XtGem Forum catalog
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Cô Vợ Bé Bỏng Của Tôi

Cô Vợ Bé Bỏng Của Tôi

Cô Vợ Bé Bỏng Của Tôi - Trang 2

Xuống Cuối Trang



_[Nhật Định, anh đang làm gì đó?Em chờ anh nãy giờ sao ko đến, khách sạn Roma ấy nhé!]

_Cái giọng eo éo của 1 người phụ nữ bên kia đầu giây cùng cái địa chỉ khách sạn cô mới nghe thấy làm cô bần thần.Đầu dây bên kia hỏi dồn dập.

_[Sao anh im lặng thế?]

_Anh ấy ko có đây!

Bên kia im lặng rồi cúp máy.Chẳng hỉu sao cô thấy tim mình nhói đau đến vậy, mặc dù cô bik trước sẽ có chuyện này xảy ra rằng hắn cưới cô chỉ vì bất đắc dĩ nhưng chẳng hỉu sao cô thấy mình bị tổn thương đến thế.Cô thấy mắt mình cay cay...cô đang khóc đấy ư?

Có tiếng mở cửa, là chồng cô bước ra từ nhà tắm...cô vờ ngủ, như chẳng có chuyện gì xảy ra.Hắn trèo lên giường nằm cạnh cô,cầm chiếc dt lên xem.Hắn thấy 1 tin nhắn :"Anh, em đang đợi anh nè, sao anh ko đến?"Hắn đạp tay lên trán, hắn quên béng Khả Vy đang đợi hắn.Hắn trả lời tin nhắn :"Anh bận rồi, liên lạc sau" rồi quẳng dt qua 1 bên.Hắn nhìn vợ hắn ngủ, trái tim xao xuyến lạ....

* * *Chap 4

Mấy ngày sau đó, chẳng hiểu vì lí do gì mà lúc nào vợ hắn cũng tránh mặt hắn, lúc nào cũng nở 1 nụ cười nhợt nhạt. Hắn đâu có làm gì để khiến vợ hắn buồn.

Hắn đâu có làm gì để vợ hắn buồn, chuyện của Khả Vy thì ko thể nào vợ hắn biết được.

Khả Vy gọi cho hắn.Hắn ê chề môth nỗi buồn bi thảm :

- Có chuyện gì ko ?

- [ Anh đến gặp em được ko?]

- Bây giờ thì ko được, phải 1 tiếng nữa mới rãnh.

- [OK, nhất định phải đến đó, có chuyện quan trọng lắm]

Hắn cúp máy.Bây giờ thì có chuyện gì quan trọng hơn vợ hắn.Nhưng hắn cũng đã đến gặp Khả Vy như đã hẹn.Cô ta ko quyến rũ hăn như trước mà tỏ vẻ nghiêm túc lạ thường.Cô ta nhìn hắn e ngại :

- Vợ anh có nói gì ko?

- Sao lại hỏi thế?

- Cô ta ko nói gì sao?

- Thật ra là chuyện gì? Sao lại liên quan đến vợ anh ở đây nữa ?Cô ấy vẫn bình thường!- Hắn

chau mày tỏ vẻ khó hiều.

- Vợ anh đã bắt máy cuộc điện thoại của em, em cứ nghĩ cô ấy sẽ hỏi hang anh chứ! Coi bộ tình cảm của 2 người ko tốt như em đã nghĩ!

Hắn như bị sét đánh ngang tai.Vậy là vợ hắn biết thế nên mới có thái độ như thế.Hắn nhớ tới những nụ cười buồn bã của vợ hắn mà thấy thắt cả lòng.Hắn đứng dậy, ko thèm chào hỏi gì ráo mà vội vã về nhà.

- Cậu chủ đã về!

- Cô chủ đâu? – Hắn hỏi bà 5

- Cô ở trên phòng! Chẳng biết cô làm sao mà cả ngày nay chẳng chịu ăn uống gì,cứ ở trong phòng miết làm tôi lo quá!

