Quỳnh Lam đánh trống lảng quay mặt về cửa kính:
-Thôi, tớ buồn ngủ rồi, ngủ đi!
Nhật Minh lại kéo Quỳnh Lam vào ôm:
-Quỳnh Lam, cậu nhỏ quá, từ mai mà bỏ bữa thì đừng đi chơi nữa!
Quỳnh Lam phụng phịu:
-Nhật Minh, sáng mai vào Nam nhé, chiều mai là phải về Anh rồi. Chán ngắt à!
-Ừ! Ngủ đi!
-Nhật Minh, ngủ ngon!
-Ngủ ngon!
------
-Cái gì? Anh nói cái gì?
Bảo Vy hét ầm lên, cô không nghe nhầm đấy chứ? Bị đẩy về Pháp là để cho hai người kia chơi mảnh sao?
-Bé bé miệng thôi, mẹ Ly đang ở dưới nhà!
Anh Mạnh ra đóng cửa, ra dấu im lặng rồi chỉ tay xuống dưới nhà. Anh cũng không ngờ là mẹ Ly lại sang đây! Anh đã gọi điện cho Nhật Minh. Cái thằng nhóc đáng ghét ấy, dám ra lệnh cho anh giữ mẹ Ly ít nhất ở lại thêm hai ngày nữa. Có biết là anh cũng sợ mẹ Ly lắm không? Bực mình chết mất!
-Anh sao bảo Quỳnh Lam sẽ về Anh học?
Bảo Vy mở lớn mắt nhìn anh Mạnh.
-Anh sao biết được, chúng nó đi đâu sao anh quản được!
Đột nhiên, Bảo Vy ngồi thụp xuống giường. Cắn chặt răng vào con gấu bông. A! Tức điên lên mất. Sao có thể chứ? Tình yêu của cô. JK của cô chắc đang khổ sở vì Quỳnh Lam lắm đây.
-Này, giả anh con gấu, sao em hành hạ nó!
Anh Mạnh lấy tay giật giật con gấu bông. Sau đó lại rụt tay về vì nhìn thấy ánh mắt đáng sợ kia đang chiếu về phía mình.
Nhật Minh, thằng nhóc đáng ghét này, sao anh lại phải giúp nó chứ? Thật bất công quá mà!
Chap 33
Trong phòng bếp khá lớn, ánh sáng hắt ra từ chiếc đèn chùm lớn. Vàng, nhẹ.
Cả căn phòng yên tình, có hai người. Thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng xe ô tô ngoài đường đi với vẫn tốc nhanh!
-Quỳnh Lam! Con bỏ học được mấy ngày rồi?
Mẹ Ly lên tiếng, phá tan cái không gian tĩnh lặng. Không hiểu Quỳnh Lam nghĩ gì, sao lại có thể đi chơi trong khi đã vào học được gần hai tuần chứ?
-Chín ngày!
-Con đã đi đâu trong vòng chín ngày đấy?
Trời ơi, không phải chứ? Nếu mà nói ra thì không biết mẹ Ly sẽ làm gì!
Quỳnh Lam cúi gằm mặt, nhìn xuống chân ghế, tay nắm chặt vào nhau:
-Mẹ, con sai rồi!
-Nói! Con đã đi những đâu? Làm gì? Cùng ai?
Mẹ Ly vẫn giữ thái độ vô cùng bình thường, nhưng Quỳnh Lam cảm thấy sợ:
-Con...con đi chơi.
-Vẫn chưa trả lời hết câu hỏi của mẹ!
-Mẹ...con...sai rồi mà!
Quỳnh Lam ngước mắt lên, thật sự là không dám khóc, càng khóc, mẹ Ly sẽ càng nghiêm khắc hơn. Quỳnh Lam sợ mẹ Ly lắm, bố Quân cũng không có đây, làm sao đây?
-Con lại bắt Nhật Minh đi cùng?
Quỳnh Lam nắm nắm mép váy, không dám ngước mắt nhìn lên mặt mẹ Ly.
-Mẹ...con biết sai rồi mà!
-Quỳnh Lam! Con có biết là con vô ý lắm không? Nhật Minh vì con làm bao nhiêu chuyện? Sao con không thể để cho Nhật Minh một ngày nghỉ?
Mẹ Ly gắt nhẹ lên, mẹ biết là vì Quỳnh Lam, Nhật Minh đến ngày nghỉ cũng không được nghỉ, cứ phải đi đây đi đó. Làm sao mà chịu nổi?
-Mẹ, con lần sau sẽ không thế nữa!
Quỳnh Lam cúng thương Nhật Minh lắm chứ? Thật ra đi chơi cũng chỉ để cho Nhật Minh có đầu óc thoải mái làm việc thôi mà...
-Gọi Nhật Minh vào đây!
Mẹ Ly nhìn Quỳnh Lam, chỉ ra phía cửa.
Quỳnh Lam lủi thủi đứng dậy, ra gọi Nhật Minh vào...
------
Nhật Minh vào, ngồi xuống ghế bên cạnh Quỳnh Lam.
-Mẹ!
Nhật Minh cũng gọi mẹ Ly là mẹ vì Quỳnh Lam va cậu chơi thân từ nhỏ, mẹ Ly cũng vô cùng thương cậu!
Mẹ Ly nắm lấy tay Nhật Minh:
-Nhật Minh! Mẹ nói này, con từ bây giờ sẽ không được lúc nào cũng ở cạnh Quỳnh Lam. Mẹ muốn Quỳnh Lam tự lập. Con bé phụ thuộc vào con nhiều quá!
Nhật Minh cười cười, cậu khá ngạc nhiên, không phải mẹ Ly luôn bảo cậu phải chăm sóc Quỳnh Lam sao?
-Mẹ, nói thế ý gì?
-Một tháng! Gặp một lần! Và vào ngày cuối tháng!
-Mẹ! Không được!
Quỳnh Lam nãy giờ ngồi im, hối hận lắm, sao lại cứ thích đi chơi vậy? Sao không chịu về đi học chứ? Giờ sao mẹ Ly lại nghĩ ra cái cách này chứ?
-Mẹ không cần biết yêu đương bao nhiêu, nhưng mẹ cho con thoải mái quá, con cứ như thế này mẹ thấy không ổn chút nào! Suy nghĩ lại, trong vòng sáu tháng, nếu con thay đổi, chịu khó học và biết sống tự lập thì lúc đó, muốn gặp nhau bao nhiêu cũng được!
-Mẹ, con cũng rảnh mà!
Nhật Minh nhăn mặt nói, vậy trong sáu tháng sắp tới...à không, nếu Quỳnh Lam không thay đổi được thì trong thời gian dài sắp tới, Nhật Minh sẽ chỉ được gặp Quỳnh Lam vài lần?
Mẹ Ly khẽ nhíu mày:
-Con nghĩ là có thể tập chung làm việc khi có con nhóc lúc nào cũng nheo nhéo bên cạnh sao?
-Mẹ làm sao nghĩ con kém cổ thế?
-Làm sao mẹ nghĩ vậy, chỉ là con cũng cần nghỉ ngơi. Sao mà ốc nào cũng không ở nhà được?
-Mẹ, sao mẹ nói thế được?
Quỳnh Lam gắt lên, thật là không chịu nổi được. Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?
Mẹ Ly nhẹ giọng nói, hơi cúi mặt xuống ly nước trong tay:
-Quỳnh Lam! Con sẽ về nhà nội!
-Cái gì?
Quỳnh Lam hét lên, mẹ Ly còn không biết là cô ở đấu khổ thế nào sao?
...
Nhật Minh ngạc nhiên tột độ, sao tự dưng lại bắt Quỳnh Lam về ngôi nhà đó?
-Mẹ, mẹ có thể suy nghĩ kỹ không?
