Duck hunt
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel

Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel

Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel - Trang 25

Xuống Cuối Trang


- Smith – agen ??

... ... ...
- Leader . Em xin đại ca. Bình tĩnh đã.
Rầm !!!!!!!
Tên quái thú dùng 2 tay nâng cả chiếc giường lên lậy cho nó đổ đến rầm, mắt hắn long sòng sọc , miệng rít lên từng tiếng rên đau đớn và uất hận. Hai tay hắn xiết chặt , những đường gân xanh nổi lên chằng chịt. Thân hình to lớn của hắn như một ngọn núi lửa muốn phun trào và nổ tung tức khắc .
- Đại ca, phải bình tĩnh mới giải quyết được việc.
- Phải đấy ạ.
Lũ tội phạm đứng xung quanh nhưng cách xa tên cầm đầu, đang tìm mọi cách để trấn an hắn. Chưa bao giờ chúng thấy Leader nổi điên lên đến mức đáng sợ thế này. Chúng không một lần dám nhắc đến cái tên Seiky .
- Đại ca à , nếu muốn chúng ta có thể tìm một thú cưng khác ... .
Vài tên quay lại nhìn tên tội phạm không biết ăn nói kia. Còn Leader thì đã nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt muốn tóe lửa , tay với xuống tìm thấy một tấm nan giường bị long ra ... crắc– crắc .
Tên tội phạm giơ 2 tay :
- Leader ! Leader ! Em sẽ im ... xin ... xin anh ...
Tên Leader đang tiến lại với thanh gỗ dài trên tay . Hắn đã tìm được kẻ để trút giận – Seiky !! Seiky của tao !!! – hắn gầm lên . Hắn cứ thẳng tay đập liên tiếp vào tên tội phạm, đập mạnh và túi bụi cho đến khi tên ấy máu me đầy người , gãy xương vai, đầu dập gần 1/3 và nằm bẹp dưới đất như một con gián bị giẫm . Hắn thoi thóp thở lúc máu vẫn ngập miệng và mũi thở ra toàn máu đen thẫm . Tên quái thú vẫn chưa nguôi giận và vẫn muốn giơ tay tiếp tục đánh ... Lũ tội phạm không dám can ngăn , nhìn và im re .
- Sao phải nóng tính thế. Có thù thì nên trả.
Tên quái thú quay phắt lại , hắn vẫn thở hồng hộc. Cô quản gia vừa bước vào với một sự liều lĩnh nhất định .
- Muốn gì ? – một tiếng gầm lên dữ dằn trong hơi thở mạnh.
- Muốn giúp trả thù thôi. Cách tốt nhất là cho cậu cả thấy người con gái của cậu chết một cách khổ sở thế nào . một mạng đền một mạng.

