ.
Có thể những tình huống kiểu này Mạt Mạt đã từng trải qua nhiều lần, cô cũng không cám thấy có gì vui sướng. Chỉ lễ phép mỉm cười, nói: “Cám ơn!”
Bánh sinh nhật được đặt xuống ngay trước mắt cô, dưới ánh nến đỏ, trên chiếc bánh gataeux phủ đầy hoa hồng viết một câu khiến cô vô cùng bất ngờ: I love you!
“Anh?” Đối với cô, điều này rất ngoài ý muốn. Cô nghi ngờ nhìn Thành trước mặt, cũng không thổi tắt nến trên chiếc bánh gautaeux.
“Anh yêu em!”
“Em… em đã có chồng chưa cưới, em rất yêu anh ấy.”
“Anh ta cũng yêu em sao?”
Câu nói này hoàn toàn đánh trúng chỗ đaucủa Mạt Mạt, cô đờ đẫn nhìn ánh nến lung lay. “Em còn nhỏ, chờ em lớn lên…”
“Không!” Màu vàng trong đôi mắt anh dập dềnh ánh nến đỏ. “Em đã trưởng thành rồi, là anh ta không đọc được thế giới nội tâm phong phú của em, là anh ta không biết được sự tinh tế của em, tình cảm buồn thương của em…”
Sáp nến đỏ chảy xuống mặt trên chiếc bánh.
Sáp nến đỏ chảy xuống mặt trên chiếc bánh.
“Anh mới là người hiểu em, chỉ có anh mới có thể nghe và hiểu được tiếng đàn của em!”
“Thành, cám ơn tình cảm của anh dành cho em, em…”
Đúng lúc đấy, ngoài cửa vang lên tiếng chào hỏi vô cùng cung kính của phục vụ.
“Tôi có thể làm gì giúp ngài?”
“Tôi tìm người.” Câu trả lời mang theo phát âm kiểu Anh rõ ràng.
Phục vụ nhanh chóng kéo cửa ra, thái độ kính cẩn, cúi người làm một tư thế “Mời vào”.
Mạt Mạt tò mò liếc nhìn, đón lấy ánh sáng ngoài cửa chiếu tới, một bóng hình trầm tĩnh đi vào, chỉ nhìn theo bước chân đã thấyphong thái phi thường.
Bóng tối khiến cho bóng hình người ấy trở nên thâm trầm, bước chân cũng thâm trầm…
Có người nói, khi mình quá nhung nhớ một người, sẽ nảy sinh ra ảo tưởng, đấy là sự thật, giây phút này, Mạt Mạt lại có cảm giác người đang đi về phía bọn họ vô cùng giống An Nặc Hàn.
Người ấy càng ngày càng gần, hình dáng càng lúc càng rõ rét, cô không dám chớp mắt, sợ chớp rồi, ảo ảnh sẽ tan biến.
Anh đứng trước mặt cô, dưới ánh nên đỏ lay động quan sát Thành một lần, rồi lại nhìn chiếc bánh sinh nhật trên bàn.
Anh mỉm cười, nụ cười trong bóng tối thâm trầm đến vậy. “Tôi có quấy rầy hai người không?”
Mạt mạt ngây ngẩn, chợt đứng dậy, bắt được cánh tay anh, anh có độ ấm, anh là thật.
“Anh Tiểu An? Sao anh lại ở đây?” Cô có chút nghi ngờ đây là mơ, vì chỉ có trong mơThành mới bất thường thổ lộ tình cảm với cô, chỉ có trong mơ An Nặc Hàn mới có thể đột nhiên xuất hiện như vậy.
“Anh vừa xuống máy bay, chú Thần nói choanh biết em đang ở chỗ này.”
Mạt Mạt liền tỉnh ngộ, thảo nào di động của An Nặc Hàn từ đầu đến cuối đều tắt máy, thảo nào buổi sáng sớm ra khỏi nhà, bố cô thần thần bí bí nói rằng sẽ cho cô một bất ngờ, hai chữ “bất ngờ” ông vô cùngnhấn mạnh.
Đúng là một bất ngờ, cô kinh ngạc mà vui mừng nhào vào lòng anh; hơi thở của anh, nhiệt độ của anh, quen thuộc như vậy, chân thật đến thế.
An Nặc Hàn đã trở lại, tại thời điểm anh bận rộn nhất, trở về để chúc mừng sinh nhật cô. Bất kỳ câu nói gì tại giây phút nàyđều nhỏ bé không hề đáng kể.
“Bật đèn!” Lời nói của An Nặc Hàn vừa dứt,trong phòng chớp mắt đã sáng trưng, bất kể một hành động nhỏ nào cũng đều được phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang chói mắt.
An Nặc Hàn cười cười, vỗ về lưng Mạt Mạt,lưng cô vẫn vì kích động mà phập phồng không ổn định. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi mềm mại của cô một chút.
Đợi Mạt Mạt đỏ mặt rời khỏi vòng ôm củaanh, anh vươn tay phải một cách tự nhiên, hướng về phía Thành, dùng lễ tiết truyền thống Trung Hoa tự giới thiệu với Thành. “Tôi là chồng chưa cưới của Mạt Mạt, An Nặc Hàn.”
Trước mặt An Nặc Hàn, thái độ của Thành cực kỳ ngạo mạn, không nhanh không chậm đứng dậy, thong thả đưa tay ra, chỉ nói mộtchữ. “Thành!”
Giọng nói của anh ấy giống như vô cùng chắc chắn đối phương đã từng nghe về anh, hơn nữa đã từng nghe nhiều lần đến quen thuộc.
Tay phải của Thành vừa mới vươn đến giữakhoảng không, An Nặc Hàn lại thu tay về, khóe miệng khẽ nhếch. “Rất xin lỗi, tôi không biết anh không hiểu lễ tiết Trung Hoa.”
Thành ra vẻ dùng tay phải kéo phẳng ống tay áo của mình, đôi mắt ánh vàng vô cùngkhinh thường nhìn An Nặc Hàn từ trên xuống dưới: “Thì ra anh là An Nặc Hàn. Tôicòn tưởng anh có chỗ nào không giống người thường, cũng chỉ có thế mà thôi.”
“Đương nhiên, so với loại đàn ông am hiểu biểu diễn trên sân khấu như anh, tôi quả thật chỉ phù hợp ngồi ở dưới làm khán giả.”
Ánh mặt Thành đột nhiên trở nên lạnh lẽo, An Nặc Hàn cũng không hề né tránh tầm mắt anh ấy, ngược lại còn nheo mắt nhìn lại.
Khuôn mặt Thành dần dần hiện lên sự tức giận, còn An Nặc Hàn thì rơi vào suy tư yênlặng.
Thời gian hai người đối mặt khá lâu, Mạt Mạt dù chậm chạp cũng có thể cảm giác được mùi thuốc súng đậm đặc.
Cô vội vàng tiến đến giải vây. “Anh Tiểu An, đã khuya rồi, chúng ta về nhà đi.”
An Nặc Hàn liếc nhìn Mạt Mạt, lần thứ hai nhìn về phía chiếc bánh sinh nhật, đôi môi mỏng khẽ nhếch. “Được rồi.”
Thấy anh đồng ý, Mạt Mạt vội vã kéo tay An Nặc Hàn ra khỏi căn phòng tràn ngập mùi thuốc súng. Cô lại không biết, động tácdàn xếp mọi chuyện của cô như vậy, tại thờiđiểm đặc biệt, trong mắt người đặc biệt, sẽ trở thành biểu hiện của sự chột dạ.