- Ông xã, anh cần gì nữa không? Người ta đang đợi kìa! – vừa nói Chi vừa liếc cô giúp việc như muốn nói: người đàn ông này là của tôi.
Cô giúp việc lập tức cúi đầu trở về hàng. Thụy An nhìn cô chủ mới trong nhà, khẽ mỉm cười. Đám giúp việc bắt đầu xì xào
- Cô chủ và cậu 2 xứng đôi thật…
- Công nhận. Còn con ranh kia… chướng mắt thế không biết. Không danh phận gì mà hôm nào cũng ngồi chễm chệ ở bàn ăn…
- Đúng đó… Sao cậu cả còn chưa nhanh đuổi nó đi cho khuất mắt…
…….. Yến Chi dùng giấy lau miệng, quay sang nhìn Phong, cười. Cậu đang ăn – dù là rất chậm do lâu ngày không đụng đến – nhưng đúng là cậu đang ăn, thay vì chỉ uống sữa như thường. Ở phía đối diện, Khang cũng đã ăn xong, nhìn Băng. Nhỏ ăn từ tốn ngon lành, không thèm để ý đến xung quanh.
- Em không có ý thức giữ eo nhỉ, người đẹp. – Khang bật cười, với tay định lấy ly rượu. Nhưng cậu chợt dừng lại khi nhớ đến cảm giác sau cơn say sáng nay.
- Cho ta 1 tách café nóng – cậu ra hiệu với người giúp việc
- Dạ! Cậu chủ!
Khang nhìn cô em dâu mới:
- Em có ăn kiêng không?
- Ko! Thưa anh! – Chi mỉa mai đáp lại – Em ko có ý định làm người mẫu. Còn … “người yêu” của anh thì sao?
- Cô ấy hả? – Khang quay sang nhìn Băng – 1 ngày ăn mấy lần, 1 lần ăn mấy tiếng, không thể dục, không vận động mà có thấy tăng cân tí nào đâu. (bạn đàn đọc truyện tại Yeugiaitri.Mobi chúc các bạn vui vẻ)
Cô giúp việc bê cái khay đựng tách café ra… Đứng sau Khang và Hải Băng, cô ta cận thận đặt tách café xuống mép bàn. Chưa kịp đẩy vào phía Khang, cô ta luống cuống thế nào lại… quặc tay, làm tách café nóng đổ ào xuống. Chiếc tách không rơi, nhưng toàn bộ số café đổ hết vào… tay Băng.
- Mẹ kiếp, cô làm cái quái gì đây? – Khang gắt lên khi vài giọt bắn vào áo cậu. Nhưng cậu chết sững khi… nhìn thấy cánh tay Băng…
Cô giúp việc hốt hoảng, lắp bắp mấy từ rồi… chạy tọt vào trong bếp. Có điên mới đứng lại đó bây giờ.
Khang đứng dậy, luống cuống nâng tay Băng lên… café nhuộm đen 1 mảng váy trắng của nhỏ… nhưng nghiêm trọng nhất là… 1 vùng bắp tay dính bỏng đang ngày càng đỏ lên. Trong khi Khang hốt hoảng với lấy cốc nước lọc đổ lên vết thương cho nó dịu bớt lại, khá mất bình tĩnh thì Băng lại thản nhiên… nhìn vết bỏng, mặt không biểu lộ cảm xúc.
- Em đau không? – Khang sốt ruột
- Anh cả, để em gọi bác sĩ da liễu – Chi đứng dậy - Anh ngâm tay cô ấy vào nước lạnh đi đã.
- Được rồi… Bác sĩ sẽ đến nhanh thôi, em đừng lo – Khang chạm vào vết bỏng
- Không cần… - Băng lên tiếng
- Không cần là không cần thế nào? – Khang gắt lên – Em giỏi chịu đựng, ta biết rồi. Nhưng bây giờ quyền quyết định không thuộc về em, vì cơ thể em là của ta! – Cậu chợt nhìn ra vẻ thản nhiên của Băng – Sao thái độ của em có thể như thế, trong khi tay em thì đang bỏng thế này hả?
