Pair of Vintage Old School Fru
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Chờ em lớn có được không

Chờ em lớn có được không

Chờ em lớn có được không - Trang 7

Xuống Cuối Trang


“Em thật sự rất xinh đẹp.”
“Lại lừa em rồi!” Cô chu miệng, buông chiếc micro trong tay xuống, chạy lại đến bên người anh.
Anh ôm lấy vai cô, nhẹ nhàng hôn một cái lên đôi má hồng. “Không phải anh lừa em, trong mắt anh, không ai xinh đẹp hơn em hết!”
Hô hấp của anh hỗn loạn, xen lẫn với mùi rượu nồng, giọng nói cũng mang theo men say.
Mạt Mạt len lén lấy ngón tay chạm vào đôimá ẩm ướt, ngả người vào lòng anh, cô cũng bị hương rượu của anh làm say mất rồi.

Thật ra, khi cô say đắm hát lên câu đầu tiên, An Nặc Hàn thật sự đã bị giọng ca củacô làm rung động.
Anh cũng không biết từ khi nào, đứa bé conđi còn không vững, luôn luôn bám lấy anh trong ký ức đã trưởng thành trong lúc anh không chú ý đến.
Hơn nữa lại có tiếng ca động lòng người đến vậy.
Giọng hát của cô, từng câu từng chữ chân thành tha thiết, từng câu từng chữ nồng nànthiết tha.
Lúc cô hát đến câu: “Thực tế, tôi chưa bao giờ rời khỏi bạn…”
An Nặc Hàn đột nhiên bừng bỉnh, anh say mê khuôn mặt của Vi, dáng người quyến rũ của Vi, thế nhưng thực tế anh lại không hề đi tìm hiểu cô ấy, cũng không hề để Vi tìm hiểu về cuộc sống của anh.
Thế nên hôm nay Vi mới có thể nói ra những lời như thế.
Còn Mạt Mạt trưởng thành bên người anh, mới là người con gái hiểu rõ về anh nhất.
Cô không những biết anh thích ăn gì, thích màu gì, thích làm gì, mà còn hiểu hết về toàn bộ những thứ anh không thích.
Cô sẽ cố gắng chịu đựng cơn buồn ngủ giữađêm khuya hiu quạnh mà xem một trận đấubóng đá cùng anh, chỉ vì để khi có bàn thắng được ghi, có người để anh ôm chầm lấy.
Cô cũng rất dễ dàng biết ý người khác, khianh buồn chán, đảm bảo cô sẽ tới gần anh, cho dù anh nói bất kể cái gì, cô cũng đều mở to hai mắt, tập trung nghe anh nói. Khi anh bận rộn, cô nhất định sẽ đi ra chỗ khác, không hề quấy rầy anh.
Cô là một cô gái tốt, tiếc rằng cô mới chỉ có 10 tuổi, chưa biết tình yêu là gì.
Chương 9:
Trên cánh cửa lại được khắc thêm một vạch kẻ đỏ, Mạt Mạt tròn mười ba tuổi.
Hai năm gần đây, An Nặc Hàn bận rộn mọibề, mỗi ngày anh đều đi thực tập tại công ty của Hàn Trạc Thần, ngoài việc phụ tráchxử lý khiếu nại khách hàng, anh còn phải làm mấy chuyện lặt vặt như rót nước bưng trà, in ấn văn bản.
Sau khi hoàn thành xong công việc ban ngày, anh lại chạy tới H&H quan sát, thâm nhập, tìm hiểu xem cái gọi là “Quy tắc” kinhdoanh sự nghiệp giải trí là gì.
Thế nên đến lúc anh lết được cái thân về đến nhà thì trời cũng đã khuya, thời gian được ở chung với Mạt Mạt càng ngày càng ít đi.
