- Sao lại ko được?Đều là con gái mà có sao đâu?
- Hân ko quen ngủ chung với ai!
Thấy mặt Hân lạnh băng,Thy cũng ko dám làm tới nữa nên nói:
- Vậy thôi Thy về,đây là số dt của Thy có gì ko hiểu thì cứ gọi dt cho Thy.Dù lúc đó có là 12h đêm Thy cũng sẽ trả lời!-Thy đưa 1 tờ giấy nhỏ cho Hân
- Cám ơn!
- Hì,Thy về đây!Ngủ ngon!
- Bye,ngủ ngon!
Tiễn Thy ra khỏi cửa xon,Hân liền chạy vào phòng xem Ju thế nào thì thấy Ju đang nằm trên giường nhưng gối ngủ thì bị quăng xuống đất hết.Hân cúi xuống nhặt lên,leo lên giường nói:
- Tình yêu của Hân bực mình chuyện gì mà ném gối xuống hết vậy nè?
- Xí!
Ju ko thèm trả lời nằm quay mặt qua bên khác.Hân cười trừ nói:
- Thôi mà,có gì đâu mà giận thế?Thy chỉ đến đưa tập cho Hân chép thôi mà!
- Ừa,đúng rồi.Đâu có gì đâu?Ko có mà người ta đòi ngủ lại.Ko có mà số dt cũng cho mà còn nói dù 12h đêm gọi cũng sẽ tiếp Hân.Có mù cũng biết người ta có ý với Hân rồi!
- Thì người ta có ý kệ người ta.Hân đâu quan tâm đến đâu.
- Ai biết được?
- >"< ko ai biết được thì hân cũng đành chịu nhưng ju thì phải biết được chứ?ju rõ ju là gì với hân mà?
- Xí!
- Hì..hì..thôi mà honey của tui.
Hân nằm xuống cạnh Ju vòng tay qua ôm Ju vào lòng.Ju xoay qua nhìn Hân nhéo vào 2 bên má của Hân nói:
- Tránh xa người ta ra biết ko?
- >.< ui..đau..biết mà.
Ju buông Hân ra ko nhéo nữa mà lại xoa xoa.Hân cười hun nhẹ lên má của Ju nói:
- Hân chỉ có mình Ju thôi!
- Hì! Nói thì phải nhớ đó.
- Nhớ mà!
- >__<
Cả 2 ôm nhau thật chặt.Ju nằm trong lòng của Hân hạnh phúc rồi 2 đứa chìm vào giấc ngủ thật ngon.[ trẻ em ko được yêu cầu thêm điều gì]
....1 buổi sáng mới lại đến và đối với mọi người thì sáng nào cũng như sáng nào,ko có gì mới.Họ vẫn phải thức dậy làm công việc của họ.Nếu có buổi sáng nào khác bình thường thì chắc là do trời mưa làm cho công việc bị trì trệ nhưng lũ con nít thì khoái vì được nghỉ học.Nhưng cái đó là buổi sáng của người ta,còn giờ đây buổi sáng này là của Hân.1 buổi sáng thật khác hẳn mọi ngày vì sự xuất hiện của Ju.[ ]Hân thức dậy thật sớm để làm bữa ăn sáng cho cả 2 rồi vào phòng gọi Ju dậy 1 cách âu yếm:
- Tình yêu của Hân ơi,dậy ra ăn sáng nè!
- Ư..m...Hân dậy sớm vậy?-Ju mở mắt ra dụi dụi nói
- Thì phải đến trường nữa mà nên dậy sớm.
- Ưm..nấu gì mà nghe thơm vậy?-Ju hít 1 hơi dài để ngửi mùi thơm đang bay ra từ trong bếp
- Bánh mì ốp la chứ gì đâu?Hân chỉ biết 2 món mì gói với ốp la thôi àh
- >.<
- Đi ra ăn nào,để nguội hết!
Hân nắm tay Ju kéo đi.Ju đứng dậy vừa gãi đầu vừa đi theo Hân.Nhìn cái ốp la dễ thương chưa?2 trứng nằm cạnh nhau mà ko bể.Ju nói:
- Nhìn ngon quá ta
- Hân của Ju mà
- Hì,đợi Ju vào rửa mặt đã!
