- Cậu chủ! Em sai rồi! Nhưng em làm vậy là có lí do... em chỉ...
- Nếu còn muốn... làm quản lí - giọng Wind bị chặn lại, Phong không muốn nghe lời giải thích nào cả - thì... nhận tội đi!
Cánh cửa phòng 102 đóng lại, như thể Phong chỉ mở ra để ra lệnh thôi vậy. Tay quản lí đứng sững bên ngoài, hắn vừa được cho quyền lựa chọn: Hoặc là đi đầu thí hoặc... chết! Không làm quản lí của cậu chủ nữa, đồng nghĩa ra khỏi khu biệt thự, đồng nghĩa không được sống tiếp vì đã biết quá nhiều.
.... Phòng 101
- Anh! Sao anh căng thẳng vậy?
Cô gái trẻ quàng tay kéo cổ Khang xuống khi thấy cậu đột ngột dừng lại và nhìn cô không chớp... thật ra thì trước mắt Khang lúc này, không phải khuôn mặt cô gái ấy với chiếc áo đã mở toang ra phía trước. Trước mắt Khang là... khuôn mặt Băng với ánh mắt phớt lờ cậu thường ngày.Trong đầu Khang cũng chỉ có mỗi hình ảnh ấy.
- Đồ điên! Cuốn gói đi!
Khang bật dậy, cùng những lời gắt gỏng.
- Anh! - Cô gái nài nỉ - Anh sao vậy? Anh không hài lòng về em à?- Cô ta dướm người ôm lấy Khang.
Nhưng Khang đẩy ra và nhảy xuống giường. Cậu quay lại thấy... trên giường... Băng đang ngồi nhìn cậu.
- Cút! Cút! Cô cút ngay cho tôi!- Khang gần như gầm lên, cậu thở mạnh ra. Cô kia quá sợ hãi, vừa mặc lại áo vừa lao xuống giường.
- Sheeply! Sheeply! - Khang tiếp tục hét lên. Tay quản lí tức tốc chạy vào.
- Cậu chủ? Chuyện gì vậy? Cô ta làm gì...
- Mày không làm được gì tốt hơn sao? Gọi đứa khác! Gọi đứa khác cho tao!!
- Cậu chủ... đây là cô gái thứ ba rồi.
- Chết tiệt! Một lũ khốn! Cút hết cho tao... cút!
Khang chỉ vào cô gái trẻ, làm cô ta cuống lên, chưa vớ được túi xách đã co giò chạy ra cửa... Khang gần như đã điên lên.
- Cậu bình tĩnh đi! Em sẽ gọi vài người tốt hơn... - Tay quản lí vẫn kiên nhẫn, hắn đã thấy cậu chủ sắp điên lên thế nào. Và hắn hiểu lí do khiến Khang như vậy chỉ có một... Là Hải Băng!
5 giờ sáng.
Băng tỉnh giấc, đẩy người dậy, thấy cơ thể mỏi mệt. Nhỏ nhìn xung quanh, trông lạ hoắc. Không phải phòng Chấn Khang? Nhỏ đang nhớ lại mọi chuyện tối qua. Phải rồi, Khang đã nói không muốn nhìn thấy nhỏ nữa mà... Thực ra Băng có làm gì sai đâu. Nhưng chỗ này là đâu mới được! Băng sờ tay lên trán, thấy miếng cao dán hạ sốt, nhỏ giật ra vì thấy vướng víu. Băng cũng thấy cái giường này dường như mình từng nằm rồi nhưng xung quanh bố trí trông rất lạ.
Băng định xuống giường, nhưng nghe tiếng mở cửa từ phong tắm sáng đèn. Nhỏ chăm chú nhìn, Phong đang bước ra.
