Polly po-cket
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Tội Lỗi

Tội Lỗi

Tội Lỗi - Trang 10

Xuống Cuối Trang


Đóng cánh cửa nhà tiễn Hồng về nhưng đầu tôi lại mở ra nhiều cánh cửa khác, tôi thấy Hồng nói đúng tôi đã đứng quá lâu bên ánh mặt trời rồi, không ai nhận ra được những phẩm chất của tôi. Tôi cứ náu mình mãi làm gì, những lời nói của Hồng khiến tôi như bừng bừng trong người, muốn được thể hiện, muốn được ngưỡng mộ như em và cháu. Tôi như chú dễ mèn của tô hòai đang háo hức thể hiện mình mà không biết rằng rồi chú dễ ấy cũng khốn khổ vì những tự tin quá thái đấy. Tôi lên phòng nằm suy tính một hồi rồi bắt đầu vạch kế hoạch để lột xác…..
Mẹ về, vừa mở cửa tôi đã bảo mẹ cứ vào nhà để tôi dắt xe vào, mẹ hơi ngạc nhiên nhưng cũng mỉm cười để đấy rồi đi vào. Dắt xe đưa thức ăn vào nhà xong, tôi thấy mẹ đang ngồi thả người trên ghế để quạt số to nhất thẳng vào người nhằm xua đi cái nóng ngòai trời vẫn đang bám lấy mẹ. Tôi lấy cốc nước cam đã pha từ trước để trong tủ lạnh mang ra " Mẹ uống nước đi cho đỡ mệt! Con vừa vắt 30’ trước xong đấy" mẹ tôi trố đôi mắt đã có vết chân chim bên khóe nhìn tôi "Ai thế này! Con trai mẹ đấy ah!" tôi cười hì hì "Chẳng con mẹ thì con ai" rồi ngồi xuống bên ghế gần mẹ. Mẹ tôi thong thả lấy chiếc thìa khuấy nhẹ cốc nước cam vàng ươm uống một hơi nửa cốc rồi đặt nhẹ xuống bàn.
Nheo đôi mắt đã có vết chân chim hằn bên khóe nhìn tôi rồi cất giọng hài ước "sao nào ông tướng hết tiền tiêu vặt rồi ah! Hay cần cái gì nào" tôi bẽn lẽn gãi đầu "Năm nay năm thứ 4 rồi mà con chưa có…." Mẹ tôi cướp lời "Xe máy chứ gì hay là điện thoại" tôi cười hì hì "Dạ xe máy ạ! Để con đi học với thực tập cho tiện thôi chứ điện thoại ra trường đi làm rồi mua cũng được mẹ ạ" mẹ ngẫm nghĩ rồi bảo "Không được! bố mày đã nghiêm cấm mua xe cho mày trước khi tốt nghiệp rồi! tao mà mua bố mày chửi cả mẹ lẫn con" tôi vùng vằng "giời ạ! Bố cứ lấy thời xa xưa của bố ra mà áp vào con! Bọn bạn con mẹ không thấy chúng nó có xe từ năm thứ 1 ah! Con đi xe đạp 3 năm thề là được lắm rồi! Với lại xe phục vụ việc học với lại thực tập sau này chứ có phải đi chơi đâu!" rồi tôi tiếp "Không mua con chả muốn học nữa đâu đấy! nắng nôi đạp xe suốt thế này! Mẹ không xót ah" mẹ tôi khẽ ghắt lên "Ơ cái thằng này! Học cho cái thân mày chứ học cho tao ah" nhưng rồi cũng thờ dài và dịu dọng xuống "Thôi được tối tao sẽ nói chuyện với bố mày vậy" tôi yeah lên một tiếng xông vào ôm mẹ một cái "mẹ tuyệt vời" rồi tót lên nhà. Mẹ tôi đỏ mặt vì ngượng và sung sướng "Cái thằng này! Bé lắm đấy"
Tối hôm đấy tôi ở nhà ngoan ngoãn sau khi ăn cơm, rình ở cầu thang thấy bố mẹ đang nói chuyện về việc xe cộ tôi vội chạy tót lên phòng, dọn dẹp lại, cất kỹ cái đầu ps và cả đống truyện tranh vào gầm giường, bật đèn bàn sáng trưng lên rồi giả vờ đặt mấy cuốn sách ra học. Khi tiếng chân bố bước vào phòng cũng là lúc tôi đang cắm tai nghe vào tai vờ ê a học tiếng anh. Bố tôi tiến đến sát tôi vẫn giả bộ khôgn hay biết, khi bố lên giọng hỏi "Thế ông tướng cần xe gì!" thì tôi gần như muốn nhảy cẫng lên nhưng vẫn vờ bỏ tai nghe ra hỏi "Bố bảo gì ạ?" bố tôi tiếp lời "Thế muốn mua xe gì! Tao thấy mẹ mày ép tao ghê quá! Không hiểu mày vòi vĩnh mẹ mày kiểu gì" lúc này tôi mới nhảy cẫng lên ôm lấy bố "Ôi bố tuyệt quá, còn hơn mẹ" bố tôi xoa đầu "Thế muốn xe gì nào để chủ nhật đi chọn" tôi khẽ thấp giọng "FX bố ạ"(ngày đấy FX chẳng khác Dylan bây giờ) bố tôi tròn mắt "Sao lấy xe đắt tiền thế! Lấy xe vừa vừa thôi sau này đi làm thì đổi xe khác"
Tôi gân cổ lên "Mua kiểu đấy tốn tiền hơn! Bố cứ mua con cái xe này con chạy đến khi nào đi làm luôn chứ sao phải mua hai lần xe!" Bố tôi ngẫm nghĩ rồi gật miễn cưỡng "Tao sợ mày xe đẹp thì đua đòi chơi bời theo chúng nó hư hỏng thôi chứ tiếc gì" tôi đạp lời "Bao nhiêu lâu con đi xe đạp có chơi bời đua đòi gì đâu! Con cần xe để đi lại cho 2 năm học cuối mới đòi chứ đua đòi con đã muốn lấy xe từ đàu rồi" Bố tôi ngán ngẩm "Thôi được rồi mai chủ nhật tao dẫn đi mua xe! Mày mà nghịch ngợm tao tịch thu xe! Mà đi dăng k‎y’ thi lấy bằng luôn đi" tôi nhảy cẫng lên "Vâng". Vậy là mai tôi đã có xe rồi tôi tự hài lòng với mình, các bước đầu để tôi trở thành con người khác bắt đầu, giá mà tôi biết con người tôi sắp trở thành tồi tệ đến mức nào thì có lẽ tôi đã không háo hức như bây giờ.
Chiếc xe FX mới cóng, được ông chủ cửa hàng trao cho tôi trong tiếng xu nịnh "Xe này là nhất rồi! Cậu quy tử nhà a đẹp trai cao ráo lại xe đẹp thế này thì đắt giá phải biết" tôi vẫn giữ vẻ mặt lạnh lung như không có chuyện gì nhưng thực ra trong lòng sướng đến phát điên vì những câu nói đấy. Chỉ có bố tôi ngao ngán lắc đầu "Quan trọng là phải biết quy’ đồng tiền chứ đắt giá với thấp giá gì cái xe! Bản chất con người là quan trọng! Người làm ra xe chứ có phải xe làm ra người đâu" "Xì đúng là ông già cổ hủ! phát ốm" tôi thầm nghĩ trong khi ông chủ tiệm xe lại cất giọng khúm núm "Anh nói chí phải! Dạ đây là hóa đơn và giấy tờ xe ạ! Bàn thanh tóan ở đằng kia ạ". Bố tôi khuất bóng trong phòng thu ngân của cửa hàng thì tôi cũng bắt đầu ngắm nghía con chiến mã mới của mình, tôi run run cầm chía khóa bật cái công tắc lên xuống, bóp côn, vặn ga, bật đèn đạp phanh… Tôi sung sướng nghĩ đến cái cảm giác tốc độ được lướt trên đường phố với con bọ ngựa mới của mình, tôi cũng không biết rằng tốc độ của chiếc xe cũng là tốc độ của tôi đang lao mình xuống những vũng bùn đen của cuộc sống
Các bạn đang đọc truyện "Tọi Lỗi" Tại WWW.YeuGiaiTri.MoBi chuc các bạn vui vẻ !
Có xe rồi tôi mới nghĩ đến những phụ kiện cần thiết, tôi không thể lướt mình trên những con phố xa hoa với cái bộ dạng chân chất thế này được, tôi cần phải khoác lên mình những bộ cánh bắt mắt hơn. Tôi cần tiền để nâng cấp mình, tôi bịa ra những lí do khác nhau để xin tiền mẹ và bố, nào là học thêm tiếng anh, phụ đạo, đi thầy hay nghiêm trọng hơn 1 chút là làm mất đồ của bạn cần phải đền. Bố mẹ luôn tin tưởng tôi từ bé nên không nghi ngờ gì mà xuất hầu bao cho tôi cả. Có được những đồng tiền từ cái miệng chưa từng biết nói dối bố mẹ, tôi phóng xe trên những con phố ngập tràn những tiệm quần áo, tôi bước vào trong sự ngại ngùng ban đầu nhưng khi bước ra tôi đã oai phong vênh váo hơn với những ánh mắt của các cô gái bán hàng đang nhìn theo đầy ngưỡng mộ.
Tôi đã thay cho mình những chiếc sơ mi mộc mạc bằng những chiếc áo sơ mi cách điệu, đủ mỏng để khoe được cơ thể cường tráng của mình và những chiếc áo phông nhiều màu sặc sỡ. Chọn mua những chiếc quần bò ống mài vừa chất chơi vừa sành điệu. Rồi những đôi giầy thể thao của nike, adidas, đồng hồ rolex, thắt lưng da cá sấu, keo bọt, nước hoa cho đàn ông, chiếc dây chuyền bạc trắng sợi to như những chiếc xích nhỏ với cái mặt là cây thánh giá to oạch mặc dù tôi vẫn còn nhầm lẫn giữa adi đà phật với amen là chung 1 đạo. Tôi đã lột xác hòan tòan từ một anh chàng với nụ cười hiền với những bộ cánh đơn sơ trên chiếc xe đạp cào cào, đầu tóc thi thoảng rối bời và trắng xóa gầu vì quên không gội thành 1 kẻ đầu tóc bóng lộn, quần áo là lượt, chiếc sơ mi mỏng tang cách điệu chưa bao giờ cài hết cúc, người sực nức mùi nước hoa, tất nhiên là rạp mình trên con FX biển còn chưa kịp lắp, cái mặt luôn tỏ ra lạnh lùng kiều hàn quốc có phần hơi vênh váo.
Người ta vẫn bảo "áo khoác thì không làm nên thầy tu" nhưng quần áo là lượt và chiếc xe hàng hiệu có thể làm nên một a chàng lãng tử hào hoa và chịu chơi. Những thằng con trai những đứa con gái trong xóm tôi đã nhìn tôi nguỡng mộ và kính nể hơn trước mỗi khi tôi phóng con xe vụt qua chúng để lại mùi hương nước hoa đàn ông thoang thoảng đầy quyến rũ. Những con phố thơ mộng với những hàng cây hai bên đường nghiêng bóng lãng mạng giờ chẳng còn thú vị với tôi vì nó thiếu ánh sáng để làm tôi nổi bật, thiếu những người biết đánh giá những thứ tôi khoác lên người để trầm trồ chỉ trỏ và ngưỡng mộ. Ngay như Hồng sà vào lòng tôi không biết bao lần khi nhìn tôi với bộ dạng mới cũng không dám lại gần vì "Anh hôm nay sang trọng và bảnh bao quá! Cứ như diễn viên ấy" làm tôi càng hứng chí. Tôi tự nhủ "Phải dành cho em 1 điều bất ngờ mới được! Chắc e sẽ sướng phát điên với hình ảnh mới mẻ của tôi"
Để thể hiện là người có "Trái tim dũng cảm" như Hồng nói, tôi sẵn sang gây gổ với bất kỳ ai, va quẹt nhẹ trên đường, đánh võng vượt mặt xe tôi hay đơn giản chỉ là 1 cái nhìn khiến tôi khó chịu là tôi có thể phóng lên chặn xe người ta lại để "hỏi thăm", khi cần thiết tôi có thể rút cặp côn trong cốp xe mua kín ở chợ trời ra dọa nạt hoặc hành hung. Nghe những tiếng van xin, xin lỗi thậm chí là bỏ chạy với quần áo te tua sau khi bị tôi dằn mặt tôi khóai chí lắm và lại lên xe lao đi như tên lửa. Cũng có đôi lần tôi bị rượt đuổi đánh hội đồng vì cái "Trái tim dũng cảm" tôi lại lao mình vào những đồn công an nói ra tên và chức vụ bố mình(bố tôi là cán bộ trong ngành) là tôi lại được sự che chở và bảo vệ của các chú các anh.
Ngày e và Lan về cũng đến, nghe e điện thoại thông báo trong cái giọng tuy còn hơi mệt vì những ngày xa nhà vất vả nhưng vẫn vô cùng trong trẻo và hạnh phúc. Tôi mỉm cười vui vẻ và sửa soạn tối qua nhà em dành cho em điều bất ngờ tôi đã dày công chuẩn bị. Tôi sẽ đưa e trên những con phố đầy ánh đèn chiếu sáng, cho e vào những tiệm quần áo chọn cho e những bộ cánh sành điệu để e sánh vai bên tôi. Và tôi sẽ không còn là cái bóng bên e nữa, ánh mắt người ta nhìn tôi sẽ không kém những ánh mắt những thằng con trai trong trường vẫn thầm đuổi theo em.
Soi lại trước gương một lần nữa trước khi qua nhà em tôi gật gù nhìn ngắm bản thân. Chiếc áo sơ mi sặc sỡ để hở 1 cúc cổ làm lộ ra cái dây chuyền mặt thánh giá bằng bạc trắng trên bộ ngực vạm vỡ, mái tóc được vuốt keo một cách điệu đà, mùi nước hoa đàn ông tòa ra ngào ngạt, chiếc quần jeans ống mài màu xanh nhạt và đôi giầy nike trắng tinh làm tôi như một chàng lãng tử hào hoa trong truyện bước ra.
Xuống nhà dắt con bọ ngựa(FX) thân thuộc đang để cạnh con chiến mã cùng tôi chinh chiến suốt 3 năm đại học, tôi kéo chiếc xe máy ra để dắt ra nhưng cái ghi đông xe đạp cứ vướng vào cái yếm của con xe máy làm tôi điên tiết lấy chân đạp 1 cái làm chiếc xe cào cào đổ rầm vào góc tường, vành trên méo lại như miệng của trẻ con mếu máo chực khóc. "Mày làm cái gì ầm ầm thế hả H" tiếng mẹ tôi gắt từ trên phòng xuống, tôi nén giận "Dạ không có gì mẹ ạ! Cái xe đạp con dựng không cẩn thận nó đổ vào tường thôi ạ" rồi tôi dắt xe ra lòng thầm nghĩ "Hôm nào vào học dắt ra cổng trường bán quách đi làm bữa thịt chó khao bọn bạn xe mới".
Gió trên con đường quen thuộc đến nhà em lùa vào thân thể tôi qua những chiếc cúc áo tôi mở sẵn khiến tôi cảm thấy thư thái, tôi tăng tốc trên con đường sáng ánh điện của những bóng đèn đường chiếu xuống, những chiếc xe máy lách tránh tôi với ánh mắt đầy khó chịu khi tiếng còi inh ỏi, tiếng rú ga vọt qua ko quên kèm theo cái nhìn đầy hăm dọa của tôi. Đến ngõ nhà em tôi tắt máy nhẹ nhàng dắt con bọ ngựa dựng phía ngòai, tôi rón rén đi vào nhà em, em đang líu lo cất giọng hát mặc chiếc váy hoa tim tím và phơi quần áo. Như một cái bóng đến phía sau em, tôi ôm chầm lấy bờ eo thon thả áp thân thể mình vào lưng em, tay khẽ nâng người em lên 1 chút rồi đặt vào gáy em một nụ hôn.
Em giật mình quay ngoắt người lại chưa kịp thốt lên vì ngạc nhiên hạnh phúc đã kêu "Á" lên một tiếng tôi giật mình buông tay em ra ngạc nhiên. Hóa ra do quay lại hơi nhanh tay em bị cọ vào cái đồng hồ mới tinh tôi đang đeo. Em vừa xoa tay vừa xu‎yt xoa "Ai thế này! Hôm nay a đi dự lễ hội hóa trang ah?" tôi bật cười "Hóa trang gì? Tòan đồ a mới mua đấy e thấy thế nào" rồi hơi lùi lại để e ngắm nhìn, e tròn mắt nhìn tôi một lúc rồi thấp giọng "Đẹp nhưng mà… không hợp với phong cách của anh" tôi trùng lòng xuống như trẻ được điểm 10 mà bố mẹ chẳng thèm khen, chưa kịp nói thêm câu gì e đã tiếp "Anh ăn mặc đứng đắn thì hợp hơn! E thích cái phong cách giản dị chững chạc của anh từ trước đến giờ, cái này mặc nói anh đừng buồn chứ e thấy hơi sở khanh, mà a xịt nước hoa cơ ah con trai mà điệu thế" e bụm miệng cười.
Tiếng cười trong trẻo của em không làm tôi thấy vui vẻ nó như mũi khoan xoáy vào tâm can tôi, đánh sập cái háo hức lẫn hy vọng làm e bất ngờ và sung sướng. Có cái gì đó chèn lên cổ họng làm tôi nghèn nghẹn. Nuốt nước bọt để đẩy cục nghẹn vì ấm ức xuống, tôi vớt vát "Cái này dần sẽ quen thôi em! Phong cách cũng phải có lúc thay đổi tí chứ em! Em ra đây đi rồi mình đi dạo a có cái này cho em xem". Em tò mò bước theo tôi ra cổng nhà, chiếc xe FX dưới ánh đèn điện nhờ nhờ dựng kiêu hãnh bên bức tường loang lổ vì rêu xanh và những tờ rao vặt dán chằng chịt trên tường. Em trố mắt hỏi "Xe ai đây anh" tôi hơi uỡn ngực giọng cất cao "Xe anh chứ ai! A vừa mua đấy! Tối nay a sẽ cho e đi dạo một vòng khắp hà nội chứ không phải chỉ 1 con đường nữa". Em tiến lại gần chiếc xe một cách chầm chậm, khi đã nhìn kĩ chiếc xe em chậm rãi cất giọng "Sao lại mua xe này hả anh! Vừa đắt mà vừa không đẹp! A lấy con dream thái sau này ra trường đi làm luôn vừa lịch sự vừa công chức! Chứ xe này chỉ đi chơi hoặc lượn phố cho mấy công tử nhà giàu thôi" tôi tái mặt người run lên vì giận định phát tác thì em đã vội đính chính "Em không bảo anh công tử, e chỉ nói cái xe thôi" rồi e sà vào lòng tôi vòng đôi tay thon thả qua eo ôm tôi "Để xe ở nhà mình lấy xe đạp của em đi dạo đi anh! Em muốn a đèo e trên con phố vắng người và yên tĩnh". Tôi hít 1 hơi thật dài để cơn giận dỗi trong người qua đi "Đi xe đạp làm gì! Mỏi chân lắm! Đi xe máy lượn phố thích hơn mình đi được nhiều chỗ hơn em ạ" e giận dỗi vùng vằng ra khỏi người tôi "Em thix xe đạp hơn! Lúc khác xe máy cũng được! Không đi là e ở nhà đấy cho a tự mà đi".
Đến lúc này thì tôi không còn kìm nén được nữa, thói quen được sai bảo, quát tháo Hồng suốt 2 tháng hè đã làm tôi trở nên thiếu kìm chế, những cái nhìn ngưỡng mộ của mấy đứa trong xóm đã làm tôi tự cao tự đại hơn ngày e đi rất nhiều. Thế nên thay vì nói trêu e vài câu để e bật cười mà đồng ‎y’ như bao lần khác, tôi lạnh lùng đáp lời "Tùy em! Em không đi thì ở nhà cũng được! Em đi khắp nơi chán chê rồi về mà lên lớp hả! Sao không đi luôn đi đừng về nữa" em bàng hoàng lắp bắp định nói gì đó nữa nhưng tôi đã lên xe và phóng vút đi để lại khói xe và tiếng gọi trong ngỡ ngàng của em "Anh H". Lạng lách trên con đường về nhà tôi vừa ấm ức vừa giận dữ, lần đầu tiên tôi cảm thấy em xa lạ và đáng ghét đến thế….
Vòng xe từ nhà em tôi lại rạp mình trên con bọ ngựa phóng bạt mạng trên đường, gió thốc vào mặt làm tôi bớt dần cơn giận dữ và chợt nhớ ra là Lan cháu tôi cũng đã về. Tôi lượn xe vòng lại phóng về hướng nhà Lan lòng thầm nghĩ "Không biết bôn sê vích đệ nhị phản ứng thế nào". Mới đỗ xe ngòai cổng dã nghe tiếng cháu tôi trêu đùa mới mấy đứa bạn cùng phòng trong trẻo vọng ra. Tôi dựng xe rồi cất tiếng gọi, cháu tôi vừa đùa mấy đứa bạn vừa chạy ra, thấy tôi nó kêu lên "Á xe mới" rồi mở cổng nhảy tót lên xe rồi đấm đấm vào lưng tôi "Cậu chạy đi! Mau lên không bọn nó tóm cháu lại rửa bát bây giờ". Tôi ú ớ rồi làm theo như 1 cái máy phóng đi, cháu tôi ngồi sau cười khúc khích "May mà cậu đến kịp! Không thì chết với mấy con quỷ cái ấy" Tôi bật cười bởi cái giọng điệu ngô nghê của cháu.
Tôi chở thẳng Lan lên tràng tiền ăn kem, cầm 2 chiếc ốc quế mát lạnh hai cậu cháu vòng xe ra trước cổng nhà hát lớn ngồi ăn, lúc này cháu tôi mới nhìn tôi từ đầu đến chân, nó thốt lên "Ái chà! Nhìn như công tử hà thành chính hiệu nhé! Sành điệu và đầy chất chơi" tôi đỏ mặt gãi đầu "Chất chơi với sành điệu gì! Quần áo bình thường thôi mà". Lan đi một vòng nhìn ngắm xung quanh tôi rồi lắc đầu, cậu mặc thế này cũng được nhưng chưa phải là hay. Với tay tháo sợi dây chuyền khỏi cổ tôi "Cậu khỏe khoắn sẵn rồi không cần thứ này! Đeo dây sợi to chỉ cho ai mảnh khảnh để nhìn khỏe khoắn hơn", chỉ tay vào cái áo sơ mi "Sơ mi thì không cần loại mỏng như này ẻo lả lắm, cậu phải mặc sơ mi vải dày hơn tí loại nào bó sát người hoặc áo phông bó sát mới tôn cái cơ bắp của cậu lên được", cúi xuống nhìn cái quần nó phán tiếp "Bò mài bụi lắm không hợp với đầu tóc vuốt keo, cậu chỉ mặc quần bò hơi bạc 1 tí thôi" rồi nó ngắm nghía lại thêm 1 lượt và phán câu cuối "Với lại nước hoa thì dung loại thoang thoảng thôi và thi thoảng lắm hãy dung tránh để người đối diện nghĩ mình đồng bóng, thế là ổn đấy cậu ạ. Cậu cứ nghe cháu".
Tôi há hốc mồm nhìn cô cháu mặc cho kem sắp chảy ra tay "Ở đâu ra những thứ cháu vừa nói thế" nó bật cười khoe hàm răng trắng bóc "Ở đâu! ở xung quanh cháu chứ đâu! Cậu không thấy là hàng ngày cháu phải tiếp bao nhiêu cái đuôi ah! Quan sát cách ăn mặc của những cái đuôi ấy là phương pháp giúp cháu xua đi sự nhàm chán và nâng cái gu thẩm mĩ của mình lên đấy" Tôi gật gù thầm nghĩ "Phải rồi đến tán nó thì có bao anh chàng luôn muốn mình hòan hảo trong mắt người đẹp không có gì lạ khi nó có gu thời trang chuẩn đến thế" chợt cháu tôi xen ngang vào dòng suy nghĩ "Thế chị không góp y’ gì cho cậu về cái này hay sao mà cậu ăn mặc thế" lòng tôi chợt trùng xuống khẽ đáp "Cậu đã gặp chị đâu! Hnay chị bận nên cậu đóng bộ qua chỗ cháu luôn đấy chứ" nó khẽ ah lên 1 tiếng rồi lại đưa mắt ra nhìn đường phố.