... ...
5h sáng.
- Cậu chủ đi sớm vậy sao ?
- Phải làm xong trước khi bọn chó săn phát hiện ra chiếc ô tô và trước khi cha ta hỏi đến . Nhưng rất nhiều khả năng lũ cớm sẽ theo đuôi ta .
- Cậu chủ phải cẩn thận , nếu không thể đem được về thì thôi, bị bắt sẽ mệt hơn đấy ạ
- - Biết rồi. À, còn chuyện này, ngươi đã thử nghiệm K115 bao nhiêu lần vậy?
- Phải hơn 10 lần, nhưng em đã gửi ghi chép kết quả lại cho cậu chủ rồi mà .
- Chuyện hôm qua bên khu B khiến ta ngạc nhiên, chưa một lần thử nào cho thấy khẩu K115 tỉa hết tuýp đạn sẽ giải phóng năng lượng nhiệt khổng lồ, đến mức thiêu rụi cả một con trăn .
- Nếu không liên quan đến K115 thì sao ạ ?
- Thì sẽ liên quan đến sự cố ở party !
Tay quản lí hơi nhíu mày, cố nghĩ xem cậu chủ đang phán đoán chuyện j. Trong lúc này, Khang vừa đội chiếc mũ lưỡi trai đen sụp xuống đầu, vừa bước lại phía giường mình .
- Ta sẽ để một nửa cảnh vệ lại, đề phòng chuyện như tối qua. Vậy nên dù chuyện gì thì cũng đừng gọi cho ta, nếu ngươi không muốn ta bị cha trách phạt. Nhưng đến lúc ta về , nàng mà xây sát chỗ nào , ngươi sẽ phải đền tội đấy.
Khang đang đứng cạnh giường, cúi xuống hôn nhẹ lên làn môi mềm. Băng hơi cử động, vùi nửa khuôn mặt xuống chiếc gối êm và dày, ngủ tiếp. Ở cự li gần, Khang nhìn khuôn mặt ấy không chớp, chợt cười, rồi đứg thẳng dậy, quay người .
- Nhiều nhất phải đi 2 ngày, người lo luôn chuyện trong nhà cho ta. Lũ chó hoang ta đã điều thêm người quản thúc rồi, về ta sẽ xử 1 thể!
Khang đưa tay kéo chiếc mũ sụp hơn xuống, bước về phía cửa. Tay quản lí đằng sau cúi đầu.
2 tên cảnh vệ đứng ngoài cửa phòng, chúng theo lệnh đến để bảo vệ Băng khi cậu chủ vắng mặt. Khang biết Băng sẽ an toàn chỉ khi ở phòng cậu. Nếu “lũ chó hoang” có xổng chuồng và sang khu giữa gây chuyện thì cũng không 1 tê nào, kể cả Leader, dám mò vào phòng cậu chủ. Khi đó sẽ là việc quản lí an ninh của Chấn Phong
- Cậu chủ! – 2 tên cảnh vệ cúi đầu chào
- Không được rời tầm mắt khỏi cô ấy! Ngoài quản lí không được cho ai gặp. nếu xảy ra chuyện gì, 2 ngươi sẽ chết đầu tiên đấy.
- Dạ!
Khang định đi thì khựng lại, chợt nhớ đến tên đàn em của Phong mò vào phòg mình hôm trước:
- Còn nữa, không được lại quá gần cô ấy, ko được nói chuyện, không được nhìn trộm, không được chạm vào cô ấy dù chỉ là 1 ngón tay! Tao cấm!
- Rõ, thưa cậu chủ! – 2 tên này không hiểu sao cậu chủ phải đề phòng đến vậy nhưng chúng biết tốt nhất nên nghe lời.
Không có Khang ở nhà, Băng có khi còn cảm thấy thoải mái hơn. Nhỏ ngủ 1 mạch đến gần trưa, dậy thì quản lí đã chuẩn bị sẵn đồ ăn. Ăn xong thì lôi tạp chí ra đọc, chán thì nghịch mấy xếp bài. Nhỏ không phải ngoan tới mức nghe lời Khang ở yên trong phòng, chỉ là nhỏ chẳng muốn bị bắt cóc sang khu B lần nữa. Suýt vào bụng con Seiky, thật là 1 điều khủng khiếp!

…..
- Quản lí , Hoàn toàn không có thông tin gì ạ !
- Không có sao?- quản lí của Phong có vẻ hơi thất vọng
- Không có ảnh nên cũng khó tìm hiểu. Nhưg theo nhữg gì có được thì em phán đoán là trẻ mồ côi ak!
- Ukm! Vừa rồi qua phòng ông chủ, ta chợt nghĩ về 1 điều…
- Gì ak?
- Trả thù!! Ông chủ gây rất nhiều oán thù và thường khi giải quyết xong 1 kẻ thì gia đình kẻ đó và những người liên quan sẽ bị thủ tiêu luôn.
- Ông chủ luôn diệt cỏ tận gốc mà. Nhưg quản lí muốn nói về điều gì ?
- Về chuyện… 10 năm trước! Khi xử 1 kẻ, ông chủ đã tha cho 1 sinh mạng trong gia đình ấy.
- Là vụ… tên điệp viên CIA, Hunter?
- Phải! Hắn có 1 đứa con gái được ông chủ tha mạng. Nhưg sự việc thế nào ta không rõ… Đứa con gái ông chủ đem về có 1 cái đầu rất sâu sắc, nhưg không ai hiểu cô ta nghĩ gì ..
- Ý quản lí là cô ta giống Hunter? Là con gái của Hunter và cô ta đến đây để trả thù ?! Nhưng… không lẽ ông chủ có thể ….
- Đó là lí do ta không dám khẳng định suy đoán của ta là thực! Không cần điều tra về con bé đó nữa! Điều tra về Hunter và vụ xử tử tên điệp viêc CIA ấy gần 10 năm trước cho ta!
- Vâng!