Phong nhận ra cô gái ấy đã dậy, cậu tiến lại. Băng vẫn ngồi yên vị trên giường. Nhỏ vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra sau khi bị ngất đi đêm qua. Kẻ có khuôn mặt Chấn Nam kia đã đứa nhỏ về phòng? Không thể nào!... Phong đứng cạnh giường, đoi mắt màu cafe đặc và sâu nhìn Băng trân trân. Cậu từ từ đưa mấy ngón tay lên, định chạm vào trán nhỏ xem đã hêt sốt chưa. Nhưng ngón tay chưa chạm được vào Băng thì Băng đã dịch người về sau và hơi quay mặt đi như tránh né. Tay Phong khựng lại, buông xuống.
Phong bước đến chiếc bàn kính và lấy khay bánh chưa ăn từ hôm qua, đem lại giường. Cậu đặt trên giường, trước mặt Băng. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng. Phong cảm giác như người con gái trước mặt không thoải mái khi thấy cậu. Ngay khi Phong quay đi, Băng giơ tay lấy miếng bánh và bắt đầu ăn, vẫn thói quen cũ, nhỏ cứ ăn chậm rãi, cứ ăn no đã, có chuyện gì thì tính sau. Chuyện Khang không muốn nhỏ ở bên nữa không quan trọng, quan trọng là nhỏ cần ở lại khu biệt thự này.
7 giờ sáng
Sheeply đứng ngoài phòng 101. Cô gái từ vũ trường tất tưởi chạy ra, áo khuy còn xộc xệch, vẻ mặt hớt hải.
- Sao thế? - Quản lí hỏi.
- Tôi chịu thua thôi... hơi tí là thiếu gia gắt lên, không thì nhìn tôi rồi gọi tên ai đấy... thiếu gia bị kích động quá!
- Có lẽ tâm trạng cậu chủ không tốt. Cô không thể nhin và chiều một chút.
- Không! Tôi cố hết sức rồi... tôi phải về Pady đây.
- Cô...
Tay quản lí thở dài... Không biết đây là cô gái thứ bao nhiều rồi. Bình thường khi Khang nóng giận, chỉ cần giải tỏa bằng cách giết người hoặc chơi gái, nhưng lần này không hiểu sao vô tác dụng.
Sheeply bước vào phòng ngủ của cậu chủ... Khang đang ngồi dưới sàn, dựa thành giường, tay cầm chai rượu tu. Uống cạn thì ném choang xuống sàn, mảnh vỡ tung tóe cạnh bức ghép hình đã vỡ vì bị ném. Dưới sàn còn vài chai nữa, Khang tiếp tục mở nắp uống.
- Cậu chủ, đủ rồi!
- Cút đi!
Khang tiếp tục uống, uống không biết trời đất là gì nữa.
- Vì một cô gái mà cậu chủ ra thế này sao?
- Sao em như vâyh?- Khang đặt bộp chai rượu xuống sàn, cúi đầu, cậu bắt đầu say rồi - Sao phải giả vờ? Có ai bắt em như vậy đâu? Em trơ trẽn như vậy... giả dối như vậy... sao ta lại không thể thôi nghĩ về em thế này... sao thế này... ta điên mất.
Khang bỗng ngửa cổ, dốc chai rượu lên, đổ xuống mặt, rượu chảy xuống làm ướt đẫm áo Khang. Cậu lại giơ tay ném choang cái chai ra xa... Khang bật cười.
- Điên mất... ta nhìn đâu cũng thấy em... ta điên mất.
Tay quản lí bước lại khi thấy cậu chủ đã say mèm.
- Cậu chủ chắc mệt rồi... đêm qua không ngủ, giờ nên ngủ một giấc đi. Tỉnh lại sẽ khá hơn đấy. Và lúc đó, em hứa sẽ tìm ra nguyên nhân của sự giả dối không có thực ấy.
Một lát sau... Khang đã dựa đầu vào thành giường và thiếp đi. Từ tối qua chỉ có là hét và đập phá và uống rượu, nên Khang dễ dàng ngủ vì mệt.
