“Anh Tiểu An, anh bận nhiều việc sao?” Cô cẩn thận hỏi.
An Nặc Hàn nâng mắt, hàng mày lập tức giãn ra, nét cười lộ bên môi. “Anh nói bận, em sẽ không vào sao?”
“Em đến giúp anh dọn hành lý, không quấy rầy anh đâu.” Cô chớp chớp đôi mắt to ngây thơ.
“Anh không có hành lý.” Anh nói.
“À!” Cô liếc mắt nhìn chiếc vali, vali lớn thế sao lại không có hành lý.
Thấy khuôn mặt cười Mạt Mạt hơi có chút cứng lại, ánh mắt An Nặc Hàn cũng không che giấu được ý cười. “Trong vali đều là quà tặng em.”
“Thật à?” Cô lập tức chạy vào, trong tích tắc chờ không kịp mà mở vali ra.
Quà tặng rất nhiều, phần lớn đều được gói lại rất đẹp.
Mạt Mạt ngồi xuống tấm thảm trước giường, nghiên cứu tỉ mỉ từng gói quà An Nặc Hàn tặng cô.
Trước hết cô mở một gói quá nhỏ nhất, bêntrong là một chiếc dây điện thoại xinh xắn, thiết kế bình thường không có gì đặc sắc, xâu bốn viên thạch anh màu tím thành một chuỗi. Nhưng nhìn cẩn thận, sẽ phát hiện ra dưới khúc xạ của ánh đèn, thạch anh phảng phất như có khắc bốn chữ tiếng Anh M O M O
*Momo là phiên âm của Mạt Mạt trong tiếng Anh.
Mạt Mạt nhìn rất lâu, thấy đôi mắt như bị ánh sáng đâm xuyên, đau.
Cô lại mở ra gói quà lớn nhất, đó là một chiếc gối ôm hình mèo Garfield, lông xù, mềm mại, ôm vào trong ngực còn có mùi vịchỉ mình anh có.
Mạt Mạt từ từ mở ra từng gói từng gói quà,kẹp tóc tuyệt đẹp, ghim cài áo tinh xảo, khăn voan mỏng…
Còn có rất nhiều đồ ăn, chocolate, kẹo, pudding…
Cô đưa từng thứ đồ ăn vào trong miệng, tinh tế nếm vị, mùi vị ngọt ngào dập dờn giữa răng môi.
Khi đặt pudding vào trong miệng, một luồng vị kỳ lạ kích thích đến vị giác của cô, cô lấy hộp bánh ra xem là vị gì, nhưng lại phát hiện ra hạn sử dụng của pudding đã qua nửa tháng rồi.
Mạt Mạt cười ăn hết phần còn lại của bánh pudding
Miếng bánh tuy chất lượng có biến đổi, nhưng mùi vị vẫn thơm mát nồng nàn không tan được, vì cô biết rõ anh không có khả năng mua cho cô đồ ăn hết hạn, trừ khianh giữ chúng đã lâu lắm rồi, lâu đến nỗi quên mất đã mua khi nào…
Có một loại tình cảm, mang tên là tình thân, không vương sự miễn cưỡng đầy đau đớn, thế nhưng lúc nào cũng đặt một người trong lòng.
Cô ngẩng đầu nhìn An Nặc Hàn, anh còn đang làm việc, trên màn hình máy tính hiện ra những chữ cái và chữ số cô hoàn toàn không hiểu.
“Anh Tiểu An, có phải anh ở Anh quốc rất vất vả không?”
“Đúng.” Anh nhìn màn hình máy tính, trả lờicô.
“Vậy vì sao không trở lại?”
Anh day day trán, nhưng vẫn không nhìn cô. “Anh là đàn ông, anh muốn tất cả đều dựa vào chính mình.”
Cô đã hiểu, anh không muốn tiếp nhận côngty của bố cô. Vì anh muốn tự do, không muốn lại như một cái tượng gỗ bị người ta điều khiển.
