Nhiều tấm áp phích lớn với những dòng chữ uốn ** khó nhìn ra được vài người đỡ lấy và dơ lên cao.
Nổ đầu mất, não Quỳnh Lam sắp thành pháo hoa rồi. Cái cảm giác âm thanh quá lớn lấn áp cả bộ não rồi chui ra khỏi tai thật khó chịu.
Thật sự muốn ra khỏi nơi này ngay lập tức, nhưng làm sao đây? Tiền vé đã trả rồi mà hơn nữa còn có người phải lấy tiền lươn ra mua hộ, thật không muốn uổng phí công sức xếp hàng cả ngày dài và tiền làm thêm của hai chị kia.
Quỳnh Lam ghé sát miệng vào tai chị Yến, nói khá lớn:
-Chị đừng hét nữa!
-Nói gì?
Chị Yến quay qua nói to lại, ở đây mà cứ thầm thầm thì thì vào tai thì ai mà nghe thấy được?
Quỳnh Lam lắc đầu ra vẻ không có gì, vậy là chị Yến lại quay lên...hét tiếp.
Cái gì chứ? Sao chỉ thấy hét tên có một người? Đồng thanh dữ nha.
Quỳnh Lam thật sự không thể chịu nổi thêm nữa. Cô cố gắng len qua làn người đông để tìm nơi yên tĩnh nhất ở đây.
...
Thật sự là quá khó khăn, Quỳnh Lam đã đi khá xa chỗ cũ, vậy mà thấy chỉ toàn người với người...
Không được, phải cố gắng lên.
Yến và Vân đã bắt Quỳnh Lam phải tới sớm một tiếng đồng hồ, Quang thì phải sang Đức lấy giấy tờ để sang Việt Nam học. Nhật Minh nói có việc gấp phải đi ngay. Thật sự là tức muốn chết mà! Còn hơn ba mươi phút nữa mới bắt đầu mà mọi người đến sớm vậy chứ? Rảnh việc đến vậy sao?
Quỳnh Lam đi nhanh qua chỗ đông người, cố gắn chui vào trong khe hở nhỏ, rồi bây giờ đang trật vật trèo qua cái cửa bằng sắt to tướng.
May thật, không có bảo vệ, cũng không có ai. Trèo vào đây chắc là an toàn rồi.
Quỳnh Lam ngồi dựa người vào cánh cửa sau khi đã trinh phục được chiều cao không quá lớn của nó.
Thở dốc, quay lại nhìn mọi người hò hét qua khe kính. Thật kinh khủng nếu Quỳnh Lam ở thêm ngoài đó ba mươi giây. Mà cái kính kia còn là kính cách âm đó, vậy mà vẫn thoáng nghe thấy tiếng hét của những người kia, mà đa số là toàn...phái đẹp!
Thật không hiểu ai mà có sức hút lớn tới vậy, nhìn qua đoán cũng phải vài nghìn người.
-Quỳnh Lam?
Đột nhiên, giọng nói ở đâu đó vang lên, nghe có vẻ khá quen đó.
Quỳnh Lam nghiêng mặt nhìn về bên trái. Trợn tròn mắt...
-Sao anh biết tôi ở đây?
Người con trai mặc bộ đồ khá là không bình thường đó đi tới gần, lên tiếng hỏi:
-Ngồi đây làm gì vậy?
Quỳnh Lam đứng dậy, không phải chứ? Vừa mới ngồi đây mà đã bị bảo vệ phát hiện rồi sao? Thật sự là lại phải ra kia sao? Mà bảo vệ ở đây ăn mặc mốt thật đấy, lại còn vừa trẻ vừa đẹp trai nữa chứ.
Quỳnh Lam nhăn mặt, chỉ sợ bị đánh cho một trận cái tội đá đổ thùng rác, phá hoại của công.
-Tôi, mới ngồi đây thôi, đừng đuổi tôi ra, ngoài đó ồn lắm, còn cái thùng rác với cái cửa kính, tôi sẽ thu dọn lại sau.
-Em nói gì vậy? Không nhớ tôi sao?
Quỳnh Lam ngẩn người, tên này, quần áo thì lằng nhằng, tóc thì vuốt chẳng ra kiểu gì hết, mắt thì đánh đen sì, ai mà quen được cơ chứ?
-Anh, anh là ai?
-Em thật sự không nhớ sao?