Yến Chi cảm thấy có điều gì đó bất thường. Chẳng ai có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra với 1 vết thương như vậy – kể cả diễn viên hạng nhất. Cô nhìn xung quanh… đám giúp việc đang co rúm lại vì sợ hãi… duy chỉ có cô quản gia đang nhìn Băng, ánh mắt đầy vẻ suy tính. Chi quay sang nhìn Phong, cậu … vẫn thản nhiên ăn. Chi không ngạc nhiên vì biết chồng mình vô tình xưa nay. Nhưng cô không biết rằng, sở dĩ Phong thản nhiên như vậy vì cậu hiểu rõ căn bệnh của Băng. Người ta có thể khóc đến ngất khi bị bỏng, nhưng với người mất cảm giác – như Băng – bỏng là chuyện bình thường.
Khang vẫn nhìn vết thương của Băng đầy lo lắng. Chi nhanh chóng rút di động gọi bác sĩ.
- Thật xúi quẩy… giúp việc kiểu gì không biết! – Chi vừa lẩm bẩm vừa bấm điện thoại. 2 người quản lí của Phong và Khang cùng lúc bước vào. Sheeply nói với cô chủ mới để mình gọi bác sĩ (vì di động của Chi không bắt được sóng ở đây). Quản lí của Phong đi về phía đám giúp việc để nắm bắt tình hình.
……… Bây giờ Chấn Khang mới để ý đến tách café lăn lóc ở mép bàn, lại nghe Yến Chi lẩm bẩm như vậy, máu nóng bốc tận đỉnh đầu, cậu đứng dậy, đập bàn:
- Con điên kia cút đi đâu rồi!!!
Đám giúp việc co rúm… Thụy An tiến lại gần bàn ăn, giữ khoảng cách an toàn với Khang
- Cậu cả, xin bình tĩnh! Chị ấy không cố ý, chỉ là…
- Im miệng! Đến lượt cô nói sao? Ta hỏi cô ta đâu rồi? – Khang vẫn chưa nguôi giận. Cả Thụy An, Yến Chi và quản lí của Phong đều ngạc nhiên hết sức: Chấn Khang đang lo lắng cho người tình của mình?
- Á á á…………..
Tiếng thét thất thanh đầy đau đớn vang lên tràn vào không khí căng thẳng đang bào trùm… 1 cô giúp việc hớt hải chạy vào
- Thụy… Thụy An… Mai Anh… bị cả ấm nước sôi đổ vào người…
Đám giúp việc sửng sốt, cùng chạy vào phòng bếp. Thụy An quay sang Chấn Khang
- Cậu cả, Mai Anh là người bưng café lúc nãy… Chị ấy bị tai nạn như vậy, chuyện lúc nãy có thể để lúc khác xử lí không?
Tiếng rên la thảm thiết, tiếng khóc tức tưởi vang lên… Mọi người đều không khỏi cảm thấy ba`ng hoàng… tai nạn sao có thể đến nhanh như vậy? Là trùng hợp hay… còn có nguyên do nào khác? Khang kéo Băng đứng dậy, nói với tay quản lí
- Vào xem cô ta bị thương thế nào… chưa chết thì xử đi!
- Vâng, cậu chủ!
Khang bước ra khỏi phòng ăn, tiếng rên rỉ đau đớn vẫn chưa ngớt. Cả Chi và quản lí của Phong đều không tin mọi chuyện lại ngẫu nhiên đến vậy: cô giúp việc làm người tình của Khang bị bỏng liền lập tức bị đổ nước sôi vào người ngay sau đó? Cả 2 cùng quay lại nhìn… Chấn Phong. Cậu vừa bỏ dao nĩa xuống, lấy khăn giấy lau miệng rồi đẩy ghế đứng lên.