Đêm nay, nghe nói có mưa sao băng trăm năm khó gặp, Mạt Mạt đứng trên sân thượng nhà An Nặc Hàn, cố nhón chân tìm kiếm sao băng rơi, mỗi khi thấy được một ngôi sao rơi xuống, cô sẽ nắm tay lại, đặt lên ngực, lặng lẽ thầm thì trong lòng: “Tôi hyvọng sẽ có một ngày anh Tiểu An sẽ yêu tôi!”
“Quỷ tham lam, rốt cuộc là em có bao nhiêunguyện vọng đấy hả? Ước cả nửa giờ đồnghồ rồi mà vẫn chưa ước xong!” Giọng nói ấm áp của An Nặc Hàn cũng giống như sự ấm áp của chiếc chăn mỏng anh khoác cho cô, ngăn lại cảm giác lành lạnh của gió biển.
“Em chẳng phải là lòng tham không đáy, em chỉ có một nguyện vọng và thôi. Em sợ sao băng nghe không rõ mới nói đi nói lại nhiềulần cho nó nghe.” Cô quay đầu lại nhìn An Nặc Hàn.
Anh vừa mới từ phòng tắm đi ra, trên ngườikhoác một chiếc áo ngủ màu trắng, mái tóchơi ẩm ướt nhìn thoáng qua có chút lộn xộn,đôi môi mỏng dường như bị nước nóng thấm đẫm làm cho mạch máu nở ra, khiến cho đôi môi ấy đỏ hồng hơn so với bình thường, liếc qua chỉ có cảm giác rất ngon miệng.
Mạt Mạt không kiềm chế được nuốt nước miếng, cố gắng không liên tưởng, so sánh môi anh với ô mai.
“Em tha cho sao băng đi, nó sắp bị em làm phiền muốn chết rồi đấy!”
Cô trừng mắt nhìn anh, vẫn tiếp tục lời cầunguyện.
Anh kéo bàn tay vẫn đang định tiếp tục ước nguyện của cô xuống: “Anh chuẩn bị nước nóng cho em rồi, độ ấm rất vừa phải, mau đi tắm rửa đi.”
“Em muốn ước một lần nữa, một lần cuối cùng thôi! Ước nguyện với sao băng rất linhnghiệm đó.”
“Ngoan nào! Em đi tắm đi, có nguyện vọng gì thì để anh ước giúp em cho.”
“Được!” Cô vui vẻ hôn chụt vào má anh mộtcái. “Nhớ kỹ nè… điều ước của em là: em mong rằng có một ngày anh sẽ yêu em.”
Anh mỉm cười, lấy ngón tay chọc chọc vào trán cô, chẳng hề giấu giếm nụ cười chế nhạo cô chẳng hiểu biết gì. “Tuổi còn nhỏ, em hiểu yêu là cái gì?”
“Em lớn rồi, em biết!”
Yêu, chính là việc muốn ở cùng một chỗ vớimột người, dù là một giây cũng không nguyện chia lìa!
Nơi chân trời lại có thêm một ngôi sao băngxẹt qua kéo theo một chiếc đuôi sáng thật dài, rơi xuống điểm xuyết cho màn trời đêm đầy sao.
“Sao băng sáng quá!” Cô vui vẻ kêu lên. “Mưa sao băng!”
Mưa sao băng mà cô chờ đợi cả một đêm cuối cùng cũng xuất hiện, trên bầu trời đentối, một ngôi nối tiếp một ngôi rơi xuống, biến mất lại nơi chân trời.
Anh chăm chú nhìn vào đôi mắt tràn đầy ánh sáng rực rỡ kia…
Anh cầm lấy đôi tay nhỏ bé, nhẹ nhàng hônlên mái tóc cô, giọng nói trầm thấp mà say đắm: “Anh thật sự hy vọng…. có một ngày anh sẽ yêu em!”
Trái tim của cô bỗng nhiên đập lạc nhịp, khuôn mặt của cô bỏng rát tựa như bị lửa đốt. “Đáng ghét! Em bảo anh nói với sao băng, chứ có bảo anh nói với em đâu!”
