Pair of Vintage Old School Fru
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Tội Lỗi

Tội Lỗi

Tội Lỗi - Trang 7

Xuống Cuối Trang


Thao thức trong đêm cũng chỉ được một vài tiếng đồng hồ, rồi giấc ngủ cũng đến kéo hai mi mắt của tôi xuống từ khi nào, và khi mở ra là chiếc đồng hồ báo thức kêu inh ỏi đang réo bên tai. Tôi mệt nhọc với tay ấn nhẹ chiếc đồng hồ để nó ngừng kêu, đã 4h sáng tôi dậy định xuống gọi cháu dậy nhưng ngó xuống thấy phòng Lan đã sáng trưng từ bao giờ "Chắc cả đêm Lan không ngủ chờ trời sáng" tôi tặc lưỡi.
Đánh răng rửa mặt mặc quần áo xuống phòng Lan thấy Lan đã xong hết đang ngồi trầm ngâm bên cửa sổ nhìn ra ngòai đường nơi lác đác có vài người đang tập thể dục trong những bộ quần áo ở nhà nhàu nhĩ đủ loại. Tôi vuốt tóc Lan khe khẽ hỏi "Sao thế! Không muốn đi thi nữa ah" Lan giật mình như thoát khỏi dòng suy tư nào đó rồi khẽ gượng cười "Cháu thấy lo lo thôi! Mọi người kỳ vọng nhiều quá! Không thi được chẳng biết cháu sẽ thế nào". Cô cháu gái mạnh mẽ của tôi cũng có lúc mềm yếu vậy tôi thấy thương thương Lan khẽ ôm đầu Lan vào lòng "Không sao đâu cháu! Ai đi thi chẳng có suy nghĩ này! Người nào có tinh thần ổn định hơn sẽ đỗ thôi! Cậu không nói dối nhưng với lực học của cháu thì cậu tin cháu thừa sức đỗ vào trường đó". Lan nhoẻn miệng cười "Cảm ơn cậu! cháu sẽ cố".
Tiếng mẹ Lan vang vọng từ dưới gác "Hai cậu cháu đâu rồi xuống ăn sáng mau để còn ra xe không là hết chỗ đấy". Tôi và Lan khẽ vâng rồi mình tôi xách hai cái balo xuống Lan mang cái cặp đựng sách vở và các giấy tờ quan trọng theo tôi. Mẹ Lan đã mua xôi đỗ xanh để đầy bàn, khô khốc nhưng tôi và Lan vẫn cố ăn kèm với bát chè đỗ đen ngọt lừ. Mẹ Lan bảo phải ăn như này mới đỗ được. Tôi khẽ cười trong lòng "Ở phố mà mê tín chả kém gì que". Bố Lan ngồi trầm ngâm rít thuốc khẽ phả khói rồi từ tốn nói "Lên đấy phải nghe lời cậu và ông bà không được tùy tiện như ở nhà mình đâu nhé! Nhập gia phải tùy tục, tính mày là cứ nhí nhảnh mãi là không được đâu! Còn cả thể diện của bố mẹ đấy! Đừng để ông bà mắng bố mẹ là không biết dậy con". Lan vùng vằng khẽ gắt lên "Con biét rồi mà! Bố mẹ cứ làm như con bé lắm ấy".
Bố Lan định nói thêm gì thì mẹ Lan đã réo "Anh lấy xe ra đi a và e đèo hai đứa Lan ra bến cho kịp nào" rồi réo gọi con em Lan xuống để trông nhà. Con em vẫn còn mắt nhắm mắt mở đi xuống dụi dụi mắt, nó chạy ra dặn với theo cháu tôi "Chị đi nhớ mua quà đấy nhé!" và 2 chiếc xe máy chở 2 cậu cháu tôi lăn bánh về bến xe.
Đường phố sáng sớm yên tĩnh và trong lành chưa gợn khói bụi, bình minh cũng đang bắt đầu ló dạng. Người dân phố tập thể dục khá đông đâu đâu cũng thấy tụ tập đá bóng, rồi cầu lông thể dục dưỡng sinh… Cũng không khác hà nội là mấy tôi thầm nghĩ.
Bến xe cũng đã hiện ra trước mắt từ xa tôi đã nghe thấy tiếng hò hét của lơ xe, tiếng gọi nhau í ới, tiếng còi của mấy chú công an toét lên liên hồi cảm giác như nhà máy vào giờ tan tầm, đông nghẹt các sĩ tử và nguời nhà, ai cũng đồ đạc lỉnh kỉnh và vẻ mặt ngơ ngáo.
Tôi và cháu bước lên 1 chiếc xe 25 chỗ trông khá là sạch sẽ và tiện nghi, các hàng ghế vẫn còn khá mới và bọc đệm đẹp, hai hàng rèm nhung che dọc hai bên cửa sổ được cắt riềm khá là bắt mắt. Máy điều hòa phả ra ro ro khiễn trong xe dường như lạnh hơn bên ngoài. Xe này là xe quen biết của bố mẹ Lan nên lơ xe khá niềm nở bố trí cho chúng tôi 2 chỗ ngồi ở vị trí khá đẹp mặc dù trên xe đã đông gần kín nhưng dường như hai chỗ đấy đã được để riêng cho tôi và cháu tôi.
Tôi nhìn chỗ khẽ hài lòng rồi vươn tay lên để đồ lên cái dằng làm bằng kim loại nhìn như dát giường phía trên chỗ ngồi. Tôi gọi cháu tôi vẫn đang đứng với bố mẹ dưới cửa xe để nghe bố mẹ dặn dò. Bố Lan khẽ vuốt tóc Lan và vỗ vai đầy tình cảm còn mẹ Lan thì dúi vào tay Lan cái phong bì dầy cộp "Chắc là tiền" tôi tự đóan. Cháu tôi Vâng một câu trong trẻo rồi chào bố mẹ bước lên xe. Bố mẹ Lan ở cửa xe cũng gọi với vào chúc hai cậu cháu lên đường bình an và đến nơi nhớ điện thoại về tôi cũng đap vâng và bảo bố mẹ Lan yên trí về đi làm cho kịp giờ không phải lo lắng gì đâu.
Các bạn đang đọc truyện "Tọi Lỗi" Tại WWW.YeuGiaiTri.MoBi chuc các bạn vui vẻ !
Trong xe là trai gái già trẻ đủ loại mỗi người dường như đang mien man với những suy tính lo toan cho chặng đường sắp tới, tôi nhìn thấy những khuôn mặt háo hức của những thằng con trai, ánh mắt lo lắng của những đứa con gái và sự khắc khổ hằn sâu trên khuôn mặt của phụ huynh bọn nó. Nhưng tất cả dường như đều dừng suy nghĩ của mình khi Lan bước lên xe sau cùng.
Khẽ hất tóc ra sau và vươn tay ra đằng sau để búi tóc, cái ngực vốn đã được cái áo phông bó sát lại càng ưỡn ra khi Lan vươn tay ra sau, đôi mắt vẫn sáng to tròn như trăng rằm sau hàng mi cong cong đang buông như bờ liễu rủ, hai má đỏ au chắc vì gân gổ với bố mẹ nhiều nhưng vô tình tô điểm cho cái khuôn mặt đã vô cùng kiều diễm của nó. Chiếc quần bò bó sát vào 2 cặp chân dài miên man nhưng vô cùng thon thả, thấp thoáng lộ ra là cái eo tròn lẳn khi Lan vươn tay buộc tóc.
Sự yên lặng trong xe chỉ được 4s rồi rộ lên những tiếng xu‎yt xoa những lời bình phẩm "Con bé này đẹp thế", "Nhìn nó như hoa hậu ấy" "Người mẫu cũng chỉ được như nó mà thôi"…. những thằng con trai mới lớn chỉ dám đưa đôi mắt ngây dại nhìn nó, đám con gái thì ngoái nhìn Lan với ánh mắt ghen tị. Còn tôi thì tự hào và hãnh diện khẽ đưa tay kéo áo Lan bớt xuống để không lộ ra cái eo tròn lẳn trước những con mắt tham lam kia và cho Lan ngồi vào trong cùng, khẽ hôn lên mái tóc Lan một cái rồi nói trống không "Ngồi vào đi". Với câu nói như thế và hành dộng như vậy thì không ai trên xe dám nghĩ tôi là cậu nó, tất cả thêm một lần nữa nhìn tôi hụt hẫng như vừa bị tước mất cái gì đó và chuyển dần sang ánh mắt ghen tị và đố kị.
Tôi cười thầm trong lòng rồi ngồi xuống tự bảo "Lên đến hà nội phải bắt nó mặc áo chống nắng và đeo khẩu trang ngay không thì đau tim lắm".
Xe bắt đầu lăn bánh rời bến, những tiếng ồn ào của bến bãi bắt đầu nhường chỗ cho tiếng động cơ xe gầm rú trên đường, tiếng gào thét xin đường và bắt khách của a lơ xe, tiếng người trên xe rì rầm nói chuyện. Tôi quay sang thấy con cháu đang loay hoay cắm cái tai nghe vào tai để nghe nhạc. Chợt nhớ ra điều gì Lan bèn quay sang thì thào trong hơi thở thơm tho vào tai tôi "Mẹ cháu bảo đưa cậu cái này" nói rồi Lan rút cái phong bì ra kín đáo đưa tôi, tôi khẽ cười rồi cầm lấy gấp làm đôi rồi cho vào túi quần bò phía trước.
Rồi Lan nói trêu "Cậu cẩn thận nhé! Mất là chết đói đấy" tôi lại hôn nhẹ lên trán Lan bảo "Đói thì chỉ cần cháu hô 1 tiếng khối thằng phục vụ lo gì" Lan bĩu môi xì 1 tiếng dài rồi cắm tai nghe vào và hướng mặt ra phía cửa sổ ngắm đường. Tôi vươn tay quàng qua cổ Lan để kéo Lan vào lòng nhưng Lan đẩy tay tôi ra và nói "Nóng lắm", tôi cũng hơi hẫng nên thôi không nói gì và cũng rút cái walkman của mình ra nghe, tai thì nghe nhạc nhưng mũi tôi lại say sưa tận hưởng mùi hương cơ thể của cháu tôi đang phả vào mình.
Chiếc xe đã bắt đầu ngày một đông hơn vì lơ xe đã bắt đầu nhồi nhét khách, hành khách đã phải ngồi dài ra những chiếc ghế nhựa đỏ xanh lẫn lộn dọc theo lối đi của xe, đầu tiên là lưa thưa sau rồi chật nich, lúc đầu còn mỗi người được một ghế nhưng rồi thì tất cả các ghế đệm hàng 2 đều bị nhồi 3 người chỉ có riêng chỗ tôi vẫn được ưu ái trước ánh mắt khỏ hiểu của những người trên xe. Nhưng rồi xe cũng đông quá ngay sát chỗ tôi ngồi đã thấy 2 mẹ con phải ngồi lên chung 1 cái ghế nhựa vô cùng khổ sở, mỗi khi xe nảy lên là đứa con gái cứ chực bắn người ra khỏi cái ghế đang oằn lên vì chịu sức nặng của hai người.
Tôi quay sang khẽ bảo cháu ngồi lui vào để cậu nhích vào nhường chỗ cho cô bé ấy, Lan ngó qua người tôi rồi ngồi lui vào xong Lan kéo tôi ngồi vào và chủ động nói "Bạn ơi bạn ngồi lên chỗ này đi" con bé kia sau vài giây ngỡ ngàng cũng cất tiếng cảm ơn rối rít rồi ngồi lên bên cạnh tôi. Thấy nó có vẻ sợ ngồi gần chạm vào người tôi tôi bèn nhích sát bên cháu tôi hai tay ôm trọn lấy thân hình nảy nở của Lan để Lan tựa vào người, nhằm cho con bé kia thoải mái. Lan cũng để yên và vẫn thả hồn theo những bản nhạc và những cảnh vật 2 bên đường đang chạy vun vút qua cửa sổ như một cuốn băng đang được tua với tốc độ cao.
