Không liên quan? Nói thật đơn giản, không có Hàn Mạt, An Nặc Hàn sẽ không mang trên vai hôn ước, cô sẽ không vì trong lúc nhất thời say rượu phát sinh quan hệ với Jack, cô lại càng không đi tới bước này ngày hôm nay.
Bây giờ cô giống như một đóa hoa héo tàn,mặc cho người người giẫm đạp, dựa vào cáigì Hàn Mạt có thể được muôn vàn chiều chuộng yêu thương!
Cô không cam lòng, cô không chiếm được An Nặc Hàn, cô cũng không để Hàn Mạt đạt được.
Trong lòng oán hận, Tiêu Vi vẫn biểu hiện ra nụ cười quyến rũ: “Anh đánh giá em rất cao rồi, cô ta có tiền có thế, ra ngoài đều có người bảo vệ, em nào có bản lĩnh trả thùcô ta?”
“Cô không làm được, còn ai có thể làm được.” An Nặc Hàn cười giễu cợt: “Vi, cô có một người em trai tốt, vừa có tài lại cũng thật lòng tốt với cô. Chẳng qua, tôi khuyên cô làm việc đừng có quá tuyệt tình, một vừahai phải thôi.”
“Rất xin lỗi, em có thể ngăn cản Thành tiếp cận Hàn Mạt, em không ngăn cản đượcHàn Mạt đến quấy rầy Thành.”
“Tôi chưa nói để Thành rời khỏi Mạt Mạt, thật ra tôi coi Mạt Mạt là em gái tôi, so vớibất kỳ ai tôi đều hy vọng cô ấy lấy được một người thật sự yêu mình, sống cuộc sốngvô ưu vô lo. Cô trở về nói với Tiêu Thành giúp tôi, nếu như cậu ta lừa gạt Mạt Mạt, thì hãy lừa tới cùng, nếu để tôi biết cậu ta làm tổn thương Mạt Mạt, đừng nói là hát, tôi sẽ khiến cậu ta sau này ngay cả nói cũng không nói được…”
“Anh!”
“Còn nữa, nghe nói hôm nay cô thiếu chút nữa bị xe đâm.” Anh điềm đạm nói với cô: “Từ ngày mai trở đi tôi sẽ sai người bảo vệcô, miễn cho cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Mạt Mạt lại trách móc tôi!”
“Vì sao?” Thấy An Nặc Hàn nói như vậy, Tiêu Vi càng thêm ghen tị, càng cảm thấy thế giới này đối xử với mình không công bằng, cô lớn tiếng chất vấn: “Cùng là phản bội, vì sao anh không thể tha thứ cho em, nhưng lại khoan dung với Hàn Mạt như thế?Nếu trước đấy anh đối xử với em chu đáo được bằng một nửa Hàn Mạt, em làm sao lại cùng Jack…”
“Lên giường?” An Nặc Hàn lạnh lẽo bổ sung đầy đủ cho cô.
“Em..” Tiêu Vi nhìn về phương xa, những ngọn đèn trong mắt cô mơ mơ hồ hồ, cái gìcũng không nhìn rõ.
“So với chuyện cô và Jack lên giường…” AnNặc Hàn bình tĩnh nói: “Tôi càng không thể tha thứ cho việc cô không tin tôi. Trước kia tôi đã nói tất cả mọi chuyện với cô rất rõ ràng, cũng nói cho cô quan hệ của tôi và Mạt Mạt, cô không những không tin tôi, còncho rằng tôi muốn gia sản nhà Mạt Mạt…”
An Nặc Hàn cười một cách châm biếm: “Luôn miệng nói yêu tôi, trong suy nghĩ củacô, suy cho cùng tôi là dạng người gì?”
“…”
Tiêu Vi cảm thấy bản thân ngoại trừ việc rời đi không còn điều gì khác để nói.
Cô quay người, đi dọc theo đường rừng trở về.
…
Không phải người con gái nào cũng may mắn giống Mạt Mạt, sống trong thiên đường, chảy dòng máu của thiên sứ.
Ít nhất Tiêu Vi không phải như vậy, trước khi cô tới Australia, cô và bố dượng sống với nhau. Bố dượng của cô là một thương nhân thủ đoạn, biểu hiện ra với cô rất dịu dàng thương yêu, trong lòng lại vô cùng xấuxa. Từ bố dượng cùng với bạn bè làm ăn bên người ông ta, Tiêu Vi đã nhìn ra đời thật đáng ghê tởm, nhìn thấy quá nhiều đànông giả dối.
Thế nên trước đây An Nặc Hàn nói cho cô toàn bộ mọi thứ, kể về sự bất dắc dĩ về trách nhiệm và tình thân, sau đó, đưa ra lời chia tay với cô, cô căn bản không tin, cô giống như nổi điên mắng anh, đánh anh.
Anh không hề tránh né, không nói gì mà nhìn, để kệ cô đánh tới mệt mỏi.
Về sau cho dù cô đa nghi, cô hận anh, cô cho rằng An Nặc Hàn cũng giống như nhữngngười đàn ông khác, chỉ muối dùng lời ngontiếng ngọt lừa cô… Giữa mâu thuẫn yêu vàhận, cô lại không kiềm chế được nỗi nhớ nhung An Nặc Hàn, van xin anh trở lại bên cô…
Quãng thời gian chia sẻ một chàng trai với một cô gái khác thật không tốt, nhất là khi nhìn họ quang minh chính đại đi cùng nhau, mà chính mình đều phải trốn ở mội nơi kín đáo gần đấy lặng lẽ nhìn, giây phút đó, Tiêu Vi luôn cho rằng bản thân mình mới là người thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác… Cô không rõ thế giới vì sao lại đối xử tàn nhẫn với cô như vậy. Cô không sai cái gì, là Hàn Mạt nhảy vào giữa bọn họ, giành mất người yêu của cô, là An Nặc Hàn không đủ kiên định, cuối cùng lại quanh quẩn giữa hai cô gái.
Vì sao đau đớn cũng chỉ là một mình cô!
Mãi cho đến một ngày, An Nặc Hàn hoàn toàn từ bỏ cô, một mình cô tại Thiên đường& Địa ngục mua rượu, trong lúc vô tình thấy hai người đàn ông từ trong một phòngđi ra, trong đó có một người hình như là AnNặc Hàn, cô đuổi theo.
“An! Anh nghe em giải thích.”
Người đàn ông đó quay đầu lại, liếc cô mộtcái, khuôn mặt thật giống An Nặc Hàn, lại lạnh lùng nghiêm nghị hơn An Nặc Hàn rất nhiều.
“Anh?” Cô dụi mắt, cho rằng bản thân mình đang bị hoa mắt.
Người đàn ông trầm tĩnh quan sát cô một lúc, lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thất vọng.
Người đàn ông đó dùng tiếng Trung nói với người đi bên cạnh ông ta: “Ôi! Con trai em thẩm mỹ quan thật sự kém quá!”
Tiêu Vi lập tức rõ ràng người trước mắt là ai.
Tiêu Vi không chịu nổi loại sỉ nhục này, muốn nổi giận, khi cô đón lấy ánh mắt sắc bén của người đàn ông, đột nhiên sống lưngrét run, cơn tức gì đó cũng đều bị dọa đếnchẳng còn.
Lúc Tiêu Vi nhìn hai người đàn ông được một đám người rầm rộ theo sau rời đi, thấy tổng quản lý của Thiên đường & Địa ngục mang vẻ mặt cung kính, cô mới biết rằng An Nặc Hàn không lừa cô, bố anh không phải không phải là một huấn luyện viên quyền anh bình thường, đáng tiếc là quá muộn rồi.
Đường còn có thể thể quay lại, nhưng cuộc đời thì không.
Thấy bản thân mình gặp phải người không tốt đẹp, Mạt Mạt lại được An Nặc Hàn che chở trong lòng bàn tay, trong lòng Tiêu Vi có chút không cam chịu, muốn dùng mọi biện pháp chia tách Mạt Mạt và An Nặc Hàn, cho rằng nhìn bọn họ đau khổ, trong lòng cô sẽ dễ chịu hơn ít nhiều.
Hiện tại mục đích của cô đã đạt được rồi, hóa ra đau đớn vẫn chỉ mình cô nhận.
Mạt Mạt và An Nặc Hàn vẫn tiếp tục sốngbình lặng, không hề có thù hận lòng trời lở đất, cũng không có đau đớn tan nát cõi lòng.
Cô sai rồi!
Vắt hết tâm sức chia sẽ một đôi căn bản không hề yêu nhau!
Nhìn bóng lưng Tiêu Vi càng đi càng xa, AnNặc Hàn quay người, đi theo một hướng khác.