Đương nhiên tay quản lí biết rõ vì sao cô giúp việc ấy lại gặp tai nạn
Còn Chi thì đang nhớ tới cái hôm ở party, Phong cũng có dáng vẻ dửng dưng này khi đứng trước cảnh tượng hỗn loạn ấy.
- Tất cả đều không bình thường! – Chi lầm bẩm
…………….
Chi vào phòng bếp, nơi mấy cô giúp việc đang thút thít. Cô giúp việc bị bỏng nặng nằm dưới sàn, gần như đã mất hết lí trí. An bước lại
- Cô chủ… có thể giúp chị ấy gọi bác sĩ được không ạ? Nếu không trị bỏng sớm. chị ấy sẽ chết mất.
- Xin lỗi… tôi không thể làm gì khi anh cả đã không muốn chị ấy sống. Cô là quản gia mới phải không? Sau này cô nên nhắc nhở mọi người cẩn thận hơn 1 chút.
- Vâng, thưa cô chủ.
- Nhưng… tôi muốn biết… cô gái này đã gặp tai nạn như thế nào?
- Theo những người đang ở trong bếp lúc đó nói lại thì – An trả lời - Ấm nước đang sôi… chị ấy đi qua… ấm nước đột nhiên… vỡ ra… toàn bộ số nước tạt vào người chị ấy.
Chi nhìn cái ấm bị thủng 1 lỗ lớn ở thân, bật cười
- Ý cô là… nó tự nhiên bị vỡ ra sao? Đúng lúc có người đi qua? Và người đó là người vừa gây họa ngoài kia?
- Ý cô chủ là….?
- Không có gì, chỉ là tôi thấy hơi ngạc nhiên. Thôi, tôi vể phòng đây
- Cô chủ…
- Sao?
- Tôi có thể nói chuyện riêng với cô chủ 1 chút được không? Hãy đến phòng tôi…
……
- Người tình của anh Khang? Đương nhiên tôi thấy cô ta… không bình thường lắm. Nhưng sao?
- Tôi đã từng sống với cô ta 1 thời gian nên tôi hiểu rõ… Cô ta là con hồ li tinh chuyên đi quyến rũ đàn ông rồi ham~ hại họ.
- Được, cô ta có thể không như vẻ bề ngoài của mình. Nhưng sao?
- Cô chủ phải lo lắng chứ. Tôi có thể khẳng định, mục tiêu tiếp theo của cô ta… là cậu 2!
Chi giật mình:
- Sao thế được? Anh Khang vẫn còn yêu chiều cô ta lắm…
- Cô chủ đừng ngây thơ thế. Sẽ có 1 ngày cậu cả chán cô ta, đuổi cô ta đi. Nhưng chắc chắn cô ta sẽ không đợi đến lúc bị đuổi đi mà sẽ tấn công cậu 2 để được ở lại cho mà xem. Cô chủ xem, cậu 2 hấp dẫn đến mức nào chứ?
- Thì… thì đương nhiên là thế!
- Cô chủ không thấy ánh mắt cô ta nhìn cậu 2 hay sao???
- Cô ta… như vậy sao? Tôi…
- Sao cô chủ lại thật thà đến vậy. Cô ta đã từng ve vãn cậu 3 nhà này, khiến cậu ấy vì cô ta mà mất mạng…
- Là… do cô ta? Ngay từ lần gặp đầu tiên, tôi đã biết cô ta không đơn giản… nhưng, cuối cùng thì, cô muốn gì ở tôi?
- Phải trừ khử con hồ li đó trước khi nó tiếp cận cậu 2!
- Cô… rất hận cô ta thì phải? Không phải cô đang muốn mượn tay tôi để xử lí cô ta đấy chứ?
- Cô chủ… tôi…
- Cô không thấy anh Khang xử lí kẻ đụng vào cô ta thế nào sao?
- Trừ khử cô ta, đương nhiên không thể để cậu cả biết được.
- Tôi không làm! Tôi mới vào khu biệt thự này, làm sao có thể chỉ vì mấy lời của cô mà ra tay với người khác? Hơn nữa, anh Phong không thể nào bị ve vãn. Anh ấy là người vô tình và không quan tâm kẻ khác nhất mà tôi từng biết. Và cuối cùng, tôi không tin… tôi không giữ được chồng mình!
- Nhưng cô ta…
- Đừng nói nữa. Tôi sẽ xem như nãy giờ chưa nghe thấy gì. Mấy việc hại người này, nếu muốn, cô tự làm đi, đừng đến tìm tôi.
Chi quay người, mở cửa, bước khỏi phòng quản gia, để lại đằng sau 1 Thụy An tức giận đến không nói nên lời.
Chap 41
………..
Vị bác sĩ đóng hộp đồ nghề, quay sang nói với Chấn Khang
- Chỉ là vết bỏng nhẹ, cậu có thể yên tâm!
- Vậy… có để lại sẹo không?
- Chỉ cần bôi thuốc tôi kê, sau 1 tháng chắc chắn sẽ khỏi hoàn toàn.
- Tốt. Bà ra ngoài đi, quản lí của tôi sẽ thanh toán tiền và đưa bà về.
- Tôi biết rồi, cám ơn cậu chủ.
Bác sĩ đi rồi, Khang bước vào phòng ngủ
- Giờ là lúc em nằm nghỉ ngơi chứ không phải là ngồi mà chơi mấy cái mảnh ấy – Băng đang ngồi dưới sàn chơi xếp hình, 1 bên cánh tay được băng kín mít.
- Còn rát không?
- Vốn có rát đâu! – Băng lơ đễnh, nhỏ còn đang bận chơi xếp hình.
- Lại nữa. Rốt cuộc em là kiểu người gì vậy hả?
……… Quản lí của Khang bước vào phòng, nhìn Băng
- Cậu chủ, cô ấy thế nào rồi?
- Đấy, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Sheeply cũng thấy Băng không bình thường giống Yến Chi và quản lí của Phong. 1 người bị bỏng sao có thể thản nhiên đến vậy?
- Cậu chủ, vụ Davinci xong rồi.
- Ta biết, nếu cha không có tên trong danh sách gặp mặt, ông ấy lại chả làm ầm lên rồi.
- Cô chủ mới... chắc chắn sẽ nghi ngờ và tìm hiểu được về hệ thống an ninh nhanh thôi.
- Đó là việc của thằng 2. Dù sao cũng tiếc thật… chưa thử qua đã để cô ta thành em dâu… thằng 2 đúng là đồ có phúc không biết hưởng.
- Cậu chủ!
- Biết rồi… nhiều lời!
- Chấn Khang! – Khang giật mình vì nghe giọng nói êm ru quen thuộc gọi tên mình.
- Chấn Khang! – Băng gọi lại lần nữa. Nhỏ đang lúi húi nhìn xuống gầm giường.
- Cô không được gọi tên cậu chủ thế đâu! – Tay quản lí nhắc nhở
- Không sao! Ta đố ngươi làm cô ấy gọi ta 1 tiếng “anh” đấy.
Khang đứng dậy, tiến lại chỗ Băng
- Sao vậy, người đẹp?
Băng chỉ tay xuống gầm giường… Khang cúi xuống nhìn vào: 1 mảnh ghép nằm im lìm như trêu ngươi người khác
- Thiếu 1 mảnh có chết ai?
Băng lắc đầu
- Được rồi… Ta sẽ mua cho em bộ mới!
Lại lắc đầu
- Thế thì… ta gọi giúp việc đến khều nó ra. Được chưa?
Lắc đầu tiếp. Khang nhăn nhó
- Được được… ta lấy… ta sẽ chui vào lấy nó
Băng gật gật như 1 cái máy. Khang khổ sở… thò đầu vào… Tay quản lí suýt phì cười khi nhìn thấy cảnh ấy, vội rảo bước ra ngoài.
……….
- Thề với em là ta cố hết xăng rồi! – Khang chui đầu ra – Không với tới được. Để ta mua bộ khác cho.
Băng nhìn Khang… như nhìn sinh vật lạ
- Em sao thế? Sao đơ rồi?
Băng giơ tay… gỡ vài tơ mạng nhện trên đầu Khang xuống
- Ôi… mẹ ơi! – Khang há hốc miệng, phi vội vào buồng tắm,dùng 2 tay phủi phủi đầu lia lịa
…
Yến Chi gặp quản lí của Phong trên hành lang
- Là người thân cận với anh Phong nhất, chắc chắn cậu hiểu anh ấy rất rõ.
- Cô chủ… cần biết gì sao?
- Nếu đã gọi tôi là cô chủ… thì mong cậu không giấu tôi điều gì. Khu biệt thự này… có 1 hệ thống an ninh vô cùng phức tạp và anh Phong là người quản lí tất cả?
Tay quản lí hơi lưỡng lự rồi cũng gật đầu
- Phải! Cậu chủ không chỉ quản lí mà còn 1 tay thiết kế và cho xây dựng..
- Có 1 lớp bức xạ bao quanh khu biệt thự khiến các loại sóng từ không thể lọt vào?
- Không ngạc nhiên khi cô chủ phát hiện ra điều này, vì không thể dùng di động, ti vi hay Internet ở đây – chỉ trừ đồ của ông chủ, 3 cậu chủ và quản lí như tôi.
- Điều đó ngăn chặn sự liên lạc từ trong ra ngoài và ngược lại, tất cả các loại máy thu hình, nghe lén, v.v… đều không thể đột nhập?
- Phải! Nhưng cô chủ được tự do đi lại nên tôi vẫn phải nói trước, cô sẽ không tìm hiểu được bất cứ điều gì đâu!
- Chẳng hạn như điều gì? Để tôi đoán nhé… là những căn phòng kín cuối khu biệt thự được trang bị hệ thống an ninh JPA cao cấp chăng?
- Dù cô có biết thì… cũng khó ma` đột nhập vào đó để tìm hiểu thông tin cho cha mình đấy!
- Ồ, tôi đâu có ý định đó. Laptop của anh Phong tôi còn chưa có cách nào sử dụng được cơ mà. Còn thêm hệ thống camera chằng chịt thế này nữa. Hôm ở party tôi đã được nghe qua, có cô điệp viên đột nhập vào đây nhưng chỉ vừa mới sờ vào bảng mã hóa thì tất thảy quản lí và cậu chủ nhà này đã nhận được tin rồi.
- Cô chủ biết vậy là tốt!
- Nhưng nhớ đến cái party hôm đó… tôi lại nhớ đến cái sự cố mà mọi người đều cho là động đất ấy.
- Khi đó cô vẫn chưa trở thành cô chủ, tôi từ chối trả lời vẫn đề này…
Tay quản lí quay đi…
- Cậu càng trốn tránh, mối nghi ngờ trong lòng tôi càng được khẳng định. Chồng tôi… không chỉ sở hữu 1 bộ óc thiên tài… mà còn là… 1 người đặc - biệt!
- Tôi không hiểu cô đang nói gì!
- Tôi thì nghĩ cậu hiểu rất rõ… Nhưng được rồi, tôi không định gán cho cậu cái tội phản trắc đâu. Chuyện anh Phong, tôi sẽ tự tìm hiểu.
- Vậy tôi xin cáo lui!
- Khoan… còn 1 vấn đề nữa… người tình của anh Khang…
Tay quản lí khẽ mìm cười
- Tôi hiểu cô chủ lo sợ điều gì…
- Tôi không có ý đó. Tôi tự tin vào bản thân mình. Nhưng chuyện sáng nay… lúc cô ta bị bỏng… thái độ đó… cậu không thấy lạ sao?
- Cô chủ quả nhiên rất tinh ý và thông mình! Nhưng nếu cô chủ đã không lo cô ta tiếp cận cậu chủ thì không nên quan tâm đến con người không đơn giản đó làm gì.
- Hiểu rồi! Cậu có thể đi…
……….
10h đêm. Trong phòng tắm, cứ để vòi hoa sen chảy xuống người, Chi mải mê suy nghĩ về Phong và Băng. Nhỏ vẫn biết khu biệt thự này có nhiều điều bí mật mình chưa biết. Chợt, Chi tắt vòi sen, vuốt ngược hết tóc ra sau, nhìn vào gương
- Mày không có nhiệm vụ điều tra thong tin cho ai cả! Hoàng Yến Chi! Mày đến đây để làm vợ anh Phong! Nhiệm vụ trước mắt là phải làm cho chồng mày để ý đến mày, hiểu chưa?
Chi bước vào phòng ngủ, vẫn bộ satanh mỏng, mùi nước hoa dìu dịu dễ chịu… Nhưng… Phong không ở trong phòng ngủ. Chi ra ngoài phòng khách… Phong đang ngồi trên thành cửa sổ, nghe MP3, đầu dựa tường, trông như đã ngủ… Thấy lại bức tranh sơn dầu giây phút đầu gặp Phong, Chi thấy tim mình lại đạp rộn ràng…
Chi định chạm vào Phong nhưng sợ cậu sẽ tỉnh ngủ nên thôi, nhỏ ngồi đó nhìn Phong thật lâu
- Em thật sự… yêu anh mất rồi!!! Em muốn anh là của em… muốn anh ở bên em… mãi mãi! Tha cho anh tối nay nữa thôi, nhưng anh phải nhớ… em là vợ anh đấy, chồng em ạ!
Chi tiến lại gần thành cửa sổ… khẽ nhón chân, đặt môi lên mội Phong… thật nhẹ rồi quay người, vào phòng ngủ.
Phong từ từ mở mắt… Trong vô thức, tâm trí cậu đã hiện lên hình ảnh… người con gái tóc dài… đôi mắt nâu trong veo màu khói…người con gái thực sự khiến Phong thay đổi! Khiến cơn giận dữ điên loạn của cậu lắng xuống! Khiến cậu dễ dàng chấp nhận kẻ khác chạm vào mình hơn! Khiến cậu… nói ra những từ đầu tiên sau 10 năm quên mất cách mở lời… và khiến trái tim băng giá vô tình lần đầu tiên… phải rung động! Là người con gái đó, không ai khác…
Hình ảnh ấy chợt tan biến khi Phong nhận ra xung quanh mình không khí vương mùi nước hoa nhè nhẹ… của Yến Chi!!!
………
Quản lí của Phong đứng trước cửa phòng Chấn Nam. Từ khi Nam mất, nó đã bị khóa lại. Cẩn trọng nhấn từng con số trên bảng mật mã, cánh cửa phòng 103 tự động bật mở. Tay quản lí bước vào….
Trong khu biệt thự, ngoài Chấn Phong, tay quản lí này là người duy nhất hiểu rõ hệ thống an ninh như lòng bàn tay.
- Nếu còn sống, cậu 3 sẽ là 1 bác sĩ xuất sắc! Vậy trong thời gian dài sống cùng cô ta, cậu 3 không thể không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tay quản lí bước vào phòng đọc, nơi có những kệ sách chật cứng và ngăn nắp. Hắn bước chậm rãi qua từng chiếc kệ dài, mắt liếc nhanh qua từng gáy sách
- Yêu cô ta nhiều như vậy, cậu 3 chắc hẳn phải tìm hiểu được rất nhiều thông tin.