………….
2 tên cảnh vệ canh gác cửa phòng Chấn Khang :
- Nghe nói là rất đẹp. Có kẻ thấy mà ngẩn ngơ cả tuần cơ mà! Vậy cậu cả mới bảo vệ vậy chứ!
- Ukm! Cậu cả chưa bao giờ hành động mà để 1 nửa người lại chỉ vì muốn bảo vệ cho người tình. Cô gái này không tầm thường đâu!
- Mình đứng đây cả ngày mà không thấy mặt 1 lần cũng phí nhỉ?
- Muốn chết à ?Bỏ cái suy nghĩ điên rồ ấy đi!
- Chỉ nhìn thôi, có làm gì đâu!
- Thôi ngay!
- Đẹp! nghe nói đẹp lắm… chỉ nhìn thôi cũg phê như chơi thuốc rồi..
- Tao bảo thôi ! – tên này gắt lên - Đừng có làm tao rớt nc miếng ra ….
- Này…

Tiếng kéo cửa nhè nhẹ và giọng nói trong veo cất lên. 2 tên cảnh vệ đang tranh cãi… bỗng im re, bất động. Rồi, theo phản ứng tự nhiên, 2 tên cúi đầu, quay lại, lùi xa Hải Băng 2 bước ..
-Chị cần gì ak?
Băng nhìn điệu bộ tức cười của chúng, dửng dưng:
- Kém tuổi à ?
- Dạ? – 1tên mới chớp thời cơ đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào… Hải Băng ! Lập tức, đôi đông tử của hắn dãn rộng. Tên còn lại liếc lên nhìn bạn hắn.
- Mày…. Mày bị sao…
- Không! Tao không kìm chế nổi nữa…- Vừa nói, hắn vừa quay đầu, co giò chạy thục mạng. Tên kia hoi với theo những không được đành quay lại định giải thích vài câu với Băng . Nhưng lập tức, hắn cũng đơ hình vài giây, rồi lúng túng:
- Chị.. à không .. cậu chủ… à không … tên kia… à ….- Mắt hắn giờ đang nhìn chằm chằm xuống chiếc vai trần của Băng, nơi 1 chiếc dây váy bị tuột nhẹ xuống . Băng nhận ra, không hề bối rối, đưa tay kéo cai dây lên, thuận tay vuốt luôn 1 lọn tóc dài vắt ra phía trước.
- Quản lí ? - Nhỏ buông 1 câu hỏi vắn tắt nhất có thể, đơn giản vì đã quá giờ ăn, đói rồi mà vẫn chưa tâhý quản lí đâu.
- À.. quản lí .. quản lí nói… ra ngoài… bận… -Tên cảnh vệ lùi thêm 2 bước , đưa ánh mắt ra chỗ khác và cố, cố nén cái ham muốn nhất thời xuống … Băng chẳng để ý đến sự khó xử của hắn, định quay vào…
- Chưa ăn sao? Hay sang khu A dùng cơm đi? – Cô quản gia đang bước đến với cái vẻ “thân thiện” vô cùng. Băng liếc nhìn, tên cảnh vệ đã bước lên trước:
- Quản gia, bữa tối sẽ do quản lí của cậu cả lo!
- Chẳng phải quản lí đang ra ngoài sao? Hay…
- Dù vậy cũg không được! tôi chỉ làm theo lệnh của cậu cả thôi, không được cô gái này ra khỏi phòng cho đến lúc cậu về!
- Chỉ ăn thôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm mà – Như đưa mắt nhìn Băng – Tôi không định làm gì ngu ngốc nữa đâu, đừng lo. Chỉ là 1 bữa cơm xin lỗi thôi mà, được chứ/?
Băng nhìn cái vẻ giả tạo không chớp mắt của quản gia, đóng đạt thật đấy nhưng Băng chẳng dại đến nỗi tự hại mình.
- Không cần – Băng nói, lại định trở vào.
- Thực ra tôi muốn nói chuyện… nói chuyện… cậu Chấn Nam!!- Như nói nhanh như sợ kẻ khác cướp lời. Băng khựng lại khi nghe đến 2 chữ “Chấn Nam”!
- Chuyện quan trọng, không thể nói ở đây được , tôi xin 5 phút thôi.
Băng nhìn cô quản gia, không muốn tin nhưng nhỏ muốn biết có chuyện gì về Chấn Nam . Băng quay người, bước về phía Như đang chờ. Lập tức, tên cảnh vệ chạy đến, giơ 1 tay ra cản:
- Không được! Cậu cả nói không được ra khỏi phòng. Nếu cần, tôi sẽ gọi thêm người đi cùng.
Băng hơi quay mặt lại, ánh mắt khẽ chạm vào mắt tên cảnh vệ:
- Bỏ tay xuống ! Đừng đi cùng!
Tên cảnh vệ nghẹn họng vì ánh mắt đó, như 1 con robot, hắn hạ tay, lùi ra xa. Băng bước theo cô quản gia, nhỏ không biết Như đang mỉm cười…

