“Have I said too much?” Có phải em nói nhiều lắm không?
“There’s nothing more than I can think of tosay to you.” Em không nghĩ còn có thể nói ra điều gì.
“But all you have to do is look at me to know.” Nhưng tất cả những điều anh phải làm là nhìn em, anh sẽ biết…
Anh nghe không thấy tiếng gào thét tận sâu trong tâm hồn cô, từng câu từng chữ của cô đều là chân tình, anh đều không biết.
Tất cả mọi thứ cô làm đều không hề có ý nghĩa
Bắt đầu từ đêm nay, cô sẽ buông tay, để anh đi…
Cô mỉm cười, rạng rỡ như hoa bỉ ngạn nở rộtrong tích tắc…
…
Hát đến câu cuối cùng: “That every word istrue.” Từng câu từng lời của em đều là chântình!…
Mạt Mạt mở mắt, khi cô thấy An Nặc Hàn đứng dưới sân khấu, trái tim cô tựa như va chạm mạnh đến nối làm nát xương ngực, đau đến mức cô không thể phát ra bất kì âm thanh nào.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh không hề hờ hững…
Chiếc mic trong tay cô rơi xuống mặt đất, tiếng va chạm lớn đã chôn vùi tất cả, toàn bộ lý trí của cô đều trôi theo dòng nước.
Khi anh vươn tay với cô…
Cô dường như bị một luồng khí xoáy quanh, không còn sức lực giãy dụa.
Tình yêu, chính nó đã là mù quáng, là kích động. Mặc dù đã quyết tâm rồi lại kiên quyết từ bỏ, bỗng khi gặp mười mình yêu, chỉ cần liếc nhìn xa xa, quyết tâm gì đó đều tan rã, ngây ngốc lưu luyến, tự lừa mình dối người vui sướng trong giây lát.
Cô thoáng lướt nhìn qua Thành bên cạnh, không chút do dự chạy xuống sân khấu, chạy đến trước mặt An Nặc Hàn, đưa tay cho anh.
Có thể đây là một thói quen, là thói quen được nuôi dưỡng từ thuở sơ sinh.
“Đi!” An Nặc hàn có chút thô lỗ, rất mạnh mẽ nắm lấy tay cô, kéo cô đi ra ngoài cửa. “Theo anh về nhà.”
Lực của anh rất lớn, không giải thích lôi cô ra ngoài quán bar.
“Em…” Mạt Mạt tưởng rằng anh tức giận vìcô gặp Thành, vừa định giải thích, cô đột nhiên phát hiện cửa quán bar xuất hiện rất nhiều chiếc xe màu đen, một đám người cầm côn lao từ trên xe xuống, chạy vào trong bar.
Những người khách chen lấn xô đẩy chạy rangoài.
Người cần đi thì đã đi cả rồi, cuối cùng có hai người đàn ông cao lớn cường tráng đi vào khép lại cửa chính, rồi khóa bên trong.
“Xảy ra chuyện gì?” Cô nhớ tới Thành vẫn còn ở bên trong, hơi lo lắng.
An Nặc Hàn không hề trả lời, lôi cô tới trước chiếc xe thể thao.
Trong quán bar vọng đến tiếng kêu sợ hãi,tiếng đồ đạc bị đập phá, tiếng thủy tinh vỡnát.
“Không được, em phải đi báo cảnh sát! Thành vẫn còn ở bên trong!”
Mạt Mạt rút tay lại, nôn nóng lấy điện thoại ra muốn gọi cho cảnh sát. Cô còn chưa kịp bấm số, An Nặc Hàn đã giật điện thoại của cô, vất mạnh vào tảng đá bên đường, vỡ toang…
Chương 17:
Sau một thoáng ngạc nhiên, Mạt Mạt dường như hiểu ra điều gì đó.
“Vì sao anh lại ngăn cản em báo cảnh sát? Vì sao vừa rồi anh lại kéo em đi? Anh biết ở đây sẽ xảy ra chuyện? Những người này là do anh tìm?” Cô hỏi liền một mạch liên tiếp mấy câu.
An Nặc Hàn không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
“Thật là anh sai người đến làm?”
Cô đột nhiên cảm thấy anh rất xa lạ, xa lạ đến nỗi cô hoàn toàn không nhận ra…
Trong bar vọng đến tiếng kêu thảm thiết, Mạt Mạt lại không nhìn thấy gì, chạy đến trước cửa bar, cố gắng đập, gọi lớn: “Thành,anh không sao chứ? Anh trả lời tôi đi…”
Bên trong vẫn hỗn loạn, cô không hề nghe rõ bất cứ cái gì.
