XtGem Forum catalog
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Yêu cậu bạn thân! 15+

Yêu cậu bạn thân! 15+

Yêu cậu bạn thân! 15+ - Trang 19

Xuống Cuối Trang



Cái gì mà chịu đựng chứ? Quỳnh Lam có làm gì đâu mà chịu đựng?

Nhật Minh đẩy Quỳnh Lam ra, vặn khoá:

-Quỳnh Lam, cậu nên nhớ cậu đã hơn mười tám tuổi, còn tớ hơn một tháng nữa cơ!

-Cậu nói vậy là có ý gì? Liên quan sao?

-Quỳnh Lam, nếu không muốn bị nghi phạm là quấy rối trẻ vị thành niên thì tốt nhất là đừng thử sức chịu đựng của tớ!

-Này! Cậu nói rõ ra xem nào!

Quỳnh Lam thật sự chẳng hiểu gì hết, vặn nhỏ nhạc, hỏi lại Nhật Minh.

Nhận được là cái nhún vai khó hiểu:

-Sinh nhật tớ sẽ nói!

-Nhật Minh, cậu bí ẩn thế từ bao giờ?

-Khó nói!

-----

Trong phòng chờ sân bay đông người, ánh sáng điện sân bay sáng rực.

Bảo Vy với lấy chiếc vali nhỏ nhỏ hồng hồng của mình, tay móc móc anh Mạnh:

-Anh, không báo trước có ổn không? Anh biết chỗ Quỳnh Lam ở đâu chứ?

Anh Mạnh đút một tay vào túi quần, một tay kéo vali đen, quay lại đằng sau nhìn xem bố Bảo Vy ở đâu rồi mới trả lời:

-Tất nhiên...không biết!

Ôi trời! Cái tên này! Không đánh không được mà! Anh kiểu gì mà không biết em ở đâu? Suốt ngày hẹn hò, xem phim!

-Ơ! Không phải anh nói không cần gọi điện sao?

Anh Mạnh nhún vai, quay lại kéo nốt chiếc vali cho bố Bảo Vy:

-Anh cũng chưa từng nói là biết Quỳnh Lam ở đâu!

Bốp!

Bảo Vy tức giận đá mạnh một cái vào cái chân kia! Thật là đáng ghét! Sao anh ta có thể như thế mà nói chứ?

-Lẽ ra nên bảo bố là không nên cho anh đi!

-Em chắc đang hối hận?

Bảo Vy không thèm trả lời, quay sang nói với người đàn ông đứng bên trên đang làm kiểm soát vé:

-Bố, giờ có trả lại vé, trả lại người về Pháp được không?

-Bảo Vy, nếu con không cưới được Mạnh, đừng trách bố trả con về trước!

Người đàn ông nhăn mặt, búng nhẹ vào má con gái...

Bảo Vy vờ thì thầm, nhưng lại cố tình cho anh Mạnh nghe thấy:

-Bố! Anh ấy ư? Xấu như vậy con thật không có hứng!

Chiếc xe thể thao đen đỗ trước cổng ngôi trường lớn, ánh nắng nhẹ chiếu, in bóng người dài dài, mờ mờ trên sân trường.

Đây là ngày thứ hai Quỳnh Lam học ở trường này. Sau gần một tuần nhập học. Quỳnh Lam quyết định ở đây thêm một tháng nữa...tính chuyện trả thù. Trong bản hợp đồng đã ghi rõ, nếu một bên làm không đúng theo quy định trong những điều khoản, bản hợp đồng sẽ vô giá trị. Bên khác có thể làm gì tuỳ ý...

Vậy thì...Quỳnh Lam sẽ không làm người tốt nữa đâu, khà khà!

Nhưng mà...

Nhật Minh này! Thật là...đã ghi ở quê ra, vậy mà lại chở Quỳnh Lam bằng ô tô, lại còn...thể thao mui trần nữa...

-Này!

Cái giọng này nghe quen lắm, nhưng chắc không phải gọi Quỳnh Lam rồi...cô mới tới trường lần thứ ba tính cả lúc nhập học mà.

Quỳnh Lam không quay mặt lại, bước lên chiếc cầu thang dài hồng hồng lên tầng hai.

-Này! Nhóc!

Vẫn không quay lại, Quỳnh Lam vẫn đi thẳng vào lớp, chỉ nghe thấy tiếng chạy trên sân trường ngày càng gần. Rồi bỗng nhiên, một bàn tay lớn kéo vai Quỳnh Lam lại.

Khuôn người cao lớn chống tay lên đầu gối cúi xuống thơt hổn hển:

-Này nhóc! Em có biết là em đi nhanh lắm không?

-Anh là ai?

Vì cái người trước mặt cúi xuống nên Quỳnh Lam chẳng nhìn thấy gì...

Chàng trai ngẩng mặt lên, véo nhẹ vào má Quỳnh Lam:

-Không phải em quên rồi chứ?

A, nhớ rồi...

-Anh đẹp trai?

-Đúng rồi, haha! Mà em làm gì ở đây?

Anh đẹp trai đứng hẳn dậy, lấy lại hơi thở bình thường!

Quỳnh Lam cười nhẹ, đi lên cầu thang dài:

-Em mới chuyển tới!

-À, nhóc học lớp mấy?

-Mười một!

-Em tên gì?

-Quỳnh Lam!

-Quỳnh Lam, tên hay đấy.

Quỳnh Lam bước nhanh lên, vào rồi còn hỏi thời khoá biểu với lịch học.

-Anh, em bận rồi, bye!

Gần bước vào cửa lớp, Quỳnh Lam lại bị "anh đẹp trai" kéo tay lại:

-Này, em không định nói xin lỗi đấy chứ? Hay cảm ơn cũng được!

Ơ, người này hay nhỉ? Gặp có hai lần mà bắt người ta xin lỗi rồi cảm ơn. Hâm!

-Về cái gì?

Anh đẹp trai nhíu mày:

-Em quên nhanh vậy sao? Em chẳng lẽ không phải cái người lợi dụng Anh sao?

Quỳnh Lam à dài lên một tiếng rồi nhanh nói:

-Xin lỗi nhé!

Rồi bắt đầu nhanh vào lớp. Hình như...có vài người đang nhìn cô thì phải. Nhẹ nhàng vào chỗ ngồi, để cặp vào trong ngăn bàn như lúc cô ở Pháp thường làm. Nhưng sao...cái ngăn bàn bé tí thế này?

Lại tìm một chiếc móc cạnh bàn để treo cặp giống như lúc ở Anh, nhưng cũng chẳng có cái móc nào đang chờ Quỳnh Lam hết!

Vậy là Quỳnh Lam liếc nhìn lên bên trên xem những người khác để cặp thế nào, Quỳnh Lam sẽ để thế tránh sự chú ý không đáng có.

À, để sau lưng...

Nhưng sao vướng quá à...thôi! Cố chịu vậy biết làm sao?

Vài bạn gái ở trước nhìn Quỳnh Lam xì xầm to nhỏ, hình như cái gì mà thấy bảo ở quê ra mà đã bám theo Lâm rồi...

Một bạn nam còn vừa quay sách trên tay vừa quay xuống bàn Quỳnh Lam hất hàm:

-Này, thấy bảo từ quê lên mà đi xe đẹp thế?

Biết ngay mà...Nhật Minh ơi là Nhật Minh, cậu sao cứ thích đẩy Quỳnh Lam vào con đường vòng thế? Chọn đường tắt có phải tốt hơn không?

Quỳnh Lam cười cười phẩy tay:

-Đâu có? Chắc cậu nhìn nhầm rồi, tớ rõ ràng đi xe đạp vào nhà để xe mà!

Phù, may quá, Quỳnh Lam đã tìm hiểu về trường học ở Việt Nam rồi, trường nào chẳng phải có nhà để xe riêng cho học sinh? Haha, ông trời vẫn thật là thương Quỳnh Lam nha!

-Trường mình làm gì có nhà để xe?

Quỳnh Lam ngắn tũn mặt, cái gì? Không có nhà để xe á?

-Cậu nói gì?

Thấy vẻ mặt Quỳnh Lam như vậy, cậu bạn không nỡ trêu nữa, dừng quay sách:

-Trường mình không có nhà để xe, chỉ có phòng để xe thôi! Haha...

Ôi! Làm Quỳnh Lam giật mình. Cứ tưởng muốn sống yên Bình trong một tháng bị bại lộ chứ? Thật là ông trời vẫn cứ nể mặt Nhật Minh mà thương Quỳnh Lam...haha[
Chap tiếp nhé^^

Trong lớp học sáng bởi bóng điện dài. Từng cơn gió lạnh ngắt ùa vào khe cửa, xuyên cả qua những lớp quần áo giày cộm.

Thật vướng víu! Tại sao mùa đông vẫn mở cửa? Rồi lò sưởi nhà trường cũng không thèm bật...

Có phải tiết kiệm quá mức không? Nhưng mà buổi sáng, bật điện thế này làm gì? Thật là tiết kiệm không phải lối!

Quỳnh Lam ngồi trong lớp, để chiếc balo lên chân, ôm vào và dựa vào bàn học...ngủ ngon lành!

---

Tiếng trống vào lớp vang lên, theo từng hồi. Thật hay, không phải là chuông, nhạc mà là trống, tự người đánh nữa!

Cô bạn cùng bàn thấy thầy giáo vào lớp mà Quỳnh Lam vẫn giữ tư thế đó đành với tay lay lay:

-Lam! Lam! Có thầy tới kìa!

Dù ngủ ở nhà có say tới đâu cũng không bằng ở lớp, Quỳnh Lam tới một chút cũng không động tĩnh. Cô bạn cùng bàn thì ra sức lay, đến bao giờ mới tỉnh đây? Ghi sổ đầu bài là phải lên gặp hiệu trưởng đấy. Mà lên gặp hiệu trưởng thì bố mẹ chắc chắn phải biết chứ? Dù sap là bạn với nhau, cô bạn cung bàn cũng không nỡ!

-Lam, Lam, dậy đi!

Vừa đứng lên chào thầy giáo, vừa ngó ngó nghiêng nghiêng, tiếng bạn cùng bàn cũng không lớn, nhưng trong không khí im lặng thì khá là vang...

Thôi chết rồi! Bị thầy ấy nhìn thấy rồi. Thầy dạy tiếng Pháp mà nhìn thấy chỉ có chết chắc.

Bịch một cái, cái cặp sách được nhẹ nhàng đặt lên bàn. Tiếng chiếc thước nện lên mặt bàn mạnh, vang đột nhiên dội thẳng vào tai Quỳnh Lam. Cô nhóc giật mình, ngồi thẳng dậy hét lớn:

-Nhật Minh, Nhật Minh, sao thế?

Biết mà, lớp học thì nó phải khác. Bắt đầu từ cậu bàn trên bịt miệng cười rồi bắt đầu cả lớp sặc sụa... Cô bạn cùng bàn nhìn Quỳnh Lam đầy tiếc nuối. Thật sự, Quỳnh Lam đụng phải sư tử đực rồi...

Lắc nhẹ cái đầu ra vẻ thông cảm, cô bạn cùng bàn lại quay lên nhìn cách xử lý của thầy giáo. Thật làm học sinh quá tò mò.

Thầy dạy tiếng Pháp, có niên đại ở trường còn lâu hơn thầy hiệu trưởng. Thầy ấy giống như hiệu trưởng thứ hai vậy. Thật là khủng khiếp khi biết tính cách thầy ấy...

Thầy có lần đã nói thức trắng một đêm để nghĩ cách xử lý học sinh sao cho thật khốn khổ rồi viết ra một quyển sổ nhỏ dùng dần. Cái quyển sổ đó đối với thầy ấy còn quý giá hơn ví tiền!

Thật sự...vô cùng khác người!

-Em kia! Vô kỷ luật, cái bàn là cái giường à?

Quỳnh Lam tỉnh bơ nói:

-Không phải, cái gối ạ. Vô cùng êm!

Lại một tràng cười nữa cất lên. Quỳnh Lam ơi, thật là muốn cho lửa cháy bùng bùng sao?

Thầy giáo nhìn Quỳnh Lam vài giây rồi nói:

-Em là học sinh mới?

Quỳnh Lam gật đầu, khuôn mặt có chút ửng đỏ do ngủ và...xấu hổ!

-Dạ vâng!

Thấy thầy giáo vuốt cái cằm bóng nhẫy, gật gù:

-Ừ, vậy tôi cho mới luôn!

Quỳnh Lam vẫn chẳng hiểu gì hết, chỉ bị thầy gọi đứng lên bục giảng, chỉ vào cái đồng hồ tròn tròn trên cao, rồi nhìn xuống Quỳnh Lam:

-Vậy kiễng nhé, em cứ coi đó là cái gối bông nhà em, rồi với tới nó ôm đi ngủ nhé. Đứng đấy kiễng cho hết tiết đi, cái tay phải với lên đó, mới biểu thị được hết thứ tình cảm đó, hiểu không?

Quỳnh Lam xanh mặt. Nhưng thật sự không muốn vừa đi học đã dính phải mấy vụ không đâu nên vẫn cố kiễng, cố với lên dù biết mình đang dính vào mấy cái vụ không đâu vừa nghĩ, rồi biết mình đang làm trò hề cho mấy đứa bên dưới lớp cười khúc khích! Đáng ghét, biết vậy thà ở nhà ngủ cho rồi...

----

Thầy giáo giảng bài, Quỳnh Lam có nghe. Và hiểu được khoảng hơn năm mươi phần trăm những thứ thầy nói, còn lại thầy toàn nói sai hết...! Ngữ pháp và cả từ vựng, thầy còn không bằng Quỳnh Lam...

-Thầy, cái đó không phải giống tiếng Anh, nó phát âm giống chút thôi chứ vẫn là nguyên mẫu của tiếng Pháp!

-Thưa thầy, cái đó là s chứ không phải x!

-Ơ, tôi sẽ chứ đâu phải tương lai tôi sẽ?

...

Quỳnh Lam ra một loạt câu hỏi, vừa với, vừa kiễng vừa nói làm mấy người bên dưới không khỏi tròn mắt. Thầy giáo tiếng Pháp tức đỏ mặt:

-Em kia, muốn tôi ghi vào sổ đầu bài là làm phiền tiết học của giáo viên không?

Quỳnh Lam hơi nhún nhún người xuống, chân mỏi nhừ, hỏi:

-Sổ đầu bài? Cái đó là gì ạ?

Lúc này, tiếng cười dưới lớp lớn hẳn lên. Quỳnh Lam còn nghe thấy có người nói lần này thì cô chết chắc rồi. Hứ! Cô không sợ, cứ học giỏi tiếng Pháp là được chứ gì?

Thầy giáo trợn mắt, khuôn mặt bừng đỏ, hét lớn:

-Đi ra ngoài!!!

Quỳnh Lam thấy vậy vô cùng, vô cùng mừng. Nhảy chân sáo ra khỏi cửa lớp. Xời, tưởng gì chứ? Ở Pháp Quỳnh Lam suốt ngày bị đuổi ra khỏi lớp,hết tiết lại vào. Chẳng sao! Ngồi ngoài chơi điện tử! Thầy tưởng hét lên là Quỳnh Lam sợ à? Không phải đâu?!

Chap>"<

Có một vài thứ cần phải xem lại...

Thật sự, trong lớp học ồn ào, cô gái đang ngồi cặm cụi viết viết cái gì đó rồi lại ngẩng mặt lên cắn cắn đuôi bút.

Tiếng bạn gái ngồi cạnh nhỏ nhẹ nói:

-Về phong tục tập quán, nhân dân ta đã giữ lại được vô số. Tất nhiên phải kể tới tục nhuộm răng của các dân tộc thiểu số...

Quỳnh Lam cắn bút xong lại nhăn mặt, cặm cụi ngồi viết được hai phút, gục luôn xuống bàn kêu thán:

-Trời ơi! Không thể hiểu nổi cậu đang nói gì!

Thật ra, Quỳnh Lam trong giờ học sử đã ngồi kể cho cô bạn ngồi cùng bàn biết sự thật. Tất nhiên, cô bạn vô cùng thích thú nghe. Và cũng tất nhiên...cả hai bị ghi sổ đầu bài và bị đuổi ra khỏi lớp. Nhưng sao...Quỳnh Lam vẫn mê mẩn kể, và cô bạn cùng bàn vẫn say sưa nghe.

Hehe, người đầu tiên trong lớp Quỳnh Lam biết tên nhé, nghe tên của cô ấy nhẹ nhàng lắm-Vũ Thanh Thanh.

Mà thật sự, tiếp xúc chưa lâu, nhưng Quỳnh Lam thấy cô ấy thật sự rất nhẹ nhàng, ý là dịu đang lắm! Giọng nói của Thanh Thanh cũng vậy, nhỏ, nhẹ mang cho người ta cảm giác ấm lạ.

Quỳnh Lam có không hiểu tiếng Việt quá nhiều nên đã nhờ Thanh Thanh dạy, nhưng cô bạn cùng bàn này cũng không thua đâu nhé, cô ấy cũng muốn Quỳnh Lam dạy luôn tiếng Pháp cho mình nữa. Thật là thuận cả đôi bên.

Thanh Thanh cầm cái bút bi, ngồi xuống nhìn tờ giấy bị gạch gạch xoá xoá kia...mỉm cười:

-Đây nhé, là thiểu số nhé, không phải thiêu sô, cậu phải nhớ, chữ của Việt Nam có dấu! Phong tục, không phải phong túc...

Thanh Thanh ngồi sửa lỗi chính tả cho Quỳnh Lam nửa giờ ra chơi, thời gian còn lại, cô ấy lại ngồi giải thích nghĩa những từ Quỳnh Lam không hiểu. Thật là, Quỳnh Lam thông Minh có khác! Học cái gì vào cái đó...

-Phong tục có nghĩa là thứ ngày xưa, ông cha ta đã làm mà giờ chúng ta vẫn giữ!

-Ơ! Nhưng mà ông và bố tớ làm gì ngày xưa nghỉ?

...

-Thiểu số là ít, vậy các dân tộc thiểu số sẽ là các dân tộc ít người!

-Không đúng! Vậy thì phải nói là dân tộc thiểu số người chứ? Mà họ ở đâu?

-Ở vùng núi, hay vùng cao nguyên!

-A! Vậy họ chắc chắn biết đu dây và nói chuyện với vượn giống tazan.

...

-Đồng tâm chiến đấu là cùng nhau chiến đấu, trong đó, chiến đấu là đánh nhau...

Quỳnh Lam vuốt cằm suy nghĩ đến cái cảnh nhà nội đánh mình rồi gật gù nghĩ đúng là giữ được phong thái dân tộc...

...

Nhưng mà, dù có là lịch sử Pháp, Anh hay Việt Nam...hình như đều có chất kích thích dây thân kinh ngủ...

Quỳnh Lam chống tay lên bàn, đầu gục xuống...ngủ gật!

Thật sự, với cái hơi đọc của cô giáo trên bục giảng, Quỳnh Lam không thể chép nổi.

Và rồi...ngoài tiết tiếng Anh của cô chủ nhiệm ra thì không có tiết nào Quỳnh Lam không bị ghi vào sổ đầu bài. Xác định rồi, họ một tháng bị đuổi là vừa!

-------

Giờ ra chơi giữa tiết ba và tiết bốn, Quỳnh Lam vừa ngủ dậy sau giấc mơ chỉ thấy cái mặt Nhật Minh hiện lên thì...chẳng thấy Thanh Thanh đâu, mà đói lắm rồi, thò tay vào chiếc balo lấy túi xôi của cô bán xôi, nhưng lại nhớ, sáng ra, vì tức cái tên kia nên đã ăn hết trên xe, cố gắng tự bịt miệng mình lại, để không xông tới cắn cho tên nhởn nhơ kia mấy cái! Thật tức chết.

Nhưng mà sao giờ muốn gọi điện quá à...nhưng mà không biết có gọi được không biết gọi được không? Cậu ấy giờ còn ở Việt Nam chứ?

Thôi kệ đi! Không thử sao biết?

...

Biết ngay mà! Cái tên đó mà chịu ngồi yên một chỗ trong ba tiếng thì chắc ông trời mặc váy! Ngoài lúc ngủ...

Quỳnh Lam tức giận, nhét điện thoại vào túi chiếc quần bó, mắng thầm:

-Đáng ghét! Đi gặp em nào mà nhanh thế? Chiều không đến đón tớ thì đừng có trách!

Vừa quay lại, định đi tìm Thanh Thanh, Quỳnh Lam lại thấy một cô giáo trung tuổi, cầm chiếc thước lớn đập đập vào lòng bàn tay rồi nhìn Quỳnh Lam từ trên xuống dưới:

-Em kia, học sinh mới đến?

Quỳnh Lam gật đầu, hơi giật mình:

-Vâng!

-Em có biết, trường mình đã cấm không được dùng điện thoại sao? Vậy mà còn đứng đây ngang nhiên gọi điện?

Quỳnh Lam nghe xong, tròn mắt nhìn cô giáo trước mặt. Kiếm đâu ra cái luật đấy? Thế gọi là xâm phạm quyền cá nhân của người khác đó...!

-Dạ?

Người cao lớn trước mặt đổng nhiên hét lớn, chìa tay ra chỉ chỉ vào túi quần Quỳnh Lam, nơi đang cất giấu điện thoại:

-Không nghe rõ đấy sao mà dạ? Đưa cái điện thoại cho tôi!

Thật sự...hết chịu nổi mà! Đưa cho cô mà chẳng may Nhật Minh gọi thì sao? Đưa cho cô để mất quà trước sinh nhật của Quỳnh Lam thì sao? Đưa cho cô để cô lấy luôn à?

Quỳnh Lam đứng thẳng ngươi lên, đưa hai tay ra:

-Dạ, đây!

Ôi trời! Vừa nãy mới nghĩ gì chứ? Thật là hành động một chút cũng không ăn khớp với suy nghĩ mà!

Nhưng thôi, không sao, cho Nhật Minh lo lắng chút, rồi sau đó bảo cậu ấy đòi lại là okey! Khỏi lo. Giờ đi tìm Than Thanh đã!

Chap =.=

Với chiếc áo dạ dám nổi bật giữa những chiếc áo đồng phục trắng sáng màu, chiếc váy kẻ ô caro, đi cùng chiếc tất da đen và đôi bots dài tới đầu gối, ai sẽ nghĩ Quỳnh Lam là gái quê mới lên thành phố?

Dáng người nhỏ cúi thấp, len dưới hàng chắn sắt màu mè.

Cái trường này! Thật là quá đáng! Tại sao có thể xâm phạm quyền cá nhân của học sinh như vậy? Mà đến nhà ăn trong trường cũng không có. Lại còn cấm học sinh ăn quà vặt, sử dụng điện thoại nữa. Đây mà là trường Trung học phổ thông sao? Vô lý hết sức!

Ôi! Cái bụng Quỳnh Lam nó gọi to lắm rồi, thật may mắn, cái cửa hàng đồ ăn vặt kia ngay trước cổng. Quỳnh Lam và Thanh Thanh cố chui qua hàng chắn sắt. Cúi xuống cho tới khi vào hẳn trong cửa hàng.

Quỳnh Lam mua vô số thứ linh tinh với lý do ăn dần. Nhét hết vào balo, ngoại trừ cái bánh có hình chùa một cột trên bao bì đưa cho Thanh Thanh. Nhưng cô bạn nhất quyết không lấy, nói chỉ muốn dùng tiền của mình. Mà Quỳnh Lam cũng không ép,chỉ nghĩ nếu mà là Bảo Vy, chắc cô ấy còn chê ít nữa chứ...

...

Ném chiếc cặp vaod trước, Quỳnh Lam không thèm chui nữa, giờ là...vượt rào!

Xắn tay áo lên cao, Quỳnh Lam bắt đầu trèo trèo.

Thanh Thanh ở bên dưới trợn tròn mắt, cố gắng nghĩ xem cô gái trước mặt với cô gái dễ thương vừa rồi giống nhau ở điểm nào. Nhìn Quỳnh Lam bây giờ, không khác gì...tù nhân vượt ngục. Vật vã mà không trèo nổi một nửa chiều cao hàng rào chắn.

-Quỳnh Lam! Cẩn thận. Sap phải trèo như thế chứ?

Quỳnh Lam nhăn mặt, cúi xuống nhìn Thanh Thanh:

-Thanh à, giúp tớ đi xuống! Tớ không trèo nổi nữa, rách váy mất!

Ặc ặc! Ôi trời ơi...!

Thanh Thabh để cặp xuống bên dưới, cố gắng giữ lấy chân Quỳnh Lam:

-Rồi, cậu xuống đi, cẩn thận một chút!

...

Thật là hết thuốc chữa với Quỳnh Lam. Đã ăn vụng thì nói nho nhỏ thôi, sao lại toang toang lên thế? Mà lại còn ra khỏi trường trong lúc mọi người ở trong tiết học.

Bị cô phụ trách bắt được, vậy là cả hai đành theo lối lên phòng hiệu trưởng!

...

-Quỳnh Lam! Em là học sinh mới đúng không?

Quỳnh Lam gật gật, thật sự thì nhìn thầy hiệu trưởng không ghê bằng cô phụ trách...

-Dạ!

-Được rồi, vì thế em chưa biết luật quy định của nhà trường?

-Vâng!

Thầy lại nhìn vào Thanh Thanh:

-Thanh, ra đóng cửa đi!

Thanh Thanh nhanh ra đóng cửa, rồi vào cầm góc áo, cúi thấp đầu xuống:

-Ba, con thật sự đói mà, tại sao lại không có nhà ăn? Không được ăn vặt? Lại còn không cầm điện thoại chứ?

Quỳnh Lam trợn tròn mắt, Thanh Thanh cô ấy...vừa mới gọi thầy hiệu trưởng là ba? À, thảo nào giờ nhìn thấy có nét giống nhau lắm nha!

-Thanh Thanh, con tốt nhất đừng nghịch ngợm như vậy được không?

-Ba, nhưng Lam cũng đói mà. Sao mà chịu được khi năm tiếng ở trường không được ăn gì chứ?

Quỳnh Lam vẫn tròn mắt nhìn, đứng sang một bên nghe hai người kia nói chuyện!

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Yêu cậu bạn thân! 15+
Đọc full Yêu cậu bạn thân! 15+ tại yeugiaitri.mobi
Xem Yêu cậu bạn thân! 15+
Cập nhật Yêu cậu bạn thân! 15+