………
- Hix. Tao bị chảy máu mũi dòng dòng luôn…
- Chết rồi…
- Trời ạ! cả mày cũg bị giật điện chứ gì ? Hoàn hồn đê! Tao đã bảo đẹp lắm mà… đẹp thật…
- Chết rồi…
- Trời ak! Mày sao thế?
- Cô gái ấy đi cùng cô quản gia và biến mất 1 tiếng đồng hồ rồi!!!
- Hả?Hả ???????????
chap 35

…….
Ào….
Cả cốc nc tạt vào mặt Băng . Nhỏ hơi cựa quậy và dướn người dậy… Từ từ mở mắt, nhỏ thấy đầu hơi choáng. Chuyện gì đã xảy ra? Đi cùng cô quản gia… bỗng bị ai bịt miệng, thứ gì đó xộc vào mũi, rồi chẳng còn biết gì … Và giờ, nhỏ đang ngã bệt dưới sàn.. và đôi mắt lờ mờ thấy… thấy căn phòng của .. “lũ chó hoang”!
- Dậy rồi kìa! Haha..
- Ngủ lúc nữa có phải đỡ khổ không? lần này thì tổng thống cũng chẳng cứu nổi.
- Đừng nói thế, nàg sợ đấy! Có phải nàng sát hại Seiky nhà mình đâu?
- Nhưng vì nàng mà Seiky chết! nàng phải đền tội!
- Thế nào?
- Lột da ra… dội nước sôi vào…
- Nghe đã quá… làm đi.. hahaha…
Đám tội phạm cười ngặt nghẽo, chúng chỉ nói cho sướng tai thôi, chứ xử lí đứa con gái kia, phải để Leader !
- Lột da … e tội nghiệp cô em quá- Leader đã xuất hiện, mắt nhìn xuống, chằm chằm vào Hải Băng – Em làm Seiky của anh mất mạng! Seiky! Seiky yêu quý của anh! Anh làm sao bắt em chết ngay được chứ ?.. anh muốn em chết từ từ.. chết trong đau đớn, hãi hùng… Nhưng mình em chịu đau thôi chưa đủ.. phải rồi… chưa đủ!
Tên Leader ra hiệu cho 1 tên đàn em mang lại 1 chiếc máy quay phim.
- Phải để Lâm Chấn Khang nhìn thấy cảnh em đau đớn ra sao, phải để hắn tận mắt thấy người con gái của hắn thuộc về tay kẻ khác thế nào, phải để hắn lồng lộn lên.. như lúc anh nhận ra…. Seiky… đã chết… Nào! bắt đầu! máy chạy!!
- Nói xem, em muốn chơi gì trước, người đẹp? – 1 tên tội phạm quay hình rất gần, Leader đang cởi áo.
- Nói đi! Anh muốn nghe em nói lắm..
Băng quay mặt đi, không muốn nói gì với kẻ bệnh hoạn trước mặt. Như mọi lần, tên quái thú lập tức nổi cơn điên. Hắn bóp cổ Băng, trận nhỏ vào tường, miệng rít lên:
- Nói! Nói! Có nói không???
Băng không chống cự, tảng lờ đi. Tên Leader vẫn rít lên.
- Seiky của tao!! Mày giết Seiky của tao!!
Hắn bỗng buông tay, quay người đi bò tới chiếc bàn yêu thích của hắn..Tay chân hắn như phát điên lên, hắn lôi từ gầm bàn ra 1 nắm nghe sột sột, rồi hắn lại chồm tới gần Băng
- Nhìn đây! Mày đã giết chết Seiky của tao!!Nhìn đây!
Băng đưa mắt nhìn tay tên Leader. 1 nắm da trăn! Sần sùi. Loang lổ. Mỏng tang. Bóng láng dưới ánh đèn. Tay tên quái thú nắm chặt lại, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, bàn tay run lên.. 1 tay hắn giơ lên, thô kệch, hung bạo, bóp miệng Băng, nhỏ lắc đầu không chống cự được. Ngón tay hắn như bọc sắt, ép miệng Băng phải mở ra .Và tay kia, hắn ập tới, nhét cả nắm da trăn vào cái miệng khốn khổ. Leader như 1 con thú điên dại, hắn dùng hết sức trận Băng vào tường và nhét bằng hết thứ da gớm ghiếc kia vào miệng nhỏ, đẩy 2 hàm nhỏ ngậm lại. Băng vẫn cố vùng vẫy nhưng bất lực.. Máy quay vẫn làm việc. Tên quái thú buông tay, ngửa cổ cười ha hả… Băng gập người … móc họng lôi ra cả mớ kinh khủng kia, rồi ho sù sụ trong lúc tên tội phạm và đồng bọn vẫn cười khoái trá.
Leader ngừng cười, Băng đã thở đều hơn, không biết lũ bệnh hoạn kia còn muốn gì . Tên Leader cúi xuống …
- Sao? Vui không em? - Hắn cúi xuống gần hơn, mặt hắn sát mặt Băng, cách vài cen-ti - Tại Lâm Chấn Khang nên em mới khổ vậy đấy.. Giờ hắn đâu rồi? không đến cứu em nữa sao? Hắn sẽ thế nào khi xem đoạn băng này .. – Leader thè đầu lưỡi, liếm nhẹ lên gò má Băng , nhỏ nhắm nghiền mắt, 2 tay nắm chặt lại, cố giữ cho người không run lên…