Ju bay vào phòng tắm để lại Hân ngồi chờ.Trong khi chờ Ju ra,Hân lấy 1 tờ báo buổi sáng xem.Hân lật sơ qua từng trang rồi dừng lại ở trang tin tức thế giới.Hân ko tin vào mắt mình được,đó là hình ba của Hân.Ông ấy vừa được bầu chọn làm 1 thành viên trong các nghị sĩ của Anh.Hân nhếch mép cười vì sự cố gắng ko ngừng nghỉ của ông và vì những thứ ông đang đeo đuổi cả đời đó rốt cuộc thì cũng có ai đứng bên cạnh ông đâu?
Rồi Ju bước ra thấy Hân đọc báo mà cười liền hỏi:
- Có gì hay sao mà cười vui thế?
- Àh,ko có gì!
- Xạo!
- Hì,thiệt mà!Hân cười vì bây giờ ko biết ngoài giờ học ra nên đi đâu kiếm việc làm buổi tối thôi.
- Áh,nhắc đến việc làm mới nhớ.Hình như tại Ju làm Hân mất việc đúng ko?
- Chứ còn ai nữa?
- >"< ju xin lỗi!
- Ko sao mà.Mất rồi thì làm chỗ khác!
- Àh,hay đến Dinh Độc Lập làm đi.Nghe nói ở đó đang tuyển nhân viên đó.1 tháng 30 USD mà công việc lại đơn giản nữa.
- Éc,việc gì mà lương tính đến đô dữ zạ?- Hân ngạc nhiên nói
- Ờ,thì đẩy xe tăng đó.Sáng đẩy ra trưng bày rồi đứng canh.Tối đẩy zô lại
- Con mắm này....người ta đang nghiêm túc mà dám đùa thế àh?
-
- >.< thôi ăn mau còn đi đến trường nữa!
- Hì,ừa!
Cả 2 ngồi ăn nhanh rồi đi đến trường.Vẫn đi bằng chiếc xe đạp của mình,Hân chở,Ju ngồi phía sau và lại cất giọng hát.Nhưng lần này ko còn bài con nít nữa mà là 1 bài hát dành cho người đang yêu.
....Sáng thức giấc nghe xuyến xao trong lòng.Hình như là tim em đã yêu anh rồi.Bước xuống phố thấy bóng ai thật gần,tự trách mình sao lại ko nói ra....nói ra...chỉ nói với anh rằng em yêu anh...yêu rất nhiều và thật nhiều...Trái tim này trọn đời sẽ thuộc về anh mãi thôi....[ bài Love love love của Thu Thủy ý mờ ]
Nghe người mình yêu hát cho mình nghe như vậy thì còn gì vui hơn?Hân cười suốt trên chặng đường đi trong hạnh phúc rồi Hân nói:
- Tí nữa tan học về,mình đi hỏi thăm mấy người hàng xóm.
- Hàng xóm gần nhà Hân hả?
- Ừh!
- Hỏi thăm gì vậy?
- Thì hỏi về Ju chứ hỏi gì?Lúc trước ko phải luôn miệng nói nhà của Ju sao?
- >.<
- Hì,phải tìm hiểu thân thế của bà xã tương lai chứ?
- .......!-Ju bỗng im lặng ko nói gì
- Ủa?Sao vậy?
- Tụi mình như thế này ko sao chứ Hân?Ju sợ lắm!Lỡ tìm ra được gia đình và thân thế của Ju,biết được Ju chết như thế nào rồi thì Ju cũng sẽ như chị Quyên hoàn thành tâm nguyện và siêu thoát.Ju sợ...sợ..nếu..Ju siêu thoát đầu thai vào 1 kiếp khác thì Hân sẽ ra sao hả Hân?
- Ưm...Hân ko biết.Chắc Hân sẽ tự sát để đi cùng Ju đầu thai qua kiếp khác.
- Ko!Thế đâu được?Ko cho!Ko cho!
