Leader chồm tới và trận Băng xuống đất. Nhỏ đã cố sức đẩy hắn ra nhưng bất lực.
Hắn như một con thú hoang, bàn tay thô bạo xé toạc chiếc áo giúp việc ra.
Băng không còn sức lực nào để chống cự........
Leader cúi xuống,.... hon khắp mặt và cổ nhỏ........
Hắn tiếp tục xé hết mảnh áo. Nhưng, hắn chợt dừng lại vì không thấy bàn tay yếu ớt của Băng đẩy người hắn ra nữa..... Băng đã ngất đi vì kiệt sức. Leader chống tay dậy, tay quệt qua miệng:
- Mất hứng!
Hắn đứng dậy và thấy bực mình vô cùng. Trước khi bỏ đi, hắn để lại một câu quyền lực:
- Đứa nào đụng vào thì chết với tao!
.................................................. ..............................................
.....6 giờ tối.
Băng bước loạng choạn trên đường về khu B, tay ôm lấy hai vạt áo bị xé tung. Nhỏ gần như kiệt sức và chỉ muốn khụy xuống.......Hành lang vắng lặng.
"- Nếu ta không hỏi.... em sẽ chịu dói đến lúc nào? Bao giờ em mới tự nói ra mình muốn gì đây?...... Em có còn là một đứa trẻ lên ba đâu?......Từ giờ ta sẽ cho người để sẵn đồ ăn trên bàn.....bất cứ lúc nào em muốn...... chỉ cần nhìn lên bàn thôi......."
Giọng nói ấm áp của ai đó lại vang lên.... và lại nhanh chóng..... tan vào không trung.
.................................................. ..........................................
- Mày còn chậm chạp hơn một con rùa! Mày chết dí ở bên đó hay sao mà giờ mới về hả?
- CHị Như, nhìn bộ dạng nó kìa. CHắc cũng mệt lắm với "bọn họ".
- Thế đã là gì. Mới mấy ngày đầu thôi. Chưa gì nó đã phờ phạc thế này.... sau định sao chứ?
Như tiến lại, nhìn Băng một lượt, áo bị xé, đầu tóc luộm thuộm, người như chẳng con sức sống.
- Sướng không em? Ở bên đó, chắc được đối đãi tốt lắm. Cả ngày vui vẻ rồi, tối về đây nên chịu đựng một tí....
Như dùng tay choang thẳng vào đầu Băng, dúi nó xuống. Băng ngã xuống sàn, không một ý định phản kháng.
- Quần áo bẩn của bọn tao chưa giặt. Tao muốn trước 10 giờ mày phải giặt xong và lau chùi luôn khu vệ sinh. Nhưng trước đó, mang cơm cho cậu hai. Tao cho mày 10 phút. CHậm 10s mày sẽ ăn 10 cái tát.
.................................................. .............................................
Đẩy của vào phòng 102.
Chân Băng chỉ muốn khụy xuống, toàn cơ thể dã rời.....
Nhỏ đặt khay đồ ăn lên bàn kính.
Căn phòng tối không một bóng người.... lúc nào cũng vậy!
Băng định quay đi, chợt nghĩ đến những việc phải làm ở khu A. Thế này đã là quá sức chịu đựng, nếu còn làm việc tiếp, chắc nhỏ sẽ ngất luôn.....
Băng liếc mắt nhìn khay đồ ăn mới đặt xuống bàn, buingj quặn lên, sôi sùng sục. Không mất thời gian suy nghĩ thêm, nhỏ ngồi luôn xuống ghế.
Khỏi dao, khỏi dĩa, Băng cứ thế bốc từng miếng thịt, miếng khoai tây chiên và bittet vào miệng. Vẫn thói quen ấy, ăn chậm và ngon lành. Trước măt cứ ăn đi đã, bị ****, bị đánh thì kệ.....
Băng cứ ăn, ăn.... chỉ còn ít thịt trên đĩa và một cốc sữa ấm. Nhỏ nhai và nuốt miếng thịt trong miệng......
Đúng lúc.... nhỏ nhận ra trước mặt mình...... có người! Băng từ từ ngước mắt lên...... Là ... Chấn Phong!
Phong đứng đó. thân hình cao lớn, đôi mắt cậu nhìn Băng....... ánh mắt lạnh lùng.
Băng từ từ đứng dậy, không hề cảm thấy có lỗi hay bối rối nhưng vừa bị bắt ăn vụng.