Kinh hoàng, áy náy, hoang mang, và cả chuaxót, mọi cảm giác phức tạp đều tụ hợp lại một chỗ, đè lên từng dây thần kinh của cô. Nhưng cô biết chính mình không có thời gianđi tiêu hóa mấy thứ cảm xúc này, Thành còn đang ở tại thời điểm nguy hiểm.
Mạt Mạt vội vàng chạy lại, gọi An Nặc Hàn:“Anh mau bảo bọn họ dừng tay! Bảo bọn họ dừng tay!”
Tay anh nắm chặt lại, anh cố hết sức kiềm chế lửa giận của bản thân mình.
“Thành đắc tội anh ở điểm nào, cuối cùng là anh muốn làm cái gì?” Thấy anh không nói câu nào, Mạt Mạt tức giận đến mức khua tay đánh vào ngực anh, anh vẫn không nhúc nhích, mặc kệ cho cô đánh.
Với sức lực của Mạt Mạt, dù có dùng hết sức cũng không đau, nhưng vẻ mặt của anh lại vô cùng đau đớn.
“Con đừng làm khó Tiểu An nữa, là bố bảo nó đừng nhúng tay vào.” Một âm thanh lạnhlẽo vang tới.
“Bố?” Mạt Mạt dùng ánh mắt tìm kiếm xung quanh, một chiếc cửa xe ô tô được mởra, Hàn Trạc Thần xuống xe đi tới.
Cả người ông mặc bộ âu phục màu đen, giống như sứ giả đến từ địa ngục.
Mạt Mạt phản ứng lại rất nhanh, chạy tới cầu xin, nói: “Bố, bố mau bảo bọn họ dừng tay đi, chúng ta nói lý lẽ được không?”
Hàn Trạc Thần ra hiệu bằng ánh mắt cho người lái xe bên mình. Người lái xe của ông nói vào bộ đàm trong tay: “Dừng tay!”
Rất nhanh sau đó, cửa quán bar khóa chặt được hai người đẩy ra.
Mạt Mạt không hề nghĩ ngợi lao vào trong bar, vừa vào đến cửa, cô đã thấy Thành bị đánh thương tích đầy người, co quắp nằm trên mặt đất…
Cảnh này dọa cô đến ngây ngốc, cô tựa người trên cửa, tay chân lạnh buốt.
Trong trí nhớ của Mạt Mạt, bố cô là một thương nhân rất có phong độ, rất ít khi so bì được mất với người khác, đôi khi hơi độcđoán một chút, hơi mạnh mẽ một chút, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới, người bố bịcô nổi cáu im lặng không nói lời nào lại có một mặt đáng sợ như vậy.
Chưa đến ba phút, ông đã có thể đánh người đễn nỗi cả người đều là máu, hơn nữa sắc mặt còn không biến đổi.
Thành tuy bị thương rất nặng, nhưng vẫn cố gắng chống tay xuống đất, khó khăn đứng dậy, lau vệt máu bên khóe miệng.
Cho dù cả người anh ta toàn máu, nhưng vẻ mặt anh ta vẫn kiêu ngạo như thế.
Hàn Trạc Thần cúi người dựng chiếc ghế trên mặt đất lên, ngồi xuống, một chân ungdung vắt trên một chân khác. “Con gái của tôi bảo tôi không nói lý lẽ, được, vậy thì bâygiờ tôi nói lý lẽ với cậu…”
“Nói lý lẽ cái gì chứ?” Mạt mạt tức đến cả người phát run: “Gọi xe cứu thương đi!”
Hàn Trạc Thần liếc cô một cái, thấy cô sốtruột đến nỗi hai mắt hồng hồng, hơi không nỡ, nói với lái xe của ông: “Gọi xe cứu thương đi!”
“Dạ!”
Thấy người lái xe gọi điện cho xe cứu thương, trái tim đang treo lơ lửng của Mạt Mạt cuối cùng cũng có thể buông xuống.
“Cậu có biết vì sao tôi đánh cậu?” Hàn Trạc Thần quả nhiên bắt đầu nói lý lẽ với Thành.
“Không biết.”
“Tóm lại cậu tiếp cận con gái tôi có mục đích gì?”
“Cháu không tiếp cận cô ấy…” Thành cười châm biếm: “Là cô ấy chủ động tiếp cận cháu vì muốn học hát với cháu!”