- Hì..Hân nói vậy thôi chứ tìm được thân thế của Ju rồi thì Hân sẽ đánh đổi tất cả để Ju sống lại bên cạnh Hân.
- Hân biết cải tử hoàn sinh àh?-Ju ngạc nhiên hỏi Hân
- Cólẽ
- >"< nhưng đánh đổi tất cả là đổi cái gì?hân sẽ ko sao hết hả?
- Ko biết nữa.Thôi,đến đó rồi tính.
- >.< ju ko biết hân nói gì nữa.ấp úng ko àh.nhưng sau này hân mà làm gì mà hi sinh bản thân luôn vì ju thì ju ko thèm đâu đó.ko thích hân bị gì đâu,biết ko?
- Hì,biết rồi mà!
Ju vòng tay qua eo của Hân ôm Hân chặt hơn.Hân cười nhẹ tự nhủ:"Hân nhất định sẽ giúp Ju sống lại dù có mất mạng Ju àh!"
....Thế rồi cả 2 cũng đến trường và vào lớp học.Nhưng vừa vào lớp đã đụng mặt của Thy.Sợ Ju sẽ lại ghen vu vơ nên Hân chỉ gật đầu chào rồi về chỗ ngồi.Thời gian ngồi học trôi qua từ từ,Ju ngồi cạnh Hân cứ lâu lâu lại nghịch phá ko cho Hân tập trung vào bài giảng được.Bình thường Hân đã bực lên nhưng giờ Ju là cục kưng rồi,ko dám bực với nàng
Rồi giờ ra chơi cũng đến.Nghe tiếng chuông ra chơi,Ju là người mừng đầu tiên vì lại được bay nhảy.Hân phải vừa cười vừa lắc đầu pó tay với Ju.Thế là cả 2 hẹn nhau lên sân thượng cùng ăn nhẹ,uống nước.Hân được giao nhiệm vụ quan trọng là đi mua đồ ăn.Còn Ju thì bay lên đó trước.[ khôn dễ sợ ]
Hân mua đồ ăn xong liền vội chạy lên sân thượng thì khi gần đến Hân lại gặp Thy.Nhưng ko chỉ có mình Thy mà còn có 1 đám con trai khác nữa.Thấy Hân,Thy vội chạy đến núp sau lưng của Hân nói:
- Hân ơi,cứu Thy.Bọn họ có ý xấu với Thy.
- Nè,mài là đứa nào?Đừng nhiều chuyện nha!-1 thằng trong đám lên tiếng
- Tụi bây ko cần biết tao là ai nhưng tao ghét nhất là bọn người như bọn bây đấy!-Hân nói giọng lạnh lùng
- Ha..ha...mài ghét nhất bọn tao thì làm gì được hả?Định làm anh hùng àh?Tụi bây cho nó 1 trận!
Cả đám xông lên đánh Hân thì Hân vội quăng 2 lon nước vào bọn nó rồi kéo tay Thy bỏ chạy vì đứng ở cầu thang hơi bị khó đánh và Hân sợ sức mạnh trong người mình sẽ ko kiểm soát được.Thấy Hân cùng Thy chạy,tụi nó liền đuổi theo.Thy đi nửa chừng lại trượt chân vấp té nhưng Hân đã kịp giữ Thy lại.Bọn chúng nhờ thế mà đuổi theo kịp nên liền nhào vào đánh Hân.Ko thể làm gì khác,Hân đánh trả lại và tụi nó liền bỏ chạy.Hân quay lại hỏi Thy:
- Thy có sao ko?
- Ko.Cám ơn Hân đã cứu Thy nha!
- Ko có gì!
Hân đưa tay đỡ Thy đứng dậy thì Thy nhăn mặt rên lên 1 tiếng
- Ui..da...
- Sao vậy?
- Chắc lúc nãy trượt chân nên giờ bị bông gân rồi.Hiz..đau quá,ko đi nổi!
- Để Hân đưa Thy đến phòng y tế.