Trong một căn phòng khác, Yến CHi lúc này cũng mới có thể chợp mắt được. Cả đêm qua nhỏ không sao ngủ nổi, rốt cuộc phải dùng đến thuốc an thần. Làm sao có thể ngủ nổi khi chồng mình ở cũng một cô gái khác trong phòng cưới của hai người chứ? Dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng Chi vẫn thấy khó chịu vô cùng. Ít nhất đây là sự thất bại đầu tiên trong cuộc đời nhỏ, như nhỏ nghĩ.
....
Băng tỉnh dậy sau giấc ngủ thứ hai. Căn phòng không có lấy một chiếc cửa sổ nên nhỏ chẳng biết trời đã sáng chưa. Nhỏ vẫn còn thấy mệt, do cẩ cơn sốt nhẹ đêm qua, và cả căn bệnh nan y đã chuyển sang giai đoạn nguy hiểm tác hại bởi Zkilico mà nhỏ không hay biết.. Chưa muốn bật dậy, nhỏ đưa mắt nhìn căn phòng. Rộng, kín, vài chiếc đèn tường trải ánh sáng vàng vọt... Ở một góc, cạnh chiếc bàn kính, một người con trai đang chắm chú với chiếc laptop trên bàn. Từng đường nét trên khuôn mặt in lên võng mạc đôi mắt Băng một cách rõ ràng. Là... Chấn Nam? Người con trai hơi quay đầu nhìn Băng... và cười thật hiền. Nụ cười ấm áp quá quen thuộc. Băng vùi đầu vào gối, lắc nhè nhẹ. Suy nghĩ bao trùm một vùng khói mờ nhạt, lửng lơ giữa không trung làm Băng cảm giác mất thăng bằng... Nhỏ lại ngẩng lên, mở căng mắt như đang muốn thoát khỏi cõi hư ảo nào đó. Không phải Chấn Nam! Là kẻ có khuôn mặt của Chấn Nam thôi! Và Phong vẫn đang chăm chú với chiếc laptop, không hề để ý thấy Băng đã dậy.Nhỏ bị ảo giác! Mệt mỏi, mất thăng bằng, ảo giác, những triệu chứng xuất hiện hằng ngày và ngày càng tăng... Nhưng Băng không có thời gian nghĩ về căn bệnh đó. Hôm nay có lẽ là thứ bảy! Băng vừa nhớ ra một chuyện quan trọng... về Chấn Khang.
Băng ngồi dậy, nhẹ nhàng bước xuống giường. Nhỏ đi về phía cửa và coi như không biết sự có mặt của Phong. Nhỏ ra phòng ngoài, đến gần cánh cửa chính. Nhỏ sẽ đi giải thích và thanh minh với Chấn Khang? Không biết nữa, nhỏ nghĩ cứ ra ngoài đã. Băng đặt tay lên cánh cửa, vặn vài lần nhưng cửa đã khóa. Bỗng!
Một bàn tay rắn chắc chống lên cửa, bàn tay ấy mạnh và có vẻ bạo lực, nhưng không hề có ý đụng vào Băng. Nhỏ từ từ... quay người lại.Trước mắt nhỏ là một thân hình cao, một bộ ngực vạm vỡ với chiếc sơ-mi chưa khuy hết. Quá gần! Băng cảm giác như chỉ vài cen-ti nữa là có thể dựa vào cơ thể ấy rồi, cảm giác... sẽ an toàn lắm. Cảm giác này, thứ mùi là lạ nưh mùi bóng tối phảng phất trên cơ thể này dường như Băng đã gặp đâu đó... quen quá! Là kẻ đã cứu nhỏ lên từ căn hầm tối, kẻ nhỏ từng nghi ngờ? Không phải Chấn Nam thì điều đó đâu còn quan trọng nữa! Băng từ từ ngước lên, chạm vào đôi mắt màu cafe đặc và sâu ấy. Phong cũng đang chứ mục vào nhỏ cái nhìn dò đoán, nhưng tuyệt nhiên cả hai đôi mắt không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào. Xé tan không gian im ắng là một tông giọng rất trầm và buồn.
- Em... muốn đi đâu?