Vừa dứt lời, tay quản lí dừng lại. Trước mắt hắn, trên giá sách cao nhất có 1 cuốn sách rất dày, gáy nhô ra ngoài nhiều hơn tất cả những quyển khác… “NHỮNG CĂN BÊNH HIẾM GẶP NHẤT THẾ GIỚI”.
Kéo nhẹ cuốn sách ra, tay quản lí nhẹ mỉm cười
- Cám ơn cậu 3… đã để lại lối mòn cho tôi.
Tay hắn giở nhanh những trang sách đầu tiên… hắn phát hiện ra 1 trang được đánh dấu … Chương IV: “Căn bệnh mất cảm giác – SMITH-AGEN”
…………
8h sáng
Chấn Khang vừa đi đâu đó về, vào phòng với chiếc hộp rộng, dài nhưng dẹt trên tay
- Người đẹp! Xem ta mang gì về cho em này!
Cậu đặt chiếc hộp lên bàn, quay lại nhìn Băng, nhỏ đang ngồi trước bộ ghép hình vừa hoàn tất. chỉ thiếu mỗi 1 mảnh ngay chính giữa. Nhỏ nghiêng đầu nhìn
- Chà… xong rồi cơ à. Ta không có hứng thú với trò giết thời gian này, nếu làm chắc phải cả tháng mới xong.
Khang lại chỗ Băng, ngồi xuống, gõ nhẹ lên trán Băng
- IQ của em không thường đâu… Bao nhiêu nhỉ? 3 ngày mà em làm xong công việc ta phải mất 1 tháng?
Băng quay lại nhìn Khang, vẻ dửng dưng
- Không hoàn hảo! – Khang hiểu nhỏ đang nói về mảnh ghép đã bay vào gầm giường.
- Được rồi. Trên đời làm gì có cái gì là hoàn hảo. Ta vừa mua cho em 1 bộ mới, to gấp đôi bộ này đấy. Em ra xem thử đi!
………..
Trong phòng ngủ, đèn thắp trên 4 bức tường lớn, trải đều thứ ánh sang màu vàng ấm áp khắp gian phòng… Yến Chi nằm kềnh xuống giường, úp mặt vào gối… “Anh ấy lại mất tích rồi… haizzzzzzzzz…”. Nhỏ quay mặt sang bên, áp má lên gối “Mẹ ơi, con gái bất hiếu chẳng thể đi thăm mẹ để thông báo việc con đã lấy chồng rồi… Con không quên đâu… hôm nay là sinh nhật mẹ mà…”
Chi lăn 1 vòng trên giường, lim dim mắt. Chợt, nhỏ thấy 1 góc giấy lộ ra dưỡi mép gối. Chi đưa tay lôi nó ra… không phải giấy… là 1 tấm ảnh. Nhỏ bất giác bật dậy, căng mắt nhìn vào khuôn mặt trong khuôn hình. Là 1 người phụ nữ khoảng ngoài 30, rất hiền, và rất đẹp.
“Giống… trông giống anh Phong! Không lẽ… là mẹ?” – Chi cúi đầu, cười tươi rói – “Con chào mẹ, con là vợ anh Phong ạ! Hình như mẹ mất khi anh Phong còn rất nhỏ… anh Phong hẳn phải yêu mẹ lắm nên mới giữ hình mẹ ở bên thế này…Mẹ… cho con gọi mẹ là Mẹ nhé… con muốn có 1 người để gọi là Mẹ lắm! Mẹ à…”
Bỗng, Chi ngẩng đầu lên. Phong đang đứng ngay cạnh giường. Cậu nhìn Chi, ánh mắt lạnh lẽo pha lẫn tia nhìn chết chóc… Cậu đã thấy Chi đang cầm thứ gì.
- Anh Phong… em…