Hân xoay lưng lại cho Thy leo lên rồi cõng Thy đến phòng y tế.Giao Thy cho cô y tá chăm sóc,Hân liền vội chạy lên sân thượng vì sợ Ju chờ lâu.Cô y tá băng bó chân của Thy xong cũng ra ngoài lấy 1 ít đồ.Lúc đó thì bọn kia lại kéo đến nhưng gương mặt ko còn hung dữ nữa mà nói rất nhỏ nhẹ:
- Chân của Thy sao rồi?Ko sao chứ?
- Ko sao!Bông gân chút thôi.Nhưng nhờ vậy mà mọi việc diễn ra lại hay.Các cậu làm tốt lắm!
- Hì..hì...vì Thy đã nhờ mà nên bọn này phải cố gắng thôi!
- Đây là tiền thù lao của các cậu.Từ nay biến đi nhé!
- Biết rồi!Cám ơn Thy nha.Sau này có gì cần nữa thì cứ gọi bọn này.Bye!
Tên thủ lĩnh cầm tiền rồi đi ra cùng đồng bọn.Thy nằm xuống trên giường mỉm cười và suy nghĩ bước tiếp theo nên làm gì?
Còn Hân thì chạy vội lên sân thượng = tất cả sức lực của mình.Như là chưa bao giờ được chạy nhưng lên đến nơi thì ko thấy Ju đâu?Hân lo lắng gọi to:
- Ju ơi....
- Kiu gì mà kiu?Hân đi đâu mà lâu vậy?Đứng chờ mỏi cả chân đây nè!-Ju bỗng xuất hiện sau lưng của Hân,mặt nhăn nhó nói
- >"< hì,hân xin lỗi vì đã lên trễ.tại lúc nãy gặp chuyện nên....
- Ý,cái mặt sao vậy?Ai đánh mà đỏ hoe thế này?-Ju đưa tay lên sờ vào má của Hân
- >.<
- Ai dám đánh Hân thế?Nói Ju nghe xem!
- Ko sao mà!Hân cũng đánh lại bọn nó rồi.Thôi đừng quan tâm nữa!
- Hứ..!Thế còn đồ ăn đâu hết rồi?
- Áh,lúc nãy quăng hết trơn rồi!
- Trời ơi!
- >__< tại lúc đó nguy quá nên có cái gì là quăng hết àh
- Ko biết đâu.Người ta khát nước và mỏi chân quá nè!
- Rồi rồi,Hân xuống mua lại cho Ju.
- Ừk!
Ju vừa nói dứt lời thì reng chuông vào học.Hân cười lên nói:
- Ý,zô học rồi.May quá,khỏi chạy lên chạy xuống!
- A..a.a.a...ghét Hân ghê!
Ju la lên trong tức tối rượt theo Hân đi xuống.Cả 2 lại đùa giỡn vô tư mà ko hề biết đang có nhiều chuyện sắp đến với họ....
....Trở lại lớp học,Hân Nghiêm túc lại ngồi học nhưng Ju thì cứ ngồi kế bên chọc phá đến nổi Hân phải bật cười vì mấy trò của Ju và kết quả là bị phạt ra ngoài,ko được ngồi trong lớp nữa.Cho là ko phải lỗi của mình nên Ju làm mặt tỉnh queo khi Hân nhìn.Hân nói:
- Thấy chưa?Khỏi học luôn!
- Đâu phải tại Ju.Ai biểu thầy giáo đang nói đến nỗi đau của quá khứ là mất nước mà dám cười lên như thế?
- Ờ...Ai biểu ko àh?Ai chọt lét cũng ko biết nữa!
-
- Thôi,đi về!
- Ủa?Về luôn hả?Mấy môn còn lại thì sao?
- Thôi bỏ.Học được với Ju chết liền áh!
- xỏ xiên đấy àh?
- Đâu có,đâu có.
- Vậy giờ về bắt tay vào tìm kiếm thân thế của Ju hả?
- Ừm.Đi thôi nà trợ lý!
- Yes sir!
Ju đặt tay lên trán chào tuân lệnh rồi cả 2 đi về.Trên đường về Ju rất vui vẻ phấn khởi vì sắp biết được mình là ai?Thấy Ju vui như vậy Hân cũng vui nhưng ko ngờ việc giúp Ju tìm lại thân thế chính là sai lầm của Hân...