……..
Quản lí của Khang về, nhận ra mình về hơi muộn, đã quá giờ ăn đã lâu.
- 2 ngươi có biết đường mang bữa tối đến cho cô ấy không vậy?
- Dạ.. quản lí ..
- Sao thế? Có chuyện gì ak ?
- Quản lí .. chúng em… chúg em….
- Sao? Chuyện gì ? – Sheely gắt lên.
- Không.. không thấy cô gái đó đâu cả ạ…
Sheely muốn điên lên tức thời, nhưg kiềm chế được , phải tìm cách giải quyết:
- Không thấy từ lúc nào?
- Là quản gia đưa đi.. hơn 1 tiếng rồi không quay lại ạ…
Quản lí lao về phòng mình, phải biết quản gia đã đưa Băng đi đâu. Trong phòng của các quản lí, có máy tính với chức năng duy nhất là xem camera trên tất cả các dãy hành lang của khu biệt thự.
- Điều hết người sang khu B! Chuyện quan trọng!
- Chuyện gì mà….
- Nhanh lên! Trước khi cậu cả về xé xác cả lũ ra!!

……….
Băng vẫn bị trận vào tường… nhỏ cố xua đi cái cảm giác ghê tởm mỗi lần lưỡi tên quái thú chạm vào minh…ghê tởm! Cho đến lúc, hắn dừng lại, 2 hàm răng mở ra và cắn vào cổ Băng như.. gặm 1 miếng thịt. Băng không đau, chỉ thấy thứ gì sắc, xuyên vào da, làm máu chảy ra. Tên Leader ngẩng lên, miệng hắn đầy máu… Băng muốn phát ói khi thấy hắn liếm máu nhỏ trên môi hắn, trông như 1 thứ đồ uống ngon lắm vậy. Vài tên tội phạm chẳng hiểu sao Băng bị cắn cho chảy máu mà chẳng kêu rên gì. Máu vẫn túa ra từ vết cắn…
- Bây giờ.. cho máu em.. dính hết lên cơ thể em nhé…
Hắn lôi Băng lại và trận xuống đất, hắn định giơ tay xé tung cái váy trắng và làm trò đồi bại, mắt hắn như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi.
- Đại ca! quản lí của cậu Khang đến!
Leader dừng lại, rộng miệng cười nhạt:
- Em lại gặp may rồi, nhưng anh sẽ không để em đi dễ dàng đâu.
Hắn ra hiệu cho máy quay dừng. 2 tên khác lại kéo Băng lên.
- Đại ca, giấu cô em ở đâu?
- Chơi vậy đủ rồi, để nó đói và sợ hãi đến chết đi!
- Hiểu rồi.. đại ca!
2 tên kéo Băng đi sềnh sệch, nhỏ mệt và không phản kháng được nữa.. Chúng cùg đẩy chiếc giường phía trong cùng phòng - giường của Leader ra, dưới gầm giường có 1 nắp đậy giống như nắp xuống tầng hầm. Tên tội phạm kéo nắp, phía dưới tối om, tên còn lại đẩy Băng xuống . Nhỏ không chịu, nhưg 2 tên qúa khoẻ, chúng nhận cho Băng ngã xuống . Băng bị bóng tối nuốt gọn. Nắp đóng lại cùng tiếng ngã của nhỏ…