- Ra khỏi đây!- Một câu trả lời buông ra nhẹ nhàng.
- Rời khỏi tôi... em... sẽ nguy hiểm.
Đôi mắt màu nâu khói trong veo vẫn nhìn Phong không chớp, nhưng chỉ 3 giây sau... Băng chợt cụp đầu xuống, hơi ngoảnh mặt đi. Nhỏ không muốn nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy nữa... Không gian lại nhuốm màu tĩnh lặng.
- Chấn Nam từng nói vậy. - Lần này, xé tan sự tĩnh lặng lại là chất giọng cao vút, trong trẻo mà vẫn nhẹ bẫng. Đôi mắt với hàng mi đen dày bỗng sụp xuống:
Tôi... không phải... Chấn Nam!
Bất giác Băng lại ngước lên, nhìn thẳng vào Phong.
- Nhưng... mỗi khi nhìn anh, tôi chỉ thấy... khuôn mặt của Chấn Nam! Không - gì - khác!
Chap 46
Từng chữ phát ra như từng mũi dao cứa vào tim Phong... Cậu từ từ... buông cánh tay xuống...
Băng bước ngang sang và đi hướng trở vào phòng ngủ... Dù sao cũng không ra ngoài được, vậy ngủ thêm đã, nhỏ vẫn còn mỏi mệt mà.
....
Trưa. Khang tỉnh dậy. Cơ thể dã dời, đầu đau vào choáng dù cơn say đã qua... Khang nhớ lại những gì đã xảy ra từ tối qua. Tay cậu ôm lấy đầu, ngao ngán lắc mạnh. Khang thích cảm giác say hơn, không khó chịu như khi tỉnh táo và nhớ đến những điều ấy. Khang không biết rằng trong lúc say, cậu đã nói hết những điều mình nghĩ, những điều con tim sai khiến mà chẳng cần biết đến tự tôn, lí trí, bản thân...
Khang cố chống người đứng dậy, dù bụng cồn cào, sôi ùng ục vì đói và toàn cồn, cậu vẫn định đến cái tủ rượu xách ra vài chai nữa... Nhưng Khang chưa kịp mở tủ thì đã bị tay Sheeply đóng sầm lại.
- Cậu chủ còn muốn uống nữa sao? Trưa rồi, phải ăn gì đã.
- Tao uống rượu mày cũng quản sao? Mày thành cha tao từ khi nào đấy
- Cậu chủ cứ thế này thì không chịu nổi đâu. Cậu phải nhớ buổi gặp ngày mai cùng ông chủ rất quan trọng,
- Thế à? Giờ tao... chỉ muốn uống rượu thôi!
- Đủ rồi đấy, cậu chủ! - Tay quản lí ghì lấy một bên vai Chấn Khang. - Em không ngăn cản nổi cậu hành hạ bản thân, vậy em nghĩ cậu chủ không cần tự dối lòng làm gì! Cậu chủ thành ra thế này, tự hành hạ thế này... chỉ vì quá yêu cô ấy thôi.
Mặt Khang chợt tối sầm, nhưng vài giây, cậu bỗng gạt tay người quản lí ra, rồi quay người, bật cười nhạt nhẽo.
- Yêu? Đó là gì vậy... mày nghĩ tao yêu một đứa con gái trơ trẽn như cô ta? Tao yêu kẻ phản bội tao...
- Cô ấy không phản bội cậu!
- Nếu chỉ định nói những lời đó, tốt nhất mày cút đi.
- Vì cậu chủ yêu cô ấy, nên mới dễ dàng tin cô ấy đã phản bội cậu, vì cậu quá tức giận, vì cậu... ghen!
- Câm ngay! - Khang gắt lên. - Mày là cái thá gì mà phán xét tao? Còn muốn sống thì cút ngay đi cho khuất mắt!
- Sao cậu chủ không thành thật với bản thân đi? Cậu có biết lúc say mình gọi tên người con gái ấy nhiều thế nào không?
Khang cảm thấy hơi nghẹn họng.
- Cậu cho rằng cô ấy giả dối, trơ trẽn... làm sao một người như cậu có thể yêu một cô gái như vậy chứ?
- Tao không yêu cô ta!
- Được rồi! Em không đủ sức ép cậu chủ thừa nhận điều đó đâu. Nhưng hãy bình tĩnh nghe em nói.... Tất cả những gì cậu thấy trong đoạn băng ấy, tối qua, đều là được giàn dựng trước!
- Ý mày là sao?
- Có kẻ muốn *** hại cô ấy, muốn cậu rời xa cô ấy!
Khang cười khẩy - *** hại? Dàn dựng? Ai mà có thể bắt cô ta tự mò đến phòng thằng khốn đó? Trèo lên giường hắn và chủ động cởi áo hắn ra?
- Cởi áo Wind ra, đó là vấn đề! Vì cô ấy quá lạnh!
- Mày không kiếm được lí do bịa đặt nào khác dễ tin hơn được à?- Khang lại cười. - Nếu thằng khốn đó để điều hòa âm đi chăng nữa, trong khi cô ta lạnh đến mức lột áo hắn ra để mặc còn hắn ung dung trên giường đọc tạp chí?
- Em đã bảo đó là vấn đề! Em cảm giác cô ấy sợ lạnh và không hề sợ đau đớn, bỏng rát. Cậu nhớ lần cô ấy bị tách cafe nóng đổ vào người không? Cậu chủ không thấy kì lạ sao?
Khang đang suy nghĩ những lời tay quản lí nói... phải, Băng nhiều lúc rất kì lạ.
- Mày... đang cố bao biện cho cô ta?
- Không! Em muốn nói cô ấy dường như... bị bệnh, một căn bệnh kì quái...
- Là căn bệnh mất cảm giác Smitn-agen! - Một câu trả lời rõ ràng và chắc nịch! Wind - tay quản lí của Phong đang bước vào, làm cả Khang và Sheeply cùng quay đầu.
Ngay khi thấy Wind, Khang lập tức muốn sôi máu, cậu định rút nagy khẩu súng dưới áo, nhưng Sheeply đã nhanh chóng cản lại.
- Bình tĩnh đã, cậu chủ... Hắn có vẻ muốn đầu thú đấy!
Dẫu vậy, Khang vẫn nhìn Wind bằng đôi mắt hằn học.
- Có vẻ biết nhiều về người con gái của cậu cả lắm - Sheeply tiếp tục lên tiếng. - Biết rõ vậy... để làm gì? Và nói với cậu cả chuyện đó, với mục đích gì?
- Trước hết tôi sẽ nói và căn bệnh mất cảm giác ấy đã. Một căn bệnh khiến người mắc phải gần như tê liệt hoàn toàn dây thần kinh cảm giác, mất cảm xúc chi phối bởi não bộ nhưng cơ thể lại không chịu nổi khi nhiệt độ xuống thấp đột ngột. Chỉ cần xuống đến 200C, chỉ cần trong vòng 15 phút, cơ thể sẽ co giật và nhanh chóng dẫn đến tử vong. Smith-agen nguy hiểm và quan trọng là... chưa có thuốc chữa!
Chấn Khang hoàn toàn sững sờ. Băng ở bên cạnh cậu lâu như vậy mà cậu không hề hay biết.
- Ngươi nói... cô ta... mắc một căn bệnh nguy hiểm và không thuốc chữa?- Khang có vẻ khó nhọc để hỏi hết câu.
- Cô ta biết điều đó, rất rõ là đằng khác. - Wind trả lời.
Vẫn giữ được bình tĩnh, Sheeply đã đoán từ trước răng Băng mắc một căn bệnh lạ:
- Vì cô ấy biết nên cậu đã lợi dụng điều đó. - Lập tức Sheeply tra khảo Wind. - Làm cách nào đó khiến cô ấy tới phòng cậu, hạ nhiệt độ điều hòa xuống 200C, ép buộc cô ấy phải bảo vệ mình bằng cách cướp áo của cậu để mặc. Và cậu có một đoạn băng quá tuyệt!