Bây giờ tôi mới quan sát nó, những ngày tháng vất vả đi xa dường như không làm ảnh hưởng gì đến nét đẹp kiều diễm pha với chút mộc mạc và trong sáng. Vẫn hàng mi cong vút trên đôi mắt to tròn đen láy đang ngắm nghía người qua lại, cái áo phông bó Lan mặc ôm chặt bầu ngực căng tròn có phần săn chắc hơn trước khi Lan đi. Lao động nhiều có lẽ làm cho cái eo Lan nhỏ lại làm cho đôi mông săn chắc vốn đã to càng to hơn. Chiếc quần lửng tối màu Lan mặc như làm nền để nổi bật lên 2 chiếc chân dài thon thả trắng hồng một cách kì lạ. Mái tóc dài Lan để xõa bay bay trong gió, cánh tay thon thả đang cầm chiếc kem ngang miệng để cái lưỡi đỏ hồng mềm mại chạy ra chạy vào giữa 2 bờ môi cong cong quệt nhẹ lấy chiếc kem lạnh. Dường như mỗi lần Lan im lặng thả hồn như này Lan đẹp hơn bao giờ hết, tôi tự nhủ với mình.
Hai cậu cháu ăn kem xong bèn gửi xe đi mua sách, Lan chọn mua vài cuốn tiểu thuyết dầy cộp toàn chữ là chữ tôi mới nhìn qua đã thấy váng đầu, còn tôi thì mua vài cuốn truyện tranh làm Lan cứ bò lăn ra cười "Khéo cháu là mợ còn cậu là cháu cháu ấy chứ". Mua xong tôi lại đưa cháu dạo phố để hóng mát, có vẻ như hôm nay mọi người ngoái nhìn tôi nhiều hơn, không phải vì tôi sành điệu hay cái xe đẹp tôi biết là vì bóng hình kiều diễm với nụ cười nhu thiên thần đang ngồi sau tôi thi thoảng áp cái ngực mềm mại nảy nở vào lưng tôi mỗi khi xe phanh. Và cũng có đôi thằng thanh niên đi qua buông lời trêu ghẹo cháu, tôi nóng mặt đuổi theo thì cháu đã đưa đôi bàn tay mềm mại đặt nhẹ vào eo tôi và khẽ thì thào trong hơi thở thơm mùi kem sữa "Kệ bọn nó đi cậu!" tôi bực tức "Nhưng mà…" "Cháu biết cậu muốn bảo vệ cháu mà! Những kẻ như thế chưa trêu quá trớn để cậu phải bận tâm! Thằng nào quá trớn cháu sẽ bắt cậu đuổi theo ngay". Tôi ngỡ ngàng vì những lời nói như đọc thấu tâm can tôi vậy, lần đầu tiên tôi cảm thấy cháu tôi hiểu tôi đến thế và cũng là lần đầu tiên từ ngày biết cháu tôi muốn cháu là người yêu bé nhỏ của tôi…
Hai ngày sau tôi không thèm liên lạc gì với em, tuy lối ăn mặc tôi đã đổi theo những lời góp ‎y’ của Lan nhưng lòng tự cao tự đại cộng với tính gia trưởng đang hình thành dần trong tôi nhờ sự cam chịu của Hồng khiến tôi chẳng buồn nhấc điện thoại gọi em để làm lành như những lần cãi nhau trước. Buổi chiều sau khi lượn phố mua thêm mấy cái quần jean theo lời cháu tôi bảo tôi dừng xe trước cửa hàng net bước vào. Chị chủ quán với dáng người thấp đậm và béo tròn nhoẻn miệng nhìn tôi cười đon đả "H ah! Lâu lắm mới thấy mặt! Dạo này đẹp trai phong độ thế! Mới lấy xe hả em" tôi cười lấy lệ "Vâng ạ! E vừa đi nghỉ mát về" rồi chọn 1 cái máy trong gần 20 cái máy xập xệ để vào net.

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Tội Lỗi
Đọc full Tội Lỗi tại yeugiaitri.mobi
Xem Tội Lỗi
Cập nhật Tội Lỗi