Mạch máu vừa sôi trào lại lạnh dần đi.
Mạt Mạt nhoài người bên mép giường, ôm lấy chiếc gối hình mèo Garfield, cố sức hít vào hương vị của anh còn sót lại trên gối ôm.
Hai bên đều không nói gì, yên lặng để thời gian trôi đi.
Không biết tới mấy giờ, An Nặc Hàn ngồi xuống bên người cô, từ sau lưng ôm lấy vai cô. “Thích những thứ này không?”
Cô gật đầu, ôm chiếc gối mèo Garfield cuộn mình vào trong lòng anh, đầu tựa vào bên vai anh. “Vì sao mua nhiều quà cho em vậy?”
“Thói quen mà, thấy cái gì cũng đều muốn mua cho em…” Anh ôm vai cô, hơi thở lướt qua khuôn mặt cô, cơ thể của anh mềm mềm, trái tim như chết đi sống lại đập mạnh mẽ trong lồng ngực, cơ thể dường nhưđược cây tử đằng vây quấn chặt, tránh không được, cắt không xong. Một năm nay, anh bận bịu, giọng nói trong điện thoại cũng lạnh lùng, nhưng trong lòng anh vẫn quan tâm đến cô.
“Anh Tiểu An, em rất nhớ anh.” Vô ý buột miệng, cánh tay cũng không kiểm soát đượcôm lấy eo anh, cô ý thức được chính mình xong rồi, cô lại không khống chế được ham muốn muốn ở bên anh.
“…” Anh không nói gì, ngón tay mơn trớn khuôn mặt của cô, vuốt ve tràn đầy quyến luyến rõ ràng như nói cho cô biết: anh cũngrất nhớ cô.
Lòng bàn tay nóng rực lướt qua khuôn mặt cô và cần cổ, rơi vào trên vai cô, cách áo ngủ hơi mỏng, khuấy động cơ thể cô dấy lên sự run rẩy xa lạ.
Ánh đèn trong phòng ngủ vốn không sáng, nay lại càng mờ mờ ảo ảo, khiến cho cô cái gì cũng không nhìn thấy rõ.
“Anh… có người yêu chưa?” Đây là câu nóicô chôn giấu tận đáy lòng, cô cuối cùng cũng đã hỏi ra. Cô không muốn giấu diếm lẫn nhau, lừa gạt nhau, chỉ cần anh thừa nhận, cô sẵn lòng tác thành cho anh, để anh theo đuổi hạnh phúc của chính mình.
An Nặc Hàn hơi suy nghĩ một chút mới đáp:“Không có.”
Nếu anh không cần nghĩ ngợi, cô có thể sẽ tin.
Mạt Mạt lại dò hỏi: “Vậy anh có thích người nào không, nếu có…”
Anh chặn đứng câu nói kế tiếp của cô: “Anh đã nói sẽ chờ em mười tám tuổi đưa em đi Hy Lạp cử hành hôn lễ. Anh nói được thì nhất định sẽ làm được.”
Cô cúi đầu, trong lòng co rút đau đớn đến nỗi không nói nên lời. Khi cô một lòng một dạ muốn lấy anh, anh khó xử như thế, thậm chí đi đến Anh quốc.
Hiện nay khi lòng của cô đã lạnh, sẵn lòng từ bỏ, anh lại cho cô hy vọng.
Anh đột nhiên hỏi cô: “Cậu ta đối với em cótốt không?”
“Dạ?”
“Tiêu Thành đối với em có tốt không?”
Vấn đề này cô chưa bao giờ từng tự hỏi, bị An Nặc Hàn hỏi đến, cô mới nghiêm túc tự hỏi mình. Một năm nay, cô và Thành hầu như mỗi ngày đều gặp mặt, anh ta cũng dịudàng, anh ta cũng quan tâm đến cô, thế nhưng…
“Em xỏ lỗ tai à? Lại còn bấm tận ba lỗ?” An Nặc Hàn kinh ngạc sờ vành tai của cô, trong giọng nói rõ ràng mang theo sự không hài lòng: “Anh không phải đã nói với em đừng có chơi mấy cái này.”