- Năm cứ làm việc đi, để con đi xem cô ấy!

Hắn vội vã chạy lên phòng, cửa phòng mở, hắn chằm chậm bước vào mà lòng thấp thỏm ko yên.Cô đang ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn xa xăm ra bên ngoài những cánh đồng hoa cải vàng ươm…mọi thứ cứ nhàm chán đến vô vị….

Cô đã nghĩ mình sẽ có 1 mái ấm gia đình cùng hắn, thái độ của hắn gần đây thật sự khiến cô vui mừng…ấy vậy mà đùng 1 cái, hắn vẫn chưa từ bỏ các mối quan hệ bên ngoài. Cô biết hắn ko yêu cô nhưng biết được sự thật đó vẫn khiến cô cảm thấy tủi thân và đau lòng quá đổi…Bất giác những giọt nước mắt rơi ra 1 cách âm thầm, chưa bao giờ cô thấy thiếu tự tin như vậy…

Hắn âm thầm bước lại gần cô, cô giật mình khi biết có người đứng sau mình, vội vã lau hàng nước mắt.Cô ko quay lại nhìn hắn, bây giờ cô chẳng muốn nhìn hắn chút nào, cứ nghĩ đến việc hắn đang có quan hệ với người phụ nữ khác là cô giận điên người nhưng biết làm sao hơn, cuộc hôn nhân ko có tình yêu thì chuyện đó là chuyện bình thường, huống chi đến 1 ngày làm vợ thật sự cô cũng chưa có.

Hắn ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô bằng vẻ mặt hối hận…Chắc người đàn bà kia đã nói với hắn:

- Vợ à…

Cô hít 1 hơi thật sâu quay lại nhìn hắn, ánh mắt buồn man mác kèm theo thất vong. Cô biết trái tim mình ko còn nghe lời nữa…nhưng còn hắn, có lẽ hắn vẫn coi cô là 1 người vợ "hữu danh vô thực"

- Sao anh về sớm vậy ?- Cô ko muốn nói đến chuyện kia nữa.

- Anh lo nên về xem em như thế nào.

- Em thì có làm sao – Cô nói dối, thật sự cô thấy đau lòng lắm.

Hắn nhìn cô thở dài:

- Anh xin lỗi! Anh ko nên đối xử với em như vậy

- Anh cứ làm những gì mà anh muốn, đừng bận tâm em nghĩ gì.Là em chen vào cuộc sống của anh, cứ coi như là em đền bù cho việc chen vào chuyện tình cảm của anh đi…anh hãy cứ quay lại với người anh yêu…em sẽ chúc phúc cho 2 người. Đợi 2 năm nữa, mọi chuyện của công ty ổn định, chúng ta sẽ ly hôn!

Cô nói mà lòng đau nhói, cô ko muốn hắn quan tâm ai khác ngoài cô nhưng biết làm sao hơn, cô ko thể mang lại hạnh phúc cho hắn thì chấp nhận để người con gái khác mang lại điều đó cho hắn " Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng " mà .Cô lỡ yêu hắn mất rồi!

Hai chữ "ly hôn" như rạch một đường thật sâu vào tim hắn…làm sao hắn có thể để chuyện đó xảy ra được chứ! Nếu là 2 tháng trước, hắn vẫn thờ ơ, lạnh lùng với cô, ko biết được cô đánh yêu như thế nào thì có lẽ hắn có thể hoàn thành chuyện đó sau 2 năm…nhưng bây giờ hắn ko thể!Ánh mắt hắn hằn lên sự đau khổ, hắn ôm cô vào lòng, ôm thật chặt như sợ 1 sẽ bỏ hắn đi.Trong trái tim hắn, giờ đây đã lấp đầy hình bóng của cô mất rồi, hắn chỉ muốn mang lại hạnh phúc cho cô, ko bao giờ muốn cô khóc vì hắn…nhưng hắn đã lỡ làm cô khóc mất rồi.Hắn chỉ muốn 1 mình cô…chỉ mình cô thôi…

- Anh…làm em…nghẹt thở quá!- Cô khó khăn nói với hắn

Hắn giật mình buông cô ra, cô ho sặc sụa :

- Xin lỗi em!