Phong vẫn nhìn chằm chằm, chẳng hiểu suy nghĩ tring đầu cậu là gì.
Băng nhìn xuống khay đồ ăn, rồi rốt cục.... nhỏ đưa tay nâng lên từng đĩa đẩy trên bàn lại phía Phong.
Từng đĩa, đĩa hết trơn, đĩa còn vài thứ vụn.
Rồi.... cả cốc sữa nâng lên....
Băng liếc lên nhìn Phong, nhỏ đang khát kinh khủng.
Phong vẫn đứng nguyên, đôi mắt không chớp......
Băng...... chậm rãi đưa cốc sữa lên...... và.... uống một hơi!.
Nhỏ lại đẩy cốc sữa còn nửa về phía Phong .
Thế là xong việc mang thức ăn đến, đơn giản là nhỏ nghĩ vậy.
Nhỏ quay người, bước khỏi bàn, chẳng thấy mình " mặt dày" tí nào.
Vừa quay đi, Băng còn vừa lẩm bẩm:
- CHưa.......no lắm.......
Đôi mắt Phong nhìn theo mái tóc dài thật dài của Hải Băng cho đến lúc.... ánh cửa phòng khép lại.
Trong một giây..... đôi mắt ấy nư dằm xuống một cái nhìn đáng sợ....
Phong quay người...... cùng lúc, chiếc cốc đựng sữa trên bàn chòng chành và đổ ập xuống, sữa lênh láng ra bàn....
Lửa bốc lên, cháy cho đến khi sữa khô đi....
Băng đã được nạp năng lượng để chiến đấu tiếp.
Thực ra, Kiều Như nói đúng, chính Băng tự làm khổ mình thế.
Suy nghĩ thực sự trong đầu nhỏ là gì không ai hiểu nổi. Nhưng làm Chấn Nam ra đi, chưa hẳn là một quyết định đúng.
.................................................. ...........................................
7 giờ sáng. Phòng ăn khu A.
- Chúc cậu chủ một.......
- Câm hết đi!
Chấn Khang ném chiếc áo khoác lên ghế, kéo một chiếc khác ngồi xuống bàn ăn.
Đầu tiên uống cạn một li rượu ngoại, rồi cậu mới cầm dao, dĩa lên bắt đầu bữa sáng.
Hôm nào có hứng thì Khang sang khu A ăn, không thì ngủ luôn đến trưa, thỉnh thoảng làm việc thâu đêm qua luôn bữa sáng. Giờ giấc của Khang khá lộn xộn và tự do, sống buông thả và thoải mái tận hưởng từ nhỏ ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của cậu.
Khang đang ăn với một vẻ bình thản..... chợt....... nhíu mày. Cậu nhìn ra phía dãy bàn người giúp việc, rồi nhìn cô quản gia.
- Người đẹp đâu?
Như bước đến:
- Cậu cả hỏi về....
- Ta hỏi người đẹp đâu rồi?
- Hải Băng sao ạ?
- Quay lại nhìn coi chỗ này còn ai vào đây có thể gọi là người đẹp không? Sao mà ngu thế?
- Dạ...... con bé đó.....
- Sao???
- Hôm nay..... nó phải dọn dẹp bên khu B....
Cheng!
Khang ném văng dao dĩa xuống bàn, vẻ mặt khó chịu.
- Mẹ kiếp! Tưởng sang đây được gặp người đẹp chứ.
Cậu đẩy ghế đứng dậy và quay đi.
- Cậu cả, thực ra con bé đó không hiền lành như bề ngoài....
- Im đi! Thế nào thì tự ta biết, không cần ngươi phán!
Rầm!!! Cánh cửa phòng ăn đóng sầm lại. Như thấy bực bội vô cùng.
- Chị Như! Có khi nào con ranh ấy quyến rũ được cậu cả không?
- Không đời nào! Nếu thích thì cậu cả cũng chỉ tiêu khiểm một thời gian rồi sẽ chán ngay. Nhưng chị ghét cái bản mặt giả nai giả vượn của nó.
An từ một chỗ lên tiếng:
- Thiếu gì cách làm nó gây phật ý cậu cả.
- Mày có ý kiến gì sao?
- Ý kiến thì nhiều. Nhưng em thấy hay ho hơn cả là khiến nó thành..... con mồi của cậu hai!
- Mày định làm gì?