“…” Cô không dám nói lời nào, tựa như đứa trẻ con làm chuyện xấu bị người lớn bắt được.
“Còn đau không?”
Cô lắc đầu. “Đã sớm không đau rồi.”
Cô nhớ cái ngày xỏ lỗ tai, cô đau đến nỗi phải cắn chặt răng, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, Tiêu Thành còn khen cô có cá tính. Khi đó cô liền nhớ đến khi An Nặc Hàn nhìnthấy sẽ nói gì? Có phải sẽ hỏi cô: Có đau hay không?
Anh nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, luồng nhiệt từ hô hấp của anh ào vào màng tai của cô.
Linh hồn như bị rút mất, trước mắt cô chỉ còn khoảng không.
Ở Australia, con gái tám chín tuổi đã được nhận được sự giáo dục vỡ lòng về giới tính chính quy tại trường học, quá trình và ý nghĩa của * đối với các cô cũng không hề xa lạ. Mạt Mạt từ bé đã ngóng trông lập gia đình năm mười ba tuổi đã từng đọc không ít sách kỹ xảo *, từ lâu đã học thuộc lòng những kỹ xảo trêu chọc người khác giới, lại cũng ngày đêm hy vọng có cơ hội thực hành một chút.
Giờ phút này, đêm khuya không người, trai đơn gái chiếc cùng ngồi bên giường, chàng trai đang ôm cô gái, bờ môi dịu dàng như có như không ma sát bên tai, ám hiệu trực tiếp thế này sao Mạt Mạt có thể không hiểu.
Tay của anh lần trên lưng cô, bờ môi in lên vùng mẫn cảm nhất sau tai cô…
Một luồng nhiệt như được đốt lên từ trong cơ thể, cô không nhịn được khẽ hít vào một hơi.
Cô ôm thật chặt chiếc gối ôm trong tay, vừa muốn chống cự, lại vừa chờ mong, cô hoang mang, cô mâu thuẫn, cô đấu tranh, biểu tình trên mặt biến hóa thay đổi theo biểu tình trong lòng.
Anh bất đắc dĩ thoáng nở nụ cười, buông cô ra. “Đã khuya rồi, về ngủ đi.”
“À!” Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, lại thấy mất mát rất nhiều.
Cả một đêm, cô ngơ ngác nhìn con mèo Garfield trong lòng, càng thấy vẻ mặt của mèo Garfield giống cô, ngu ngốc như thế, đần như thế.
Cô xoa nắn khuôn mặt của nó, “Hàn Mạt ơi!Sao mày ngốc nghếch như thế hả! Anh ấy vừa mới về có một ngày, không, mới sáu giờ… Mày đã lại rơi vào rồi!”
Vẻ mặt của mèo Garfield cực kì vô tội.
“Mày phải kiên định, mày phải kiên định đấy!”
***
Chạng vạng ngày hôm sau, Mạt Mạt ngồi yên lặng bên ngoài cửa phòng trị liệu vật lý,thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ đeo tay, buổi kiểm tra ngày hôm nay hình như dài hơn so với bất kì ngày nào.
“Cô vội việc gì sao?” Tiêu Vi ngồi bên cạnh cô hỏi.
Cô xấu hổ cười, lắc đầu. “Không có.”
Nói xong lại cúi đầu vô thức nhìn đồng hồ một lần.
“Anh ấy đã về?” Tiêu Vi lại hỏi. “Anh ấy cókhỏe không?”
“Rất tốt, gầy hơn trước rất nhiều, vì công việc bận quá.”
Tiêu Vi miễn cưỡng cười một cái. “Mạt Mạt,có đôi khi tôi rất ghen tị với cô. Cô mới mười sáu tuổi, đàn ông bên cạnh đều muốnkết hôn với cô, đàn ông mà tôi gặp… không ai thật sự muốn kết hôn với tôi.”
