Bố Hoàng thì vừa nhìn Quỳnh Lam lo lắng, vừa quay sang anh Mạnh lườm lườm.
Mạnh ơi, lần này thì anh chết thật rồi!
Sau khi đã giải quyết ổn thỏa mọi thứ trên bàn ăn, Quỳnh Lam rửa bát đĩa, lau sàn nhà giúp mẹ Ngọc rồi lên phòng.
Quỳnh Lam chẳng thèm tin lời Nhật Minh nói, lấy vở ngày trước chưa dùng đến nhét vài quyển vào chiếc balo con gấu xanh da trời.
Lên giường đọc truyện cười!
Haiz... Nhưng mà không xem cái Nhật Minh nói thì người cứ bứt rứt thế nào đấy. Bây là 8 giờ, vẫn sớm, sang phòng anh Mạnh xem đồ gì đẹp đẹp lấy thôi! Quên chuyện kia đi.
Chẳng thèm gõ cửa, Quỳnh Lam mở luôn vào.
Ối giời, bắt quả tang nói chuyện với gái nhá, lại còn ra ban công nói chuyện nữa chứ. Haha, làm gì mà bí mật thế?
Quỳnh Lam rón rén đi lại,lấp dau cánh cửa trắng, lần này lại anh Mạnh chết rồi,từ giờ mà không làm theo lời Quỳnh Lam, sẽ mách mẹ Ngọc. Quỳnh Lam ơi, sao thông minh quá vậy?
-Cái gì? Vậy là đã có rồi sao? Đừng nói với tôi chuyện đó là thật. Tôi sao có thể tin chứ?
Quỳnh Lam bịt miệng để không phát ra tiếng, không phải đã hại con nhà người ta đến vậy chứ?
-Tôi sẽ không để ai biết!
Cái gì? Quỳnh Lam sợ xanh mặt, không phải anh Mạnh là người vô trách nhiệm vậy chứ?
-Cái gì? Thế thì bỏ nó đi!
Thật là hết chịu nổi mà!
Sao...sao...lại thế? Dù sao đi nữa, nó cũng là một sinh mạng cơ mà? Do ai làm chứ? Tại sao lại có thể nói bỏ dễ dàng như vậy?
Quỳnh Lam, kiềm chế, kiềm chế, để không ra cầm cái con thỏ đang đi dưới chân để đập vào mặt cái tên kia.
Cô đang tưởng tượng ra cô gái trong điện thoại sẽ khóc sướt mướt như thế nào khi nghe được những lời vô tình thế này? Thật là thương cho cô ấy quá!
-Cái gì? Sẽ phải chịu trách nhiệm về hành động của mình sao? Nếu không?
Quỳnh Lam! Hết chịu nổi rồi!
Hùng hổ bước ra, cướp ngay lấy cái điện thoại, hùng hổ tuyên bố:
-Chị yên tâm đi, em sẽ bắt cái tên đáng ghét kia phải chịu trách nhiệm!
Quay sang lườm lườm tên kia đang ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng, đột nhiên, từ trong điện thoại vang lên giọng nói quen thuộc:
-Quỳnh Lam?
...
Không còn từ gì để nói, như thế này là sao? Giọng Nhật Minh sao lại phát ra từ trong điện thoại.
Tất cả không phải như Quỳnh Lam đã từng nghĩ sao?
Quỳnh Lam hình như còn nghe thấy tiếng cười phát ra, nhưng hình như cái người kia đang nín cười thì phải?
Nhưng ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng vang lên:
-Cậu, sang phòng Chuối làm gì?
-Hả?
Ơ kìa, Quỳnh Lam sang phòng ai mà chẳng được, không lẽ lại phải xin phép Nhật Minh sao? Mà giờ này vẫn gọi nhau là chuối với dừa à?
-Ơ cái gì mà ơ? Về phòng mau!
-Cái gì? Cậu có quyền đấy à? Tớ đã nói rồi cơ mà!
-Vậy à? Thế thì cậu chưa đọc báo mới nói được những câu kiểu đấy!
Quỳnh Lam bực mình ném cái điện thoại vào người anh Mạnh, hét lên:
-Báo báo cái đầu cậu ấy!
Anh Mạnh bắt được điện thoại xuýt xoa, con nhóc này, có biết là chút nữa đã phá tan một tháng giảm chơi bời của anh không?
-----
Bước vào phòng, đóng sầm cửa một cái, ngồi phịch lên giường. Ôi chết mất thôi, thật là xấu hổ quá đi mà!
Quỳnh Lam lăn lộn trên giường một lúc, nhưng trong lòng lại vô cùng, vô cùng tò mò về trang báo mà Nhật Minh bảo. Có cái gì mà không nói được ra luôn.
Quỳnh Lam bực mình, ngồi bật laptop lên xem. Vào google, nơi Quỳnh Lam tìm kiếm tất cả mọi thứ liên quan tới công việc của Nhật Minh lúc cậu ấy đang trong chuyến đi.
Gõ chữ "JK" xong, bên dưới hiện toàn tin:
-Ngày kia, JK sẽ đính hôn...
-Bạch mã hoàng tử của tất cả các cô gái sắp có chủ...
...
Nói tóm lại, tất cả tin tức mới nhất đều liên quan tới lễ đính hôn của JK. Không phải chứ? Quỳnh Lam đang nhìn nhầm sao?
Click chuột vào kết quả đầu tiên, Quỳnh Lam không khỏi loá mắt vì những dòng chữ to nhất, rõ nhất:
"Mở một cuộc họp báo, tổng giám đốc trẻ tuổi ít khi muốn vào các mặt báo thì lại đưa ra thông tin giật gân, ngày kia, lễ đính hôn của JK sẽ được diễn ra, người được cho là may mắn nhất trái đất là cháu của dòng họ Trần, con của chủ tịch Trần Lâm, Trần Vương Huyền!
...
Cái gì đang diễn ra đây? Mắt Quỳnh Lam có bị mờ không? Ừ, đính hôn là chuyện của Nhật Minh, nhưng Nhật Minh lấy ai lại là chuyện của Quỳnh Lam.
Mắt Quỳnh Lam ngấn nước, tại sao lại là chị ta? Tại sao chỉ có mấy giờ đồng hồ không gặp mà đã ra quyết định như vậy?
Không, không thể để Nhật Minh lấy người như vậy được, bằng mọi cách, phải kéo Nhật Minh ra khỏi con người đó.
Tự dưng, Quỳnh Lam lại hối hận khi nói những câu nói trẻ con như vậy với Nhật Minh.
"Nhật Minh, xin lỗi cậu, tớ sẽ không đề cậu phải cưới một con hồ ly như vậy được"...
Cái đoạn cuối ý, em thấy nó chuối chuối Thế nào ý>.< vô lý quá thì phải??
Chap 17
Sau hàng cây xanh, ngôi trường tổng hợp hiện ra. Oa, thật không hề sai khi nói đây là trường quốc tế, đẹp thật đấy. Nhìn cứ như cung điện ấy, lại còn bề nước nữa này, trường này lắm chuyện quá!
Nhưng hiện tại, tâm trạng của cô gái kia dường như không đủ thời gian để quan tâm tới thứ xung quanh nữa, tâm trí của cô đang dồn vào chiếc máy trên tay.
Đôi mắt đi sang trái rồi tới phải, từ trên xuống dưới, nhanh một cách khủng khiếp!
Cô, đang tìm tất cả thông tin có liên quan tới lễ đính hôn đáng chết kia. Chiều nay phải cùng anh Mạnh qua Đức, tên đáng ghét, lại còn bảo phải muốn cho cô ấy hạnh phúc sao?Lại còn tổ chức ở cái nơi vớ vẩn đó nữa. Tự nhiên Quỳnh Lam thấy ghét nước Đưc vô cùng!
Cô ta là con hồ ly hả? Nhật Minh quên là Quỳnh Lam vẫn còn đang sống trên đời sao? Hạnh phúc của Nhật Minh là chuyện quan trọng cả đời của Quỳnh Lam đấy. Có biết không?
Haiz...dù thế nào cũng phải đi học để biết tình hình bọn con gái trong lớp, Quỳnh Lam biết bọn họ sẽ tức điên lên cho mà xem. Mà tất nhiên rồi, đến Quỳnh Lam còn tức cơ mà!
...
-Lam!
Dù là có trong tiếng Pháp hay bất cứ tiếng nào, Quỳnh Lam cũng không bao giờ muốn đổi tên để thích nghi với nước đó, cô thích tên Quỳnh Lam nhiều lắm.
Nhưng hiện tại, đứng ở xa mà cứ gọi Quỳnh Lam thì cũng như gọi cái tổ chim vậy, hoàn toàn không có biểu hiện gì chứng minh cô đã nghe thấy.
Vẫn đi lại chỗ nghỉ của mọi người, chẳng thèm trải thảm, Quỳnh Lam ngồi luôn lên lớp cỏ ẩm ướt do sương sớm, mắt thì vẫn chăm chăm, chẳng dời ra được khỏi chiếc màn hình.
Nhật Minh, lần này thì cậu chết chắc rồi. Quỳnh Lam đang rất tức giận. Sao lại còn tự mình đi chọn váy cưới nữa chứ? Cái gì mà lãng mạn cơ? Thử hỏi, Nhật Minh đã bao giờ thèm nói câu đó với Quỳnh Lam chưa?
Cứ mải chú ý tới chiếc máy đang cầm trên tay, không, phải nói là hình ảnh hiện ra trên màn hình máy quá bắt mắt. Vậy nên, Quỳnh Lam một chút õng không để ý mọi thứ xung quanh, tất nhiên trong đó tính cả người đang tới gần.
-Lam-
Giọng nói lớn đột nhiên vang lên, đông thời hai tay cô gái đập không quá mạnh vào vai Quỳnh Lam đủ để kêu lên tiếng.
-Á á á...
Quỳnh Lam giật mình,hét lớn lên. Có biết là Quỳnh Lam sợ ma lắm không?
Cô gái lên tiếng, giọng nói nghe rất hay, mềm mại:
-Cậu quên tớ rồi sao? Sang mà chẳng nói cho tớ!
A,hoá ra là Vy à? Người Việt cả đấy. Bảo Vy cũng chỉ mới sang được ba năm, Quỳnh Lam cũng đã giúp Bảo Vy rất nhiều trong quá trình học tiếng, nhưng cô bạn cũng đâu có kém, dạy Quỳnh Lam tiếng Việt mà.
Nhưng, có điều, Bảo Vy...cuồng JK!
Đột nhiên, sắc mặt Bảo Vy tối lại, có phải là cô ấy đã nhìn thấy cái ảnh trong máy của Quỳnh Lam?
Quỳnh Lam, lần này thì chế chắc rồi, sao lại có thể để Bảo Vy biết chứ? Quỳnh Lam, làm sao bây giờ? Bảo Vy sẽ làm ầm lên cho mà xem...
A, mà khoan, Bảo Vy làm ầm lên sao? Sao Quỳnh Lam không nghĩ ra cách này sớm hơn? Làm càng ầm lên thì càng tốt. Bảo Vy, thật sự thì Quỳnh Lam phải xin lỗi trước rồi!
-Vy à, cậu cũng thấy đấy, Nhật Minh sắp đính hôn rồi, dù tớ có năn nỉ bảo cậu đã đơn phương hai năm rồi nhưng mà cậu ấy chỉ bảo không muốn rước cá sấu chuối về nhà!
Thút thít, Quỳnh Lam vờ khóc như đang nói sự thật. Vì Nhật Minh luôn gọi Bảo Vy là cá sấu chuối bởi đối với cậu ấy, Bảo Vy không xinh, và chuối là người thẳng tắp, chỗ nào cũng như chỗ nào, chẳng có chỗ nào bị tật mà nhô ra hố lại cả!
Mặc dù rất muốn biết tại sao Bảo Vy lại có biểu hiện như vậy, hay...Bảo Vy còn chưa biết? Đáng lẽ ra phải biết trước cả Quỳnh Lam chứ? Thế này có được coi là cuồng không vậy?
Mặt Bảo Vy tím xanh, miệng lắp bắp:
-Vậy... nó là sự thật sao?
Bảo Vy luôn nghĩ trong tim Nhật Minh chỉ có mình, nên khi đọc được mấy tin đó trên internet thì hoàn toàn không tin. Người con trai đáng để Bảo Vy trân trọng nhất trên đời này chỉ có Nhật Minh. Nhưng mà...sao giờ này đến cả Quỳnh Lam còn nói vậy? Không được, nhất định Bảo Vy phải làm cho rõ mọi chuyện.
Quỳnh Lam ra sức gật đầu ra kiểu đúng rồi, hai mi mắt cũng đã ngập nước, Quỳnh Lam, thật sự cũng không muốn thế đâu, cô rất sợ, rất sợ Nhật Minh sẽ không đưa cô đi chơi nữa, không muốn mua quà cho cô nữa,...và sợ nhất là không được nghe giọng cậu ấy nói. Nhưng sao đây, cho đến giờ cô cũng chỉ biết ngồi xem tin tức, chẳng nghĩ ra được việc gì cả.
Cô cũng chỉ biết là sẽ cùng anh Mạnh sang Đức, nhưng sang tới nơi rồi sẽ làm gì? Chẳng lẽ sang để dự lễ đính hôn của người ta mà không có giấy mời.
Nhưng cô sẽ không bỏ cuộc đâu. Bởi vì, hồ ly đó lại có liên quan tới cô.
Và cũng bởi vì, trong từng dây thần kinh, từng ý nghĩ, và quả tim không hạt của Quỳnh Lam lúc nào cũng hiện lên mọi hình ảnh của Nhật Minh!
Quỳnh Lam biết, Nhật Minh vì mình mà mới làm như vậy!
"Nên, hạnh phúc của cậu, hãy để tớ nắm giữ!"...
Chap 18
Trên sân bay rộng lớn, những tiếng cười đùa vang lên. Nhưng không quá đông người vì bây giờ đã là nửa đêm và vào mùa thu, mùa bắt đầu cho những ngôi trường được nghỉ ngơi sau hè.
Từ trong phòng chờ, hai cô gái nhỏ dù một túi đồ cũng không mang theo. Trên người mặc những bộ đồ vô cùng bình thường. Vẻ mặt đều có vẻ nóng vội đi nhanh ra phía cửa.
Người con trai đằng sau bước theo, vẻ mặt hơi khó chịu.
-Quỳnh Lam, em làm sao vậy?
Nghe thấy tiếng trách móc, Quỳnh Lam quay lại, nhăn mặt:
-Anh thật chậm chạp, ngủ trên máy bay chưa đủ sao?
Bảo Vy bên cạnh thì cứ như cái máy vậy, từ lúc biết chuyện chỉ cần ai kêu chậm lại là gắt lên, rồi lại tiếp tục vội vàng đi.
Ra khỏi cửa sân bay, anh Mạnh tháo chiếc kính đen để nhìn một khoảng trời nhỏ của thủ đô Berlin.
Đây không phải là lần đầu tiên Quỳnh Lam và anh Mạnh đến Đức, nhưng, nó thay đổi quá nhiều so với vài năm trước. Đẹp hơn rất nhiều!
Đẹp thật đấy, vừa ra, đập vào mắt đã là một bức tường dài với những kiểu vẽ sinh động, cá tính graffiti.
Hai cô nàng đã vừa lo lại vừa vội, còn cái tên kia thì cứ như ong ý, vo va vo ve bên cạnh, khó chịu vô cùng!
-Anh làm ơn im lặng trong năm phút thôi. Đầu em nó không thở được!
Quỳnh Lam gắt lên, cái tên dở hơi này, đã bực mình rồi mà cứ muốn để phải nói to nữa.
-Được rồi, tức Nhật Minh mà lại giận lây sang anh à?
Anh Mạnh biết không nhiều về tiếng Đức nhưng nói bình thường cũng được một chút.
Chờ ở trước cửa sân bay gọi một chiếc xe taxi, địa điểm tới là tới trụ sở của JK ở bên này. Quỳnh Lam trước tiên phải nói rõ mọi chuyện cho Nhật Minh nghe.
Tới chân JK, thật kinh khủng,có vài cái trụ sở kiểu như này thì không biết Nhật Minh quản lý kiểu gì? Sợ thật.
Bước chân vào quầy lễ tân, anh Mạnh nói nói gì đó, tất nhiên là Quỳnh Lam và Bảo Vy không hiểu, rồi sau đó, vẻ mặt ảo não của anh Mạnh đi ra, lắc đầu thở dài:
-Nhật Minh đi chuẩn bị cho lễ đính hôn rồi!
Bảo Vy nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, nghiến răng:
-Cái gì?
Quỳnh Lam thì tức giận hét ầm lên:
-Nhật Minh! Cậu là đồ đáng ghét! JK cái gì chứ?
Tất cả mọi người đều quay lại sau khi nghe thấy tiếng hét, quá vang. Mặc dù ở đây ngoài Bảo Vy và anh Mạnh ra thì chẳng ai hiểu, trừ từ JK.
Giẫm chân thật mạnh xuống nền gạch bóng loáng. Chiếc giày búp bê đáp đất một cách đau đớn. Nhật Minh, cứ xong vụ này đi, dù cậu có kết hôn với chị ta đi chăng nữa, Quỳnh Lam nhất quyết phải làm cậu ly hôn!
Bước ra ngoài, ba người bắt tạm một cái taxi nào đó đi tìm cái khách sạn ngủ tạm một đêm, mai tới chỗ lễ đính hôn để phá đám.
...
Tới khách sạn nhỏ, nằm phía đối diện với con đường rộng lớn, nhận phòng xong, Quỳnh Lam và Bảo Vy chẳng thèm thay quần áo vì thật sự là cũng chẳng có quần áo để thay. Vứt đôi giày xuống giường, Quỳnh Lam trèo lên giường ôm Bảo Vy ngủ, phải chuẩn bị sức để mai còn chiến đấu!
Anh Mạnh ở phòng bên cạnh, mở nhạc ầm ĩ, cũng may là phòng khách sạn này có cách âm, trèo lên giường chơi game, mai lại có trò vui để xem rồi!
...
Sáng, ánh nắng nhẹ nhàng của thủ đô Berlin chiếu qua cánh cửa kính, Quỳnh Lam vẫn còn lăn lộn trên giường, buồn ngủ chết mất, mới sáng sớm mà Bảo Vy đã ầm ỹ lên rồi!
-Quỳnh Lam, cậu cứ nằm đấy đi, rồi Nhật Minh của tớ sẽ bị cướp đi mất!
Gọi hơn nửa tiếng, Quỳnh Lan vẫn không chịu dậy, đây là cách cuối cùng, đành dở trò ăn vạ thôi...
Bật dậy, Quỳnh Lam mắt mở to khi nghe tới từ đính hôn, phải nhanh lên mới được, giờ đã 8 giờ rồi sao? Trong thiệp ghi 9 giờ 30 phút bắt đầu.
-Bảo Vy, sao cậu không gọi tớ dậy sớm?
-Ừ, gọi cậu mà có thèm dậy đâu?
Đang định nói lại, nhưng bây giờ đâu phải lúc để cãi nhau, à, chắc chắn ông Mạnh vẫn chưa dậy...
-Bảo Vy, cậu sang gọi anh Mạnh nhanh lên, chờ tớ đánh răng đã!
Chạy vào phòng tắm, Quỳnh Lam đóng sầm cửa lại, nhanh lên, phải làm mọi thứ nhanh lên mới được. Hôm qua anh Mạnh đã nói từ khách sạn tới chỗ làm lễ cũng phải mất ít nhất ba mươi phút. Vậy mà giờ này Quỳnh Lam vẫn còn ở đây...
"Nhật Minh, đợi đấy, cậu sẽ không thoát khỏi tay tớ đâu!"
Chap sau sẽ bắt đầu dễ thương trở lại nhé:"> cảm ơn mọi người nhiều lắn^^
Chap 19
Trên chiếc taxi nhỏ, ánh nắng chiếu vào sau khung cửa kính trắng, mang theo cái lạnh của mùa thu và chút ấm của nắng!
Quỳnh Lam thấp thỏm ngồi không yên, miệng liên tục hỏi sắp tới chưa.
Nhưng còn những ba mươi phút, Quỳnh Lam tự nhiên nghĩ ra trò hay...
Lần này, cậu chết chắc rồi Nhật Minh, cậu cũng đâu phải là người hoàn hảo?
...
Đi tới lễ đính hôn, mở cửa ra, trong nhà thờ đã có nhiều khách,khá nhiều người Việt, những tiếng cười càng làm cho máu trong người Quỳnh Lam và Bảo Vy nóng lên, anh Mạnh thì cứ ung dung huýt sáo theo nhạc trong headphones, một chút cũng chẳng thèm để ý!
Dứt tai nghe của anh Mạnh ra, Quỳnh Lam nói khẽ vào tai:
-Anh hỏi xem phòng trang điểm ở đâu cho em.
Đáp lại Quỳnh Lam một câu trả lời hững hờ:
-Anh không biết từ"phòng trang điểm" nói tiếng Đức thế nào...
Rồi lại điềm nhiên đeo headphones nghe nhạc! Quỳnh Lam đến tức điên với cái tên này, sang đây là để ngủ, chơi game với nghe nhạc à?
Đành tự đi mò phòng vậy. Quỳnh Lam đã giao cho Bảo Vy một trách nhiệm hết sức cao cả! Vậy nên, ba người ba nơi...
...
Quỳnh Lam mở cửa từng phòng, hầu như đều trống rỗng, chẳng có ai...
Nhẹ nhàng kéo cánh cửa lớn, bên trong là chiếc ghế nhỏ, căn phòng cũng trống rỗng...
Tiếp tục rồi lại tiếp tục, chẳng có cô dâu nào cả, đến lúc gọi cho Bảo Vy cũng vậy, tất cả các phòng đều trống rỗng...
Giận vô cùng, Quỳnh Lam lại cầm chiếc túi đen xách đi, nơi đến là chỗ làm lễ.
Giờ là chín giờ bốn sáu phút, chắc chắn lễ đính hôn đang được cử hành, Quỳnh Lam sợ sẽ đến muộn nên chạy thật nhanh tới,lần này đành làm theo mấy cái phim sướt mướt mà mẹ Ngọc hay xem vậy. Đẩy mạnh cửa ra, chẳng thèm nhìn xung quanh, hét to:
-Tôi đã có thai với chú rể!
Đồng loạt, tất cả ánh mắt mọi người đều hướng ra phía cửa, họ đang rất ngạc nhiên...
Quỳnh Lam nhìn xung quanh, ngại ngùng vô cùng, nhưng rồi, ánh mắt chuyển lên phía trên, nét mặt xanh ngắt, Quỳnh Lam ơi, bây giờ thì đào lỗ chui xuống đất đi!
Bên trên kia, tất nhiên là một đôi người Việt Nam, nhưng là ông bà già. Ôi trời ơi,Quỳnh Lam nhìn quanh quanh, cái giấy dân tường có ghi:" Kỷ niệm bốn mươi năm ngày cưới của..."
Quỳnh Lam, xấu hổ chết mất, biết nói thế nào đây? Sao cô lại nói thế? Với ông già kia sao. Chết mất thôi!
Gãi gãi đầu, cười một cái rất ngớ ngẩn:
-Hì hì, cháu trêu ý mà!
Định chạy đi thì...
Chiếc điện thoại trong túi quần kêu lên làm Quỳnh Lam giật mình, đánh rơi chiếc túi đen trên tay, toàn bộ những thứ từ trong chiếc túi đen chạy ra, thật là kinh khủng, toàn là...chuột!
Quỳnh Lam, sao số cô lại đen thế? Lễ kỷ niệm ngày cưới của người ta đã bị cô phá hỏng rồi!
Ngại chết rồi, Quỳnh Lam cũng sợ nữa, chạy thật nhanh ra ngoài cửa, sắc tím xanh hiện rõ trên khuôn mặt, thêm đôi tai đỏ bừng, trông Quỳnh Lam thật buồn cười.
Chẳng còn nghe thấy tiếng điện thoại kêu, Quỳnh Lam chạy thật nhanh ra khỏi nhà thờ rộng lớn.
Tất cả là tại anh Mạnh, sao lại đưa cô tới nhầm chỗ chứ?
Đột nhiên, đâm sầm vào một người, Quỳnh Lam ngã hẳn người ra sau, phịch một cái xuống đất. Ê mông rồi.
-A!
Kêu lên một tiếng, Quỳnh Lam nghe thấy tiếng bật cười, ngước mắt lên nhìn người đối diện rồi đột nhiên khóc oà.
-Huhu, cậu...là đồ đáng ghét, huhu, sao mà cậu không đi với tình yêu của cậu đi! Cậu, là ghét tớ rồi, cậu đâu có nhớ tớ.
Nhật Minh lắc đầu, đùa ở trong kia chưa đủ sao mà còn ra đây khóc?
Ngồi xuống, đưa tay lên lau di nước mắt cho Quỳnh Lam, Nhật Minh nhẹ nhàng nói:
-Cậu, lần sau không được được nói thế nữa, được không?
Giương đôi mắt đỏ hoe, Quỳnh Lam nhìn Nhật Minh hỏi:
-Nói gì?
Sặc, vì cái câu nói đấy Nhật Minh phải nhờ tên chuối mà giờ Quỳnh Lam không biết sao? Cô nhóc này, bao giờ mới hiểu đây? Nhật Minh tự dưng thấy thương mình vô cùng!
-Bỏ đi!
Nói xong, Nhật Minh cúi xuống bế Quỳnh Lam trên tay, cúi xuống, hôn thật sâu vào bờ môi hồng hồng kia, cậu đã thật sự nhớ Quỳnh Lam trong thời gian vừa qua, chỉ được nhìn cô chứ không được nói chuyện cùng!
Nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng lại ngọt ngào vô cùng. Quỳnh Lam cảm giác được sự ấm áp, an toàn. Quỳnh Lam biết, mình đã yêu cậu bạn thân này rồi!
----
-Á!!!! Quỳnh Lam, cậu làm gì với Nhật Minh của tớ thế kia?