Đêm đó, An Nặc Hàn ở trong Thiên đường& Địa ngục uống rất nhiều rượu, rượu brandy mát lạnh phản chiếu sự đau đớn rõ nét trong đáy mắt anh.
…
Trên màn hình di dộng của anh đang phát một đoạn phim ngắn, nhìn sản phẩm có người dùng máy quay phim cắm lỗ quay rất nhiều đoạn ngắn rồi biên tập lại.
Có cảnh Mạt Mạt ngồi cùng Tiêu Thành nghe nhạc, cùng ngâm nga hát.
Cũng có cảnh cô gọt vỏ táo, sau lại cắt thành từng miếng, kiên trì cẩn thận.
Trong đó còn có một đoạn…
Tiêu Thành nói với Mạt Mạt: “Cô đi đi, tôi không muốn lại nhìn thấy cô.”
Mạt Mạt đang cầm một bát thuốc Đông y hơi nóng nghi ngút, mỉm cười bưng lên cho cậu ta: “Anh lại thử thêm đi, nói không chừng sẽ có ích!”
Tiêu Thành hất bay bát thuốc, nước thuốc bắn lên trên da mặt non mịn của Mạt Mạt. “Đi! Tôi bảo cô đi, cô có nghe thấy không.”
Cô vẫn còn cười, trong đôi mắt đong đầy ánh nước: “Thành, em sẽ không đi! Không ai có thể khiến em rời khỏi anh!”
Cậu ta ôm chặt lấy cô. “Xin lỗi!”
“Không sao, em không thể trách anh.”
Đoạn phim ngắn này có người giấu tên gửi tới Anh quốc, khi đó anh vừa mới phẫu thuật xong, một mình nằm trong bệnh viện, bạn bè của anh mang cuộn phim đến cho anh.
Những ngày một mình trong bệnh viện rất cô đơn, may mà có “khuôn mặt tươi cười” của Mạt Mạt vượt qua cùng anh!
Khoảng thời gian đó, An Nặc Hàn nghĩ thông suốt rất nhiều việc. Anh và Mạt Mạt tuy rằng cùng lớn lên như hình với bóng, nhưng giữa hai người tồn tại chướng ngại khoảng cách và giao tiếp không có cách nàovượt qua được. Anh không thể giải thích được suy nghĩ của Mạt Mạt, cũng như Mạt Mạt không thể hiểu được suy nghĩ của anh vậy.
Cái này đại khái là sự khác biệt theo như lờimọi người đi.
Mười tuổi, khoảng cách không thể nào vượt qua.
Bở lỡ, không phải là hai người không thể yêunhau, mà suy nghĩ của hai người không có cách nào bắt nhịp được với nhau!
Chương 26:
Uống đến say bảy phần, An Nặc Hàn nhìngiờ đã không còn sớm, vừa muốn rời khỏi, không ngờ lại gặp lại người bạn đã nhiều năm không thấy ở ngoài hành lang. Hàn huyên một lúc mới biết được bạn mình cũngđã đổi nghề làm buôn bán hợp pháp, mấy năm nay ở Australia buôn bán cũng tốt lắm, lãi không ít tiền.
“Đi! Đi! Khó có ngày hôm nay gặp được, vào trong uống mấy chén.” An Nặc Hàn bị bạn kéo vào gian phòng bao sang trọng, cũng không biết lại uống thêm bao nhiêu rượu, nói chung là càng uống càng cảm thấy đời người vô thường, bọn họ không nhịn được nhớ tới những năm tháng hết sức lông bông năm mười tám tuổi.
Khi đó họ cũng đã từng một bụng nhiệt huyết, một lòng muốn lang bạt trên xã hội đen Australia một phen.
Có một lần… Họ bị một lão đại xã hội đen bản địa Australia vây tại phòng tắm hơi, thiếu chút nữa bị người ta đánh chết.
Ngay khi An Nặc Hàn tưởng rẳng bản thân mình không còn đường trốn thoát, An Dĩ Phong mang theo hơn mười người vây chặt phòng tắm hơi không lọt một khe, nhưng ôngkhông hề động tay, thái độ thành khẩn nói với tên lão đại vênh vão kia: “Ông bỏ qua cho nó, tôi bảo đám sau này sẽ không để ông nhìn thấy nó nữa!”
Tên lão đại kia khinh thường dùng tiếng Anh hỏi: “Mày là ai?”
“Tôi là bố của Anthony.” An Dĩ Phong đặt hai vali dollar Mỹ lên bàn. “Tôi chỉ có một đứa con trai là nó, cho dù thế nào, hôm naytôi nhất định phải dẫn nó đi.”
Tên lão đại kia nhìn tình hình lúc đó, vừa cầm tiền chạy đi vừa nói. “Hừ! Về sau quảnlý tốt con trai mày, lần sau tao nhìn thấy nó, nó cũng không có vận may như thế nữa đâu.”
“Ông yên tâm, tuyệt đối sẽ không!”
Khi rời khỏi, An Nặc Hàn nằm trong xe cấpcứu lấy tay đè vết thương trên người mình, máu vẫn không ngừng chảy ra từ kẽ hở.
“Xã hội đen, không tốt đẹp như con nghĩ đâu…” An Dĩ Phong lôi ra một gói băng gạc không biết từ đâu, thành thạo băng bó cho anh. “Con muốn sống, thì phải để người khác chết không có chỗ chôn…”
Ngày hôm sau, tin tức tít trên báo khiến người khiếp sợ, lão đại xã hội đen nào đó bị người ta bắn chết tại một góc phố, trên người có hơn trăm vết súng, máu thịt lẫn lộn.
Dựa theo những gì cảnh sát điều tra lấy chứng cứ, hung thủ là sát thủ chuyên nghiệp, mục tiêu là hai vali dollar Mỹ trong tay người chết…
Từ sau đó, An Nặc hàn trở lại trường học ngoan ngoãn đọc sách.
Nhưng anh nhớ kỹ một đạo lý: đừng nhân từđối với kẻ địch của mình, càng không thể tàn nhẫn với người yêu mình.
***
Khoảng một, hai giờ sáng, An Nặc Hàn đượcbảo vệ Thiên đường & Địa ngục lái xe đưa về nhà,
An Dĩ Phong còn đang chờ anh, “Muộn thếnày mới về?”
“Gặp được một người bạn.” Anh nói năng mơ hồ đáp lại. “Bố, có phải bố có chuyện muốn nói với con?”
An Dĩ Phong vốn định nói chuyện với anh, thấy bước chân anh đã loạng choạng, nói cũng chẳng rõ, khua tay: “Đi về nghỉ trước đi đã, ngày mai nói sau.”
An Nặc Hàn trở về phòng, vừa mới cởi áo khoác vất trên giường, Mạt Mạt đã đi vào.
Anh day day trán, bộ não bị rượu làm tê liệt bắt đầu đau nhức. “Anh đánh thức em à?”
“Em đang đợi anh.”
Trong phòng, hỗn hợp mùi nước hoa và hơi rượu không quanh quẩn tại một chỗ mà phiêu tán khắp nơi, kích thích khứu giác của con người.
Mạt Mạt nắm chặt hai tay, nhìn chằm chằm vào vết son môi đỏ chói trên cổ áo sơ mi của anh một lúc rất lâu, mới từ từ thả lỏng bàn tay đang nắm chặt. “Em muốn hỏi rõ, chuyện hôm nay rốt cuộc có phải anh làm hay không?”
Lại là chuyện này. “Vì sao em hỏi anh? Sao em không đi hỏi Tiêu Thành?”
“Bởi vì…” Bởi vì An Nặc Hàn đối với cô mà nói là người thân thiết nhất, có lẽ người ta khi gặp phải bất kỳ nghi hoặc nào không giải thích được, sẽ vô thức tìm hỏi người nhất cận với mình.
“Anh nói cho em biết là cậu ta làm, em có tin không?”
Mạt Mạt lắc đầu, “Anh uống say rồi!”
An Nặc Hàn kéo mạnh cánh tay cô, không kiềm chế được cơn giận: “Em có phải cho rằng anh ta trong sạch, linh hồn anh ta không nhiễm một hạt bụi… Chỉ có loại đàn ông tàn nhẫn máu lạnh như anh mới có thể lái xe đi đâm người?”
“Anh quả thật không thể nói lý nữa!” Mạt Mạt vùng vẫy: “Thành làm sao có thể sai người lái xe đâm chị gái của chính mình?”
Anh buông cô ra, lạnh lùng nói: “Nếu đã không tin, cớ gì còn hỏi anh?”
“Em…”
“Anh mệt rồi, có cái gì muốn nói mai hẵng nói đi.”
An Nặc Hàn mệt mỏi ngồi trên giường, dùng sức day day giữa trán, đầu đau khiếnsuy nghĩ của anh trở nên lộn xộn.
Mạt Mạt nhìn vẻ mệt mỏi của anh, lại nhìn tới dấu hôn trên cổ áo anh, cô cố gắng không cho chính mình nghĩ sâu hơn, nhưng trước mắt hiện lên một cách rõ nét hình ảnh anh hôn mãnh liệt, nhiều lần với một người phụ nữ xa lạ ở trên giường.
Cô ngây ngốc chờ trong phòng anh đến bâygiờ, lo lắng, sốt ruột vì anh. Còn anh thì ở bên ngoài chơi bời trăng hoa, sớm vất cô rakhỏi đầu.
Hai bàn tay Mạt Mạt nắm chặt lại, ra sức đèn nén lửa giận đang bùng cháy mãnh liệt trong lồng ngực.
“Được rồi… Hy vọng ngày mai anh chừa lạichút sức lực cho em!”
Mạt Mạt trở lại phòng của mình, chạy ào vào phòng tắm.
Cô cởi quần áo, liều mạng dùng nước lạnh làm nguội đi ngọn lủa nóng rực trong lồng ngực, dội đi những hình ảnh xấu xí dơ bẩn chồng chéo không ngừng trong đầu.
Nỗi hận và ghen tị tựa như nước lạnh chảy dọc trên cơ thể, dập tắt tình yêu của cô.
Không nhìn thấy anh, nhớ thật nhiều. Gặp được rồi… còn không bằng không gặp!
Yêu một người đau đớn như thế đấy, buôngtay so với “yêu” lại càng thêm đau.
Cô lạnh run người quỳ dưới đất, ôm lấy khuôn mặt, chất lỏng nóng bỏng cũng khôngđè nén được nữa, trượt xuống gò má.
Cô khóc thút thít, lại ra sức cười nhạo bản thân ngu xuẩn, vô dụng!
An Nặc Hàn cởi hai chiếc khuy sơ mi mới phát hiện ra trên cổ áo mình có dấu hôn. Anh sớm không nhớ nổi những người phụ nữkia tới gần anh lúc nào, để lại vết tích dơ bẩn này.
Nhớ tới những khuôn mặt dung tục của mấycô gái hầu rượu, anh chán ghét lau đi, quyếtđịnh cởi áo sơ mi ra ném xuống.
Vừa mới cởi nút thắt, anh loáng thoáng nghethấy phòng bên cạnh vang lên tiếng nức nở rất khẽ.
“Mạt Mạt?” An Nặc Hàn gọi một tiếng. “Emđang khóc sao?”
Đợt một lúc, phòng bên cạnh không có tiếngtrả lời, Anh có phần lo lắng, bước chân không ổn định đi tới ngoài cửa phòng Mạt Mạt: “Mạt Mạt?”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Anh trực tiếp đẩy thẳng cửa vào, trong phòng không có ai, chiếc gối ôm anh tặng cô bị vất chỏng trơ trên mặt đất.
Thấy đèn trong phòng tắm sáng, anh đẩy cửa, phòng bị khóa từ bên trong.
“Mạt Mạt, xảy ra chuyện gì?”
“Không có việc gì…” Cô nghẹn ngào trả lời.
“Em khóc à? Có phải Tiêu Thành bắt nạt emkhông?”
“Em không cần anh quan tâm!” Mạt Mạt lớntiếng nói.
Anh dùng sức đẩy cửa phòng tắm. “Mạt Mạt, mở cửa.”
Mạt Mạt vẫn không đáp, tiếng nức nở ngắtquãng.
Anh nhất thời nóng nảy thấp thỏm, đá văngcửa phòng tắm.
Trong chớp mắt cửa mở, anh hối hận vô cùng.
Trong phòng tắm sáng rực, Mạt Mạt hai tay ôm lấy ngực, hoảng sợ lùi về góc tường,khó tin mở to mắt trừng anh, trên mặt vẫn còn sót lại vệt nước. “Anh, anh muốn làm gì?”
Anh thật sự say rồi, đầu óc không tỉnh táo, cũng không nghĩ ra chính mình muốn làm cái gì. Nhất là sau khi anh nhìn thấy cơ thể thuần khiết của Mạt Mạt, đáy mắt anh phản chiếu hình ảnh cơ thể trắng ngần của cô, dòng nước trượt theo đường cong uyển chuyển chảy xuống, liên miên không ngừng…
Cô thật sự đã trưởng thành, tuy rằng vẫn chưa đầy đặn lắm, nhưng cơ thể mới chín của thiếu nữ có cái đẹp khiến anh rung động. Hai bầu ngực mượt mà, một điểm phấn hồng ướt át. Chiếc eo nhỏ tựa như hơi dùng sức một chút là có thể gãy vụn trong lòng bàn tay anh, không thể nắm chặt. Còn có hai chân khép chặt lại của cô, khiến anh có loại kích thích muốn đi lên hôn cô…
Anh rất muốn lùi ra ngoài ngay lập tức, nhưng nước mắt trên mặt Mạt Mạt buộc anh phải nỗ lực đè nén sự khô nóng bên trong người, đi tới bên cô.
“Có phải Tiêu Thành bắt nạt em không?”
Mạt Mạt cuối cùng cũng hoàn hồn lại từ trong kinh hãi, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt: “Không có.”
Anh nâng khuôn mặt của cô lên, ngón tay chạm vào nước da mềm mại, co dãn của cô…
Mùi vị của cô rất tuyệt, có loại hương thơm ngọt ngào của trái cây, khiến anh không nhịn được muốn nếm thử…
Dòng nước rơi xuống trên người anh, lạnh đến thấu xương, chặn đứng sự mơ màng của anh.
“Sao lại tắm nước lạnh?” An Nặc Hàn cởi áosơ mi khoác lên trên người cô. “Em không lạnh sao?”
Mạt Mạt cắn đôi môi tím ngắt, không nói lời nào, cơ thể rét buốt run rẩy mãnh liệt, đủ để chứng minh sự lạnh của cô.
Anh đóng vòi nước, yêu thương ôm cô vào lòng. “Sau này đừng như vậy, sẽ bị cảm lạnhđấy.”
Cô tránh đi một chút, phát hiện ra không cócách nào đẩy anh ra được, vì vậy liên buông tha sự nỗ lực vô ích, dựa vào vai anhkhóc thút thút. Cô hận anh, hận trên người anh nồng nặc mùi nước hoa, hận trên áo sơ mi anh lưu lại dấu son môi của phụ nữ.
Đồng thời, cô cũng yêu anh, yêu lồng ngực cường tráng đang dán chặt vào cơ thể trầncủa cô này.
“Mạt Mạt, em còn có anh. Cho dù tới lúc nào, anh đều ở bên em giúp em.” Giọng nói của anh mơ hồ, có lẽ bởi vì rất lạnh, vòng ôm của anh đặc biệt nóng rẫy.
Cô gượng cười: “Ở Anh quốc mà giúp em hả?”
“Anh cũng không muốn…”
Anh ôm sát cô, cơ thể hai người càng dán chặt với nhau, trống ngực đập dồn dần dầnmất đi tiết tấu. “Mạt Mạt, ở gần em quá anh sợ sẽ không kiểm soát được chính mình…”
Nước mắt, tuôn rơi bên vành mắt…
Người đàn ông như anh, ở gần người phụ nữnào cũng đều không thể kiểm soát được bản thân.
Mạt Mạt nhắm mắt lại, quay mặt đi, nhốt lại những giọt nước mắt chưa kịp rơi.
“Anh, anh đi ra ngoài!” Âm thanh của cô run rẩy
Lòng bàn tay An Nặc Hàn nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của Mạt Mạt lên, vén lên những sợi tóc vương trên khuôn mặt cô, ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt của cô.
Đôi môi nóng bỏng phủ lên con mắt cô, hônlên nước mắt cô.
“Mạt Mạt.”
An Nặc Hàn thật sự đã say, say đến nỗi không thể dùng lý trí kiểm soát hành động của anh, cũng không có cách nào tự hỏi tất cả hậu quả.
Anh ôm lấy cô, ngón tay siết chặt eo cô, cúiđầu hôn lên môi cô, dịu dàng trằn trọc, thânmật cọ xát… Anh muốn cô, giờ này phút này, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ.
Mạt Mạt kịch liệt phảng kháng, đẩy anh, đánh anh, né tránh nụ hôn kịch liệt của anh… Nhưng cô trước sau đều không kêu gào, phản kháng trong im lặng.