Cả 2 vừa về đến nhà dẹp cặp thì liền bắt đầu từ ngôi nhà kế bên:
- Dạ thưa cô,cháu là người mới dọn đến mấy hôm ở căn bên cạnh.
- Àh,có gì ko?
- Dạ,cô cho cháu hỏi cô có biết gì về người ở phòng đó trước đây ko ạh?
- Xin lỗi,cô cũng chỉ mới đến cách cháu vài tuần thôi nên ko rõ.
- Vậy cho cháu hỏi ở tầng 9 này ai là người già nhất vậy cô?
- Àh,nhà đằng kia kìa.Lại hỏi thử bà cụ 6 xem.Hình như ở đây chỉ thấy mỗi bà cụ là lớn tuổi nhất!
- Dạ..dạ..cám ơn cô!
Hân cúi chào cám ơn rồi đi đến chỗ bà cụ 6 đang ngồi nhăm nhi ly trà nóng.Cúi chào lễ phép,Hân nói:
- Dạ..thưa bà..cho con hỏi 1 chút được ko ạh?
- Hả?Hả?Con nói cái gì?
- Bà ấy bị lãng tai rồi,phải la lớn lên mới được Hân ơi!-Ju nói
- Ừm.DẠ THƯA BÀ,CHO CON HỎI 1 CHÚT ĐƯỢC KO?
- CON HỎI VIỆC GÌ?-bà cụ 6 cũng la lớn theo vì sợ Hân ko nghe thấy
- DẠ,BÀ CHO CON HỎI Ở CĂN PHÍA ĐẰNG KIA,TRƯỚC KHI CON ĐẾN THÌ CÓ AI THUÊ KO Ạ?
- HẢ?CON NÓI GÌ?BÀ NGHE KO RÕ!
- >"< con hỏi là ở căn đằng kia trước đây có ai ở ko?
- ÀH,CÓ..CÓ...CÓ 1 CON BÉ Ở ĐÓ ĐƯỢC 1 HAY 2 THÁNG GÌ ĐÓ THÌ KO THẤY ĐÂU NỮA!
- BÀ CÓ BIẾT TÊN CỦA NGƯỜI ĐÓ KO Ạ?
- BIẾT CHỨ?NÓ HAY CHÀO BÀ LẮM.ĐI ĐÂU MÀ THẤY CŨNG CHÀO HỎI HẾT.NGOAN LẮM!
- VẬY NGƯỜI ĐÓ TÊN GÌ HẢ BÀ?NÓ TÊN NHƯ.
- Hì..hay chưa?Biết tên thật rồi kìa.-Hân xoay qua nói với Ju
- >"< hân hỏi tiếp đi.hỏi người nhà của ju đi!
- Biết mà!BÀ ƠI,BÀ CÓ BIẾT THÂN THẾ CỦA NHƯ KO BÀ?
- THÂN THẾ ÀH?BÀ KO BIẾT!
- VẬY NHƯ LÀ NGƯỜI THẾ NÀO HẢ BÀ?
- NÓ THÂN THIỆN LẮM.NGOAN VÀ LỄ PHÉP NỮA.VUI TÍNH,THỈNH THOẢNG CŨNG NGHỊCH LẮM.NĂM NAY LÀ SINH VIÊN RỒI MÀ SUY NGHĨ RẤT NGÂY THƠ.BÀ LUÔN DẠY NÓ PHẢI CẨN THẬN VỚI NGƯỜI ĐỜI MÀ NÓ CỨ CƯỜI TRỪ KO!
- HÌ,BÀ ƠI,VẬY BÀ CÓ BIẾT ĐỊA CHỈ NHÀ CỦA NHƯ KO?HAY CÁI GÌ VỀ NHƯ NỮA KO?
- CÁI ĐÓ BÀ KO BIẾT.CON BÉ KO BAO GIỜ KỂ VỀ GIA ĐÌNH.
- THẾẠ!