Và suốt chặng đường tôi cứ ôm Lan trong lòng mùi hương hoa dìu dịu từ tóc Lan phả vào mũi tôi làm tôi ngây ngất, vòng tay tôi ôm cháu chặt hơn, thi thoảng khe khẽ cạ vào cái ngực no tròn sau lớp áo. Tôi cứ 2’ lại cúi xuống hôn tóc một lần rồi thi thoảng hôn lên trán. Chợt Lan cựa mình quay hẳn người vào tôi ôm chặt lấy cánh tay tôi, 2 cái chần dài thon thả gác lên đùi tôi. Tôi ngỡ ngàng cúi xuống nhìn hóa ra Lan đã ngủ hai mắt nhắm nghiền cánh mũi thẳng tắp phập phồng theo từng hơi thở, cái miệng cong cong thi thoảng chép lên rồi nuốt nước bọt.
Tôi cứ thế ôm cứ thế cọ sát cứ thế hôn… cho đến khi mắt cũng díp xuống và gục lên mái tóc thề thơm tho của nó hai tay vẫn ôm chặt lấy người nó mà ngủ. Càm giác mềm mại và dịu dàng đi cùng giấc ngủ của tôi mãi cho đến khi tiếng a lơ xe hò hét "Đến Pháp Vân rồi nhé! Mọi người chuẩn bị đồ đạc đi còn 20’ nữa là vào bến xe. Tôi choàng tỉnh giấc định lay Lan dậy thì Lan cũng đã dụi mắt. Ngơ ngác nhìn tôi rồi cất giọng yếu ớt hỏi "Sắp đến rồi hả cậu" tôi khẽ gật và Lan vươn mình rời khỏi cơ thể tôi trong sự luyến tiếc kín đáo kéo lại chiếc áo phông và cái áo lót xộch xệch vì bị tôi cạ tay vào nhiều quá. Tôi cũng rút cánh tay đã mỏi nhừ và tê rần lại và vuốt lại bờ tóc rối vì những nụ hôn liên tiép của tôi.
Xe cuối cùng đã đến bến, mọi người túa xuống cửa xe như ong vỡ tổ, tiếng gào thét gọi nhau, rồi tiếng xe ôm mời chào, dòng người xuống xe đã đông nhưng dường như đội ngũ xe ôm còn đông hơn tràn tới gây tắc nghẽ ở cửa xe làm những người xuống . Lan nhấp nhổm định đứng dậy nhưng tôi bảo Lan cứ ngồi yên bao giờ xe xuống hết và đám xe ôm tản bớt ra thì xuống.
Chẳng mấy chốc xe đã xuống hết tôi bảo Lan mặc áo chống nắng và đeo khẩu trang vào rồi 2 cậu cháu chào a lơ xe buớc xuống xe, vẫy còn mấy bác xe ôm nhảy vào chèo kéo. Tôi ngã giá với một bác xe ôm trung niên nhìn khá là chân thật và yêu cầu là kẹp 2. Ông xe ôm nhe hàng răng xỉn vàng vì thuốc lá thuốc lào và chè xit "Về đến đấy cho chú xin 30 nghìn! Hôm nay đông người nên giá hơi tăng coi như bồi dưỡng chú đi" tôi gật đầu rồi bảo Lan ngồi lên trước không quên dặn Lan ôm cái cặp ra phía trước để khỏi phải va cái bầu ngực vào cái lưng nhễ nhại mồ hôi của ông xe ôm.
Tôi để 1 balo lên phía trên xe máy cho ông xe ôm giữ, 1 balô khoác lên người trèo lên xe và vòng tay ôm Lan. Bến xe vẫn còn đông lắm, trời nắng chang chang, mặt ai cũng nhễ nhại mồ hôi vì mệt mỏi, các bà mẹ ông bố ngơ ngác làm gà để các ông xe ôm quát giá, nhiều người thì ngồi la liệt ra nhà chờ xe buyt và nhà chờ của bến để chờ người nhà đến đón. Những tấm bản đồ Hà Nội bán chạy như tôm, những cái biển dịch vụ kỳ quái có lẽ là duy nhất mọc lên ở Hà Nội như "Chỉ đường 5000/1lần", "Cho nghỉ chờ người nhà có quạt 10.000/h", "Tìm chỗ trọ thuê 200.000"… và kỳ quái hơn là nó còn đắt hơn cả tôm tươi và bản đồ hà nội đang bán nhan nhản khiến tôi bật cười.
Con đường giữa trời nắng bụi bặm và đầy khói xăng, người thì đông quá. Bác xe ôm cố gắng lượn lách phóng thật nhanh giữa dòng người đông đúc cốt để đỡ tốn xăng và quay về bến gấp kiếm đợt khác. Xe đã dừng trước cửa nhà tôi, cả xóm vắng hoe vì đi làm cả nhà tôi cũng đóng cửa im ỉm sau cánh cửa sắt màu sơn đỏ. Tôi móc ví trả tiền xe ôm không quên dúi thêm ông 10k bồi dưỡng nắng nôi. Bác xe ôm cảm ơn hai cậu cháu và chúc thi tốt rồi vội vàng quay xe chạy về bến để kiếm thêm đợt khách khác. Cháu tôi đang ngơ ngác đứng nhìn các dẫy nhà san sát nhưng nhà nào cũng kín cổng cao tường, ban công nào cũng bịt chặt lồng sắt như chuồng cọp. Tôi cười bảo "Ở đây mà không bịt ban công là trộm nó trèo vào khuân hết! Hàng xóm thì nhà ai biết nhà nấy thôi không như ở chỗ cháu đâu" Lan khẽ lè lưỡi lắc đầu rồi theo tôi vào nhà.
Mở cửa vào nhà cảm giác nóng bức như bị xua đi phần nào bởi không khí mát mẻ bên trong, tôi mở tủ lấy cho Lan lon coca rồi cất gọn balo và đồ đạc lỉnh kỉnh vào nhà trong. Lan uống xong liền hỏi tôi nhà tắm ở đâu, tôi bảo lên phòng cậu tắm đi rồi mang balo lên đấy luôn cháu sẽ ở phòng cậu còn cậu ngủ phòng khác trên tầng ba, ưu tiên nữ tử. Lan bĩu môi rồi xách balo lên tầng. Chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng nước vặn ào ào, tưởng tượng ra cái thân hình Lan dưới làn nước tôi khẽ liếm bờ môi khô khốc rồi cũng bật cho mình 1 lon coca uống. Cái lạnh làm tôi bớt suy nghĩ linh tinh và nhớ ra là phải gọi điện về thông báo cho mọi người.
Tôi điện thoại cho bố Lan bảo hai cậu cháu đã đến nơi, rồi quay số về cho ông nội báo tin đã thượng lộ bình an. Xong mới nhớ ra không biết em đã đi tình nguyện về chưa tôi quay số về chỗ em vẫn hay nghe nhờ điện thoại(ngày ấy thì hay nghe nhờ điện thoại của hàng xóm mỗi lần nghe phải trả từ 1.5k đến 2k tùy theo từng nơi). Em đã về! Giọng e trong trẻo và tinh nghịch trong điện thoại như kéo tôi ra khỏi những ham muốn với cô cháu gái khiêu gợi. Em trách tôi sao không gửi mail hay để lại offmess gì cho em trên mạng. Tôi phải trình bày từ đầu đến cuối em mới hiểu và reo lên "Thế tối anh cho Lan qua đây chơi đi! Mà a xem xem cháu a thi ở đâu chưa?" Tôi giật mình vội mở cặp Lan xem tờ giấy báo thi của nó! Ngay gần nhà em! Tôi khẽ reo lên rồi báo với em qua điện thoại! Em cũng như reo lên với tôi vậy thì 2 cậu cháu a trưa thi xong vào nhà e ăn trưa nghỉ trưa rồi chiều thi tiếp. Tôi cũng gật gù tán thành rồi hẹn em tối sẽ cho Lan qua chơi.
Lan đã tắm xong đang tung tăng xuống gác, Lan cất giọng hỏi tôi đã điện về nhà cho bố mẹ Lan chưa, tôi gật đầu bảo rồi và dặn Lan tối nay sẽ qua nhà em của tôi chơi! Lan reo lên nhí nhảnh "Thật hả cậu! Chà tò mò quá! Nghe cậu kể nhiều rồi giờ mới có cơ hội diện kiến người đẹp". Tôi ngượng ngùng bảo Lan đi nấu canh và bắc cơm đi còn tôi chạy ra mua mấy quả trứng vịt về tráng, chẳng mấy chốc bữa cơm đạm bạc cũng được dọn lên. Hai cậu cháu ngồi ăn vui vẻ bên nhau tôi thấy Lan nấu ăn khá phết. "Kiểu này làm dâu thửa sức rồi" tôi khẽ cười thầm.
Ăn uống xong tôi và Lan lên phòng tôi Lan lôi cuốn album ảnh của tôi ra giường nằm dài xỏa tóc mà xem, tôi với cái điều khiển bật cái dàn lên và chọn vài bản nhạc của BSB bật lên để 2 cậu cháu cùng nghe. Lan nằm trong góc giường cứ chốc chốc lại lăn ra chỉ vào album ảnh và hỏi từng người, rồi ngại lăn quá Lan gối lên đùi tôi mà vừa xem vừa hỏi. Chẳng mấy chốc Lan đã mệt nhoài và ngủ trên đùi tôi, tôi với cái điều khiển tắt đài rồi vuốt mái tóc dài của Lan cho Lan dễ ngủ hơn.
Chẳng mấy chốc Lan đã chìm sâu vào giấc ngủ chiếc ngực phập phồng lên xuống đều đặn dưới cái áo bằng vải mềm mặc ở nhà. Theo bầu ngực của Lan ánh mắt tôi trượt xuống eo rồi xóay vào cãi đũng quần cũng bằng vải mềm của nó. Từng đường cong của Lan ẩn hiện sau lớp quần áo khiến miệng tôi khô khốc, người bắt đầu nóng ran, từng hình ảnh trong những bộ phim trên mạng, từng tư thế được mô tả kỹ càng trong những câu truyện tôi vẫn đọc lần lượt hiện ra trong đầu tôi. Tôi liếm mép nhìn quanh, xóm vẫn vắng tanh, rèm cửa đã khép kín để nắng không rọi vào, chỉ còn tiếng ro ro của máy điều hòa ngay trên phía đầu tôi….
Các bạn đang đọc truyện "Tọi Lỗi" Tại WWW.YeuGiaiTri.MoBi chuc các bạn vui vẻ !
Bàn tay tôi run run vuốt mái tóc Lan rồi cúi xuống hôn nhẹ lên má, hơi thở Lan vẫn đều đều sau cánh mũi đang phập phồng, tay tôi bắt đầu luồn dần xuống dưới eo Lan khẽ kéo cái áo Lan lên để lộ ra chiếc quần chun Lan đang mặc. Lí trí tôi gần như mờ đi theo những cuốn truyện và bộ phim đang hiện ra trong đầu thì ánh mắt tôi vô tình nhìn thấy bức ảnh của e cười rạng rỡ trong cuốn album cháu tôi xem dở vứt ra giường.
Như có một luồng điện chạy dọc cơ thể tôi rụt vội tay lại, khẽ nâng đầu Lan thả xuống gối rồi chạy vội vào nhà tắm vặn nước xối xả vào cái cơ thể đang nóng bừng.. Tôi cố lấy vòi hoa sen xả những dòn nước lạnh toát và thân thể để dập tắt cái ham muốn đang trỗi dậy trong người.
Lau người thay quần áo tôi quay lại phòng chỉnh điều hòa to số lên một chút khẽ lấy cái vỏ chăn đắp ngang bụng Lan rồi khép cửa phòng đi ra, đôi mắt tôi cum cúp không dám nhìn vào cái gương mặt ngây thơ và kiều diễm ấy.
Qua phòng bố mẹ nằm tôi vắt tay lên trán tự rủa mình "Mình vừa định làm je thế này? Sao có thể khốn nạn đến thế! Chắc chắn Lan sẽ tỉnh và lúc đấy thì mọi thứ sụp đổ! Lan sẽ không đời nào cam chịu ở lại trong cái nhà này và bỏ đi ngay! Dù cho Lan có không biết gì về cái phố xá Hà Nội này! Và lúc đấy liệu rằng tôi có thể ngóc đầu lên được nữa không! Và cháu tôi sẽ ra sao nếu lạc ra ngòai đường phố đầy rẫy những kẻ cơ hội và đểu giả gấp trăm gấp nghìn lần tôi" tôi không dám nghĩ tiếp nữa, tự cảm thấy mình vẫn còn may mắn khi kịp thời ngăn cái cơn cuồng loạn của bản thân mình lại.
Trời về chiều! nắng cũng đã dịu hơn tôi vào phòng đã thấy Lan dậy ngồi soạn sách vở của Lan lên bàn tôi từ bao giờ, khẽ kéo cái rèm cho ánh nắng chiều hắt vào phòng xua đi cái không khí lạnh lẽo của điều hòa. Tôi nhắc nhở Lan những ngày này không lên ôn nhiều chỉ tập trung cho mình có tâm trạng thoải mái nhất, người ta dễ quên nhất là khi bị stress phải giữ cho mình luôn vui vẻ là được.
Tiếng xe máy dưới nhà và tiếng mở cổng, mẹ đã về! Tôi chạy xuống dắt xe và đỡ những túi thức ăn treo dọc hai bên xe của mẹ, cháu tôi cũng chạy xuống cất cao giọng chào mẹ tôi "Cháo chào bạ ạ" mẹ tôi cũng bỏ chiếc mũ vải vành rộng ra quẹt mồ hôi đang nhỏ tong tong trên hai bên thái dương "Lan đấy hả cháu! Lên luc trưa ah! Có mệt không! Cứ nghỉ ngơi đi tí bà làm cơm để chiêu đãi sĩ tử nhé!" Lan rối rít xua tay "Dạ không! Cháu không mệt đâu! Bà cứ đi nghỉ ngơi đi để đấy cháu làm cho" rồi không đợi mẹ tôi nói gì Lan nhanh nhẹn lấy thức ăn mang vào nhà làm cơm.
Mẹ tôi treo cái mũ lên cái cây treo đồ trong góc nhà rồi thả người xuống ghế "Khiếp trời nóng quá H đâu lấy mẹ chai nước xem nào! Mày thấy Lan con gái mà chăm chỉ việc nhà chưa! Sinh con trai đúng là chả được nhờ cái gì" mẹ tôi ngao ngán. Tôi cũng không lấy gì làm giận dỗi chạy vào tủ lấy cho mẹ bình nước lạnh rồi lại leo lên phòng bật nhạc và nhún nhảy để kệ cho mẹ và Lan nấu ăn.
6h tối mới thấy bố về, tôi và Lan ra chào bố rồi cả nhà quây quần ăn tối, bố hỏi chuyện ở nhà xem ông bà thế nào, họ mạc ra sao… tôi vừa ăn vừa từ tốn trả lời cho bố tôi. Rồi bố tôi quay sang hỏi chuyện Lan nó cũng líu lo kể việc được dạy kèm cẩn thận và tôi được bố mẹ Lan tin tưởng giao cho đi thi như nào. Xong bữa cơm ngồi nghỉ cho xuôi cơm cũng đã 7h tối, tôi và Lan sang nhà em chơi như đã hẹn.
Hai cậu cháu định lấy xe đạp ra thì mẹ tôi gọi với "Lấy xe máy mà đưa nó đi chứ xe đạp thế thì mấy giờ mới về" Tôi hí hửng dắt chiếc Spacy màu trắng sữa của mẹ ra ngòai rồi hai cậu cháu lên đường. Trời mùa hè tối có gió mát và dễ chịu hẳn Lan khẽ xõa tóc để tóc bay lòa xòa trong gió, ánh mắt luôn đảo qua hai bên đường nhìn ngắm các hàng quần áo và mỹ phẩm với vẻ thích thú và thèm thuồng. Qua cửa hàng nào đẹp cũng bảo "Thi xong cậu phải cho cháu vào đây ngay". Đôi lúc cũng có những a chàng phóng xe vọt qua cố ngóai lại vào cặp chân trắng ngần mà thon thả của Lan đang gác lên cái để chân.

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Tội Lỗi
Đọc full Tội Lỗi tại yeugiaitri.mobi
Xem Tội Lỗi
Cập nhật Tội Lỗi