- Lũ điên kia! Trả người tình của câu Chấn Khang đây!
Giọng quản lí cất lên khó chịu. Tên Leader đang tiến lại, tay kéo lại áo khoác chỉnh chang.
- Có việc gì mà quản lí đến giờ này? Oh, còn mang theo nhiều chó canh nhỉ? - Giọng điệu nhạo báng của Leader không lam Sheeply quan tâm, Sheely đang để ý tới cái miệng đỏ lòm máu của tên tội phạm, máu dính cả ngoài miệng và trên tay hắn.
- Mày…
- Có gì đâu! Bữa tối thật ngon. Có điều không bắt chước Seiky nuốt chửng con mồi được thôi
- Thằng điên! Mày giấu cô ấy đâu rồi?
- Ai kia? Tôi chỉ vừa ăn sống 1 con cừu non thôi mà.
Không thể chịu đựng thêm, quản lí của Khang ra hiệu cho đám đàn em tiến lên, 1 nửa giương súng, lên đạ, nhằm vào đám tội phạm.
-Còn lại lục soát phòng!
-Rõ!
Đám tội phạm đứng nguyên cho đám cận vệ lục soát. Tên Leader vẫn nhìn tay quản lí vẻ nhởn nhơ.
- Cứ thoải mái thôi! Tôi đâu dám ăn trộm thứ gì của cậu cả chứ.
- Lát nữa rồi biết! – Quản lí đã thấy 1 tên tội phạm kéo Băng vào phòng này trên camera, vậy nên chắc chắn nhỏ phải ở đâu đó trong này.
- Quản lí, không thấy đâu ak!
- Gì cơ? Tìm khắp nơi chưa? Nhà tắm, khu vệ sinh, tủ quần áo ?
- Tìm hết rồi ak!
Vẻ mặt quản lí chợt căng thẳng
- Cho rút quân được chưa? Chúng tôi chẳng vui vẻ gì khi cứ bị quấy rầy thế này đâu!
- Cậu cả về rồi cả lũ chúng mày sẽ không toàn mạng!
- Rất vui lòng chờ - Leader cười.

….
- Đại ca, cứ để cô ta dưới đó ak?
- Nếu muốn, chúg mày xuống đó mà mua vui.
- Dạ không.. tụi em không có ý đó…
- Để coi cậu cả đáng kính sẽ làm gì … Oh, hoá ra cô quản gia khu biệt thự này lại đáng yêu như vậy… hahaha…
1 lần vô tình, 1 tên tội phạm đã phát hiện ra cái tầng hầm phía dưới căn phòng của chúng. Phía dưới tối om và rọi đèn pin thì đáy khá sâu, chẳng nhìn rõ gì . Chúng kết luận là nhà kho để không và chẳng quan tâm đến nữa. Chúng không hề biết bí mật phía dưới tầm hầm thứ nhất ấy của khi biệt thự, chẳng tên nào dám nhảy xuống đó điều tra 1 việc không đâu cả.