- Em sẽ đưa cơm cho cậu hải vào trưa nay!
.................................................. ..............................................
- Em định sao? Lúc này tâm trạng của anh không vui đâu. Kìa.... kìa..... Nhìn cái cách em quay đi anh càng thấy bực mình. Thường thì khi giết người, anh không cần thiết phải có lí do!
Tên Leader lao đến, túm cả mớ tóc của Hải Băng, dúi xuống rồi kéo đi.
- Em lại không được ăn sáng nữa phải không?
Giọng hắn đay nghiến. Hắn xô Băng và phòng tắm, bước vào và cởi áo của mình ra. Đám tội phạm xúm lại ngoài cửa, thấy thích thú vô cùng.
..k e n h t r u y e n . p r o ..
Leader ném bộp chiếc áo xuống sàn. Khi không có việc làm, sở thích của hắn là hành hạ ai đó.
- Người anh đang nóng dần lên đây này. Nếu em có cách cho anh tiếu hao sức lực dư thừa, anh sẽ để em yên.
Hắn tiến lại xốc áo Băng lên:
- Có hai cách để tiêu hao năng lượng. Là...... giết một người hoặc..... lên giường! Em muốn sao?.... Không ổn rồi. Mỗi lần cho em được lựa chọn, em lại cố tình lờ đi!
Leeader đưa bàn tay to khỏe lại túm tóc Băng kéo đi. Nhỏ khổ sở không khác gì một con rối tung qua tung lại. Tai nhỏ chỉ nghe những tiếng cười sặc sụa tè bên ngoài.
Leader lôi nhỏ đến cạnh bồn cầu.....
Hắn dùng sức nhận đầu Băng xuống. Băng lắc đầu quầy quậy và cố vùng ra nhưng điều đó là không thể. Leader nhận nhỏ xuống, khuôn mặt bị nhấn vào trong bồn cầu.
Tay Băng cố vùng vẫy. Nhưng nhỏ càng chống cự, tên Leader lại càng hưng phấn. Hắn đưa tay vặn vòi nước..... nước xối vào đầu Băng, mái tóc lõ xõa ướt rượt....
Leader chợt cười lớn, hắn không khác gì một kẻ thần kinh. Tai Hải Băng ù ù tiếng nước xối và tiếng cười man rợ..... của lũ tội phạm.
Leader tôi Băng lên, suýt chút nữa nhỏ ngạt nước.
- Anh cho ăn sang, rồi gội đầu hộ. Cảm ơn anh đi!
Băng ho sù sụ, chẳng còn biết phân biệt trời đất là gì nữa.
- Không cảm ơn sao? Có thật không cảm ơn không?
Băng chưa định thần lại thì đã bị Leader túm cổ kéo đi tiếp.
- Cảm ơn! Nói! Cảm ơn!
Leader giận dữ quát tháo nhưng Băng chẳng nghe được gì, tai nhỏ đang lọc xọc toàn nước.
Leader như muốn điên lên, hắn vẫn túm chặt đầu Băng và dùng sức đập nó vào tường..... đập mạnh và liên tiếp mấy cái. Hắn dừng lại thở hồng học:
- Có nói không? Nói! Nói!
Một lần nữa hắn đập đầu Băng vào tường, lần này mạnh hơn và nhiều hơn. Băng choáng váng, đầu quay như chong chóng, mặt mũi bê bết máu từ chán chảy xuống. Leader lại dừng tay, hắn kéo mạnh Băng về phía mình.
- Sao? Hết lì lợm chưa? Cảm ơn anh đi! Cảm ơn! Có cảm ơn không?
Hắn lại định túm tóc Băng, nhưng:
- Cảm ... ơn....
Giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng nhỏ. Nhỏ cũng chẳng biết được mình đang nói gì, ngoài trừ việc nếu Leader không dừng tay, có lẽ nhỏ không sống nổi.
- Chưa. Anh chưa nghe thấy. Nói to hơn đi!
- Cảm .....ơn......
Leader cười lớn, hắn đẩy một phát cho Băng ngã nhào xuống! Rồi hắn quay người, đi ra phía cửa, nơi đám tội phạm dang lăn ra cười ngặt nghẽo.
- Cho nó uống nước bồn cầu mà nó cảm ơn kìa...... thật không còn gì ngu bằng nữa..........hahaha.....
Tiếng cười điên rồ xa dần phòng tắm.....
Băng đang ngồi bệt dưới đất..... máu chảy khắp mặt, thấm xuống áo. Đầu tóc rối tung, cơ thể mệt nhoài và vật vaz....
Địa Ngục!
Đây thực sự là Địa Ngục!!!!
Chap 17 ( còn tiếp)
……..
Băng về khu giữa.. Đám tội phạm lại bài bạc và chẳng để ý đến nhỏ nữa.
Máu me bê bết đầu tóc mặt mũi, Băng đi chậm rãi như kẻ vô hồn…Nhỏ chợt dừng lại…
trước cửa phòng 103
-“Em chẳng bh biết lo lắng cho bản thân fải không? EM nhận ra mik chảy máu rồi mà cũng kệ sao?..E ko thấy đau…nhưg máu chảy nhiều sẽ nguy hiểm đấy!..Ngồi yên nào…ta có làm em mệt ko?..Phải băng vết thương lại thế này mới đc..”
Trong phòng ngủ của Nam, Băng đang dùng bông thấm cồn lau máu, hộp y tế ngay trên bàn.Nếu không ở bên Nam 1 thời gian dài, nhỏ sẽ chẳng bh biết để ý đến mạng sống của mik!
…............................................... ..............................................
6h tối.
Băng bê đồ ăn đến phòng Chấn Phong. Đặt khay đồ xuống bàn, nhỏ ko để tâm đến 1 vết cháy đen dài trên mặt kính.
Nhưg hôm nay, nhỏ ko định ăn tự nhiên nữa, Như đã cho phép nhỏ ăn thức ăn thừa vs ý nghĩ, nếu ko cho Băng ăn để chết đói thì chẳng còn ai để trả thù..
Băg định quay đi..chợt khựng lại.
Nhỏ liếc nhìn chiếc cửa sổ sắt lớn màu bạc..nơi 1 ng` con trai đang ngồi đó, dựa đầu như bất cần j.Nhỏ…chậm rãi bước về phía ấy.
Đứng rất gần Phong…Băng như lặng đi.
Căn phòng tối, chỉ có ánh sáng từ màn hình laptop vẫn chạy…
Nhưg Băng nhìn thấy rõ khuôn mặt Phong..
Từng đườg nét..thật đẹp..và thật giống..
Chấn Nam!
Lúc ngủ, trông Phong hiền hơn và khó mà phân biệt nổi vs em trai sinh đôi.
….Tay Băng đưa lên..2 ngón tay nhẹ nhàg.. đặt trên mắt Phong…nhẹ nhàg trượt xuống..vuốt trên chiếc mũi thẳng và cao…trượt xg miệng..xg cằm..
- Chấn….Nam…
Băng quay ng`…bước đj..khuông mặt như vô cảm.
Cánh cửa phòng 102 khép lại
Đôi mắt Phong..từ từ mở ra.Phong cảm giác như trong giấc ngủ, có ai đó đã chạm vào mình…bàn tay thật dịu dàng…
…............................................... ..............................................
9h tối
Băng trơ trọi giữa hành lang, 1mik lau nhữg bức tranh khảm đá. Khi ko còn việc j, Như cũg cố tìm ra việc bắt Băng làm.
Hành lang dài và lạnh, Băng đã uống sẵn 1 viên Zkilico..
…Đám giúp việc từ đầu hành lang tiến lại, nc rộn cả lên. Như dừg chân ngay cạnh chỗ Băg làm.
- Chúng mày nói coi, nó đẹp chỗ nào?
- E chẳng thấy đẹp, trôg thật giả tạo!
- Nhìn mặt thì coi vẻ ngây thơ nhưng trog lòg lại nham hiểm như 1 con hồ ly
- Chỉ có cậu ba ngốc nghêk và tốt bụng mới bị nó lừa thôi. Tôi nghiệp cậu ba.
- Phải đó…nhìn nó kìa, đáng ghet làm sao!
Như hơi mỉm cười, Băng vẫn tiếp tục lau sàn, ko để tâm đám giúp việc. Bỗng..Như kéo Băng quay lại và túm lấy cổ áo.
- Mày cố tình tảng lờ phải ko? Mày k biết mày đáng ghét thế nào ak?
Như đưa mắt nhìn Băng 1 lượt rồi cười khểnh
- Mày thì đẹp chỗ nào nhi?
Cô quản gia giơ tay giật fựt miếng bông băng trên đầu Hải Băng.
- Tao hỏi mày đẹp chỗ nào ?Chỗ nào hả???
Cô ta xô Băg vào tường:
- Tao chỉ muốn rạch nát mặt mày ra…
Lọc xọc .. lọc xọc… thứ j đó fát ra tiếng lộn xộn
- j vây?
Như nhíu mày : – Cái j ha? – Cô ta sờ soạn trên ng` Băng. Nhỏ chưa kịp ngăn lại thì Như đã lôi chiếc hộp nhỏ trong suốt ra..
- Thuốc j đây?
Đám giúp việc có vẻ ngạc nhiên
- Trông lạ nhi?
- Nó lấy ở đâu ra chứ?
- Nó giấu trong ng` làm j? hay có bệnh tât j?
Như định mở nắp, thì An bước đến
- Chị Như, chăk là thuốc cậu 3 đưa
- Cậu 3?
- Hình như nó mắc bệnh j đó sợ lạnh! Chăk cậu 3 đưa để nó dùng khi nhiệt độ thay đổi
Như liếc nhìn Băng, cái nhìn độc ác.
- Mày sợ lạnh sao? vậy mà tao ko biết đấy?
Như mở nắp hộp và từ từ dốc xuống…Hàng loạt viên thuốc trắng rơi xuốg xô nc bẩn
.Như vẫn nhìn Băng, khẽ cười, rồi quay ng` bước đi cùng đám giúp việc.
An nán lại, lấy chân đạp đổ xô nước…nc lênh láng ra hành lang, mang theo nhưg viên thuốc đã tan ra.
An cũg quay ng` và bc tiếp.
Băng ngồi phịch xuốg, mắt nhìn xô nc bẩn trên sàn..Nhỏ ko đủ bình tĩnh…và ko hề nhận ra, máu từ vết thươg chưa lành, lại đang túa ra…
1 bàn chân bc đến..rất gần..
- Có vẻ như ta đã đến hơi muôn!
Băng ngước nhìn…là Chấn Khang! Cậu từ từ ngồi xg, đôi mắt nhìn chăm chăm Băng
- Ko có Chấn Nam, e sống có vẻ khó khăn nhi? – Tay cậu đưa lên máu đang rớt xg má Băg.
- Nhưng trong khu biệt này, ko fải chỉ có Chấn Nam mới có thể bảo vệ em…Chính ta…còn có thể bvệ em hơn cả khi em ở cùg thằng Chấn Nam đấy.Nếu muốn, ta sẽ giết hết nhữg kẻ đã làm em tổn thương thế này
Tay Khag vuốt nhẹ lên tóc Băng:
- Đương nhiên ta ko ngốc mà làm việc đó ko công…như thằng em ta! – Khang cúi xg, gần Băng hơn..
- Em sẽ đc bvệ…nếu…trở thành ng` con gái of ta! Nhưg hãy cho ta thấy thành ý of em…12h đêm! Bất kể hôm nào…trong phòg ta…ta sẽ chờ em đến…
Khang buông tay, đứg dậy và bước dj, cái vẻ ngông nghênh ,cầm quyền và chiếm đoạt hiện rõ trên gươg mặt…
Băng vẫn ngồi dưới sàn…mệt mỏi thật sự! Lúc này, nhỏ mới hiểu rằng…ng` duy nhất nhỏ cần…là Chấn Nam!
…12h đêm.Băng ngồi co ro ở cửa dẫn ra ngoài ban công, chân tay lập cập vì lạnh. Cửa dẫn ra đã bị khoá…Băng ko chắc mik có thể qua đc đêm nay…
Chap 17(tiếp theo)
- CIA ko lộ ra 1 hành tung bí mật nào. nếu bị tấn công bất ngờ, chúng ta chưa thể xác nhận đối thủ biết j….Nếu sử dụg máy móc hiện đại CIA…Cậu chu? Tìm j vậy?
Quản lí of Phong nhận ra cậu chủ mik đang đi khắp phòng, tìm kiếm j đó
- Cậu chủ mất j sao? Nói ra có thể e giúp dc?
Nhưg Phog chỉ tập trung tìm thứ cần tìm và ko để tâm lời qlí…Cậu chưa thế tìm ra…điều đó làm Phong bắt đầu khó chịu
- Là thứ quan trọng sao? Bt chỉ có em vào đây…ak, cả ng` đưa cơm
Choang!!!
Tay qlí trợn tròn mắt. Chiếc bóg đèn trùm ngay gần trên đầu bỗng chập điện và rơi xg vớ tan tành.Phong đang nhìn tay qlí vs anh mắt đáng sợ…
Phong ko giữ nổi bình tĩnh
Cậu k tìm thấy chiếc mp3!
…8h sáng
- Vui ta, hum nay có ng` là hết việc ruj.
- Chị Như tốt quá, cho nó làm việc bên đây thì tốt vạn lần bên khu B!
- Chỉ 1 ngày thôi, tao chắc lại sắp có j hay ho xảy ra!
...Băng lê lết dưới sàn lau hành lang khu A
An đứng khoanh tay, nhìn cô bạn đang cố làm việc dẫu đã mệt nhoài. rồi An từ từ ngồi xg:
- Mệt k bạn?Mik làm cug nhe?
Mấy ng` giúp việc kéo lại:
-Chị Như biết lại chết bi giờ!
-Nè,thực ra nhìn đáng ghét …nhưg cũg đẹp mà..
-Thôi đj…chị Như biét se ko vui đâu!
An vẫn nhìn chằm chằm Băng
- Đẹp quá sao? Nhưng đep hoàn toàn..k hay đâu!...mik giúp bạn có khiếm khuyết nhé!
An ngẩng đầu, giọng nói đều đều: - Các chị nhớ k? cậu 3 hay vuốt tóc nó…cậu 3 có vẻ thik làm thế….Công nhận mái tóc này…dài thật…- Mắtt An bỗng tối sầm - Chị Yến, đưa em cây kéo nào…
Đám giúp việc bắt đầu hiểu An muốn j…Nhỏ túm áo Băg lôi lên 1 cách tàn bạo và đẩy vào tường:
- Đừng nghĩ tôi bạc tình.tất cả là do cậu tự chuốc lấy!
Đám giúp việc xúm lại giữ chặt Băg…An nhận đầu cô bạn xg, túm lấy từng mớ tóc mà…căt! Cắt lia lịa…Băng ko chống cự…
- Cho mày chết! dám làm tổn thương cậu 3!
- Cắt tóc thì nhẹ quá! Tao còn muốn chị như rạch mặt nó ra!
- Cắt nữa đj…chọc dj! Cho coi mày còn đẹp chỗ nào..
1cô giúp việc chợt nhận ra có bàn chân đang chậm rãi bc đến..rất gần! cô ta ngước lên…và há hốc miệng
- Chúng..chúg mày…cậu..
- Im đj! Mày nhìn j thế?
- Cậu…cậu 2?? Á á…á…
Đám giúp việc dừng tay, luống cuống k bit làm j..rốt cuộc tất cả cùg cui rạp đồng thanh:
- Cậu chủ!!
Phong liếc dôi mắt lạnh lùg xg, chỉ 1s để hiểu chuyện j đang diễn ra..
- Cậu 2, bọn em ko phải..
- Bọn em chỉ đang đùa thoj ak.. đùa thôj..
Đám giúp việc lắp bắp…nhưng..
Đôi mắt Phog chỉ dừng lại ở nắm tóc *** trên sàn…Rồi lại từ từ…trở lại nhìn thẳng
Và..chân cậu bước tiếp
Đám giúp việc thở phào..bỗng AN đứng dậy, lôi luôn cô bạn lên
An…xô ầm cô bạn ngã xg đất…kéo theo là tiếng 1 đồ vật bị văng ra..
Phog dừng chân.ko phải vì nghe thấy tiếng ngã mà vì..chân cậu chạm fải 1 thứ j…Mắt Phog liếc xg…là chiếc hộp rỗng màu trong suốt ko nhãn! Cậu chợt nhíu mày và…tư từ quay lại..
Cảnh tượng đập vào mắt Phog là…Băng đang nằm dưới sàn…gần tay nhỏ là…1 chiếc mp3!!!
Đôi mắt Phog tối sầm xg…cậu bước lại..
Đám giúp việc nín thở, đã hiểu kế hoạch của cô quản gia và An..Họ chờ cơn thịnh nộ của Chấn Phong!!!
Phong từ từ…ngồi xuống trước mặt Băg..
Bàn tay rắn chắc of cậu đang đưa lên…nhưg đôi mắt vô hồn ko nhìn xuốg..Bàn tay ấy lên gân, nhữg ngón tay choãi ra,cong lại..và đag gần kề cổ Băng!