Cô búng nhẹ đầu mũi hắn:

- Ngốc ạ! Chuyện em phải làm thôi mà!

Hắn lại nhăn mặt, tại sao phải ly hôn ?Vì Khả Vy sao- người con gái mà hắn chỉ còn chút ít vương vấn đó à ?

Ko thể nào! Khả Vy ko đáng để hắn phải vứt bỏ hạnh phúc mình đang có

- Em nghe anh nói đây! Dù công ty có đi vào quỹ đạo hay ko thì anh cũng ko li hôn đâu.

Hắn nhấn mạnh từng chữ, nghiêm túc vô cùng.Thế rồi cả 2 ko nói gì với nhau nữa. Tối đó hắn ngủ trên sofa và ko nằm cạnh cô nữa…tuy thấy buồn nhưng cô nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho cả hai, biết đâu chừng hôm sau hắn sẽ đổi ý…Đêm thật dài quá!!!

* * *Chap 5

Cô đã thức suốt đêm mà hắn thì cũng thao thức ko ngủ được...Có quá nhiều khúc mắt trong mối quan hệ của hai người mà cả hắn lẫn cô đều ko thể giải thích được chỉ biét là khi đối phương đau thì trái tim mình cũng đau.

Hắn nhận được lịch phải đi Singapo công tác mấy ngày, có lẽ đây là thời gian tốt để hắn suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện và quyết định chuyện gia đình mình.

- Anh phải đi Sing 1 tuần, ở nhà phải tự chăm sóc mình đấy nhé!

Cô gật đầu, mặt buồn buồn: 1 tuần ko được gặp hắn chắc cô sẽ buồn lắm nhưng như thế cũng tốt, cái cô ả kia sẻ ko thể bên cạnh hắn, lời quá đi chứ! Gương mặt cô lại tươi tỉnh trở lại...Hắn thấy lạ nhưng ko hỏi, hắn phải đi rồi...

-------------------------------------

- Cô chủ, cô ăn bánh quy nhé!- Năm hỏi cô

- Thôi, con ko ăn đâu, Năm ăn đi!- Cô chun mũi nhìn Năm.

Bà Năm cười rồi, thấy cô chủ vui trở lại bà cũng vui. Bà nói:

- Cô chủ này, cô qua thăm nhà cậu chủ lần nào chưa?

Bà Năm hỏi cô mới giật mình, từ lúc cười đến giờ cô chỉ gặp nhà bên ấy có 1 lần, mà chẳng nghe ông chồng yêu của cô than phiền gì cô cũng quên luôn.

- Năm đi với con nha!

- Vâng, nhưng chúng ta cần chuẩn bị một ít quà cáp đã!

Thế là cô và bà Năm cùng nhau đi dạo siêu thị mua vài thứ làm quà rồi sang nhà chồng thăm hỏi. Nhà chồng cô là một khu biệt thự theo lối kiến trúc cổ, nhìn trang nghiêm lắm, ko như nhà cô- xô bồ xô bộn mạnh ai nấy làm. Cô và bà Năm đi theo 1 người hầu dẫn đường đến khu sảnh lớn- nơi có 1 người phụ nữa đang ngồi. Cô bước vào cuối đầu chào mà chưa nhận ra đó là ai...

- Mời ngồi!- Người phụ nữ lên tiếng.

Cô vâng lời ngồi xuống, chăm chú nhìn gương mặt người đối diện mình. Bà ấy rất đẹp, đẹp đến mê hồn..tuy tuổi đã cao nhưng ko có vẻ gì là thiếu sức sống và vẻ thanh xuân cả..Bà nhìn

cô cười hiền hậu:

- Lần đầu tiên con đến đây à? À ta quên! Chúng ta mới gặp nhau lần đầu ta ko nên hỏi con như thế!

- Con thất lễ quá, đến tận bây giờ mới đến thỉnh an người!

Gương mặt của người phụ nữ ấy vẫn tươi tắn 1 nụ cười.

- Đâu thể trách con được, phải trách thằng Nhật Định nó ko đưa con đến đây cho ta gặp!

Câu nói của bà làm cô khó hiểu, bà ấy là ai? Nếu là mẹ của hắn thì cô phải gặp từ lâu rồi chứ...mà trước giờ cũng ko nghe hắn nhắc đến gia đình hắn lần nào.

- A, xin lỗi! Ta làm con khó hiều phải ko?

Cô gật đầu chờ đợi

- Nhật Định nó ko thích ta dù ta từ bé đã chăm sóc nó. Ta là mẹ kế của nó.

- Sao thế ạ?Con thấy người cũng dịu hiền mà.

- Nó trách ta vì ta khiến mẹ ruột nó chết...Nhưng sự thật mẹ nó biết ko qua khỏi căn bệnh suy gan nên đã gửi gắm nó cho ta...Ta và mẹ nó thân nhau từ bé, ông ấy cũng yêu ta, nên nó nghĩ ta cướp chồng của mẹ nó nên khiến bà ấy chết...lúc ấy nó chỉ mới hơn 5 tuổi..

Ánh mắt bà ấy bỗng trở nên xa xăm, nỗi thống khổ suốt hai mươi mấy năm ko được giải bày, thấu hiểu. Chắc bà ấy đau khổ lắm!

- Thôi ko nói nữa, con ở lại đây chơi mai hãy về nhé!

- Có phiền ko ạ?

- Sao lại phiền ? Vui nữa ấy chứ! Chị Hoa, chuẩn bị phòng cho cô chủ và bà Năm nhé!- Bà nói với người hầu.

- Vâng thưa bà chủ!

Cô chào bà rồi cũng bà Năm đi theo chị Hoa đến 1 gian nhà khác, yên tĩnh và thoáng mát hơn. Cô nhìn thấy một vài người khác đang làm việc, công việc cứ tất bật cả lên...Cô suy nghĩ mãi về những lời bà nói, thì ra hắn cũng đã chịu đựng nhiều nỗi đau mà ko chia sẻ với ai được...làm thế nào mà hắn có thể sống được trong sự hiểu lầm đó ???

- Mời cô!

- Vâng, cháu cảm ơn!

- Bà Năm, bà ngủ ở gian đối diện nhé!

Chị Hoa chỉ về phía gian nhà dối diện phòng cô, rồi cả 2 người họ cùng đi về phía đó!

Cô cất túi xách rồi thả bộ ra khu vườn phía sau, có lá có hoa, có gió có mây có nước...mọi thứ làm cô dễ chịu vô cùng.Bỗng cô nghe có tiếng sột soạt trong bụi cây gần đó, cô thấy sợ...nhìn mãi về nơi có tiếng động.

- Ui da!- Một thằng bé 8 tuổi xuất hiện bằng cách bò lăn trên mặt đất. Nó nhìn cô ko chớp

mắt. Cô cũng nhìn nó trân trân

- Anh Lâm, anh đâu rồi ?- Giọng 1 đứa con gái gọi vọng lại từ xa.

- Chết cha!- Thằng nhóc vội đứng dậy chạy về phía cô. Cô lui lại nhìn nó.

- Chị đừng nói em ở đây nha!- Nó núp sau tản đá.

Một lúc sau, 1 cô bé với chiếc váy hồng xinh xắn xuất hiện: tóc buộc 2 đuôi, gương mặt tròn phúng phính, đôi mắt xanh mở to luôn miệng gọi "anh Lâm, anh Lâm". Cô bé nhìn cô cười:

- Chị là ai thế? Chị thấy anh Lâm của em đâu ko?

Cô lắc đầu quay lại nhìn về phía tản đá. Cô bé hí hửng chạy lại tùm lấy áo thằng nhóc:

- Bắt được anh rồi!

- Á, bà chị chơi ăn gian, em tha cho anh đi Lani!

- Hok, em muốn anh chơi với em, tuần sau em về Hà Lan rồi!

Thằng nhóc thở dài nhìn cô bé:

- Thôi được rồi, anh dần em đi chơi!

Đến lúc này 2 đứa nó mới quay sang nhìn cô

- Mà chị là ai thế ? Sao lại lang thang ở đây?- Lâm hỏi cô.

- Chị ấy đẹp thật anh Lâm nhỉ ?- bé Lani cười tít cả mắt.

- Đẹp đâu, chỉ có Lani đeph thôi!

Nghe câu nói ấy cô bật cười thành tiếng...

- Này chị cười gì thế ?- Mặt Lâm đỏ bừng

- Ko..ko có gì...hihi...

Lani nhìn cô hỏi lại

- Chị là ai vậy?

- Chị là vợ anh Nhật Định!

Mặt Lâm hớn hở, hỏi cô dồn dập:

- Anh ấy về ạ ? Lani, anh 2 về kìa!

- Ko...anh ấy ko về, chỉ có mình chị à!- Cô giải thích.

Hai đứa buồn hiu.

- Thế ạ?

Cô bèn lãng sang chuyện khác để 2 đưa nhỏ vui.Nghe tụi nó gọi "anh 2" thì chắc là em của hắn rồi.

- Hai đứa ăn kem ko, chị dẫn đi ăn kem nhé!

- Thật ko?

- Thật 100%!

- Yeah, đi ăn kem!- 2 đứa cùng nhảy lên, con nít đúng là dễ dụ thật...

* * *Chap 5

Hắn vừa kí xong một cái hợp đồng lớn, hắn đã làm việc xuyên suốt 1 tuần qua.Hắn có gọi về nhà mấy lần nhưng lúc nào cô cũng đi vắng hoặc là đang ngủ.Chẳng lần nào hắn gặp được cô nhưng nghe bà Năm nói cô vẫn khoẻ thì hắn cũng yên tâm phần nào.Chuyện cty bây giờ đã giải quyết ổn thoả,hắn sẽ dành nhiều thời gian hơn để bù đắp tình cảm với cô, hắn muốn cô là người hạnh phúc nhất trên thế giới này…Hắn sẽ ko phạm sai lầm lần nữa để khiến cô phải buồn…Hắn muốn cô thật sự làm vợ của hắn, nhưng để làm được việc đó, hắn cần giải quyết Khả Vy cho ổn thoả.

Hắn dạo trung tâm mua sắm mua ít quà về cho cô vợ bé bỏng của mình.Hắn sẽ về trước 1 ngày để nói chuyện với Khả Vy.

------------------------------------------

Sân bay ko đông đúc lắm vì hôm nay là thứ sáu.Hắn đón xe đển thẳng khách sạn chổ Khả Vy ở.

- Anh đang dưới khách sạn nè, em xuống gặp anh tí!

- [Vâng em xuống ngay!]

Khả Vy chạy như bay xuống gặp hắn, mặt hiện lên 1 chút riêng tư khó hiểu.

- Anh yêu!- Cô ôm cổ hắn, hôn vào chiếc cằm hắn.

- Em nghiêm túc chút đi,mọi người đang nhìn kìa.

- Có sao đâu!Chúng ta là một cặp mà.

- Anh có chuyện muốn nói,tìm một chỗ yên tĩnh hơn đi!

Hắn đưa Khả Vy đến 1 quán cà phê yên tĩnh, hắn nhìn Khả Vy hơi lo lắng.

- Em cũng có chuyện muốn nói!

- Vậy em nói trước đi!

- Em…em có baby rồi!

Hắn như bị sét đánh, đứng hình 1 lúc lâu.Mắt vẫn ko rời khỏi khuôn mặt Khả Vy..Chuyện này sao có thể xảy ra chứ? Hắn chỉ làm việc đó có 1 lần với cô ta ở cty vào tuần rồi, khả năng có con rất thấp…Hắn bình tĩnh lại:

- Em đừng đùa nữa!Khả năng chúng ta có con rất thấp- Hắn lạnh lùng nói

- Anh nghĩ em đang đùa ?

- Ko phải sao? Ngày trứơc quen em chưa bao giờ anh dùng biện pháp tránh thai cả thế mà em có đâu. Bây giờ gặp lại, chỉ 1 lần mà em bảo mình có con,làm sao anh tin được, mà biết đó có phải là con anh ko?

- Anh…anh là thằng khốn nạn!- Cô giận dữ nói.

- Khốn nạn? Đúng vậy! Chưa bao giờ tôi nhận mình là chính nhân quân tử cả.Ngày trước là em

bỏ tôi đi, bây giờ tôi có 1 gia đình hạnh phúc em lại đến quyến rủ tôi.Em bảo em yêu tôi, tôi thật nghi ngờ là em yêu tôi hay ko cam tâm nhìn tôi bên cạnh người khác nên cố tình phá hoại- Hắn phẫn nộ nhìn cô.

Cô ko nói được lời nào chỉ chằm chằm nhìn hắn, sau đó đứng dậy nói:

- Anh tin ko thì tuỳ! Tôi nhất định sinh ra nó, đến lúc đó anh với vợ anh ra sao thì ra,là anh ép

tôi đó!- Cô bỏ đi thật nhanh.

Hắn vẫn ngồi yên tại chỗ,hoang mang cực độ.Vậy là cô ta nói thật ?Ko thể nào! Phải bình tĩnh lại,phải điều tra rõ mọi chuyện đã.Nhưng nếu là sự thật thì hắn đã gây nên tội ko thể tha thứ.Cô sẽ ko tin hắn…và ko thể yêu hắn…

Hắn về nhà,trong lòng rối như tơ vò.Hắn chẳng biết nói với vợ hắn thế nào, chuyện này hiện tại ko thể để cô biết được.,hắn phải điều tra kĩ nếu ko hắn sẽ hối hận suốt đời!

- Anh về rồi đây!

Cô hớn hở ra đón hắn:- Anh về rồi! Xem ai đến này- Cô cười tươi như hoa ngoắt 2 đứa nhỏ đang núp sau cửa bếp

- Anh hai!- Lani và Lâm vui mừng reo lên

Hắn ngạc nhiên vô cùng:- Sao hai đứa lại ở đây?

- Chị hai dẫn tụi em qua!

Hắn nhìn vợ: - Em về nhà bễn à?

- Vâng ! Từ lúc cưới đến giờ chưa về lần nào!

- Ừ!

- Anh sao thế?- Cô lo lắng nhìn hắn.

- Mới về nên mệt.

- Anh tắm rồi nghỉ đi, em đi nấu cơm!- Cô mỉm cười dịu dàng nhìn hắn.

Hắn nhìn cô ko nói nên lời,nếu cô biết được sự thật thì có còn dịu dàng với hắn nữa ko?Hắn lếch lên phòng,cô nhìn theo lo lắng vô cùng.

- Chị đi nấu cơm. 2 đứa muốn ăn gì?

- Gì cũng được ạ!- Lâm vui vẻ đáp.

- Đợi chị một chút!- Cô vội vàng vào bếp nấu bữa tối.Sau 1 tiếng đồng hồ, trên bàn bày rất

nhìu các món ngon.

- Thơm quá!- Lani reo lên – Em muốn ăn, anh Lâm, Lani thích món kia – Lani chỉ vào đĩa thức ăn nhìu màu sắc trước mắt, háo hức.Lâm cười rồi gắp thức ăn cho em.

- Ngon thật!- Lâm ăn thử tắm tắc khen ngon.

- Mấy đứa ăn nhiều vào nhé! Chị lên xem anh hai mấy nhóc thế nào rồi.

Cô đem 1 phần bữa tối lên cho hắn.Hắn đang ngủ say trên giường,đôi chân mày nhíu lại như phiền lòng một chuyện gì đó. 1 tuần qua cô đã suy nghĩ rất nhiều,tuy hắn ko yêu cô nhưng khi cô còn là vợ hắn,cô sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình,cô sẽ vẫn yêu hắn như vậy mặc kệ có bao nhiêu người bên ngoài kia quen hắn…cô chỉ có thể làm thế vì tình yêu của mình..

Cô đặt thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống giường nhìn hắn…Gương mặt này,làn da này,bờ môi này thật sự làm cô yêu quá đổi.Cô biết rằng 1 ngày nào đó,cô sẽ phải rời xa hắn nhưng ko sao,bây giờ được bên hắn là cô hạnh phúc lắm rồi.

Cô nhìn hắn,ko kìm lòng được mà chạm vào cặp chân mày kia..Hắn bị sự đụng chạm của cô làm cho tỉnh giấc nhưng vẫn nhắm mắt giả bộ ngủ.Ngón tay cô đi dọc theo sóng mũi xuống vuốt ve làn môi mềm mại, ấm ấm của hắn, trái tim cứ đập liên hồi ko sao kiểm soát được..Cô chầm chậm cuí xuống hôn lên đôi môi hắn…bắt đầu rất nhẹ nhàng…nhưng đột nhiên lưng cô bị cánh táy mạnh mẻ của hắn siết chặt lại..Cô giật mình định đẩy hắn ra nhưng ko sao làm được, chỉ biết nhìn hắn.

- Anh….

Lời nói của cô bị đôi môi hắn nuốt mất,nụ hôn bắt đầu rất nhẹ nhàng nhưng càng lúc càng nóng bỏng,hút hết mọi sức lực của cô làm cô mềm nhũng tựa sát trên người hắn…Một lúc lâu sau đó,khi cả hai ko còn thở được nữa,hắn mới buông cô ra.

Cả hai thở hổn hển giống như đã lâu lắm rồi ko được thở..Cô bắt đầu đỏ mặt,định vùng dậy thì hắn hét lên:

- Đừng nhúc nhích!- Hắn cắn răng,mặt nhăn nhó.Cô hoảng sợ, nhìn hắn nhăn nhó cứ tưởng hắn bị đau ở đâu nên cứ luống cuống cả lên,lúc lắc qua lại trên người hắn.

- Chết tiệt!- Hắn gầm lên trong một chốc đặt cô ngược lại giường.Đến lúc đó cô mới bắt đầu hiểu ra…nhưng hình như đã muộn.Cô nhìn vào mắt hắn,cặp mắt sáng rực nóng bỏng bởi dục vọng bị kìm nén, hơi thở bắt đầu dồn dập phả vào tai cô.

- Là em ép anh đó…anh chịu hết nổi rồi!- Hắn khàn khàn giọng nói bên tai cô.

Cô vẫn nằm yên bất động,tuy biết sớm muộn gì cũng có ngày này nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lí.Chuyện này quá bất ngờ nên cô chẳng biết phản ứng ra sao.

Ánh mắt hắn nhìn cô nóng rực sớm đã bị lu mờ vì khát vọng mún cô trở thành người của hắn. Hắn cuối xuống hôn cô,nụ hôn dịu dàng nhưng nóng bỏng,như thiêu như đốt hết mọi suy nghĩ của cô, làm cô chỉ biết cảm nhận những cảm xúc mới lạ đang lan toả trong cơ thể

mình.Nụ hôn của hắn bắt đầu di chuyển sang tai, cằm, cổ cô..rồi xuống nữa…

Tay hắn cũng ko yên phận mà chui vào áo cô, vuốt ve cơ thể mềm mại của cô…Hắn dùng răng mở nút áo cô ra…Cô bắt đầu thở dồn dập,ko nhịn được than thở:

Trang: « Trước 1[2]3
Đến Trang
Lên Đầu Trang
Cô Vợ Bé Bỏng Của Tôi
Đọc full Cô Vợ Bé Bỏng Của Tôi tại yeugiaitri.mobi
Xem Cô Vợ Bé Bỏng Của Tôi
Cập nhật Cô Vợ Bé Bỏng Của Tôi