“Có thể chị còn chưa gặp được.”
“Trước đây tôi từng đọc trên tạp chí có một đoạn viết, đàn ông muốn nhất hai dạng phụ nữ, một là xinh đẹp, hai là có tiền… Xinh đẹp để làm tình nhân, có tiền thìlàm vợ.”
Mạt Mạt không nhịn được cau mày nhìn Tiêu Vi, giọng điệu lạnh lùng: “Tôi không biết đàn ông khác nghĩ như thế nào, dù saoAn Nặc Hàn tuyệt đối không phải người nhưthế.”
“Đó là vì cô không hiểu anh ấy.”
“Không ai hiểu anh ấy hơn tôi.” Mạt Mạt thật sự tức giận, lại không tiện nổi cáu trong bệnh viện, đứng dậy lạnh lùng nói: “Chị nói với Thành giúp tôi, bảo tôi có việc đi trước.”
“Mạt Mạt, cô chờ một chút!”
Cô căn bản không nghe, trong phút chốc đi không ngừng bước ra khỏi bệnh viện.
Tiêu Vi luôn đuổi sát phía sau, tới cửa bệnhviện kéo cô lại: “Mạt Mạt, cô chờ một chút! Thành nói có chuyện muốn nói với cô, nó sẽra đây nhanh thôi.”
“Buổi tối tôi sẽ liên lạc với anh ấy.”
“Vậy được rồi!” Tiêu Vi buông tay.
Mạt Mạt đi tới trước xe, vừa muốn lên xe, chợt trông thấy chiếc xe dừng bên cạnh độtnhiên khởi động, lao thẳng về phía Tiêu Vi đang đứng. Tiêu Vi sợ đến nỗi cuống quýt lui về sau vào bước, chiếc xe kia xẹt qua vai cô ta.
“Tiêu Vi!” Mạt Mạt vội vàng chạy tới muốnhỏi thăm một chút xem Tiêu Vi có chuyện gìkhông. Không nghĩ tới, chiếc xe kia lại đột nhiên quay ngược trở lại, lao về phía các cô.
Tốc độ xe quá nhanh, cô không kịp tránh né, cũng quên phải tránh né.
Vài giây đồng hồ ngắn ngủi, Mạt Mạt sợ đến đờ đẫn, cho rằng bản thân mình sẽ bị đâm chết. Chiếc xe kia lại phanh cách hai mét trước các cô, dừng lại. Ngồi trong xe là một người đàn ông đeo kính đen, tóc đen, da vàng, vẻ mặt của ông ta vô cùng bình tĩnh.
Tiếp đó, chiếc xe rẽ rất nhanh, rời khỏi hiệntrường.
Không kịp nghĩ ngợi, Mạt Mạt vôi vàng quay người nhìn Tiêu Vi: “Chị không sao chứ?”
Sắc mặt cô ta tái nhợt đứng nguyên tại chỗ,nói: “Tôi nói rồi, cô không hiểu anh ấy!”
Chương 25:
Mạt Mạt lại nghĩ tới một lần ở Thiên đường & Địa ngục An Nặc Hàn nói với Tiêu Vi những lời lạnh nhạt, cô bỗng hiểu rõsự khoan dung dịu dàng của An Nặc Hàn không phải dành cho mọi người, người có lỗivới anh, anh lạnh lùng độc ác đến nỗi khiếnngười ta phát sợ.
…
Mạt Mạt không biết chính mình làm sao về được đến nhà, cô không hề gõ cửa, hốt hoảng đi vào phòng An Nặc Hàn.
Hai tay An Nặc Hàn đang cầm tập album đứng bên cửa sổ, nghe tiếng Mạt Mạt vào phòng, sửng sốt quay đầu lại.