- Vẫn rất thông minh anh bạn ạ!
- Mày nghĩ... đó là trò đùa sao?- Wind chợt nhận ra mặt Khang đã tối sầm xuống, hắn đã biết sẽ phải chịu tội trước cậu cả, nhiều phần là sẽ nhận vài phát đạn.
- Cậu cả... em làm vậy chỉ vì muốn tốt cho cậu, muốn bảo vệ cậu hai! Dù đó là dàn dựng nhưng cô ta thực chất cũng chẳng thuần khiết như vẻ ngoài!
- Câm miệng!
Cạch! - Họng súng trên tay Khang đã chĩa thẳng vào Wind
- Mày nói như... người con gái của tao là tai họa không bằng!- Trong Khang lúc này, là cả sự giận dữ tuột cùng, sự hối hận tuột cùng. Cậu đã không hay biết về căn bệnh Băng phải chịu, cậu dễ dàng tin Băng phản bội cậu và nổi nóng với người co gái ấy. Suy nghĩ hỗn loạn làm Khang khó chịu vô cùng.
Sheeply lập tức bước đến chắn trước họng súng của Khang.
- Rõ ràng không thể mình cậu ta dàn dựng nên chuyện này. Mà dù sao cậu ta cũng đã tự nói ra sự thật... Hơn hết, cậu hủ nên hạ súng đi, vì sự sống chết của cậu ta phải do cậu Chấn Phong quyết định.
- Nói coi, lí do ngươi đến đây khai thật với ta, ngươi thừa biết sẽ bị ta giết chết thế nào!
Súng trên tay Khang vẫn chưa hạ, và giọng cậu vẫn rít lên đầy giận dữ.
- Bởi - Wind vẫn bình tĩnh nói. - cậu hai muốn em làm thế, phục tùng mệnh lệnh của cậu hai là toàn bộ trách nhiệm của em.
- Thằng hai sao? - Giọng Khang nhấn mạnh xuống.- Tại sao...
Sheeply ngắt lời. - Cậu chủ chưa biết điều này. Tối qua khi cậu để đám người làm xử cô ấy, người cứu cô ấy là... cậu hai. Và giờ, cô ấy đang ở cùng cậu hai!
Bộp!
Khẩu súng trên tay Khang rơi xuống, cơ thể cậu như vừa rớt xuống hố sâu, cậu không tin vào tai mình nữa.
- Không thể nào!
- Em cũng đã vô cùng sửng sốt, thưa cậu chủ.
Khang đưa mắt nhìn quản lí của Phong, hi vọng một lời phản bác. Nhưng trái lại, hắn hơi cúi đầu.
- Người con gái của cậu chủ đã thực hiện được một phần mục đích.... Cậu hai vì cô ta đã thay đổi quá nhiều.
Thêm một quả búa tạ giáng xuống đầu Khang. Từ khi sinh ra đến giờ, chưa điều gì làm Khang khó tin và khó chấp nhận thế này. Thằng em vô tình có trái tim sắt đá đã thay đổi vì... người con gái của cậu sao? Và giờ... cô ấy đang ở cùng Chấn Phong.
- Chết tiệt!!
Khang **** thề và chân lao ra khỏi phòng...
...Phong đóng laptop, đặt xuống sàn, chống tay đứng dậy. Thay vì chạy hệ thống camera, cậu lại dùng laptop vào internet tìm hiểu về một căn bệnh lạ hiếm gặp - Smith- agen. Một cách đơn giản kiểm tra mức độ bệnh là lấy máu bệnh nhân phân tích lượng bạch cầu... Phong dùng một tay bê khay thức ăn trưa giúp việc mới đem đến, vào phòng ngủ.