-Quỳnh Lam sẽ học ở Việt Nam! Một tháng!
-KHÔNG ĐƯỢC!
Quỳnh Lam hét lên, không được, nhất định cô không về cái nơi đó, không thể chấp nhận được!
Những giọt nước mắt nhẹ rơi xuống, đọng lại những thứ lấp lánh trên chiếc bàn gỗ. Quỳnh Lam có phải lần đầu tiên nghĩ ràng mẹ không thương cô?
Chap 33
Không khí yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thông báo và động cơ máy bay chuẩn bị cất cánh.
Không một cửa sổ máy bay nào được mở lên, khoảng không gian yên tĩnh chỉ có màu tối!
Ngồi trên ghế máy bay, Quỳnh Lam ngả đầu về phía cửa sổ. Đôi mắt màu nâu sữa đỏ lên. Có phải đã khóc rất nhiều?
-Mẹ, sao không cho con về gặp nhà ngoại?
Quỳnh Lam hướng mắt về phía mẹ Ly, cô là rất thắc mắc, tại sao chỉ đưa cô về một lần duy nhất, lúc ông ngoại mất?
Đáp lại chỉ là sự im lặng của mẹ, hình như, cô đang nghe thấy mẹ nín khóc?
-Mẹ, mẹ khóc à?
-Quỳnh Lam! Con sẽ không được tiền tiêu vặt. Mọi sinh hoạt của con sẽ do con tự kiếm. Nếu muốn về sớm thì cố gắng xin việc đủ tiêu trong một tháng, cả tiền học, ăn uống!
Quỳnh Lam ngạc nhiên, sao tự dưng mẹ lại như vậy? Dù Quỳnh Lam từ trước có làm sai gì, mẹ cũng chưa bao giờ như vậy.
-Mẹ, sao có thể chứ?
-Quỳnh Lam! Chỉ được cố gắng. Hiểu không?
Quỳnh Lam hướng đôi mắt đỏ hoe về phía mẹ Ly.
-Mẹ, nhưng tự nhiên bây giờ con kiếm đâu ra tiền để nhập học?
Mẹ Ly lặng lẽ lau nước mắt.
-Phải nghĩ cách! Cố gắng nghĩ cách đi. Mẹ thật sự không thể giúp gì được cho con!
Sao mẹ lại nói vậy, không lẽ...
-Mẹ, lý do là gì?
Nước mắt đã chảy dài xuống gò mà cao, mẹ Ly đã khóc...
-Quỳnh Lam. Con phải cố gắng, cố gắng giúp bố Quân hiểu không?
-Mẹ! Có chuyện gì?
-Nhà nội nói nếu con không ở cũng họ một tháng thì sẽ không nhận bố Quân là người nhà nữa!
-Mẹ! Tại sao mọi người làm vậy?
Mẹ Ly nắm chặt lấy tay Quỳnh Lam, mắt hướng về phía cửa sổ.
-Quỳnh Lam nghe này, con, phải cố gắng hết sức, bằng mọi cách phải cho họ thấy gia đình nhà mình không dễ để họ đè đầu cưỡi cổ được. Quỳnh Lam, có biết là công ty nhà chúng ta lớn không? Họ muốn có nó. Con phải cố gắng, hiểu không? Bố mẹ đã cố gắng cả tuổi trẻ để có được nó, đừng để người khác cướp nó.
Họ, định cướp công ty của bố mẹ Quỳnh Lam sao? Có phải Quỳnh Lam đã quá vô tâm? Đến tình hình hiện tại của gia đình thế này mà cô vẫn còn đi chơi...? Nhưng...
-Mẹ, tại sao lại muốn con ở chung với họ? Họ đâu có ưa gì con?
Mẹ Ly quay sang vuốt tóc Quỳnh Lam, thật sự mẹ không muốn làm vậy, nhưng họ sẽ không nhận bố Quân nữa, người ngoài sẽ nói gia đình Quỳnh Lam bất hiếu. Rồi không chỉ ảnh hưởng bây giờ, mà mai sau biết đây được, tương lai Quỳnh Lam nữa cơ mà? Mẹ Ly thật sự nói vì công ty cũng chỉ là một phần trăm nhỏ. Mẹ, là lo lắng cho tương lai của Quỳnh Lam.
-Quỳnh Lam, con phải hiểu, con là con gái duy nhất của bố mẹ, làm sao chúng ta có thể sống mãi được? Họ phải nhằm vào khuyết điểm của con chứ? Mà...bà nội mới mất.
Quỳnh Lam ôm chặt lấy mẹ Ly...
-Mẹ, thật sự thì chưa hiểu rõ có chuyện gì xảy ra, nhưng con sẽ cố gắng, còn bố mẹ phải sống mãi với con chứ? Sao lại nói thế?
-Quỳnh Lam, cố chịu đựng chỉ một tháng thôi nhé!
-Vì bố Quân mẹ Ly, con sẽ cố gắng hết sức.
Mẹ Ly khẽ cười, Quỳnh Lam, Biết là sẽ khổ lắm, cố chịu đựng nhé.
-Mẹ! Con ngủ nhé!
Quỳnh Lam tựa đầu vào vai mẹ Ly, gục ngủ. Cô biết là trong vòng một tháng tới, sẽ chẳng có ai bên cạnh cô cả...phải tự cố gắng thôi!
Mẹ Ly vòng tay ôm lấy bờ vai bé nhỏ của Quỳnh Lam. Con gái nhỏ, hãy vì tương lai của mình nhé...
---------
Máy bay đã thông báo hạ cánh, những tiếng va đập do vali được lấy xuống, cảm giác thật ồn ào!
-Quỳnh Lam, xuống thôi.
Mẹ Ly lay nhẹ vai Quỳnh Lam, cô vẫn còn đang ngủ rất say.
-Mẹ! Sao nhanh vậy?
Mắt mở nhỏ để quen với thứ ánh sáng được hắt từ cửa sổ và đèn.
-Quỳnh Lam, nhanh lên, mọi người ra hết rồi!
Mẹ Ly kéo tay Quỳnh Lam đứng dậy, ra làm giấy tờ.
Bước ra khỏi phòng soát vé, cái lạnh buốt của xuyên vào da Quỳnh Lam làm cô khẽ run người.
Hà Nội, mùa đông lạnh dù không có tuyết. Quỳnh Lam với lấy chiếc áo khoác vắt trên nơi để tay trên vali, mặc vào, chỉ ấm lên được chút xíu.
-Mẹ, ngồi đây một lát được không?
Quỳnh Lam chỉ vào hàng ghế đông người, cô thật sự chỉ muốn thời gian trôi chậm lại. Vì sẽ rất đáng sợ khi bước vào căn nhà ấy...!
-Quỳnh Lam đói không? Con với mẹ lên ăn nhé.
Quỳnh Lam nhẹ gật đâu cười khẽ:
-Trên máy bay con cũng chưa ăn.
-Nhanh nào!
Mẹ Ly kéo lây chiếc vali, cầm tay Quỳnh Lam đi vào thang máy.
-Mẹ ơi, mẹ có ở lại với con không?
Quỳnh Lam ngước nhìn mẹ Ly hỏi.
-Ngốc này, sao mẹ biết được người ta có cho không?
Quỳnh Lam gượng cười, khuôn mặt cui xuống nhìn mũi giày, sao có thể chứ? Họ muốn tìm khuyết điểm và hành hạ Quỳnh Lam thì sao có thể để mẹ Ly ở lại chứ?
-Mẹ, con ăn cơm sườn.
Ngước mắt lên, cười tươi một cái, Quỳnh Lam, đừng để mẹ Ly lo lắng chứ? Không phải đã lớn rồi sao?
Chap 34
Ngôi nhà lớn với kiến trúc khá truyền thống. Như tách rời riêng biệt khỏi thế giới hiện đại.
-Mẹ, đến rồi, con bấm chuông nhé!
Quỳnh Lam đưa tay lên bấm chuông, dù đã nói chuyện ở trong máy báo nhưng vẫn phải đợi một lúc mới thấy Vương Huyền ra mở cửa.
Liếc dọc liếc ngang, cuối cùng, ánh mắt Vương Huyền trở lại nhìn mẹ Ly, cao giọng nói.
-Cô rảnh nhỉ?
Nói thật, mẹ Ly cũng chẳng ưa cái kiểu thái độ của cháu gái, gặp người lớn không chào mà như vậy. Nhưng cũng chẳng có thời gian chấp với trẻ con:
-Cô đưa Quỳnh Lam đến!
Cường Huyền vờ che miệng liếc liếc sang Quỳnh Lam nhếch mép cười rồi woa lên một tiếng:
-Không phải không có nhà nên đến đây chứ?
Quỳnh Lam chống tay vào hông, nhìn thẳng vào mặt Vương Huyền.
-Không phải nhà chị còn đòi em ở cùng sao? Hay giờ muốn em đi?
Không phải Quỳnh Lam tới đây để cho những người ở đây chà đạp. Muốn sống cùng Quỳnh Lam à? Đơn giản lắm!
Quỳnh Lam quay sang mẹ Ly cười cười, thật sự cô không muốn vì mình mà mẹ Ly khổ tâm.
-Mẹ, con tự lo được. Nhà rộng như này làm sao không có phòng cho con ở được? Mẹ cứ về Pháp ở với mẹ Ngọc một thời gian đi.
Mẹ Ly nhìn Quỳnh Lam mỉm cười:
-Để mẹ dẫn con lên phòng.
-Mẹ, không cần, con tự tìm được.
Quỳnh Lam đẩy đẩy mẹ Ly vào xe rồi nhìn sang Vương Huyền:
-Mẹ, con bảo JK rồi, anh ấy nói sẽ bảo Quang chuẩn bị.
Thật sự thì Quỳnh Lam biết, mẹ Ly chẳng biết Quang là ai, đến cả bây giờ cậu ta ở đâu Quỳnh Lam còn chẳng rõ. Chỉ biết là Nhật Minh đã chuẩn bị vé máy bay cho mẹ rồi.
-Quỳnh Lam, con thật sự ổn chứ?
-Mẹ lo xa rồi, con còn có chị họ giúp mà. Thôi, mẹ đi nhé!
Quỳnh Lam cúi xuống, thơm mẹ Ly một cái rồi đóng cửa xe lại.
-Bye mẹ!
Quỳnh Lam đứng vẫy vẫy cho tới khi chiếc xe chạy xa khỏi tầm mắt mới quay lại.
-Nhờ chị họ giúp đỡ!
Vương Huyền cười nhếch mép một cái.
-Tất nhiên, em họ!
--------
Quỳnh Lam bước vào nhà, chẳng có ai. Chắc đi làm hết rồi.
Vui vẻ kéo vali lên cầu thang, Quỳnh Lam đi thẳng tới phòng Vương Huyền. Tự nhiên mở cửa, tự nhiên nằm xuống chiếc giường lớn bên cạnh.
-Oa! Thoải mái quá!
Vương Huyền đi tới, nhìn thấy Quỳnh Lam tự nhiên như vậy thì gắt lên:
-Đi sang phòng khác ngay!
-Trời ơi chị họ, chị tiếp đãi với em thế sao? Ở cùng vòng thì càng thân nhau hơn chứ sao?
Quỳnh Lam vờ kêu lên, miệng vẫn còn cười cười. Thật sự thì nếu bây giờ cô về Pháp thì cũng chẳng sao. Người thiệt là đằng nội. Mẹ Ly nói cô ở đây cũng chỉ để cho họ thấy gia đình cô không dễ bắt nạt. Nên đã tới đây rồi thì họ đâu dễ dàng để cô về khi chưa tới hạn? Quỳnh Lam, hiểu chuyện nhanh thật đấy!
-Ai muốn ở cùng phòng với cái đứa ở nhờ?
Nhếch môi, Quỳnh Lam nhìn thẳng vào mặt Vương Huyền:
-Có cần biết ai mới là người ở nhờ không chị họ?
Quỳnh Lam thừa lớn để đủ hiểu cái nhà này là do trước lúc ông nội mất đã nhượng tên lại cho bố Quân. Cũng chỉ vì cái nhà này mà mọi người sống ở đây đều ghét gia đình Quỳnh Lam.
Nhưng biết sao được? Dù ở cái nhà này lâu hơn nhưng Vương Huyền cũng đâu phải chủ?
...
Giận tím mặt, Vương Huyền cũng biết cái nhà này là của ai, đành đổi chủ đề khác.
-Ừ, một con nhà quê rẻ tiền thì cuối cùng cũng bị bỏ rơi. Giám đốc JK làm sao lại để ý đến người như vậy chứ? Lại còn ra bộ thơ ngây.
Sao cơ? Nói Quỳnh Lam sao? Nhà quê rẻ tiền? Bỏ rơi? Giả bộ ngây thơ?
Quỳnh Lam nằm vắt chân lên, mở điện thoại ra chơi frutninja.
-Chị họ, em thắc mắc một điều, đầu chị chỉ để mọc tóc thôi sao?
-Mày nói gì?
Vương Huyền tức nắm chặt tay lại. Cô ta là đang cố gắng kiềm chế. Bố bảo không được động tới nó. Nếu không ngôi nhà này cũng sẽ không thuộc về gia đình Vương Huyền.
-Haiz...ở Việt Nam đâu có ít bác sĩ khám tai?
Quỳnh Lam lăn lộn từ đầu giường tới cuối giường. Đang chơ điện thoại của mẹ Ly, không biết mẹ đã tới sân bay chưa?
Con nhỏ chết tiệt. Cứ đợi đấy, rồi khi nào đừng có quỳ xuống xin Vương Huyền tha thứ!
-Thôi, em phải đi tìm trường, nghỉ học chơi với JK suốt thôi.
Quỳnh Lam ngáp dài, kéo vali của mình bên cạnh.
-Có gì tối nhớ dọn tủ nhé, tối em về phải có chỗ cho em để quần áo đấy!
Vương Huyền đằng sau giẫm mạnh chân xuống dưới đất. Thật tức điên lên! Con nhỏ đáng ghét này, mọc ở đâu ra đây?
---------
Quỳnh Lam kéo vali theo, trước tiên là đi tìm trường học đã. Mà Quỳnh Lam chẳng am hiểu gì về trường học ở đây cả. Lại phải lấy điện thoại ra tìm.
Bây giờ là phải tìm trường chuyên về tiếng Pháp. Quỳnh Lam thật sự chỉ muốn trong vòng một tháng sắp tới sẽ không phải lo lắng về học nữa.
Ở trong có ghi nếu em học sinh nào có nắng khiếu về tiếng Pháp thật sự, nhà trường sẽ cho học miễn phí và sau khi tốt nghiệp sẽ đầu tư đi du học.
Bớt được một khoản. Tiếng Pháp của Quỳnh Lam có khi còn giỏi hơn những đứa học sinh người Pháp tầm tuổi.
Giờ chỉ cần tìm địa điểm này, làm một bài thi vào này, còn gì nữa nhỉ? À mua sách giáo khoa nữa!
OK! Xong rồi!
Việc này coi như xong, sau đó sẽ đi tìm việc làm thêm nữa.
------
Đứng trước cổng trường. Nói chung là khá to. Nhưng kiểu nhà hình như hơi khác lạ thì phải...
-Phòng hiệu trưởng...phòng hiệu trưởng.
Quỳnh Lam vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh. Cô nhóc là đáng tìm phòng hiệu trưởng. Dù trong bài thông tin về trường có bản đồ, nhưng Quỳnh Lam xem chẳng hiểu gì hết. Đành tự tìm...
-Phòng hiệu trưởng...đâu rồi? Cất đâu mà kỹ thế? Sợ cướp hay sao?
Cứ vừa ngó vừa lẩm bẩm.
-A! Đây rồi!
Quỳnh Lam vui vẻ bước vào mà quên...không gõ cửa!
-Cháu chào thầy à con chào thầy!
Thật sự là Quỳnh Lam chưa học ở Việt Nam lần nào. Xưng hô kiểu gì đây? Còn chưa ai nói cho Quỳnh Lam về vấn đề này nữa!
Thầy hiệu trưởng đang ngồi viết cái gì đó thì giật mình làm rơi cả bút:
-Em là ai?
Quỳnh Lam trợn mắt, nhì thầy chắc cũng đã hơn tuổi cả bố Quân rồi cơ mà? Sao lại em?
-Dạ, cháu muốn tới đây xin học!
-Xin học?
-Dạ!
Quỳnh Lam lấy từ trong balo ra chiếc túi mà Nhật Minh đưa cho, chỉ thấy cậu ấy nói đi xin học thì cầm theo cái này. Đưa cho thầy hiệu trưởng.
-Dạ, đây là giấy phép ạ!
-Giấy phép?
Thầy hiệu trưởng cầm lấy túi giấy, mở ra xem, một lúc khá lâu, rồi ngẩng mặt lên:
-Em mới từ quê lên à?
Quỳnh Lam ngạc nhiên:
-Sao cơ?
-Không phải trong này có ghi sao?
Chết, quên...
-À! Vâng vâng!
-Cho em làm luôn một bài kiểm tra, nếu làm đúng hết, mai em sẽ bắt đầu học! Được chứ?
-Dạ! Vâng!
Quỳnh Lam trả lời. Dù vẫn chưa quen với cách gọi mà Quỳnh Lam nghĩ nó hơi...lố lăng!
------
Ngồi đợi một lúc, cuối cùng thầy giáo mang vài tờ giấy đến. Để lên mặt bàn:
-Em có 90 phút làm bài!
Quỳnh Lam nhận lấy đề thi, đặt xuống và bắt đầu làm!
Bắt đầu cho cuộc sống mới ở Việt Nam!
Chap 34
Trên hè phố đông người, không khí có phần chật chội, khó chịu...
Dưới đường, làn xe chen nhau nhích từng xăng-ti-mét...những tiếng còi xe vang lên inh ỏi, thỉnh thoang ở đâu đó có người còn nói những lời không hay...để tranh đường.
Phố cổ...nơi đẹp nhất của Hà Nội đây sao?
Quỳnh Lam đi nhanh qua bậc thang ngoài của từng ngôi nhà lớn, sát nhau không còn khe hở.
Ngột ngạt...khó thở...mệt mỏi...đau đầu
Tất cả là những thứ xuất hiện trong người Quỳnh Lam lúc này.
Đến nơi này là để tìm việc làm. Quỳnh Lam muốn làm bồi bàn ở quán gà rán nào đó. Thật sự là ở Việt Nam chưa có max nên hơi buồn.
Nhưng cứ nghĩ đến cái cảnh ngày nào cũng phải đi qua nơi ngột ngạt thế này thực sự khá mất công đây. Nhưng vì lương cao, Quỳnh Lam sẽ cố gắng.
Nói thật thì cũng chưa hiểu rõ cách làm việc ở Việt Nam lắm, nhưng ở Pháp Quỳnh Lam đã cùng vài đứa bạn làm tình nguyện ở một cửa hàng max nổi tiếng để chuyển tiền tới cho người nghèo. Nghĩ cửa hàng nước ngoài ở Việt Nam cũng giống ở Pháp thôi mà...