Hàn Trạc Thần rõ ràng vô cùng không hài lòng với câu trả lời của anh ta, tuy nhiên ông liếc nhìn Mạt Mạt, rồi lại xem An Nặc Hàn, giọng điệu vẫn rất nhã nhặn: “Chuyện quá khứ tôi không truy cứu nữa. Từ hôm nay trở đi, đừng để tôi thấy cậu ở cùng vớicon gái tôi…”
Thành đứng thẳng, kiên quyết mà đối diện với Hàn Trạc Thần: “Cháu thật lòng với MạtMạt, cháu muốn ở bên cô ấy.”
“Cậu nói lại lần nữa.”
“Cháu yêu cô ấy!”
Hàn Trạc Thần mỉm cười gật đầu, liếc nhìnmấy tên côn đồ phía sau Thành.
Mạt Mạt còn chưa kịp hiểu ẩn ý trong cuộcđối thoại của hai người, đã thấy tên kia đi tới chỗ Thành, hai tay cầm chặt gậy gỗ, nặng nề vung về phía gáy Thành.
“Đừng!” Cô thét chói tai, mắt thấy Thành nhổ ra một ngụm máu tươi, ôm đầu chảy máu quỳ xuống đất.
Thấy tên kia lần thứ hai vung gậy gỗ lên, Mạt Mạt liều lĩnh chạy tới, ôm Thành từ saulưng.
Máu trên người anh nhuộm đỏ hai tay cô, váy cô.
Thành nhìn cô đau buồn, đôi mắt ánh vàng càng lúc càng hoảng hốt.
“Bố, anh ấy yêu con có gì sai? Vì sao bố lạimuốn đánh anh ấy?”
“Con thì biết gì? Con bị người ta lừa, con cóbiết không?”
Mạt Mạt lại liếc qua Thành, anh đã nhắm mắt lại.
“Anh ấy không lừa con! Con tin anh ấy!” Côtin vào Thành, bởi gì giọng hát là một thứ không lừa được người. Tiếng ca của anh thuần khiết huyền ảo như thế…
Hàn Trạc Thần quay đầu nói với An Nặc Hàn. “Tiểu An, đưa Mạt Mạt đi.”
An Nặc Hàn do dự một lát, cởi áo khoác đặtlên vai Mạt Mạt, ôm ấy vai cô, tách cô ra khỏi Thành.
Cô trơ mắt nhìn mấy cây gậy tuyệt tình đánh vào trên cơ thể gầy gò của Thành, đây là cảnh tàn nhẫn nhất cô thấy từ khi chào đời tới nay.
Người làm tất cả những thứ này lại là hai người đàn ông cô yêu nhất.
Cô giống như phát điên, vùng ra khỏi hai tay An Nặc Hàn, cầm nửa bình rượu vỡ từ trên mặt đất lên, khua giữa không trung.
“Đừng tới đây! Tất cả đừng có tới!”
Cô nhìn thoáng qua Thành đang nằm trong vũng máu, khẽ cắn môi, đưa đầu thủy tinh vỡ sắc nhọn nhằm vào cổ họng mình.
“Dừng tay! Bố bảo nhưng người kia đánh anh ấy tiếp thử xem!”
“Mạt Mạt!”
Tay cô run lên, thủy tinh đâm vào da mềm mại, thật sự rất đau. “Dừng tay!”
Mắt cô ngập nước, ánh mắt tràn đầy van nài nhìn An Nặc Hàn.
“Giúp em đi…” Nước mắt trong suốt rơi xuống chai thủy tinh vỡ. Khi đó cô cũng không biết ở trước mặt An Nặc Hàn dùng máu và nước mắt bảo vệ cho một người contrai khác có ý nghĩa gì. Đợi đến khi cô hiểuđược, tất cả mọi thứ đều đã quá muộn rồi.
Bỗng nhiên, trước mắt cô chợt lóe lên một bóng hình, An Nặc Hàn nắm chặt cổ tay một tên, giật lại cây gậy gỗ của ông ta. Saulại chuyển mình, chặn trước một tên khác, một đấm khiến tên ấy lùi lại…
Những tên khác đều dừng hành động, nhìn về Hàn Trạc Thần.
An Nặc Hàn đi tới bên cạnh Mạt Mạt, lấy lại chiếc chai trong tay cô, đưa tay nâng cằm cô lên, cẩn thận xem xét vết thương của cô.
“Sau này gặp chuyện gì cũng đừng gây tổn thương chính mình.” Anh khàn giọng nói.
“Anh Tiểu An…” Mạt Mạt hoảng hốt chìa tay ôm cánh tay anh, muốn hấp thụ một chút ấm áp và an ủi trên người anh. An NặcLại lùi về sau một bước, tránh được.
“Anh phải đi, em nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt!”
Anh thoải mái quay người đi ra khỏi bar.
Mạt Mạt ngơ ngác nhìn bóng lưng anh rời đi, cô có một loại ảo giác, nếu anh đi lúc này, sẽ không quay trở lại nữa!
“Mạt Mạt…” Hàn Trạc Thần đi tới bên cạnh cô, vuốt ve mái tóc, muốn an ủi cô đôichút.
Cô tức giận, mạnh mẽ đẩy ông ra. “Bố cho rằng bố là bố con thì có thể quyết định hộ con à? Bố sai rồi! Trừ chính con, không ai có thể quyết định tương lai của con hết!”
“Bố cũng chỉ muốn tốt cho con! Bố biết rằng con muốn lấy Tiểu An…”
“Con không muốn! Một chút cũng không muốn!” Đau lòng, thất vọng trộn lẫn nhau cùng nảy lên trong lòng, cô hét to: “Cái gì bố cũng tự ý xắp xếp cho con, bố có bao giờ hỏi con là con có bằng lòng hay không hả?”
Cô muốn đấy, nhưng muốn thì có ích lợi gì?
Một người đàn ông trước sau không có cáchnào yêu cô, một tờ hôn thú mỏng manh có thể buộc chân anh được sao? Cho dù buộc được, cô thật sự sẽ hạnh phúc sao? Như Vi nói đấy, cơ thể của anh thuộc về cô, trái tim anh thuộc về một cô gái khác, cả ba người đều bị thương.”
“Con không muốn lấy Tiểu An?”
“Con…” Cô nhắm mắt lại. “Trước đây con còn nhỏ, không hiểu biết. Hiện nay con đã trưởng thành rồi, con hiểu rõ cái gì mới là cái con muốn.”
Cô rốt cuộc cũng nói ra rồi, cũng chẳng hề khó khăn như trong tưởng tượng.
Thấy có xe cảnh sát chạy tới, An Nặc hàn vội vàng quay lại thông báo cho họ, vừa vặnnghe được những lời này.
Anh đứng ở cửa, khéo miệng co giật một chút, chỉ nói một câu: “Chú Thần, cảnh sát đang đi về phía này, chú nhanh đưa Mạt Mạt từ cửa sau đi, chuyện ở nơi này cháy sẽxử lý…”
Hàn Trạc Thần vì có lý lịch phức tạp, khôngthể vào cục cảnh sát, ông đưa Mạt Mạt rời khỏi theo cửa sau.
Khi Mạt Mạt bị đưa đi, quay đầu liếc nhìn An Nặc Hàn một cái. “Anh cứu anh ấy nhé!”
Anh gật đầu, đi về phía Thành.
***
Mạt Mạt đi rồi, An Nặc Hàn bảo mấy tên côn đồ kia lái xe đi khỏi cửa chính, dẫn dụ cảnh sát rời đi. Anh đóng cửa quán bar, khóa trái, thong thả lấy cuộn băng thu hình giám sát của bar, rồi lại tìm cục đá đã tan được một nửa sau quầy, ném vào mặt Thành.
Do được kích thích bởi cái lạnh, Thành kêu rên một tiếng, tỉnh táo lại. Khi anh ta thấy rõ An Nặc Hàn trước mắt, trừng trừng nhìn anh tràn ngập thù hận, đôi môi co giật, phátkhông ra tiếng…
Anh nửa ngồi xuống bên cạnh Thành. “Mày là người thông minh, chốc nữa nên nói cái gì,không nên nói cái gì, hẳn là biết.”
Thành quay mặt đi, không nhìn anh. Biểu hiện từ chối rất rõ ràng.
“Nếu như mày nói sai một câu trước mặt cảnh sát, tao đảm bảo ngày mai cho mày nhặt xác cô ta…” Giọng nói của anh lạnh lẽođến thấu xương.
“Khuôn mặt Thành vốn đã tái nhợt, đột nhiên trở nên trắng bệnh không còn giọt máu, anh ta kinh hoàng mở to mắt, dùng hết sức mới phun ra từ kẽ răng được một chữ: “Không!”
Tiếng còi cảnh sát bên ngoài càng lúc càng lớn, An Nặc Hàn liếc qua cánh cửa, lại hỏi: “Mày yêu Mạt Mạt?”
Thành ngồi dậy, lau đi vết máu trên khóe miệng, mỉm cười: “Ai có thể không yêu một người con gái vì mình mà ngay cả mạng cũng không cần.”
An Nặc Hàn túm lấy cổ áo Thành, ánh mắt đằng đằng sát khí.
Thành không hề sợ hãi nhìn anh: “Mày đối phó với tình địch của mình ngoại trừ dùng nắm đấm, còn có cái quái gì khác?”
Nắm đấm vung lên ngừng lại trước mặt Thành.
Thành nở nụ cười, khóe miệng rướm máu. “Muốn giữ được trái tim một cô gái, dùng nắm đấm là vô ích!”
An Nặc Hàn buông tay, lấy khăn lau đi vết máu trên tay, đứng dậy: “Nếu để tao biết mày tổn thương cô ấy, tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày.”
Anh đi ra từ cửa sau, tại ngã tư, đã có người mang xe tiếp ứng đến, mở cửa xe choanh, rồi anh đi thẳng tới sân bay.
Chương 18:
Ven biển Australia.
Trong một căn biệt thự xa hoa, gió biển thổi chiếc rèm ren màu trắng tung bay, tràn ngập vào trong phòng.
Mạt Mạt lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếcvali, thành thạo đặt xuống giường, ôm quầnáo từ tủ ra nhét vào trong.
“Mạt Mạt? Con làm gì đấy?” Hàn Thiên Vu ấn chiếc vali xuống, trên mặt cũng không có sự giận dữ, chỉ có sự chiều chuộng và dung túng của người mẹ: “Anh Tiểu An củacon vừa trở lại Anh Quốc rồi, con trốn nhà thì có thể đi đâu?”
Mạt Mạt sửng sốt một lát, rất nhanh hiểu ra tình hình, nhưng dù sao đi chăng nữa, khí thế không thể yếu đi. “Đi nơi nào cũng được, con không thể chấp nhận được người bố không có nhân tính này!”
“Sao con có thể nói bố con như vậy? Bố là người tốt, cho dù bố có làm cái gì, khẳng định là có lý do của bố.”
“Lý do? Người yêu con thì cần phải bị đánh chết — cái này tính là lý do gì cơ chứ?”
“Ông ấy chỉ vì muốn bảo vệ con thôi!” Hàn Thiên Vu giật lại mấy bộ quần áo hoàn toàn lỗi thời trong lòng cô, thấy cô lại xoayngười đi đến tủ lấy quần áo, bất đắc dĩ nói: “Mạt Mạt, đừng làm loạn nữa, tất cả mọi thứ bố con làm đều là vì bố yêu con.”
Mạt Mạt cũng không phủ nhận là bố cô rất thương cô.
Cô nhớ rõ ràng có một lần cô sốt cao mãi không hạ, cả người rét run cầm cập. Ông ôm cô cả một đêm, liên tục kể cho cô mấy câu chuyện cổ tích, kể về câu chuyện của côbé lọ lem và bạch mã hoàng tử, kể về chuyện làm thế nào ếch có thể biến thành hoàng tử, còn có người đẹp ngủ trong rừng được hoàng tử cứu tỉnh bằng một nụ hôn…
Cô ngủ được một lát, lại tỉnh một lát, giữa những lúc tỉnh và lúc ngủ, câu chuyện cổ tíchchẳng bao giờ gián đoạn…
Sáng sớm ngày hôm sau, cô mở mắt liền thấy người bố luôn luôn mạnh mẽ trong trí nhớ của mình, đôi mắt ông hiện lên tơ máu, giữa trán lại có thêm nhiều nếp nhăn. Cô lạinhìn sang bên cạnh, An Nặc Hàn đang ngủ trên ghế sát giường bệnh của cô, trong lúc ngủ, mày kiếm dài vẫn còn nhíu lại, ánh mặt trời chiếu một tầng sáng mờ nhạt mỏng manh trên khuôn mặt anh, hiện ra sự lo lắng mông lung.
“Bố?” Mạt Mạt khóc, cả một đêm dài đau nhức khắp người cũng không làm cô rơi nước mắt, thế mà cô lại thấy cảm động bởi hình ảnh này mà khóc.
Bàn tay to của bố dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô: “Còn lạnh không? Có đau chỗ nào không?”
Cô lắc đầu, về sau cô đều cố gắng không ốm lại lần nữa.
Bàn tay ấm áp đặt lên trán cô, cơn sốt đã hạ, đôi mày nhíu chặt của bố cuối cùng cũng giãn ra.