“Vì sao anh lại thuê người lái xe đâm Tiêu Vi?” Mạt Mạt hỏi anh.
Anh bình tĩnh gập quyển album lại, đặt vàotrong giá sách, không hề trả lời, dường như đã ngầm thừa nhận.
Cô đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hờ hững của anh, bỗng nhiên thấy anh thật xa lạ. Lúc đầu nghe nói An Nặc Hàn dùng tính mạng Tiêu Vi đe dọa Tiêu Thành, cô cho rằng anh chỉ nói thế thôi, sẽ không thật sự làm vậy, hiện tại xem ra anh thật sự nói được thì nhất định sẽ làmđược!
“Vì sao anh lại cho người lái xe đâm Tiêu Vi?” Cô không có cách nào tiếp nhận được sự ngầm thừa nhận của anh, cô nhất định phải hỏi ra đáp án. “Cô ấy đã từng là ngườiyêu của anh, chút tình cũ anh cũng không nhớ tới sao? Cho dù anh đã không còn tình cảm với cô ấy, anh cũng nên nhớ đến… cảm nhận của em. Cô ấy mà chết, em sẽ áy náy cả đời, anh có biết hay không?”
“Anh biết, thế nên…” An Nặc Hàn đi tới trước mặt cô, nở một nụ cười giễu cợt: “Anh muốn làm, sẽ trực tiếp thuê người đâm chết Tiêu Thành, để lay tỉnh em bị thằng đấy đùa giỡn trở thành như ngớ ngẩnthế này!”
“Anh?”
Trừ những lời này, anh không giải thích nhiều, lấy chìa khóa xe từ trong ngăn tủ, rờikhỏi.
Chờ Mạt Mạt phản ứng lại, đuổi theo, An Nặc Hàn đã đi xuống tầng. “Anh nói rõ mọichuyện đi, rốt cuộc có phải anh làm hay không?”
“Em cho là thế nào, thì chính là như thế.”
***
Trên sàn nhảy, Tiêu Vi cố gắng uốn éo cơ thể xinh đẹp, mái tóc đen dài như tơ lụa nhảy múa dưới ánh đèn nhấp nháy. Giữa đông đảo những cô gái phương Tây tóc vàng mắt xanh, sự quyến rũ của cô vẫn là tiêu điểm của ánh mắt đàn ông nơi này.
Nhảy đến khi mệt, Tiêu Vi ngồi trước quầy bar, nhấc ly rượu brandy còn lại nửa chén nhấp một hớp, ngón tay thon dài trượt theo thành ly. Lấy một dáng vẻ cô đơn đi chờ đợi người đàn ông sẵn lòng làm bạn với cô.Cô thích để bản thân mình luôn luôn duy trì được sự gợi cảm, càng đau đớn càng khiến bản thân quyến rũ, bởi vì khuôn mặt xinh đẹp là thứ duy nhất cô có thể xua đi trống vắng.
Rất nhiều ánh mắt đang quăng về phía phía cô, những ánh mắt tràn đầy thú tính này khiến cô vô cùng chán ghét, đồng thời cũng khiến cô cảm thấy bản thân mình không không đến nỗi quá bi ai.
“Một mình à? Tôi có thể ngồi đây không?” Người nói chuyện là một người đàn ông Australia, thân hình cao lớn, tóc màu nâu, đôi mắt xanh đậm, không được coi là đẹp trai, nhưng không xấu.
Vừa mắt là được, xem ra đêm nay cô sẽ không vô vị.
Ánh mắt của cô liếc xéo sang, cười nói: “Đương nhiên là có thể!”
Người đang ông vui vẻ ngồi xuống, cùng cônói chuyện phiếm.
Chưa được vài câu, cơ thể người đàn ông đã nghiêng về phía cô, bàn tay không thành thật lưu luyến trên bắp đùi cô.
Tiêu Vi vẫn tiếp tục cười, bưng ly rượu lên uống thêm một hớp, mùi vị cay cay chảy xuống thực quản, tạm thời làm tê liệt cảm giác chán ghét từ tận đáy lòng.
Mấy năm này, cô đã từng qua tay vô số đàn ông, muôn hình vạn trạng, có người vì cô mà vung tiền như rác, có người khiến cô mơ mơ màng màng trên giường, chỉ duy nhất không còn gặp lại một loại người — thích ngồi trên thềm đá ở công viên với cô, cùng quan sát cảnh đêm thành phố.
Cô lại uống thêm một hớp rượu, hương rượubrandy mát lạnh chảy xuôi, tựa như lần đầutiên của họ, mùi vị trên người anh…
Người đàn ông tóc nâu hỏi cô có muốn ra ngoài ăn gì đó không, cô vừa định nói được…
Một đám đàn ông la hét ầm ỹ đi vào, bọn họ đều là người Trung Quốc, lời nói đặc sệtgiọng Quảng Đông…
Người đi sau cùng lùn lùn gầy tong teo, bề ngoài xấu xi, nhưng chỉ cần là người đã từng gặp qua ông ta một lần, nhất định sẽ không quên được đôi mắt sáng ngời khôn khéo kia của ông ta.
Tiêu Vi biết ông ta, tất cả mọi người đều gọi ông ta là Bình ca. Ông ta là kẻ cầm đầu nhóm nhỏ tại bang Triều Châu của Australia, chuyên môn làm buôn lậu, mấy năm trước “buôn lậu” lao động phát tài rồi, gần đây lại buôn lậu hải sản tươi.
Từ mấy năm về trước, hai bang phái lớn ở Australia vì báo thù lẫn nhau mà giằng co, khiến cho cả hai đều thiệt hại, một bang phái nhỏ khác toàn bộ nhận rõ được tình thế, không hề vì những việc nhỏ tranh chấp nhất thời, dùng hết khả năng liên hợp với nhau điên cuồng vơ vét của cải. Nhất là những bang phái người Trung, bọn họ dồn hết sức nịnh nọt những Hoa kiều có khả năng kinh tế hùng hậu, sau đó thu được càng nhiều lợi ích.
Tên Bình ca này gần đây “việc làm ăn” càng làm càng phát đạt, có người nói là do bám víu vào một một ông chủ lớn nào đó.
“Cô chính là Tiêu Vi?” Bình ca dùng tiếng Trung hỏi cô, rất khách sáo.
“Đúng vậy.” Cô ngồi ở chỗ cũ không nhúc nhích, vẫn còn đang duy trì tư thế mà cô cho là đẹp nhất.
“Có người muốn gặp cô.”
“Gặp tôi? Là ai vậy?”
“An Nặc Hàn.”
Nghe thấy tên này, Tiêu Vi lạnh từ trong lòng ra ngoài.
Bình ca không đợi cô trả lời, trực tiếp nói với thuộc hạ: “Đưa cô ta đi!”
…
Tiêu Vi có chút sợ hãi, muốn phản kháng, rồi lại nghĩ lại, sợ cũng vô dụng. Thứ nhất chạy không thoát, thứ hai trốn không xong, không bằng phối hợp một chút, làm những tên đàn ông tay chân to khỏe kia cáu lên lạitự mình chuốc khổ.
Vài người dẫn cô lên một chiếc xe tải, chiếcxe chạy được một đoạn đường, dừng lại.
Khi Tiêu Vi nhìn thấy công viên tĩnh mịch nhất trong trí nhớ, trái tim tự cho là đã sớm chẳng còn cảm giác gì dần dần thắt chặt lại.
Cô đi xuống xe, đi từng bước trên con đường rừng đầy cây râm mát, rất nhiều hình ảnh tốt đẹp vụn vặt được chắp vá với nhau một lần nữa.
Trên thềm đá, cô lại thấy bóng lưng kia, bóng lưng cô tưởng rằng mình sẽ không nhìnthấy lại nữa.
Cô âm thầm nắm chặt bàn tay, quyến rũ cười trong màn đêm lạnh lẽo không gì sánh được: “Không phải anh nói không bao giờ muốn gặp em nữa hay sao? Thế nào? Mới nhanh thế mà đã nhớ em à?”
An Nặc Hàn quay người lại, anh vẫn đẹp trai giống như trước vậy.
Dưới ánh trăng trắng bạc, vùng giữa hai hàng mày của anh nhăn lại tạo thành một lớp u sầu, thật khiến con tim người ta loạn nhịp.
“Đã lâu rồi không tới nơi này xem cảnh đêm, vẫn đẹp như vậy đấy!”
Cô nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi. Nếu như thời gian có thể quay trở lại những ngày xưa cũ, cô sớm biết đàn ông một người so với một người lại càng xấu xa, cô nhất định sẽ ôm chặt người trước mặt, không cho anh rời đi.
Anh chậm rãi mở miệng. “Vi… Tôi thừa nhận tôi rất tàn nhẫn, cô từng bước đi tới ngày hôm nay, có trách nhiệm của tôi, không trốn tránh được. Cô muốn tôi làm thế nào để bồi thường cô, nói đi.”
Bồi thường cái gì cũng không thể khiến thờigian quay ngược, khiến cô tìm lại được trái tim đập mạnh vì tình kia.
“Em chỉ muốn biết, anh có từng yêu em không?”
“Từng yêu! Khi chúng ta ngồi ở chỗ này xem cảnh đêm, em khi đó… thật sự rất đẹp.”
“An.” Trong lòng cô dấy lên hy vọng, vài bước chạy đến trước mặt anh, nhào vào trong lòng anh: “Anh có thể thể tha thứ cho em không?”
An Nặc Hàn lạnh lùng cười, từ từ đẩy cô ra.“Những chuyện cô làm, bất kì người đàn ôngnào cũng không thể tha thứ được.”
Ánh đèn thành phố thật mơ hồ, Tiêu Vi lảo đảo lùi về sau hai bước.
“Vì sao anh chỉ có thể nhìn đến sự phản bội của em, nhưng lại không nhìn thấy sự tổn thương anh gây ra cho em. Anh vì sức ép của gia đình mà không thể không đồng ý lấy cô ta, em có thể hiểu. Nhưng anh không phải như thế, cô ta gọi một cuộc điện thoại, anh lập tức đứng ngồi không yên, cô ta vừa khóc, anh liền cái gì cũng không quan tâm, bỏ em lại trong cửa hàng,… Hôm nay, nếu không phải vì Hàn Mạt, anh sẽ đến nhã nhặn xin lỗi em sao?”
An Nặc Hàn nhìn về phía thành phố rực rỡ ánh đẹn dưới chân, nói. “Mạt Mạt lớn lên trong lòng tôi, tôi dạy cô bé nói chuyện, dạycô bé bước đi, dạy cô bé viết chữ… Cô không hiểu được tình cảm của tôi đối với côbé sâu đậm thế nào. Cô ấy giống như em gái tôi, hoặc như con gái…”
“Cô ta cũng không coi anh như anh trai, coi như bố. Cô ta yêu anh!”
“Cô ấy là một đứa trẻ con! Bé gái khi bảy tuổi, yêu búp bê vải, hai mươi bảy tuổi còn có thể yêu sao?”
Tiêu Vi không nói thêm nữa.
“Vi, tôi đã từng vô cùng hận cô, hận đến nỗi không muốn giải thích với cô bất kì chuyện gì, cũng không muốn có bất kì cái gìdính dáng với cô nữa. Thế nên mấy năm nay, trong lòng cô tích lũy rất nhiều thù hận, không biết trút ra thế nào…” Giọng nói của An Nặc Hàn nghe chân thành như vậy đấy. “Cô muốn trả thù, có thể hướng vềphía tôi, chuyện của chúng ta không liên quan đến Mạt Mạt.”