Người con trai ăn-mặc-không-bình-thường nhìn Quỳnh Lam ngạc nhiên, ừ, cứ cho là không nhớ tới anh ở trên máy bay thì cũng phải biết đây là show diễn của ai mới đến chứ?
Quỳnh Lam đứng cách xa một chút, chỉ sợ cái micro trên tay anh ta bay tới đầu mình thì khổ.
-Còn chưa gặp sap nhớ?
Rồi đột nhiên a lên một tiếng:
-A! Có phải anh bán vé ở ngoài kia lúc chiều không? Trông quen lắm!
Sặc!
Trời ơi, người như anh, bao nhiêu người hâm mộ, vậy mà cô cho anh là người bán vé sao?
-Quỳnh Lam, Lam-Nam! Nhớ chứ?
Nam cố gắng để bình tĩnh giải thích cho Quỳnh Lam.
-A! Anh là Nam sao?
Trời, trí nhớ của Quỳnh Lam có phải quá kém không? Có thể quên một người đẹp trai như anh sao?
-Giờ thì nhớ ra rồi sao?
Ngại chết mất thôi, do gặp nhiều người quá nên Quỳnh Lam quên mất anh Nam ở trong Nam!
Mà sao...
-Anh làm gì ở đây?
Vũ Nam cười nhún vai, hình như đã quen với mấy câu hỏi được coi là thừa đối với anh:
-Hát!
-Oa, anh là ca sỹ sao?
Quỳnh Lam ngưỡng mộ nhìn, rồi như nhớ ra điều gì đó, cô quay lại đằng sau, nhìn qua khe hở và phát hiện ra một điều...mọi người ngoài kia đều đang hét lên tên Vũ Nam...
Quay lại, Quỳnh Lam nhìn vào mặt Vũ Nam nói:
-Anh...anh thật sự không phải người đó...đó đấy chứ?
Tất nhiên người như anh đã hiểu người đó là người nào, xoa xoa đầu Quỳnh Lam:
-Em nghĩ thế nào cũng được!
Quỳnh Lam lại thêm một lần nữa đứng tim. Bên cạnh cô có thằng nhóc đẹp trai, bạn thân đẹp trai, giờ thì lại có anh đẹp trai đứng đây. Sao tự nhiên thấy số Quỳnh Lam sướng vậy trời?
Nhìn lại một lượt mặt của Vũ Nam, Quỳnh Lam hơi nhăn mặt, lắc đầu nói:
-Em có thể nói ra ý kiến của riêng mình không?
-Tất nhiên!
-Anh có thể trang điểm khác được không?
Vũ Nam phì cười, cô bé ngốc, sao mà tự trang điểm được chứ?
-Nếu mà tôi nói không?
Quỳnh Lam chu môi, bình thản đáp
-Thì kệ anh!
Nói với cô bé này thật muốn cười nhiều nhé.
-Mà tôi nhớ là có đưa số điện thoại cho em.
Quỳnh Lam nghe vậy thì áy máy vô cùng, đã nhờ người ta đưa di chơi, đến cuối cùng còn chẳng nhớ người ta là ai...thật hết biết...
Mà tất cả cũng chỉ tại Nhật Minh đáng ghét, sao lại cố tình xoá đi như vậy chứ? Bực mình muốn chết được!
Chap 42
Sau khoảng sân khấu với những tiếng nhạc ầm ĩ, từng mảng ánh sáng vàng mờ tỏa ra khoảng không gian không rộng.
-Kéo cho em cái khoá này lên đi.
-Hình như chị thấy mắt hơi đậm.
-Cái váy này có quá dài không?
-Hình như sân khấu rộng quá.
...
Mọi người trong đây đều đang rất bận rộn, đi đi, lại lại như chong chóng vậy.
Quỳnh Lam đứng gọn vào một góc khuất đủ để có thể nhìn thấy hoạt động của mọi người trong phòng. Woa! Ở đây ai cũng ăn-mặc-không-bình-thường cả.
Người thì váy đằng trước rõ dài, đằng sau thì ngắn một mẩu. Người thì mặc áo như bị vá đi vá lại nhiều lần, đầu tóc ai cũng dựng lên hay thẳng ngược về đằng sau...như một đống rơm!?
Mà giờ tự nhiên trốn được ngoài kia, vào đây lại phải trốn nữa là sao? Vũ Nam nói là có việc, một lúc sẽ quay lại, còn Quỳnh Lam chỉ sợ làm phiền đến những người ăn-mặc-không-bình-thường đang ở ngoài kia nên không dám ra.
Tự nhiên, giọng của một cô gái đang bê chiếc thùng nhỏ nói:
-Này, còn bao nhiêu việc mà trốn ở đây?
Quỳnh Lam giật mình, lấy ngón tay chỉ vào mình:
-Dạ? Em sao?
-Không cô thì ai? Ra bê cái thùng giấy kia theo tôi!
Quỳnh Lam chẳng hiểu gì thì lại bị giục:
-Nhanh lên, sắp đến giờ biểu diễn rồi còn đứng đơ ra đấy à?
Dù não chưa phân tích xong chuyện gì đang xảy ra, nhưng Quỳnh Lam vẫn chạy tới thùng giấy, cúi xuống bê lên. Thôi, coi như đây là để chuộc lỗi với Vũ Nam.
...
Phải đi lên đi xuống mất mấy lần, cuối cùng cũng mang được cái thùng to đùng đó lên trên phòng thu trực tiếp, thật mệt quá đi.
-Còn đứng đó? Đi xách bình nước lại đây.
Ơ...sao sai Quỳnh Lam tuỳ tiện vậy? Vừa nãy không phải đã giúp bê đồ từ cái nơi thấp nhất đến nơi cao nhất của cái toà nhà này không? Mệt muốn chết đi được!
Mà nhìn kìa, nhìn kìa. Cái dang vẻ kia là sao? Đã bắt Quỳnh Lam bê tới hai cái thùng rồi, giờ ngồi đó mà sai như thế sao? Cái dáng kênh kiệu đó sao thấy ghét à.
-Chị gì ơi! Em đâu phải làm việc ở đây?
-Ôi dào! Bây giờ nhiều việc như thế này còn phải phân biệt nhóm khác sao? Giúp đỡ nhau được là tốt em ạ. Đi xách bình nước lại đây!
-Mai, nếu muốn xem anh biểu diễn thì đi xuống khán đài, đừng ở đây mà sai người lung tung.
-Vũ Nam à, tại sao không cho em đi cùng anh? Tại sao không cho em được giúp anh?
Người con gái đứng dậy, chiếc váy thiếu vải màu đỏ được cô kéo cao lên, nhìn chẳng có chút gì gọi là đẹp mắt cả!
Quỳnh Lam, đó là không thích nói ra chứ thực ra là một người vô cùng biết cách mặc làm sao cho đẹp.
Vậy mà nhìn xem, cô gái trước mặt với Vương Huyền, chẳng có gì khác nhau ngoài cái cách đi đứng hay mặc, thật là muốn làm xấu nghề thời trang mà!
Quỳnh Lam nhẹ lắc cái đầu cho bớt khó chịu vì cái tiếng hét kia lại truyền qua kính, cô lại đi nhanh xuống bên dưới.
Tìm một chỗ khá yên tĩnh, Quỳnh Lam lại...gọi điện cho Nhật Minh:
Sau một hồi chuông khá dài, cuối cùng thì Nhật Minh cũng bắt máy:
-Quỳnh Lam!
-Nhật Minh, cậu đang ở đâu rồi?
-Tớ đang chuẩn bị tới nhà mẹ Phương.
Quỳnh Lam ngạc nhiên, có chút tiếc nuối, nếu bây giờ mà không phải ở đây, cô chắc chăn đã vi vu shopping hay ăn vặt với mẹ Phương rồi, thật là!
-Nhật Minh, chút đến nơi cho tớ nói chuyện với mẹ nhé, số điện thoại của mẹ tớ làm mất rồi.
Quỳnh Lam ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bứt bứt vài sợi chỉ bị bung ra.
Nhật Minh lắc đầu cười, Quỳnh Lam thì hợp với mẹ Phương, còn cậu thì lại hợp với mẹ Ly...
-Chưa biết.
-Này, đừng nói với tớ có cuộc điện thoại thôi mà cậu cũng tiếc tiền đấy.
-Phải nói là tiết kiệm!
Quỳnh Lam chun mũi, mặt nhìn xuống đất, hai chân thì xoay xoay vẽ vẽ thành hình gì đó.
-Nhật Minh! Cậu thôi trêu tớ đi!
-Sao tớ lại phải đi trêu thỏ rùa chứ?
Quỳnh Lam chu môi:
-Hứ, không thèm nói chuyện với cậu nữa, tớ hôm nay gặp lại anh đẹp trai trên máy bay rồi, bye bye nhé!
Vừa nói dứt lời, chưa để Nhật Minh nói thêm gì, Quỳnh Lam đã ấn tắt.
Nhật Minh, xem cậu làm gì được Quỳnh Lam. Cô nhóc ấy cũng có anh đẹp trai rồi kìa!
Chap 43
Âm thanh nhỏ nhỏ vui vui, tiếng nhạc nhanh nhịp nhàng phát ra từ chiếc headphone màu trắng được áp sát vào tai Quỳnh Lam. Từng ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn kính, đôi chân thì xoay đi xoay lại theo tiếng nhạc lớn từ headphone, miệng mấp máy thành tiếng nhỏ theo lời bài hát.
-Oà!
Tự nhiên, Vũ Nam chẳng biết từ đâu xuất hiện, đập vào vai Quỳnh Lam rồi kêu lên.
Vì đã quen với âm thanh trong tai, và sự tĩnh lặng xung quanh,mà cô nhóc còn có cái tính...sợ ma, ngồi chỗ mờ mờ, tối tối thế này đã là kì tích lắm rồi, tự dưng lại có người làm vậy, Quỳnh Lam sợ hết hồn hét lớn, rồi theo phản xạ quay lại đẩy cái người vừa mới đùa mình.
-Á! Biến đi!
Sau tiếng hét và lực đẩy khá...mạnh của Quỳnh Lam, thì hiện tượng tiếp theo xuất hiện...
Cốp!
Đầu đập vào tường phát ra âm thanh không nhỏ, đứng dậy, xoa xoa lại mái tóc dựng đứng, Vũ Nam nhìn Quỳnh Lam nhăn mặt:
-Em định ám sát tôi chắc?
Haiz...Vũ Nam, chắc đau lắm đây, ai bảo dám trêu Quỳnh Lam chứ?
Nhưng mà...không phải Quỳnh Lam cũng có lỗi sao? Đẩy mạnh như vậy cơ mà?
Chạy lại chỗ Vũ Nam, Quỳnh Lam kéo kéo đầu anh xuống, ấn Ấn vào cái chỗ bị sưng một cục đỏ lên.
-Ay! Đau mà.
Vũ Nam cong người xuống, giữ lại cái chỗ bị đỏ của mình, rồi tiên tay búng nhẹ vào trán Quỳnh Lam một cái.
-Em không biết nói xin lỗi sao?
Quỳnh Lam thì biết cúi mặt nhìn xuống đất từ cái lúc ấn vào chỗ sưng đỏ như quả táo của Vũ Nam thì không dám nói gì. Hình như bị như vậy rất đau đó.
Vũ Nam đi đến gần, định đưa tay ra nâng khuôn mặt Quỳnh Lam lên thì bị một bàn tay hất ra...
Ném hộp giấy nhỏ về phía Vũ Nam:
-Như vậy là quá nhẹ!
Giọng nói này...không phải chứ? Quỳnh Lam ngẩng mặt lên nhìn...không nhìn nhầm chứ?
-Nhật Minh? Sao cậu lại đứng đây?
Nhật Minh cúi xuống bế hẳn Quỳnh Lam lên, dịu dàng đặt lên một cô nụ hôn:
-Lần sau đừng ngoại tình nhé!
Quỳnh Lam trợn tròn mắt, tai như bị ù đi. Cô vừa nghe thấy Nhật Minh nói gì cơ? Không phải nghe nhầm đấy chứ? Ngoại tình cái gì cơ?
-Nhật Minh?!
-Quỳnh Lam, về Pháp được không?
Nhận lại là câu hỏi từ Nhật Minh, sao lại về Pháp chứ? Không phải Quỳnh Lam mới ở đây được vài ngày hay sao? Nếu về Pháp thì công ty của bố Quân sẽ về tay gia đình kia ư? Cậu ấy đang đùa đúng không?
Khoát chặt hai tai lên cổ Nhật Minh, Quỳnh Lam vẫn tròn mắt nhìn cậu hỏi:
-Cậu sao vậy?
-Quỳnh Lam, chuyện gia đình, tớ nhất định sẽ giải quyết.
-Nhật Minh, mẹ Ly nhất định sẽ mắng.
-Muốn gặp mẹ Phương chứ?
Quỳnh Lam áp mặt vào ngực Nhật Minh, vẫn đang rất lo sợ, nếu bỏ đi, cô nhất định sẽ bị gia đình kia cho là sợ hãi không biết làm gì hết.
-Nhật Minh, tớ nhất định sẽ gặp! Sau một tháng.
Nhật Minh gật nhẹ đầu, rồi quay lên nhìn người bị hất ra từ nãy:
-Cậu không nên quá gần gũi với Quỳnh Lam!
-Tại sao?
Nhật Minh nhún vai, như là truyện đương nhiên:
-Tôi không có nghĩa vụ giải thích cho cậu!
Bế Quỳnh Lam ra khỏi căn phòng mờ ánh điện, mắt Nhật Minh hiện ra thứ khó diễn tả...
Quỳnh Lam, lần này thì chết chắc rồi, cứ ở xa Nhật Minh ra một chút là lại vui vẻ nói chuyện với người con trai khác vậy sao? Thật là biết đùa mà!
Chap 44
Bóng tối phủ dần lấy thành phố, những ngọn đèn đường được thắp sáng, lung linh chiếu xuống mặt hồ.
Cái hơi lạnh của buổi tối xuyên qua lớp áo dạ mỏng, cngf chiếc quần tất da tối màu.
-Khoác vào!
Nhật Minh ném cho Quỳnh Lam chiếc áo khoác dài của mình, nhìn cái dáng run run kia mà...
-Nhật Minh, cậu giận gì vậy?
Quỳnh Lam kéo Nhật Minh đứng gần lại choàng nửa chiếc áo khoác lớn lên, rồi ôm lấy cậu.
Nhật Minh cúi xuốnng thơm nhẹ vào chiếc trán trắng nhỏ, chỉ nhìn thấy khuôn mặt Quỳnh Lam thế này, thật sự là chẳng muốn...cho cô nhóc này chết chẳng nữa.
-Quỳnh Lam, chưa ăn tối sao?
Lắc đầu, Nhật Minh mới nhắc đến mà đã thấy đói rồi...
-Nhật Minh, tớ đói!
Quỳnh Lam xoa xoa bụng rồi ngước lên nhìn Nhật Minh. Thật sự thì ngoài túi xôi của buổi sáng và ăn chưa, chứ Quỳnh Lam chưa được ăn thêm chút gì hết. Hỏi sao không đói chứ? Chỉ Nhật Minh là hiểu Quỳnh Lam nhất.
Kiễng cao chân, thơm vào đôi môi mỏng khẽ cười, Quỳnh Lam toe toét chạy vào xe bật sưởi. Đúng là càng ở Việt Nam, cô nhóc càng thấy được cái lạnh nơi này. Nó như buốt vào tận trong da vậy...
-Quỳnh Lam, ăn gì?
Chống tay vào thành xe, Quỳnh Lam vờ suy nghỉ...
-Ăn gì nhỉ? Ăn gì cho ngon đây?
Ngồi vào xe, Nhật Minh đóng mạnh cửa, rồi bật máy phóng nhanh.
-Lắm chuyện, cậu chẳng phải đã viết ghi nhớ trong điện thoại là chắc chắn phải ăn phở của Việt Nam sao?
Quỳnh Lam tròn mắt, vội lục điện thoại trong túi...vẫn còn nguyên. Vậy...
-Sao cậu biết?
Nhật Minh thản nhiên tăng vận tốc rồi nhún vai:
-Chẳng cái gì tớ không biết cả!
Quỳnh Lam lườm lườm:
-Hứ, đừng có mà tự kiêu nhé, một ngày nào đó tớ sẽ tìm được cái cậu không biết. Chờ xem!
-Tớ chờ nhé!
Quỳnh Lam hậm hực xoay đi xoay lại cái điện thoại. Đáng ghét, chủ nhân mày đấy mà còn cứ nghe lời người ngoài sao? Thật đáng phạt mà!
------
Hương thơm tỏa ra từ quán phở thật hấp dẫn. Mà dù là buổi tối, quán phở vẫn còn rất đông người nha.
Quỳnh Lam vô cùng ngạc nhiên, không phải Nhật Minh sẽ ăn ở đây chứ?
-Nhật Minh, cậu...không sợ bẩn sao?
-Không sợ! Chỉ ghét!
-Xí, vậy vào đây làm gì?
-Cậu không ăn à? Vậy đi!
Nhật Minh định xoay hướng ra cửa thì bị Quỳnh Lam kéo tay lại:
-Này, tớ nói đùa mà, cậu cũng chưa ăn đúng không?
Nhật Minh ừ một tiếng rồi đi ra khỏi quán, vào xe ngồi.
Quỳnh Lam gọi với theo:
-Nhật Minh, tớ nói đùa thôi mà? Vào ăn đi, tớ đói lắm!
-Không, tớ không muốn nữa, về nhà tớ ăn đi.
Quỳnh Lam trợn tròn mắt, cái tên này, sao toàn theo ý mình thôi vậy?
-Nhật Minh, nhà cậu sao?
-Cậu nghĩ gì?
Trời ơi, thật là ỷ nhà giàu mà mua lắm nhà. Mà ỷ đâu? Tự cậu ấy làm mà? Ôi trời ơi!
-Nhật Minh, một tháng cậu làm bao nhiêu?
Nhật Minh quay qua Quỳnh Lam, cắn vào môi cô rồi bình thản:
-Cậu không muốn ăn sao?
-Hứ, nhà cậu thì có cái gì chứ?
Được rồi, để xem xem nhà Nhật Minh có cái gì. Xí, đừng nói là bánh mì nhé!
">
Chap 45
Căn nhà một tầng kiểu phương Tây nằm cạnh cánh đồng hoa. Ở khá xa với trung tâm thành phố.
Ánh đèn được bật sáng sau khi ô tô của Nhật Minh đi vào gara.
Thật là lãng phí mà! Nhật Minh ở được mấy ngày chứ? Dùng cái nhà to như vậy làm gì? Mà không phải điện và nước ở Việt Nam có ít nên rất đắt sao? Đèn ô tô là đủ rồi, việc gì phải thêm vài bóng điện trắng chứ?
-Nhật Minh, cậu mua bao giờ thế?
Nhật Minh nhìn qua gương chiếu để lùi xe:
-Không biết, mẹ Phương mua.
Quỳnh Lam trợn tròn mắt! Một căn nhà đối với cậu ấy cứ như cái kem ấy, chưa dùng được bao nhiêu đã tan hết rồi...
-Nhật Minh, không phải lãng phí quá sao?
Nhật Minh bình thản nhún vai:
-Mai sau cậu không chỉ sinh một đứa nhỏ.
Cái gì mà không chỉ sinh một đứa con? Chuyện này có liên quan sao?
-Tớ không hiểu!
Nhật Minh cười ranh ma xoa đầu Quỳnh Lam:
-Rồi từ từ sẽ hiểu...
Quỳnh Lam lườm lườm gắt nhẹ:
-Có gì thì nói luôn đi, còn từ từ nữa à? Mà tớ nói bao nhiêu lần rồi? Đừng có xoa đầu tớ!
Nhật Minh gõ nhẹ vào trán Quỳnh Lam một cái:
-Ngốc!
Quỳnh Lam mở cửa xe đi ra. Hứ! Nhật Minh tưởng mình thông Minh lắm sao? Còn khuya nhé.
Quỳnh Lam đứng ngoài chờ Nhật Minh tới mở cửa. Cái gì chứ? Lười mở khoá thì nói luôn, lại còn vân tay nữa chứ. Quỳnh Lam đặt thử đặt tay mình vào...tít...tít...cửa mở!
?Sao? Không đùa chứ? Vân tay Quỳnh Lam cũng mở được sao?
-Nhật Minh, cậu sao biết vân tay của tớ?
Cúi xuống cắn nhẹ vào môi Quỳnh Lam, vẫn câu nói đó:
-Chẳng có gì tớ không biết cả!
Trời ơi! Thật là...
Quỳnh Lam mở cửa đi vào...
Woa! Ấm hẳn lên nha. Mẹ Phương bật lò sưởi từ bao giờ rồi!
Nghịch nghịch đồ trong phòng, trời ơi, mẹ Phương nghĩ gì vậy? Xấu hổ chết đi được. Sao có thể chứ? Sao lại treo váy ngủ mỏng dính với quần áo nhỏ thế kia?
Quỳnh Lam vội vàng kéo xuống, đá vào gầm tủ. Nhật Minh mà thấy thì ngại chết mất!
-Quỳnh Lam, làm gì thế?
Giật mình! Sao Nhật Minh cứ như ma vậy? Lúc nào cũng xuất hiện đột ngột nhỉ?
-A! Đâu? Làm gì có gì? Tớ xem đồ, xem đồ ý mà.
Nhật Minh lắc đầu cười, còn giấu giấu cái gì chứ? Thật là trẻ con quá đi mất!
-Mẹ Phương có chuẩn bị đồ ăn đó, cậu tự vào tủ lạnh mà lấy.