Mạt Mạt biết bố rất yêu cô, chỉ cần cô muốn gì đó, ông đều có thể nghĩ mọi biện pháp giúp cô đạt được.
Trong đó cũng bao gồm cả người đàn ông cô muốn lấy.
Trong lúc Mạt Mạt đang đờ đẫn, Hàn TrạcThần đi vào phòng, lạnh lùng nói: “Cậu ta căn bản không yêu con! Cậu ta ở bên con làcó ý đồ khác.”
“Anh ấy có thể có ý đồ gì?” Trong lòng ít nhiều cũng có phần tức giận, nhưng lại nghĩ tới tình yêu của bố với mình, giọng nói của Mạt Mạt cũng trở nên ôn hòa hơn không ít.
“Cậu ta muốn kích thích Tiểu An, hoặc muốn con mất đi Tiểu An, nói chung, thứ mà cậu ta muốn là chia sẽ hai con…”
Mạt Mạt đương nhiên không tin những lời nói vô căn cứ kiểu đấy. “Vì sao anh ấy muốn làm như thế? Con cũng không có thù oán gì với anh ấy cả…”
“Bởi vì, họ của cậu ta là…. Tiêu, tên đầy đủ của cậu ta là Tiêu Thành!”
“Tiêu Thành…” Cái tên này khiến cô nhớ tớimột người: Tiêu Vi.
Vi cũng giống như Thành có vẻ bề ngoài tuyệt đẹp, nhưng cái đẹp của bọn họ cũng chẳng giống nhau.
Vi là điển hình của con gái Đông phương, tóc đen, mắt đen, phong cách tao nhã, cho dù đó chỉ là đã từng.
Mà Thành lại có đôi mắt ánh vàng, đúng chất đàn ông Tây phương cao quý…
Chẳng hiểu vì sao, cô bất chợt liên tưởng đến họ cùng một lúc, còn nhớ lại chuyện xảyra tại Thiên đường & Địa ngục ngày hôm qua.
Không đợi cô hỏi, Hàn Trạc Thần đã cho côcâu trả lời: “Tiêu Thành là em trai ruột của Tiêu Vi.”
“Điều này không phải là sự thật. Thành sẽ không lừa con.” Mạt Mạt ngồi bịch xuống giường, mọi thứ trước mắt đều lay động, xoay tròn. Cô không thể tin đằng sau đôi mắt ánh vàng xinh đẹp thuần khiết kia của Thành là sự lừa gạt và dối trá.
“Tiêu Vi rơi xuống tình trạng ngày hôm nay, em trai ruột của cô ta sẽ yêu con thật sao?”
Quần áo trong tay Mạt Mạt rơi xuống đất,sống lưng lạnh lẽo từng đợt. Tiêu Thành và Tiêu Vi là chị em, thảo nào anh ta lại nói vớicô: “Không phải là vật gì cũng có thể dùng tiền mua được.”
Thảo nào anh ấy luôn hỏi về An Nặc Hàn, cũng khó trách khi lần đầu tiên Thành và An Nặc Hàn gặp mặt, anh mắt của anh ta lại tràn đầy hận thù như thế.
Như vậy…
Như vậy thì chuyện xảy ra ở Thiên đường &Địa ngục cũng chẳng phải tình cờ, những lời Tiêu Vi nói cũng chẳng phải là thuận miệng.
Đây có thể là một cái kế hoạch, bao gồm cả chuyện Thành thổ lộ với cô, có lẽ cũng bao gồm cả chuyện Thành dạy cô hát…
Nhưng cô cẩn thận nhỡ kỹ lại từng li từng tí thời gian cô và Thành quen biết, ngoài trừ lúc mới quen, Thành đối xử với cô vô cùng lạnh lùng, thì chưa hề làm chuyện gì tổn thương đến cô… Nếu như anh ta chỉ là muốn lừa gạt tình cảm của cô, thì vì cái gì hôm nay lại chịu bị đánh thương tích đầy mình, còn muốn nói rằng anh yêu cô?
Rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả?(bạn đang đọc truyện tại Topkute.net,chúc các bạn vui vẻ)
Hàn Trạc Thần thấy vẻ mặt cô mâu thuẫn mù mờ, ngồi xuống bên người cô, thương tiếc ôm lấy vai cô: “Mạt Mạt, con còn nhỏ, rất nhiều chuyện con hoàn toàn không hiểu!Con cho rằng bố muốn đánh người sao? Bốcũng không muốn nhìn thấy cảnh máu tanh thế…”