Cô thẹn thùng đẩy anh ra, chạy trốn vào trong phòng tắm, vẫn còn nghe thấy tiếng cười nắc nẻ của anh, mãi mà chẳng ngừng.

Ngâm mình trong nước nóng, khuôn mặt củaMạt Mạt lại càng nóng thêm, trong lòng cô tồn tại một loại háo hức đang tràn lan mọi ngõ ngách, khiến cô cuối cùng không nhịn được muốn cười, cười đến nỗi khuôn mặt đã trở nên cứng đờ, thế nhưng vẫn muốn cười tiếp thôi.
“Mạt Mạt? Muốn anh gội đầu cho em không?”
Khi anh hỏi vừa vặn lúc cô đang gội đầu, bọt xà phòng vương đầy mặt. Cô không dám mở mắt, hai tay vất vả tìm kiếm xungquanh.
“Không cần đâu…” Cô vẫn còn chưa nói hết, một chiếc khăn lông mềm mại đã được phủ lên trên mặt cô, anh dịu dàng giúp cô lau đi bọt xà phòng trên đôi mắt.
“Chẳng phải anh đã nói với em là khi gội đầu phải treo khăn bên cạnh bồn tắm để tiện lấy rồi sao?”
“…” Bình thường thì cô nhớ kỹ đó, thế nhưng vừa rồi tâm trạng rối bời, quên mất.
Cô cầm lấy chiếc khăn, đang muốn bắt bẻ lại thì thấy An Nặc Hàn đang cầm trong tay đồ ngủ của cô, nhìn xuống cơ thể cô một cách chẳng hề kiêng dè.
Cô vội vàng dùng khăn lông che lại bộ ngực.“Nam nữ thụ thụ bất thân! Người ta đang tắm rửa, không cho anh nhìn lung tung.”
Anh không chỉ nhìn không, mà bàn tay to còn trắng trợn sờ soạng bờ vai cô, nhéo đi nhéo lại vài cái. “Em có vẻ gầy đi nhiều rồi.”
“Này! Đồ sói háo sắc, không được sờ lung tung! Anh mà sờ nữa em đi mách chú Phong là anh quấy rối em!”
Anh cười cười, rút tay lại. “Anh quấy rối em? Em mới có 13 tuổi thôi! Em biết cái gì gọi là quấy rối không?”
“Đương nhiên là em biết, em đạt điểm rất cao trong lớp giáo dục giới tính đó!”
Anh đặt đồ ngủ của cô sang một bên, khuôn mặt mang nụ cười xấu xa đến gần bên tai cô, anh cười đến mức không khác gì một tên hư hỏng, đủ để người ta sởn gai ốc.“Thật không đấy? Vậy thì có muốn anh giúp em thực hành chút không?”
Cô hoảng sợ, một lúc lâu sau vẫn chẳng thốt lên được lời nào, hoang mang quay lại nhìn con người đang đứng sau cô.
Sau đó, cô nghe thấy được tiếng anh cười sằng sặc, càng lúc càng lớn tiếng hơn.
“Ra ngoài!” Cô tức giận lấy khăn đập vào người anh, ra sức vẩy nước về phía con người đó.
Tức chết mất thôi! Hơn một năm nay, An Nặc Hàn càng lúc càng thích bắt nạt cô, mỗilần đều trêu cô đỏ bừng cả mặt, còn anh thìcười sằng sặc chế nhạo cô.
Hừ! Chờ đến khi cô có dịp, nhất định sẽ khiến anh không cười nổi.
Mạt Mạt tắm xong, thay luôn bộ đồ ngủ mới rồi đi ra, An Nặc Hàn đang nằm dựa nửa người trên ghế sofa đọc báo, trên bàn có một cốc sữa bò đã được hâm nóng.
“Đã khuya rồi, em nên về nhà đi.” Anh nói
“Không muốn.”
Ngày qua ngày, càng lúc cô càng không muốn rời khỏi anh.
Cô thích mỗi khi nghỉ học chạy đến phòng đọc của anh làm bài tập, đợi anh về nhà, giúp anh massage cơ thể mệt lử, nghe anh kể về công việc trong ngày.
Cô thích ngồi cùng anh xem TV, bởi vì rằngmỗi khi thấy buồn chán, anh sẽ bóc một quả cam rồi nhét vào miệng cô, hoặc đút cho cô một quả hạch nhân chocolate, cho cô uống nước trái cây…
Cô lại càng thích khi anh đọc báo, cô ôm lấycốc sữa, thưởng thức sườn mặt chăm chú của anh…
“Anh đã ngủ ở sofa hai ngày rồi. Hôm nay anh nhất quyết sẽ không ngủ ở sofa nữa!” Anh nghiêm túc đưa ra kháng nghị.
“Được rồi!” Cô trưng ra vẻ mặt nhượng bộ một bước rất lớn, nói với anh: “Hôm nay emngủ ở sofa.”
“…”
Cô đi tới gần anh, dùng cái cách mười lần như một lắc lắc cánh tay anh, bộ dáng cực kỳ đáng thương nài nỉ: “Anh Tiểu An, phòng của anh lớn thế, có thể chia đôi ra cho em một nửa, được không?”
“Chia đôi?”
“Đúng vậy! Anh dựng một vách ngăn giữa phòng, chúng ta mỗi người ở một bên.”
“Bố mẹ em sẽ không đồng ý đâu.”
“Nếu như họ dám không đồng ý, em sẽ rời nhà đi bụi, đoạn tuyệt quan hệ với họ luôn!”Đây là cách thức đối phó chuẩn nhất với ông bố nhà mình mà cô đã tổng kết ra trong mấy năm nay.
“Anh xin em đó, em đoạn tuyệt quan hệ vớianh đi!”
Cô dùng sức vỗ lấy vai anh một cách oai phong lẫm liệt. “Anh yên tâm đi, dù thế nàoem cũng không rời khỏi anh đâu.”
“…” Anh lật tờ báo sang trang khác, tiếp tục đọc.
“Anh Tiểu An, anh chia đôi phòng cho em đi, em muốn một nửa để có thể…” Cô tiếp tục bầy nhầy nài nỉ anh, loại phương pháp này là cách đối phó hữu hiệu nhất với An Nặc Hàn.
“Em muốn chia thế nào thì chia thế đấy đi, anh không có ý kiến!”
Vài ngày sau, dưới sự ủng hộ hết sức của An Dĩ Phong, Mạt Mạt đã được toại nguyện dọn đến phòng ngủ mới của cô. Cô thích tất cả mọi thứ trong căn phòng mới này, nhất là tấm vách ngăn làm bằng gỗ hoàn toàn không hề có hiệu quả cách âm kia.
Đêm khuya tĩnh lặng, ngay cả tiếng thở dàicủa An Nặc Hàn cô cũng nghe thấy rõ ràng.
“Anh Tiểu An? Anh không vui sao?” Cô nằm trên giường, khép hờ đôi mắt, khẽ hỏi.
“Không có gì!”
Giọng nói của anh hơi gượng gạo, tâm sự ngổn ngang.
“Có phải anh cho rằng em rất phiền hà không?”
“Không phải!”
Không phải là tốt rồi, cô lật mình, dự định đi ngủ.
Đến cô sắp đi vào giấc ngủ, nửa mơ nửa tỉnh, anh bỗng nhiên hỏi cô. “Mạt Mạt, nếu có một ngày anh không thể chăm sóc em nữa, em có thể tự chăm sóc mình cho tốt được không?”
“…” Cô không biết nên trả lời thế nào, cuộcsống không có anh ư, cô không có cách nào tưởng tượng ra được.
“Em là một đứa bé ngoan, chỉ là anh chiều em thái quá đến nỗi trở nên bướng bỉnh, việc này không có lợi với em.”
Giọng điệu của anh khiến cô cảm thấy hơi luống cuống. “Về sau nhất định em sẽ nghe lời anh, không bướng bỉnh nữa.”
“Nghe lời anh nào, học cách kiên cường, độc lập. Cố gắng đừng ỷ lại anh trong tất cả mọi chuyện.”
“Dạ.”
Mạt Mạt mơ hồ thấy có một loại linh cảm rất xấu. Sau đó mấy ngày, khi cô thấy tài liệu về đại học Cambridge trên bàn học của anh, cô mới hiểu ra — anh phải đi!
Cô khóc lóc chạy về nhà, chỉ có có mẹ cô ngồi đấy đàn dương cầm. “Mẹ, anh Tiểu An phải đi rồi!”
“Mẹ biết.” Khúc nhạc “Hóa điệp” bi thương dịu ngọt vẫn đang còn tiếp tục.
“Mạt Mạt, tình cảm không thể miễng cưỡng.Nếu thật lòng thích một người thì hãy để người ấy đi làm những chuyện người ấy muốn làm, để người ấy đi yêu những người mà người ấy muốn yêu… Thật lòng thích một người chính là học được cách trở nên kiên cường vì người ấy, đừng để người ta lolắng, đừng để người ta bận lòng…”
“Mẹ…”
“Sáu năm trước, Tiểu An vì con mà từ bỏ cơ hội đi học tại Cambridge, hai năm trước, Tiểu An vì con mà từ bỏ người con gái cậuấy yêu thương nhất. Nó đã làm quá nhiều vìcon rồi, con không thể từ bỏ một lần vì nó sao?”
Cô cắn chặt răng, lau khô hai hàng nước mắt. Cô nắm chặt lấy tay vịn cầu thang, khó khăn đi từng bước từng bước lên tầng.
Mỗi một bước đi, cô đều nhớ tới rất nhiều thứ đã qua. Cô vẫn còn nhớ cái lúc cô khóc nức nở năn nỉ An Nặc Hàn đừng đi học tại Anh Quốc, nhớ vẻ mặt của anh mang chút khó xử. Cô vẫn còn nhớ cái ngày anh mất đi Vi, nhớ nụ cười cay đắng của anh.
Cô thật sự rất bướng bỉnh, rất ích kỉ rồi.
Một mặt đòi hỏi anh làm những chuyện anh không muốn làm, lại còn cho rằng sự chiều chuộng của anh là lẽ đương nhiên.
Lần này…
Mạt Mạt không hề giữ An Nặc Hàn lại, thậmchí cả một lời tạm biệt cô cũng không hề nóivới anh.
Bởi vì trong khoảng thời gian nửa tháng từ lúc cô thấy tập tài liệu kia cho đến lúc anh chuẩn bị xong hành lý để rời khỏi Australia,cô không hề nói chuyện với anh.
An Nặc Hàn nói với cô rất nhiều lần: “Xin lỗi!”
Cô giả vờ chăm chú làm bài tập
Anh mua cho cô rất nhiều bánh kem chocolate dỗ cô vui, cô ăn sạch thế nhưng một nụ cười cũng không cho anh thấy.
Không phải cô không muốn, mà do cô khôngcười nổi, cố gắng thế nào cũng không cười nổi!
Ngày anh đi, Mạt Mạt nấp ở phía sau cửa kiểm tra an ninh, nhìn anh qua tấm kính thủy tinh trong suốt.
Cô thấy anh cứ luôn ngó nhìn xung quanh, lolắng xem đồng hồ. Ngay cả khi anh đã vào cửa khởi hành, anh vẫn quay đầu nhìn về phía thang máy…
Cô thấy được sự bất chấp, sự chờ đợi trongđôi mắt ấy.
Cô biết, anh đang đợi cô.
Anh nhất định rất muốn nghe cô nói một câu: “Anh Tiểu An, hẹn gặp lại!”
Thế nhưng cô không dám bước chân ra ngoài, sợ rằng mình vừa ra sẽ bám lấy ống tay áo của anh không chịu buông tay, sợ rằng mình vừa mở miệng sẽ khóc lóc xin anh đừng đi.

Cả người anh đã khuất dáng, cô lao ra khóc,ngồi trước cửa khởi hành, ôm mặt nức nở nghẹn ngào không ra tiếng.
Hàn Trạc Thần đỡ cô dậy, yêu thương vỗ vỗ lưng cô: “Đừng khóc nữa, không mất đi thì làm sao biết được quý trọng…”
Cô đương nhiên biết cái gì là quý giá nhất, thế nhưng từ trước đến giờ anh không hề biết!
Mạt Mạt không nghĩ đến, ngay tại giờ phútnày, An Nặc Hàn rốt cuộc cũng đã nhìn thấy cô, mỉm cười đi lên cửa khởi hành.
Rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy cô một chútxíu thế thôi, anh đã rất thỏa mãn rồi!
Chương 10:
Cuộc sống dù không có An Nặc Hàn thì vẫn trôi qua đều đặn 24 giờ như trước đây, thủy triều vẫn lên xuống, chẳng hề thay đổi, Mạt Mạt vẫn đến trường, tan học, ăn, rồi ngủ.
Tất cả mọi người đều cho rằng cô rất kiên cường, chính cô cũng nghĩ như vậy.
Mãi cho đến một hôm cô ngất xỉu trên cây dương cầm trong phòng nhạc, rầm một tiếng, bản “Định mệnh” đứt đoạn.
Về sau cô ốm nặng mất một thời gian, sốt cao không hạ, ho kịch liệt không ngừng, ăn cái gì nôn cái đấy…
Khi cô yếu ớt nhất, cô thật sự có cảm giác nhớ nhung một người, mỗi một phút, mỗi một giây đều nhớ người ấy, nhớ người ấy trong từng hơi thở.
Cô ôm lấy tập ảnh, giở ra xem lại một lần rồi lại một lần.
Đầu ngón tay lướt qua từng nụ cười dịu dàng của anh…
Cô ngồi ngơ ngẩn nói với quyển album: “Nghĩ tới cuộc sống đã mất đi anh, nghĩ tớingười em yêu chính là anh, em sẽ học cách độc lập, không được ỷ lại vào anh nữa…”

Đêm khuya vắng lặng, tiếng điện thoại reo vang đánh thức Mạt Mạt từ trong mơ màng, ngay cả việc nhìn số điện thoại cô cũng chẳng còn sức lực, cô ấn nút tiếp máy,giọng nói khàn khàn: “Hello!”
“Có nhớ anh không?” Giọng nói An Nặc Hàntựa như đâm thủng màng nhĩ của cô.
Chẳng rõ sức lực đến từ nơi nào, cô bất thình lình ngồi bật dậy: “Anh Tiểu An?”
“Giọng của em sao lại khàn thế?”
“Không sao…” Cô cố gắng làm thông cổ họng nhưng lại phát hiện ra rằng cổ họng mình mãi vẫn khàn như vậy, cô đành nói: “Có thể hôm qua đi hát với bạn bè hát nhiềuquá, hơi khàn thôi, không sao cả.”
“À… Ăn ít kem thôi nhé, uống nhiều nước nóng vào.”
“Vâng.”
Anh không nói thêm lời nào nữa, thế nhưng tiếng hít thở mỏng manh chứng tỏ anh vẫn đang cầm máy, hơn nữa đôi môi rất gần điện thoại.
Cô dán mặt gần vào di động thêm chút nữa,cố để nghe được rõ ràng hơn.
Đã lâu lắm rồi cô không được nghe tiếng hít thở của anh.
“Còn đang giận anh sao?” Anh cuối cùng cũng mở miệng.
Mạt Mạt lắc đầu trong im lặng. Cô đã bao giờ giận anh đâu.
Đợi thêm một lát, không thấy cô trả lời, An Nặc Hàn còn nói: “Sau khi xong kỳ kiểm trađầu vào, anh sẽ về thăm em.”
“Khi nào thì kiểm tra đầu vào?” Cô lập tức hỏi.
“Cuối năm.”
“…” Tức là còn mấy tháng nữa, hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng cô lại bị dập tắt.
“Mạt Mạt…” Anh dừng lại một lúc rất lâu rồi mới tiếp tục nói: “Em đừng nhớ anh. Lúcanh không ở bên em nhớ phải tự chăm sóc bản thân mình cho tốt.”
Tiếng nói của anh còn dịu dàng hơn cả trong trí nhớ của cô.
Cô lấy bàn tay che đi ống nghe, cô gắng đènén tiếng khóc của chính mình.
“Em khóc à?”
“Không…có.” Cô hít hai hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói sao cho nghe rất bình tĩnh. “Em còn có việc, hôm khác nói chuyện sau.”
Cô dập điện thoại, chui người vào trong chăn khẽ nghẹn ngào.
Nếu đã lựa chọn phải đi, vì cớ gì vẫn còn muốn đối xử tốt với cô như vậy?
Suy cho cùng anh có biết hay không, việc hành hạ người nhất trên đời chính là cái dạng như anh vậy, hết lần này đến lần khácthay đổi thất thường.
Điện thoại vang lên lần nữa, cô đứng dậy tiếp máy: “Em không cần anh quan tâm đến em! Không có anh ở đây, em sống rất tốt, ăn ngon ngủ kỹ…”
“Anh rất nhớ em!”
“…” Cô đã quên phải nói gì kế tiếp.
“Không nhìn thấy em, anh ăn không ngon, ngủ không tốt, nhiều thứ không tốt khác lắm.”
“Thật sao?” Mạt Mạt hoài nghi hỏi
Anh mỉm cười, giọng nói anh tràn ngập ý cười: “Thật mà, em gả cho anh đi.”
Cô lấy tay lau khô nước mắt, tâm tình trở nên sáng sủa hơn. “Khi nào?”
“Chờ khi em lớn lên.”
Cô biết anh lại lừa cô. Mỗi lần cô tức giận không để ý tới anh, anh đều nói những lời này. Tuy cô vừa nghe thấy những lời như thế liền biết là giả nhưng cũng vui vẻ đến ngây ngất, hoàn toàn quên mất vì sao mìnhlại tức giận, ngơ ngẩn mơ ước về đám cưới tương lai của họ.
“Anh đưa em đi Hy Lạp, được không?”
“Hy Lạp? Em nghe nói kết hôn ở đó có thể được sự chúc phúc của Athena, hai người sẽ yêu nhau trọn đời, vĩnh viễn không xa rời nhau.”
“Athena là nữ thần trí tuệ, không phụ trách chuyện này đâu. Thần tình yêu là Aphroditecơ mà.” An Nặc Hàn sửa lại.
“Em mặc kệ, em chỉ thích Athena!”
“Được! Nghe theo em, cái gì cũng nghe theo em.” Anh cười hỏi: “Vẫn giận anh sao?”
“Giận gì cơ?”
“Không giận là tốt rồi, đi ngủ sớm một chútđi, đêm mai anh sẽ gọi lại cho em.”
“Được! Anh Tiểu An, tạm biệt!”
“Ngủ ngon!”
Buông điện thoại trong tay, cô vẫn còn chìm đắm trong ảo tưởng bỏ nhà trốn đi Hy Lạp.
Trong giấc mơ, dưới tán cây ngô đồng, bóng nắng loang lổ, anh nắm tay cô đi trên con đường rợp bóng mát, vào một nhà thờ cổ kính.

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Chờ em lớn có được không
Đọc full Chờ em lớn có được không tại yeugiaitri.mobi
Xem Chờ em lớn có được không
Cập nhật Chờ em lớn có được không