.... Quản lí của Khang đi qua đi lại trong phòng cậu chủ, nghĩ về chuyện tại sao Băng có thể biến mất trong 1 căn phòng kín… Mọi suy nghĩ đều dẫn tới giải pháp :gọi cho cậu chủ! Nhưng lần này, Khang lại làm hỏng việc nữa thì.. Nếu Khang về thì lũ tội phạm có nghe lời và thả người ? Chắc chắn chúng sẽ chối bay chối biến. Hệ thống camera chỉ đặt ở các phòng sinh hoạt chung và trên tất cả các dãy hành lang, không hề có camera trong 1 phòng riêng nào để bảo vệ sự riêng tư… Vậy nên Khang về thì cũng đâu biết Băng bị giấu ở đâu? Nhưng, tay quản lí không thể chịu đựng thêm khi nghĩ cô gái ấy đang gặp nguy hiểm, lũ bệnh hoạn kia không biết đã giở trò gì … Sheeply rốt cục vẫn quyết định gọi cho Khang
- Mẹ kiếp! Tao chết đến nơi rồi mà mày vẫn không tha hả ? - Giọng Khang gằn lên nhè nhẹ, có vẻ cố nói nhỏ để xung quan không nghe
- Cậu chủ, xong việc chưa ak?
- Đang bị cớm xiết, dập máy đi!
- Khoan cậu chủ! Hải Băng bị…
- Đừg có gọi tên cố ấy! Có chuyện gì thì đem người ra giải quyết, tao chưa về được đâu!
- Cô ấy bị lũ chó bắt cóc…. Em nghĩ tên Leader trả thù vụ Seiky…
- Lũ cớm!!! Tao gọi sau!!
Tit..tit….. tit…Khang đã tắt máy. Tay quản lí cũg chẳng rõ cậu chủ có nghe được gì không …


Băng từ từ mở mắt, từ lúc bị đẩy xuống cái hầm, nhỏ đã bị ngất đi gần 2 tiếng. Vết cắn ở cổ đã ngậm miệng nhưng vết thương trên đầu do lúc bị đẩy xuống đã đập xuống sàn thì vẫn còn chảy máu. Không đau, nhưng Băng thấy đầu hơi choáng. Nhỏ chống tay cố sức ngồi dậy. Xung quanh tối om, im bặt. Đây là đâu? Nhỏ chẳng thấy được gì cả, như đang bị nhấn chìm trong bóng tối dưới đáy vực thẳm. Băng xoay người tìm khắp nưoi 1 nguồn sáng… Và giữa bóng tối rờn rợn bủa vây, nhỏ dễ dàng tìm được 1 lỗ nhỏ trên bức tường. Vậy là chỗ này bị bao bọc bởi 4 bức tường kín? Nhìn phía trên, tối om và chẳng biết trần cao bao nhiêu. Cái lỗ sáng nhỏ kia chẳng đủ để nhìn thấy thứ gì … Quan trọng là lúc này, cơn choáng váng qua đi, nhỏ chơt nhận ra dưới này, nhiệt độ thấp hơn phía trên rất nhiều… Nhỏ thoáng rùng mình, biết cơ thể bắt đầu không điều chỉnh được nhiệt. Nhỏ quờ quặng bàn tay xây xát dính máu trên bộ váy lụa. Đằng trong lớp váy xoè ra, Băng thường nhet hộp zkilico vào 1 túi nhỏ. Giữa bóng tối mịt mùng, Băng đã tìm thấy cái hộp và nhét được 1 viêc thuốc vào miệng. Zkilico tan ra trong tích tắc và Băng cảm giác như có ngọn lửa đang nhen lên ở cuống họn, tràn xuống … Làm sao có thể ở đây và chốg lại cái lạnh = zkilico có hạn? Làm sao có thể ngồi yên đây và hi vọng ai đó tới cứu mình? Không! trước khi có người tới cứu, phải tự tìm cách cứu mình đã. Sau khi nhiệt độ cơ thể Băng bắt đầu thăng bằng trở lại, bộ óc bắt đầu làm việc. Không thể trèo lên và trở lại phòg của lũ tội phạm , chỉ còn cách tìm lối ra. Nhỏ xua tay quờ quặng khắp xung quang. Máu từ vết thương vẫn rỉ ra nhưng lúc này căn bệnh mất cảm giác thật có ích… Chợt, Băng chạm vào thứ gì đó… rồi vài thứ khác, chúng dài dài và có vẻ nhẹ, nằm cạnh nhau như có sự sắp xếp… Không có ích, Băng sờ chỗ khác, lại là những thứ tương tự, va vào nhau nghe tiếng cộp rất nhẹ. Không thể đoán ra là thứ gì ,có lẽ chúg tràn lan dưới này… Băng quyết định bò đi, có thể sẽ tìm thấy thứ gì đánh ra lửa được …

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel
Đọc full Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel tại yeugiaitri.mobi
Xem Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel
Cập nhật Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel