t k có chuyện gì chứ ?? - Bác hỏi mình, kiểu dò xét
- Dạ vâng, cháu cũng k biết sao T lại thế này nữa bác.
Nói thêm vài câu nữa, thì T hình như tỉnh. Con N béo ra gọi mình và bác vào xem. Lúc thấy mình thì T k nói năng gì hết, nhìn T trông thảm hại lắm, tóc tai bù xù, mắt mũi thâm quầng trông rất ghê. Môi tái nhợt đi vì thiếu máu. Trông sợ lắm. Sau đấy mẹ nói vs T vài cái gì ý, mình k nhớ lắm. Rồi xong N béo và mẹ T ra ngoài để mình vs T nói chuyện riêng.
Mình ngồi cạnh T, T vẫn mệt nên k ngồi dậy được. Mình chả biết nói ntn nữa, vừa oán vừa giận, nhưng thương T cũng có. K phải thương như kiểu yêu đương đâu, mà như kiểu thương vì cảm thấy khổ thân ý. Dù sao cũng từng một thời yêu nhau rồi mà các thím. Khoảng 15' sau mình mới mở lời được.
- Sao em lại làm như thế ?
- ... - Ex im lặng k nói
- Em hành hạ bản thân như thế để làm gì ??
- ... - Vẫn im lặng
- Em k thể sống thiếu anh được đâu . - Một lúc sau ex mới nói được câu này
- Anh nói em nghe nhé. Giờ anh vs em đều còn rất trẻ, mới chỉ 19 tuổi đầu thôi. Còn rất bồng bột và nông nổi. Em k thể sống thiếu anh ? Vậy liệu chúng ta quay lại, mình có cưới được nhau k ? Mình có đi đến cuối chặng đường được k ? Tính tình cả 2 đã như thế, anh biết là chúng ta k hợp nhau, vậy tiến tới để làm gì ?
- Em sẽ sửa những tính cách k tốt của em mà. - Ex bắt đầu khóc, mình cũng thấy buồn
- K phải sửa được là xong đâu. Bây giờ mình còn đi học, sau mình ra đời đi làm còn gặp gỡ rất nhiều người. Em chắc chắn sẽ gặp người tốt hơn anh, và anh cũng sẽ như vậy. Giờ k thể chắc chắn được điều gì.
- Còn em hãy coi những kỷ niệm cũ của thời học sinh, như là những kỷ niệm đẹp đẽ đi, đừng quá gò bó và dằn vặt vì điều ấy. Sau này còn đi họp lớp các thứ, mình còn gặp nhau nhiều mà. Em hãy cứ thoải mái đi. - Mình nói tiếp
Lúc này thấy ex cũng xuôi xuôi, đã nín thôi k khóc nữa, đôi mắt của ex trông thư thái hẳn ra, k còn đau khổ và mệt mỏi như lúc nãy. Mình định nói nhiều lắm, định nói rằng sao ngày xưa em đến vs thằng kia mà k nghĩ cho anh đi, rồi định hỏi luôn ex là sao phải giấu mẹ mà lén lút quan hệ vs thằng kia. Nhưng mà thôi mình chả nói, nếu nói ra chắc ex đau lòng kinh khủng luôn. Kệ mẹ
Nói thêm vài câu nữa, tuy mức độ phũ k cao, nhưng đầy ẩn ý. Mình bảo ex ngồi dưỡng bệnh nghỉ ngơi, mình đi về. Vừa đứng dậy thì ex đã vội cầm lấy tay mình rồi nói.
- Anh ! Em sẽ cưa anh nhé ??
Mình hơi bất ngờ, cơ mà kệ, chả quan tâm, bảo ex ngủ đi cho đỡ mệt, mình ra ngoài chào bác vs kéo con N béo ra cổng hỏi thăm vài cái
- Ê mày, mày kể rõ đầu đuôi tao xem nào. - Mình hỏi N béo
- Tao đang ngồi ở nhà xem TV, thì mẹ T gọi cho tao bảo là cái T cắt cổ tay tự tử, giờ đang nằm tiếp nước ở phòng khám của cô B ( cô của ex ). Đến nơi thì tao thấy nó lịm đi rồi. Ngồi một lúc thì nó tỉnh lại, nó khóc lóc ghê lắm, khóc một lúc chắc mệt quá nó lại ngất đi. Tao sợ quá quýnh quáng gọi cho mày tới xem ntn.
- Thế mày biết sao T lại như thế k??
- Tao thấy nó yêu mày lắm đấy.
- Nhưng mà sao phải thế ? Đã qua rồi sao k để mọi chuyện qua đi, yêu tao mà ép buộc tao như thế à? - Mình hơi nghi ngờ
- Thì ... - N béo ấp úng, mình nghĩ đằng sau phải có gì đấy
- Mày giấu tao gì phải k ??
... - Cái N im lặng k nói gì
- Chỗ bạn bè, mày cứ nói thẳng ra đi, tao sẵn sàng nghe.
- Thôi để khi khác tao nói, giờ k tiện.
- Ừ thế thôi tao về đây, mày ở lại vs T nhé.
- Ừ mày về trước đi.
Từ bé mình đã có tính đa nghi rồi, nên trên đường đi về mình có hàng tá những suy nghĩ và nguyên nhân ex cắt cổ tay. Nhưng theo mình thấy nguyên nhân dễ xảy đến nhất là ex bị thằng kia làm gì đấy ( chắc XH ) , rồi định cho mình đổ vỏ, xong thấy mình rắn quá nên giở chiêu này. Các bác đừng nghĩ em tồi tệ nhé, vì em bị lừa nhiều rồi, em k dễ tin người đâu.
Mình về đến nhà, thay đồ rồi lên VOZ tâm sự vs các. Mình ngủ gục trên bàn máy tính lúc nào k hay.
4h30 mình giật mình tỉnh giấc, chắc tại ngủ k đúng tư thế nên k ngủ ngon được. Đầu óc quay cuồng, người đau như đấm. Chắc đêm qua nhiễm lạnh cmnr. 
Phê trong cơn mê, mình xuống bếp lục tủ lạnh thì may quá còn có cái bánh ngọt mẹ mình mua. Lôi ra chén rồi nốc 2 viên decolgen vào, mình lên giường ngủ tiếp. Nằm mãi rồi cũng ngủ được. Mệt vãi cả lá
Sáng hôm sau mình dậy, lúc này đã là 9h30 sáng. Vừa mở mắt thì đã thấy trán mình có cái khăn rồi. Lơ mơ ngồi dậy đã thấy Linh ngồi ở thành giường rồi. Mình giật bắn mình.
- Ơ em sang lúc nào thế ?
- Em sang được một lúc rồi, anh ốm mà sao k nói vs em ?
- Anh cũng k biết anh ốm, thế bố mẹ anh đâu ? - Mình hỏi, chả hiểu đóe gì
- Lúc sáng bác k thấy anh xuống nhà đi học, nên bác lên xem thì thấy anh ốm. Tại bác phải đi làm nên bác bảo em sang xem anh thế nào. - Thôi mẹ mình giao trứng cho ác rồi 
- À ừ. Thế em ăn gì chưa ?
- Em ăn rồi hihi. Anh ăn cháo nhé, để em múc ?
- Em nấu cho anh hả ??
- Dạ vâng hihi, em nấu dở lắm, anh ăn tạm nhé hihi
Rồi Linh xuống nhà múc cháo lên cho mình ăn. Nhìn bát cháo nhỏ nhỏ xinh xinh, thêm ít tía tô ăn cho toát mồ hôi, trông thật hấp dẫn. Dù đang rất đắng mồm, chả muốn ăn gì hết nhưng mình vẫn cố ăn hết bát cháo. Đầu tiên Linh định đút cho mình ăn nhưng mình k thích kiểu ấy lắm, nên mình muốn tự ăn. Nghĩ lại hơi tiếc, tranh thủ lúc em đút cho mình thì hôn em phát, thế là mình vs em sẽ có nụ hôn cháo sườn 
Ăn xong bát cháo, em lấy khăn ướt lau miệng cho mình. Nhìn em chăm sóc mình thật chu đáo và ân cần. Mình thích em quá. K kiềm được cảm xúc, mình lấy tay vòng qua ôm em vào lòng. Ban đầu em hơi bất ngờ, nên cũng giật mình. Nhưng mình ôm em chặt lắm, và rồi em cũng xuôi. Em tựa đầu vào ngực mình, mình tựa cằm lên mái tóc nhung huyền của em. Cảm giác thật mình yên. Mình cứ ôm em như thế, em cũng k phản ứng gì, k ôm lại hay chống cự. Cơ mà sâu mình lại ngóc ngóc mới bực chứ. Ở em có một mùi hương thật tuyệt, vẫn mùi romano classic trên mái tóc em. Và vẫn cái hương thơm phảng phất dịu dàng của thiếu nữ 18 tuổi. Ôm một lúc, mình bỏ em ra. Lúc này em ngại nên 2 má hây hây đỏ. Trông yêu thế. Mình cầm tay em và nhìn thẳng vào mắt em rồi nói
- Linh! Anh thích em.
- Dạ vâng. - Em cúi mặt ngược ngùng, một lúc sau thì em nhìn thẳng vào mắt mình, và thật bất ngờ em lại dựa vào ngực mình tiếp. Mình lại ôm em, nhưng lần này mãnh liệt hơn, mình ôm em chặt lắm. Em cũng ôm lại mình nữa. Thật hạnh phúc khi được ôm cả thế giới trong tay các bác ạ
Ôm em trong tay, mình thấy thật ấm áp. Mình muốn tả kỹ lắm nhưng sợ các bác Gato nên thôi mình k tả nữa nhé
Một lúc lâu sau thì mình nói nhỏ vs em
- Thôi mình dừng ở đây nhé, tại anh đang ốm, anh sợ lây ốm cho em
- Dạ. - Bất ngờ em bỏ ra, như kiểu giật mình ý, chắc em ngại
- Hâm. hề hề. - Mình véo má em rồi mắng yêu. Yêu chết được ý
- Anh nằm xuống đi cho đỡ mỏi.
- Ừ hề. - Mình nằm xuống, căn bản là mình cũng đỡ đỡ rồi, nhưng mà đang tận dụng cơ hội
- Anh ngủ chút đi. - Em nói vs mình
- Em ru anh ngủ đi. - Được đà làm nũng em tí hỹ hỹ
- Em ngượng ngượng một lúc, rồi em đưa tay xoa xoa trán mình cho dễ ngủ. Em khẽ hát bài à á a à ơi gì gì ý, mình chả nhớ. Cơ bản lúc ấy chỉ để ý nhìn gương mặt xinh xắn của em thôi. Mình nhìn em kỹ lắm, gương mặt em thật xinh xắn, đôi em em đỏ hồng dù k một chút son phấn. Mình thích em nhiều. Dù lấy cớ là em ru ngủ, chứ em ngồi thế này mình đóe bao giờ ngủ được luôn. K thể kiềm chế được nữa, mình bất ngờ ngồi dậy. Xoay người nhìn thẳng mặt em. Mình trao cho em một nụ hôn nồng cháy và mãnh liệt ( dù k ngọ nguậy lưỡi gì nhé ). Em nhắm nghiền mắt, chỉ được 3s thì mình bỏ em ra. Mình k kiểm xoát được mình nữa. Mình im lặng k nói gì. Em ngại ngùng lắm, hai tay chỉ đan chặt vào nhau. Mình quay qua nhìn em
- Anh xin lỗi, anh k kiềm chế được
- Dạ. - Em trả lời rất khẽ, mình thấy em hơi sợ sợ
- Thôi anh cũng đỡ rồi, em về nấu cơm đi. - Mình nói thế, tay khẽ vuốt tóc em.
- Dạ vâng, nếu mệt quá thì anh gọi em ngay nhé.
- Ừ. - Mình trả lời, em cũng đứng dậy bước ra cửa.
- Này Linh ! - Mình gọi tên em, em quay lại, có vẻ hơi bất ngờ
- Dạ ? - Mắt em mở to lắm
- Anh xin lỗi, em đừng bận tâm nhé, anh thích em. - Mình dậy, đi đến cạnh em, khẽ nói nhỏ vào tai em, tay mình đưa lên chạm vào đôi má ửng đỏ của em.
- Dạ vâng. - Em nói rất khẽ, cúi gằm mặt xuống.
- Cười đi anh xem nào.
- Dạ hihi. - Em cười, chắc em cũng thoải mái và đỡ phần ngượng ngùng rồi. Hỹ hỹ, nghĩ lại mình thấy sướng phê lòi ý các bác ạ
Và rồi em đi về, để lại mình trong sự tiếc nuối. Nhưng thôi tự dặn lòng phải kiềm chế, cái gì quá cũng k hay lắm. Mình lại lên phòng nằm tiếp. Rất mỏi và mệt. Mình thiếp đi lúc nào k hay. Trưa mẹ về hâm lại cháo cho mình, mình ăn rồi uống thuốc và ngủ một mạch đến tối. Ngồi viết rì viu cho các bác luôn. Nhưng mà tại thức khuya nên mỏi, mắt mũi kèm nhèm. Và hôm qua kết lại bằng một bài hát chúc ngủ ngon của em Linh dành cho mình 
Cảm ơn các bác đã theo dõi chuyện của em
Update 20/10, ngày đẹp tươi
Lời đầu tiên, xin chúc các bạn nữ có một ngày 20/10 thật vui vẻ và ý nghĩa. Chúc các bạn ngày càng trẻ đẹp và may mắn trong cuộc sống. Và cũng xin chúc người yêu của các thím theo dõi truyện của mình, cũng như toàn thể các thím trong VOZ, chúc các bạn sẽ mãi hạnh phúc và luôn vui vẻ bên nhau nhé 
Hỹ hỹ. Sau buổi tối mình mẩy đau hơn đấm nhau hôm qua. Sáng nay mình dậy khá sớm. Chả phải dậy vì chuông đồng hồ, mà vì tự nhiên thức giấc. Mở mắt nhìn đồng hồ, lúc này là 6h. Mình thấy khỏe khoắn lắm. Chắc thuốc đã ngấm, mình như bừng tỉnh sau cơn mê, lúc này có khi làm phát 2 nháy lóc sọ có khi cũng được ý chứ
Đùa thôi, nói chung là khỏe
Mình ra hít thở k khí trong lành của buổi sớm mai bình yên. Phê lòi các thím. Hít vào một cái, mà nghe thấy mát lạnh cuống họng, hiệu của hơn sinh gum ku ne
Làm vài động tác uốn éo mình mẩy, mình vào cầm đt nhắn tin cho em Linh. Vừa mở máy thì thấy ngay 12 tin nhắn
Oắt đờ Phắc ?? Mình mở ra xem. Toàn tin của ông Khánh Cứt vs ông Duy Dê, có 3 tin của Linh nữa. Đúng là mấy anh em chiến hữu, hoạn nạn mới biết huhu. cảm động vãi. Mình xin trích 2 tin điển hình nhất của thằng Duy Dê và thằng Khánh cứt
Duy Dê 21h45' :" Ê ku, hôm nay sao k đi học ? Bận phịch em nào à ?? Mày đừng có qwerty quá liều, chỉm hong đấy ! "
Khánh Cứt 14h40 :" Ông em, thằng Duy Dê tán đổ đứa em họ tao rồi, haizz. Mà sao k đi học ? Tìm được hàng ngon k share anh em à ? Đậu má mày, chơi bửn vãi, anh em có bồ toàn share cho nhau mà mày nỡ lòng nào "
Đọc 2 cái tin nhắn điển hình mà muốn gạch mỗi đứa phát,
Sư bố chúng nó 
À quên còn có 1 tin nhắn của N béo nữa :" Mày à. Chủ nhật ra quán nhà tao rồi nc nhé " Mình cũng chả rep lại, đọc vài review của các bác thì kêu con N béo này bựa hoặc khốn nạn khi gán ghép mình để đổ vỏ cho ex. Nhưng mà nó k như các bác nghĩ đâu, nó sống tốt lắm, có thể nó cũng bị ex che mắt. Mình nghĩ vậy
Thôi kệ đóe quan tâm, mình tiếp vs chuyện hồi sáng nhé. Mình vào nt chúc buổi sáng tốt lành cho Linh
- Em à ? Dậy chưa ? - Tự nhiên lại nghĩ đến cảnh hôm qua, nứng vãi các bác 
- Em vừa dậy rồi này, anh đỡ ốm chưa ? Tối qua em lo quá. - Mình cảm động chết đi được 
- Anh đỡ rồi, anh thích em
- Mình nhắn lại thế, giờ mà có em ở đây có khi mình ôm em chặt cứng luôn.
- Hihi, anh H hâm.
- Anh xuống ăn sáng đây, em dậy ăn sáng đi nhé
- Mình biết là mình hơi tăng tốc quá, từ từ đã nào
- Dạ vâng, bb anh. Tẹo em sang nhé.
- Hả ? - mình óe hiểu luôn, sang để làm nốt cái hôm qua à 
- Dạ em sợ anh ốm lại. hihi. Thôi em đi ăn sáng đây. Anh nhớ ăn nhé
Mình cũng chả nhắn lại nữa, mình thấy em ân cần quá. Mình hôm nay cũng định nghỉ học, cơ bản lười nốt hôm, sau phải chăm chỉ cày lại thôi
CHợt nhớ tới 2 thằng chiến hữu, mình gọi điện cho thằng Duy Dê
- A nô ! Duy đẹp trai xin nghe.
- Xấu như chó còn chảnh
- Cái đệch, sao thế ông em ? Hôm qua Thẩm du quá sức à ?
- Hôm qua tao có tí việc ý mà hề hề. Sao ?
- À k, thấy nhà vắng con chó, cũng thấy thiếu ý mà
- Cái đê ma ma mày, con dog, tán được em thằng Khánh Cứt nên phởn à
- Ờ thì tại tao đẹp troai pro quá, em nào chả kết. - Chức giờ mặt thằng Duy Dê đang vênh ngược như cứt
- Mới sáng đã như thằng điên
- Ớ, giờ đang ngồi cafe ăn sáng để tí đi chơi vs ẻm đây hé hé
- Mày nghỉ học à ? Mà sao tưởng nó học cấp 3, hôm nay phải đi học cơ mà ? - Mình thắc mắc.
- À, lớp em ý được nghỉ, nên nhân tiện đi chơi luôn. Mà bố nghỉ học thì sao ?
- Thì tao đang định nhờ mày điểm danh hộ, như cái cục cực. Thôi bước. - Chán, thằng cứt thối nó có bồ rồi 
Mình xuống nhà ăn sáng, mẹ mình thấy mình cũng có vẻ lo lắng.
- Đỡ chưa con ? Đêm qua mày sốt ghê quá, mẹ phải ngồi chăm mãi đấy
- Dạ con đỡ rồi. Có sao đâu mà mẹ phải vất thế ? - Mình thương mẹ quá, nghĩ lại ngày xưa vì ex mà mình bỏ mặc gia đình.
- Vào ăn sáng đi.
- Bố đâu hả mẹ ??
- Bố mày đi đám ma ông bạn rồi, vừa đi được 15'
Mình cũng chả nói gì thêm vs mẹ nữa, căn bản mới sáng cũng ít chuyện nói, ăn xong mình lên phòng, cũng bảo vs mẹ là nghỉ học rồi. Mẹ vẫn đi làm như mọi hôm, tiện thể đưa thằng em mình đi sang nhà bà ngoại. Tối qua mình ốm quá nên nó ngủ bên phòng bố mẹ.
Mình ngồi lên mạng, tranh thủ đọc vài tin tức. Lên facebook thì thấy ex để Stt " Em sẽ yêu anh nhiều hơn " và tag mình vào, kệ chả để ý, mình lên nghiền ngẫm bài quên một lời thề
phê vãi các bác ạ. Khoảng 8h thì em Linh sang, vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi môi ấy, nhìn phê lòi luôn ý.
- Anh đỡ chưa ?? - Em hỏi mình, lúc này mình đã ở dưới nhà để mở cửa cho em
- Anh vẫn ốm lắm, em ru ngủ đi híc híc. - Thử phát xem thế nào
- Trán mát lịm mà ốm gì. - Em sờ trán mình, rồi bĩu môi, cứ mỗi lần động chạm là sâu lại ... hư quá đi mất 
- Ờ thì. hề hề. Mà ku em có nhà k ? Anh tưởng hôm nay nó được nghỉ ? - Mình hỏi thăm ông em vợ xem thế nào 
- Dạ nó hôm nay đi học thêm anh.
- Mà em lên đây cũng kha khá thời gian rồi nhỉ, k về thăm quê nữa à ? Ở dưới còn cô dì chú bác k ? - Mình hỏi em
- Dạ ở dưới HP còn chú vs cả bà nội em thôi. Bà ngoại em trên HN này mà anh, nhưng bà mất rồi. - Em nói, có vẻ hơi buồn
- Anh xin lỗi
- K sao anh, hihi.
Vừa nói dứt lời thì em có điện thoại, em ra ngoài nghe máy, khoảng 5' sau em đi vào.
- Anh ơi em xin lỗi, giờ em phải đi có tí việc
- Hả ? Đi đâu em ? Cần anh đèo k ?
- Dạ em đi vs bố, thăm cái bác bạn của bố bị ung thư sắp mất. Để tối về mình nc sau nhé anh. - Em nói vs mình, sao tự nhiên lắm người mất thế nhỉ ? Nghĩ lại sự sống mong manh quá
- Ừ thế để tối vậy. - mình nói rồi ra mở cổng cho em. Lúc em về còn cười vs mình một cái như an ủi. Thôi đành vậy. Haizzz
Thở dài ngao ngán, mình lên làm vài trận pes cho xả láng. Rồi ngủ nhỉ lúc nào k hay. Haizzz, chán chết. Mình xin lược đoạn lúc ăn trưa vs mẹ đi nhé, vì nó cũng chả có gì mấy.
Đến khoảng 2h chiều, mình thấy có tn nhắn, ra là em
- Anh đang làm gì thế ? Anh uống thuốc chưa ?
- Anh vừa ăn cơm uống thuốc rồi, em về chưa ?
- Dạ em về rồi, anh đỡ chưa ? Mình đi mua hoa đi anh ?
- Ừ đợi anh mặc quần áo nhé. hỹ hỹ - Ủ ôi được dạo phố vs em, phê lòi kèn
Thay đồ các kiểu, mình dắt con SX ra, cũng hơi bị chất đấy. Hôm nay cũng k nóng k lạnh, mình vẫn bộ đồ quen thuộc thôi, quần hộp và áo phông, trông bụi bặm men lỳ. Ra cổng thì đã thấy em đứng chờ rồi, em hôm nay đẹp quá. Em mặc chiếc quần jean đen, cái áo phông hình bông hoa trông đẹp lắm. Em hôm nay k buộc tóc, để xõa tự nhiên, nhìn phê thế k biết.
- Lên xe đi người đẹp. - Mình nói vs em
- Anh cứ trêu em. - Em đánh nhẹ vào mình một cái rồi cười duyên. Ủ ôi thôi đóe tả nữa k các bác GATO em chết.
Mình và em lượn phố, nhìn dòng người đông đúc tấp nập thật, có mấy chị đi lead cầm bó hoa to tướng miệng cười phớ lớ, khoa trương vãi, nhưng mà bó hoa chắc đắt lắm đấy, họ tự hào cũng đúng thôi. Cả 2 đứa nc nhiều lắm, em hơi hơi vịn eo mình, phê lòi các thím ạ. Lượn vòng bờ hồ phát, thấy mấy đôi đang thơm nhau, nhìn bựa vãi. Ban ngày ban mặt hôn vs hít, thông đít chết giờ
Đi khắp, cuối cùng cũng thấy hàng hoa khá đẹp, mình và em đỗ xuống, mỗi người mua một bó. Em mua bó hoa ly hay cái gì ý, mình k biết, nhìn đẹp lắm. Nhìn em lựa hoa kỹ càng trông đảm đang như người vợ ấy
Lựa một lúc thì em cũng chọn được cho mình, tổng thiệt hại 2 đứa là 4 lít. Mình bảo trả hộ em nhưng em nhất định k cho. Tại trưa nay em có việc nên kế hoạch 2 đứa đề ra hôm trước bị tạch, haiz. Thôi về làm bó hoa cho bà già chắc là cũng đủ rồi. Lượn thêm vòng nữa thì mình và em đi về.
Trên đường về, mình có tạo bất ngờ cho em, hỹ hỹ. Chẳng qua giấu các bác thôi, chứ