Băng đang ngồi trên giường, dụi mắt, ôm gối. Nhỏ thấy càng năm người càng mệt. Phong đứng cạnh giường đặt khay đồ ăn xuống, cố giữ khoảng cách với Băng vì nghĩ nhỏ muốn vậy.. Mọi khi thấy đồ ăn nhỏ sẽ nhanh chóng xử lí ngon lành, nhưng lúc này nhỏ mệt và không muốn dùng gì cả. Nhỏ khẽ lắc đầu.
- Tôi... đưa em đến một nơi?
- Làm gì? - Băng lơ đễnh hỏi lại, không quan tâm lắm ý định của Phong. Cậu muốn đưa nhỏ đến phòng khám của Nam lấy mẫu máu, một phòng khám rộng có đầy đủ thiết bị hiện đại như một phong khám thực sự. Khi Nam còn sống, đây là nơi cậu khám chưa bệnh cho người trong khu biệt thự, nhưng cậu không còn thì phòng khám để không và chẳng còn ai nhớ tới nó nữa.
- Em biết... căn bệnh mình mắc phải?
Băng ngước lên nhìn Phong, Chấn Nam cũng từng hỏi câu này.
- Thì sao? - Băng tiếp tục với giọng nhẹ nhàng và chó chút xấc xược.
- Em nghĩ... Zlkilico là thuốc chữa?
- Không!
- Smith-agen và Zkilico... đều nguy hiểm.
Tim Băng chợt nhói lên thật khẽ... những điều Phong nói quá giống những gì Chấn Nam từng quan tâm. Nhỏ không muốn nhớ lại Chấn Nam đã tốt với mình như thế nào. Nhỏ bỗng nằm kềnh xuống giường, vùi mặt xuống gối.
- Không-thích-nói-nữa! - Băng cắt ngang cuộc nói chuyện. Còn Phong, cậu cũng không muốn tiếp tục nếu Băng đã nói không thích.
- Đầu giường, chiếc di động của Phong bỗng rung.
- Cậu chủ, em nhận tội với cậu cả rồi... Cậu cả đang tới phòng cậu đấy!
- Phong tắt máy, ném xuống giường và quay đi.
Mở cánh cửa chính, Phong bước ra ngoài... Cách vài mét, Chấn Khang đang lao đến. Chỉ vài giây sau, Khang đã dừng trước mặt Phong, thở mạnh vì vừa chạy. Đôi mắt Khang nhìn em trai hằn học và dữ dằn. Còn đôi mắt màu cafe đặc vẫn vô hồn và bình tĩnh nhìn Khang.
- Người-con-gái-của-ta đâu? - Khang nói từng chữ rõ ràng và đầy quyền lực.
Trả lại Khang vẫn là ánh nhìn vô hồn, Phong đang dò xét những suy nghĩ của anh trai, điều đó làm Khang thấy điên hơn.
- Tao hỏi người con gái của tao đâu? Cô ấy đâu? - Giọng Khang cao lên và gay gắt hơn, lần này thì cậu nhận được câu trả lời.
-Tránh-xa-cô-ấy-ra! - Giọng nó quyền lực và đáng sợ hơn rât nhiều, không phải là đề nghị mà là đe dọa!
- Chính tao mới là người cần nói câu ấy! - Khang hằn học nói. - Mày có tin tao sẽ tặng mày một phát đạn nếu không đưa cô ấy ra đây ngay bây giờ không?
- Cô ấy... cần ở bên tôi! ( ít nhất cho đến ngay tôi điều chế được thuốc chữa căn bệnh đó)
Chấn Khang bật cười với sự mỉa mai.
- Cô ấy cần ở bên mày? Dây thần kinh nào của mày có vấn đề vậy? Cô ấy là người con gái của tao! Và mày đừng quên... mày đã có vợ rồi đấy, em trai!
Phong thoáng nghĩ đến Yến Chi, mờ nhạt rồi biến mất, cậu đã biết tình cảm của Chi. Nhưng với Phong, điều đó không bao giờ quan trọng bằng chuyện tính mạng của Băng đang bị đe dọa.