- ÀH,ĐẾN TRƯỜNG ĐẠI HỌC QUỐC GIA HỎI THỬ ĐI.NÓ LÀ SINH VIÊN TRƯỜNG ĐÓ ĐÓ.NÓ KHOE NÓ ĐẬU VÀO ĐÓ MÀ!
- Vậy là Ju chung trường với Hân rồi!-Ju vui mừng nói
- Hì,ừa,vậy trở lại trường xem.
- Ừa!
- CON CÁM ƠN BÀ,CON ĐI ẠH!
- Ờ,CON ĐI ĐI!
Hân và Ju liến đi đến trường lại và đến văn phòng để hỏi xem lí lịch của các sinh viên năm 1.Đi trên hành lang,Hân và Ju tình cờ bước ngang qua 1 người đang bê đống sách.Hân thì ko để ý gì vì vội muốn giúp Ju nhưng còn Ju khi đi lướt ngang qua người đó thì bỗng có 1 cảm giác quen thuộc trỗi dậy trong lòng khiến Ju dừng bước nhìn theo người đó.Đang đi thì thấy Ju dừng lại,Hân ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy Ju?
- Àh,ko có gì!Mình vào văn phòng hỏi mau đi!
- Ừa!
Hân cùng Ju bước vào văn phòng gặp người quản lí sổ sách lí lịch của sinh viên-cô Thủy.Hân cúi chào lễ phép nói:
- Dạ thưa cô có thể cho em hỏi trường mình khi nhận các sinh viên mới vào có ai tên là Như ko ạh?
- Tên Như thì biết bao nhiêu người?Em muốn hỏi ai?Họ tên đầy đủ là gì?
- Dạ?Em..ko biết họ tên đầy đủ.
- Chết rồi,lúc nãy quên hỏi rõ bà cụ 6!- Ju nói với Hân
- Nếu em ko biết thì cô ko giúp em được!
- Dạ..nhưng cô có thể cho em xem hết các lí lịch của ai tên Như ?
- Chuyện đó ko được!Đây là hồ sơ của trường,cô ko thể cho em xem!
- Dạ...vậy em xin phép.Chào cô!
- Ừm!
Hân cúi chào rồi đi ra.Ju bay bên cạnh thắc mắc nói:
- Sao Hân ko năn nỉ?
- Năn nỉ cũng như ko!Hồ sơ của trường thì làm sao mình coi được!
- Vậy bây giờ tính sao?Chỉ có xem hồ sơ lí lịch mới biết được về Ju.
- Tối mình sẽ đi xem!
- Hả?Hân nói năn nỉ cũng ko được mà!
- Thì năn nỉ ko được nên tối đột nhập vào lục!
- >"<
- Hì
- Lỡ đến trường lại rồi,hay Hân vào học môn kế tiếp đi!
- Nhưng đâu mang theo tập vở?
- Thì mượn đại đi.Để bỏ uổng,phải mượn tập chép rồi ko hiểu bài nữa!
- Ừm,vậy vào học tiếp!
- Hân ngồi học đi,Ju đi chơi vòng vòng trong trường.
- Ko được!Ju phải ở đây với Hân chứ?-Hân liền phản đối vì sợ sẽ giống lần trước nhưng Ju lại cố gắng năn nỉ và hứa:
- Ju đi vòng vòng rồi về liền mà.Ko như lần trước đâu.Đi mà,đi mà!
- >"< nhớ về liền đó biết ko?-hân lại bị đánh gục bởi cái mặt năn nỉ của ju
- Hì,biết rồi!Thương Hân lắm áh!-Ju cười hun nhẹ lên má của Hân rồi bay đi.Hân ngồi trong lớp lắc đầu với Ju luôn.
Thế rồi Ju liền bay vội ngang qua tất cả các lớp để tìm người lúc nãy đi ngang qua Ju cho Ju 1 cảm giác rất thân quen.Từ lớp này qua lớp khác,Ju cuối cùng cũng kiếm được người đó.Nhưng khi vừa thấy người đó,tim của Ju lại bỗng đập lên thình thịch hồi hộp.Ju ko biết đó có phải vì là do sự phấn khởi sắp tìm ra thân thế mình hay là do người đó có cái gì đó đặc biệt với Ju?Ju ko biết và ko diễn tả được.
....Cùng lúc đó,ở lớp Hân lại gặp Thy.Thy nói:
- Thy ko dám bỏ buổi học nên lên đây ngồi.
- Ờ!
- Hân đã cứu Thy nên Thy muốn được trả ơn cho Hân.
- Ơn gì?Ko cần đâu!
- Cần mà!Thy là người rõ ràng.Có ân với Thy thì Thy phải trả.Tối nay 8h Hân rảnh ko?Đến nhà của Thy dự 1 bữa tiệc nhỏ nha!
- Hân ko đi đâu.Hân bận lắm!
- Vậy àh?Thế là sinh nhật buồn rồi.Vừa bị cái chân vừa ko có Hân đến dự!-Thy nói giọng buồn chán
- Hôm nay sinh nhật của Thy àh?
- Ừm!-Thy gật đầu
- .....thôi được rồi.Hân sẽ đến dự!
- Hì,hứa rồi nhé!
- Ờ!
Nghĩ là sinh nhật của Thy,người ta đã mời rồi lại từ chối thì hơi kì nên Hân đồng ý mà ko hề biết đó là 1 cái bẫy của Thy dành cho mình.
Trở lại với Ju thì Ju đang lóng ngống ko biết nên làm gì tiếp theo với người có cảm giác thân quen với mình đây?Ko ai thấy được sự có mặt của Ju.Ju chỉ có thể đứng cạnh người đó và biết được thêm chút thông tin về người này.Đó là cái tên Huy và là 1 hot boy trong trường dù chỉ mới là sinh viên mới nhập học.
Rồi giờ học cũng trôi qua,chớp mắt đã reng chuông ra về.Ju liền bay đến lớp Hân kéo Hân đi đến chỗ của Huy.Hân ko hiểu gì hỏi:
- Chuyện gì mà kéo Hân đi nhanh vậy?
- Chuyện gấp lắm.Ju gặp được 1 người cho Ju cảm giác quen thuộc lắm nhưng Ju ko biết nên điều tra thế nào?
- Vậy sao?Ai thế?
- Cậu ấy kìa!-Ju chỉ ngón tay về Huy.Hân nhìn theo ngón tay thấy Huy đang bị vây quanh mấy cô bạn thì đủ cho Hân có ấn tượng rồi.
Thế là thay vì về nhà nằm ngủ,ăn cơm rồi kiếm việc làm cho hết buổi chiều để chờ đến trời tối thì Hân và Ju đi theo Huy về nhà.Thật bất ngờ là Huy ko chỉ là 1 hot boy mà còn là 1 cậu ấm của 1 gia đình giàu có nữa.Nhưng đó chỉ là bất ngờ vì ko nghĩ đến chứ Hân và Ju thì ko ngạc nhiên khi thấy ngôi nhà to lớn của Huy.Với Hân thì khỏi nói,Hân còn hơn thế nữa nên với Hân ko có gì lạ.Điều lạ chính là Ju cũng ko thấy làm lạ mà còn cảm thấy ngôi nhà của Huy quen quen.[ đó mới là vấn đề àh ]
Hân nhìn Ju đứng trước cổng hỏi:
- Bây giờ thì sao?
- Ju ko biết nữa.Nhưng Ju nghĩ Huy biết Ju.Ju cảm thấy cậu ấy quen thuộc lắm.Cả ngôi nhà này nữa!Rất quen...
- Nếu vậy Hân sẽ vào hỏi thăm thử xem thế nào!
- Ừm!
Ju đồng ý với Hân.Hân bấm chuông cửa,1 người làm trong nhà vội chạy ra hỏi:
- Cậu là ai?
- Dạ.Cháu là bạn của Huy.Cháu có chuyện muốn gặp cậu ấy!
- Cậu là bạn của cậu chủ àh?Thế thì mời cậu vào!
Người làm mở cửa ra mời Hân vào rồi dẫn vào nhà gặp Huy.Huy ngạc nhiên khi thấy Hân vì thực sự có quen biết đâu?Ko để Huy nói,Hân đã mở miệng trước: