Anh thề nguyền dưới tượng thần Athena, sẽmãi mãi yêu cô…
Buông điện thoại trong tay, anh đã mơ về một tương lai…
Anh nắm tay cô, không hề tách rời, cho dù anh không yêu cô, anh cũng phải chăm sóc cô thật tốt, cả một đời.
***
Sau ngày đó, bệnh của Mạt Mạt hồi phục rất nhanh.
Cảnh giới cao nhất của nỗi nhớ một người không phải là xuân hạ thu đông đều lấy nước mắt rửa mặt, mà là lúc nào cũng khắc cốt ghi tâm những lời dặn dò của người ấy, chăm sóc tốt chính mình. Mỗi ngày xuống tầng, cô nhớ trước hết phải buộc chắc dây giày, mỗi khi tắm, cô đều không quên đặt khăn mặt trong tầm tay…
Cô khiến cho mỗi ngày của mình đều trở nên phong phú, nói một cách chính xác, dốc hết khả năng mà tiêu phí thời gian.
Đọc sách, đánh đàn, ca hát, khiêu vũ, đánh tennis, hàng đêm trước khi đi ngủ cô còn ngồi đọc lịch sử Trung Hoa, bởi vì trên TV nói đọc lịch sử Trung Hoa sẽ làm người ta trưởng thành, trở nên chín chắn và lý trí hơn.
Không đọc lịch sử Trung Hoa thì không biết,hóa ra cuộc đời con người tràn đầy bi kịch,cô thật sự được sống trong cuộc sống hạnh phúc nhất.
Thời gian cứ như thế trôi qua nửa năm, đồng thời với việc thành tích của cô tăng lêntheo đường thẳng, cân nặng giảm xuống theo tỉ lệ thuận.
Hơn mười tuổi là lúc một cô bé dậy thì. Suy dinh dưỡng nhẹ, nhịp điệu cuộc sống quá tải,hơn nữa cơ thể cao lên với tốc độ kinh người, nửa năm ngắn ngủi thôi mà cô bé Mạt Mạt có khuôn mặt tròn tiêu chuẩn như compa quay kia đã trở thành trở nên thon gọn, eo từ một thước chín cũng giảm xuống một thước bảy, ngay cả bàn tay nhỏ mũm mĩn cũng biến thành những ngón tay ngọc thon dài.
Sau khi vào trường trung học tốt nhất thành phố, không ai cười cô không gả đi được nữa, dần dần cô học được cách hòa đồng với những người khác ngoài An Nặc Hàn, học được cách quan tâm rằng ngoại trừ An Nặc Hàn thì bên cạnh mình vẫn có những người khác, cô kết bạn với rất nhiều bạn bè mới.
Có nam sinh, có nữ sinh, có người Trung Quốc, cũng có người Australia.
…
Một ngày sau khi tan học, Mạt Mạt đi tới phòng múa ôn lại động tác tách chân.
Nghe tiếng nhạc nhẹ nhàng, cô bám lấy tay vịn, hai chân xoạc ra, từ từ ngồi xuống.
Khi Mạt Mạt còn bé đã từng học múa nhưng không liên tục, sự mềm dẻo của cơ thể cũng có thể miễng cưỡng tạm chấp nhận được, có mỗi động tác này cô luyện tập nhiều lần, luyện rất lâu rồi mà vẫn chưa làm được.
“Mạt Mạt, cẩn thận một chút, đừng có xoạcrộng quá làm chân bị thương.” Đàn chị cũngđang luyện nhảy với cô có lòng nhắc nhở. Đàn chị này tên là Tô Việt, sinh ra tại HàngChâu, mỹ nhân xứ Giang Nam chính gốc, không chỉ trông xinh đẹp mà cá tính cũng cực kỳ tốt.
“Không sao, em tin rằng em nhất định có thể làm được.” Cô tiếp tục thử, đau đến nỗimôi trắng bệch.
“Nóng vội luyện tập làm sao được, dục tốc bất đạt!” Tô Việt giơ cao chân, cơ thể mềm dẻo uống thành một đường cung duyên dáng. “Hơn nữa chỉ cần vững tin, nhất định có thể thành công.”
“Tựa như tình cảm, muốn từ từ tập thành thói quen, phải bồi dưỡng dần dần. Không được phép nóng ruột, cũng không thể từ bỏ.” Mạt mạt cười nói.
“Em đó! Nhất định là lại nhớ tới vị hôn phủ của em rồi!”
Cô cười càng ngọt ngào. “Anh ấy sẽ trở về ngay mà, còn ba mươi bảy ngày nữa!”
“Chưa thấy người nào sốt ruột như em, mới mười ba tuổi đã vội vàng bán mình đi lấy chồng.”
“Mười bốn tuổi!” Cô lập tức đính chính.
“Rồi rồi! Mười bốn tuổi!” Tô Việt vẫn luôncảm thấy cái khát vọng mong muốn tha thiết trưởng thành của cô em nhỏ này vô cùng đáng yêu.
“Chị à, chị biết không, hôm qua em thấy bố em làm việc đến tận khuya, hình như rất mệt thì phải, em đun một cốc coffee đưa cho ông. Ông cảm động phải đến nửa ngày không nói được lời nào, sau đó còn nói với em cuối cùng em cũng trưởng thành.
Sớm biết rằng chỉ cần làm cho người cốc coffee chính là trưởng thành, lúc năm tuổi em đã có thể làm…”
Mạt Mạt đang chìm đắm trong sự hưng phấn bỗng cảm thấy sắc mặt của Tô Việt không tốt lắm, vội vàng ngậm miệng lại. Cô cẩn thận nhớ lại một lát, hình như từ trước đến giờ Tô Việt chưa từng nhắc về bố bao giờ, chẳng lẽ là không có bố sao?
Luyện vũ đạo xong, Mạt Mạt nhìn thời gianthấy cũng không hơn không kém. Cô thu dọn mọi thứ cẩn thận rồi sóng vai với Tô Việt đi ra khỏi cổng.
Vừa mới đi đến cổng lớn, một chiếc xe băng qua trước mặt các cô, ngồi sau xe là một đôi nam nữ ôm nhau rất thân mật. MạtMạt có cảm giác người phụ nữ trang điểm thật dày kia cô đã gặp ở đâu đó rồi.
Cô đáng cố nhớ xem gặp ở đâu, Tô Việt đãhoảng hốt chặn lại một chiếc taxi, chỉ về phía trước.
“Bắt kịp xe đằng trước.” Tô Việt dùng tiếng Anh nói.
Mạt Mạt không biết đã xảy ra chuyện gì lạilo lắng Tô Việt gặp chuyện không may, cũngtheo lên xe. “Chị à, chị không sao chứ?”
Tô Việt không hề đáp lại, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm về chiếc xe phía trước.
Chiếc xe kia chạy thẳng đến “Thiên đường& địa ngục”, taxi cũng theo sát tới đó.
Đôi nam nữ từ trong xe đi xuống, người đàn ông trông có vẻ rất già, khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, cô gái kia thì tuổi vẫncòn trẻ, xinh đẹp.
Tô Việc lao ra khỏi xe taxi, ném chiếc ba lôtrên vai đập thẳng vào mỹ nữ trong lòng ông ta.
“Sao cô lại đánh người loạn thế hả?” Mỹ nữ thét chói tai né tránh.
“Dựa vào sự xinh đẹp quyến rũ chồng người khác. Cuối cùng mày có biết xấu hổ không!”
“Việt nhi, con nghe bố giải thích đã, bố với cô ta chỉ là bạn bè bình thường.”
“Bạn bè bình thường mà bố dùng tiền nuôi nó hả, hàng ngày đều không về nhà…”
Mạt Mạt thanh toán tiền, yêu cầu taxi đợi thêm một lát nữa.
Vừa xuống xe đã nhìn thấy tình cảnh hỗn loạn, Tô Việt không chịu buông tha đuổi đánh cô gái kia.
Người đàn ông cũng không ngăn lại được, ngăn được cũng đỡ không được, nôn nóng đến nỗi đuổi vòng quanh theo hai cô gái.
Người đàn ông cuối cùng cũng ôm được TôViệt đang nổi giận đùng đùng, hết lời khuyên cô: “Việt nhi, con đừng làm loạn nữa,bố mang con về nhà, con nghe bố từ từ giảithích cho.”
“Tôi không đi, tôi phải xé nát mặt nó, dù sao nó cũng không cần.”
Cuối cùng, Tô Việt vẫn bị bố mình ôm lên xe.
Chiếc xe rời đi, mỹ nữ đứng nguyên chỗ cũ,kiêu ngạo sửa sang lại đầu tóc rối bù của chính mình.
Cuộc đời phù phiếm, nào ai có thể đoán trước được.
Mạt Mạt gần như không tin được rằng bản thân mình lại chứng kiến một màn thế này, thế nhưng khuôn mặt khiến người ta kinh diễm vô cùng kia xác thực là Vi.
Cô ấy thật sự rất đẹp, váy áo trắng thuần, là sự thánh khiết ẩn hiện của thần tiên, khiến cho đàn ông rung động.
Chiếc váy siêu ngắn bó sát người, là một sựquyến rũ vô cùng đối với đàn ông, khiến họ lưu luyến không rời.
Vi không thèm liếc cô dù chỉ một cái, đôi giày cao gót nện xuống nền đất đi về phía cổng chính của “Thiên đường & Địa ngục”, bảo vệ ngoài cửa đều dùng ánh mắt ham mê nhìn cô ấy.
Trước mặt Vi, Mạt Mạt cảm thấy mình không còn là một đứa bé con vừa béo lại vừa xấu nữa, không còn là một người tầm thường khiến người ta không thèm quay lại nhìn nữa.
“Tôi nghĩ chị đã rời khỏi Austraylia gả cho Jack rồi. Vì sao lại ở chỗ này?” Mạt Mạt nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, vẫn cứ mở miệng hỏi.
Vi đứng lại, quay đầu nhìn cô. “Chúng ta quen biết nhau sao?”
“An Nặc Hàn biết chị ở chỗ này sao?”
Nghe thấy cái tên An Nặc Hàn, cơ thể Vi thoáng run lên một cách rõ ràng, sự thương cảm xẹt qua trong đôi mắt xinh đẹp khiến lòng người chua sót. Thế nhưng khi Vi dần dần nhận ra người trước mặt mình là Mạt Mạt, trong tích tắc ánh mắt Vi trở nên lạnh lẽo không gì sánh bằng.
“Cô có ý gì? Muốn cười nhạo tôi hay là muốn biết tôi với An Nặc Hàn bây giờ ra sao?”
Cô lắc đầu, đều không phải. Cô muốn biết vì sao Vi lại ở chỗ này, là sự sắp xếp của An Nặc Hàn sao?
Không! An Nặc Hàn không phải là người đàn ông như thế, anh tuyệt đối sẽ không sắp xếp người con gái mình yêu thương nhất ở tại loại địa phương như thế này.
“Nếu như là cô đến chế giễu tôi, tôi nói chocô biết, trên thế giới này người không có tưcách nhất chế giễu tôi chính là cô. Tôi có ngày hôm nay cũng đều là do cô ban tặng! Nếu như cô muốn biết quan hệ của tôi với anh ấy hiện tại, tôi cũng có thể nói cho cô biết, cho dù người anh ấy thuộc về cô, tâm anh ấy vĩnh viễn thuộc về tôi!”
Đối với sự đối đầu giữa hai người phụ nữ, những lời này không nghi ngờ gì là những lờilàm thương tâm người nhất.
Mạt mạt đứng không vững, tay lặng lẽ vòngra sau chống vào thành xe taxi.
“Chị vẫn rất yêu anh ấy, phải không?” Mạt Mạt khó khăn hỏi.
Vi không hề trả lời, ngẩng đầu nhìn lên trung tâm giải trí tráng lệ. Chỉ là một cái liếc mắt, sự tuyệt vọng đằng sau một ngườicon gái sa ngã hiện ra rõ ràng.
Khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành ngườigặp người yêu này, … vốn muốn gả thì gả cho ai cũng được, chẳng nghĩ rằng… sự gả đấy đã xa vời với cô ấy lắm rồi…
Mạt Mạt hiểu rằng, tất cả mọi thứ này đềudo cô tạo thành, không có cô, Vi có thể đã sớm gả cho An Nặc Hàn, hưởng thụ tình yêuvà hôn nhân mà cô ấy nên có được.
Hạnh phúc cả đời Vi vì sự bướng bỉnh của cô mà bị phá nát vụn.
“Tôi có thể giúp gì chị không?” Cô áy náy nói.
“Cô đừng có ở trước mặt tôi giả bộ tốt bụng, giả bộ thuần khiết. Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào ích kỷ hơn cô, dối trá hơn cô!”
“Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”
Vi cười lạnh, đi vào “Thiên đường & Địa ngục”
Chương 11:
Trên đường về nhà, Mạt Mạt càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình rất ích kỷ, chia rẽ một đôi uyên ương.
“Cho dù người anh ấy có thuộc về cô, tâm anh ấy vĩnh viễn thuộc về tôi!” Những lời này của Vi cùng với sự sa ngã của cô ấy khiến cho cô hiểu được một đạo lý, nếu cô buông tay, người đau đớn chỉ là một mình cô, cô không buông tay, cả ba người đều phải chịu dày vò…
Mạt Mạt cứ trong tình trạng ngơ ngơ ngẩn ngẩn về đến nhà, từ xa đã nhìn thấy Tư Đồ Thuần ngồi trong sân cắm hoa. An Dĩ Phong đứng bên cửa sổ tầng hai say sưa nhìn bà, ánh nhìn dịu dàng kia tựa như đã duy trì rất rất lâu…
Mọi người đều nói năm tháng là kẻ thù của phụ nữ, phụ nữ đã qua ba mươi thì sẽ khôngcòn xinh đẹp.
Thật ra không phải thế, cái đẹp chân chính của một người phụ nữ là sự quyến rũ tiềm ẩn kết tinh qua bao năm tháng. Tựa như Tư Đồ Thuần, sóng mắt của bà luôn luôn trong lành như nước mát, dung mạo của bà lúc nào cũng dịu dàng tao nhã, cái đẹp của bà là sự quyến rũ đặc biệt phát tán từ tận sâu trong con người…
Đặt vào con người Tư Đồ Thuần, cái loại đẹp này không hề tục.
Nhớ tới Tiêu Vi, tâm tình của Mạt Mạt lại càng nặng nề hơn. Cô uể oải chào Tư Đồ Thuần một câu: “Cô Tiểu Thuần!”
“Mạt Mạt, cháu làm sao vậy? Sao trông buồn rầu thế.” Bà thân thiết hỏi thăm.
Cô lắc đầu.
Tư Đồ Thuần tiếp tục hỏi: “Có phải Tiểu An lại vừa bắt nạt cháu không?”
“Không phải ạ.”
Mạt Mạt từ từ đi tới bên người bà, vài lần muốn nói ra miệng rồi lại thôi.
“Ngoại trừ Tiểu An thì có ai khiến cho cháutủi thân như thế này hả?” Tư Đồ Thuần trìu mến kéo tay cô lại, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế bên người bà. “Có phải cháu có chuyện muốn nói không?”
“Cháu… cháu vừa gặp Vi, chính là bạn gái cũ của anh Tiểu An. Cô ấy bây giờ đang làm ở “Thiên đường và Địa ngục”, tiếp một người đàn ông đã luống tuổi rồi.”
Tư Đồ Thuần nhíu mày, cố tình như vô ý ngẩng đầu lên liếc nhìn An Dĩ Phong đangở trên tầng hai.
“Đều tại cháu, cháu sao lại có thể…”
“Không liên quan đến cháu.” Tư Đồ Thuần bình tĩnh cắt lời cô.
“Nếu như cháu không muốn gả cho anh TiểuAn, Vi đã có thể gả cho anh ấy rồi, anh Tiểu An sẽ không đau lòng, Vi cũng sẽ không sa ngã.”
Tư Đồ Thuần mỉm cười, nụ cười trong lành như nước. “Trước đây khi cô thẩm vấn tội phạm, mỗi một tội phạm đều nói với cô rằng, anh ta không muốn gây án, đều là người ta có lỗi với anh ta như thế này như thế kia, thế nên anh ta mới muốn trả thù.
Thật ra, từ khi mới bắt đầu sinh ra, con người dù thế nào cũng phải trải qua gian khổ. Người thiện lương sẽ lựa chọn kết luận gian khổ là sai lầm của chính bản thân mình,cố gắng tự mình làm tốt hơn. Người ác độc sẽ quy kết gian khổ là sai lầm của người khác, nếu anh ta sống không tốt, anh ta cũng không để cho người khác sống tốt.”
Thấy Mạt Mạt nghe câu hiểu câu không, TưĐồ Thuần còn nói: “Trước đây cô từng bắtmột phạm nhân nữ đã giết bạn trai của mình…”
“Cái gì ạ!” Cô lại càng hoảng sợ. “Vì sao?”
“Cô ấy nói cho cô biết, cô ấy rất yêu bạn trai, từ khi ấy lên mười, cô ấy đã ở cùng anh ta suốt, mãi cho đến năm cô ta hai mươi chín tuổi. Cô đã hiến dâng quãng thời gian đẹp nhất đời người cho anh ta, cô ấy kiếm tiền cho anh ta lừa đảo, cô ấy toàn tâm toàn ý đối với anh ta… Thế nhưng bạntrai cô ấy lại quan hệ với người phụ nữ khácsau lưng cô ấy.”
“Cố ấy rất đáng thương!”
“Cháu sai rồi! Cô ấy không hề đáng thương!”
Mạt Mạt kinh ngạc nhìn Tư Đồ Thuần.
“Bởi vì cô hỏi cô ấy: ‘Cô có nhỡ rõ anh ta đã làm gì cho cô không? Cô đã từng hỏi anhta có yêu người phụ nữ kia hay không chưa?Cô có biết cái gì mới là cái anh ta thật sự muốn không?’ Cô ấy đều không trả lời được. Chân thành yêu thương một người, cầnphải tôn trọng sự lựa chọn của người ấy, đểngười ấy sống cuộc sống người ấy muốn! Mạt Mạt, tình yêu sở dĩ làm con người ta rung động, bởi vì nó vừa khiến người ta bất lực, lại vừa khiến người ta muốn ngừng mà không được… Người đã từng yêu có ai không từng trải qua việc ly ly hợp hợp? Có ai chưa từng nếm trải mùi vị của nước mắt?Người bằng lòng buông tha không hề có tư cách trách người khác, bởi vì rằng cô ấy đãkhiến một người khác nữa bị thương sâu càng thêm sâu…”
Không biết từ lúc nào An Dĩ Phong đã đứng sau Tư Đồ Thuần.
“Tiểu Thuần!” Ông ôm lấy eo bà từ phía sau, hôn sâu vào chiếc cổ trắng nõn của bà:“Những câu kiểu này nói ra từ bất kỳ ngườinào cũng đều là những lời nói nhảm, duy mỗi nghe từ miệng em lại khiến lòng người đau.”
“Anh có thể không nghe, ai bắt anh nghe.”
“Không nghe thì làm sao anh biết được em yêu anh bao nhiêu!”
Tư Đồ Thuần cười nhạt, xoay người. “Anh tốt nhất là giải thích rõ cho em trước, cô gáikia sao lại ở H&H?”
“Cô gái nào?” Vẻ mặt An Dĩ Phong mù mờ.
“Đừng nói với em là anh không biết. Anh xắp xếp ở H&H nhiều cơ sở ngầm như thế, mấy chuyện ở nơi đấy làm sao qua mắt được anh.”
An Dĩ Phong cười hì hì, nói: “Vợ yêu à, anh hơi đói bụng rồi.”
“Đợi lát nữa em sẽ xử lý anh.” Tư Đồ Thầnôm lấy bình hoa trở về nhà.
“Chú Phong.” Mạt Mạt ngoan ngoãn chào hỏi ông.
“Mạt Mạt, chuyện của Tiêu Vi cháu đừng đểtrong lòng, đợi khi Tiểu An thấy rõ cô ta làloại đàn bà như thế nào, tự nhiên sẽ không tiếp tục nhớ nhung cô ta nữa.”
“Dạ!” Cô cảm thấy thật nhức đầu.
Xem ra tình yêu là cánh cửa tri thức bao la rộng lớn, về cơ bản cô hoàn toàn còn chưa có nhập môn đâu đấy!
Mạt Mạt trằn trọc suy nghĩ cả đêm, cuối cùng quyết định gọi điện thoại cho An Nặc Hàn, nói rõ ràng cho anh.
“Anh Tiểu An, em có mấy câu muốn hỏi anh.”
“Nói đi.”
Cô khẽ cắn môi, rất quyết tâm hỏi: “Anh còn yêu Vi không?”
Anh không trả lời, tay cô cầm điện thoại cóchút chênh vênh.
Cô giữ chặt điện thoại, tự nói với chính mìnhkhông được dao động, tiếp tục. “Hôm nay em gặp Vi, cô ấy chia tay với Jack rồi.
Nếu như anh vẫn còn yêu chị ấy thì kết hônvới chị ấy đi. Em không muốn anh lấy em nữa, bởi vì em không hiểu tình yêu, em… cũng không yêu anh.”
Trong điện thoại vọng ra tiếng thở dài của An Nặc Hàn. Anh nói với cô: “Anh không còn yêu cô ấy nữa rồi.”
“Thật không?” Thế mấy lời cô vừa nói có thể rút lại không?
“Thật. Cô ấy không có thân hình quyến rũ, lại không có tâm hồn nhân ái.”
“Thế còn em thì sao?” Cô rất không tinh tế hỏi.
“Em hả?” Anh cười giễu, tiếng cười nghe rấtxấu xa. “Em không có tâm hồn đẹp, không có thân thể khiến người ta yêu!”
Mạt Mạt cắn chặt môi dưới, cô lại nhớ tới lời Vi nói cô vừa béo lại vừa xấu, trong lòngco quắp một hồi, nước mắt lặng lẽ rơi.
Thế nhưng cô vẫn cứ cười, nói: “Đáng ghét,anh chê em xấu, không để ý tới anh nữa!”
“Không phải anh nói em xấu!” Tiếng nói của anh vô cùng xúc động: “Ôi! Em vẫn cònnhỏ, sau này lớn lên em sẽ hiểu!”
Lại là những lời này! Mỗi lần đều lấy nhữnglời này lấp liếm cô.
Sau đó nhiều năm, khi An Nặc Hàn say mê ôm lấy cơ thể cô, cô mới hiểu được những lời anh nói lúc đấy.
Không phải là anh chê cô xấu, mà là… thời cơ chưa tới!
Mạt Mạt ngồi đếm từng ngày cho đến khiba mươi bảy ngày trôi qua.
Trong sân bay quốc tế, Mạt Mạt nhìn thấyAn Nặc Hàn từ cửa xuất cảnh đi tới, xúc động chẳng nói nên lời.
Mấy tháng không thấy mà như trôi qua cả mấy đời. Dáng vẻ của anh chẳng hề có chútthay đổi so với trí nhớ, ngoài trừ việc giơ tay nhấc chân có hơi hướm ung dung nhã nhặn của người Anh Quốc.
Cô đang muốn đi lên tặng cho anh một cái ôm nồng nhiệt – giống như diễn trong TV.
Anh mắt bình thản mà lạ lẫm của An Nặc Hàn đảo qua người cô, kéo vali hành lý lướt qua mặt cô. Anh vui vẻ ôm lấy bố mẹ anh và bố mẹ cô, từng người một.
Vẻ tươi cười trên mặt Mạt Mạt cứng ngắc, ngón tay nắm chặt lấy chiếc váy mới mua trên người.
Hít vào, thở ra, cô nói với chính mình: Khôngsao, không phải là không nhận ra mình, không có gì ghê gớm lắm!
Cô đi qua, giật nhẹ áo sơ mi của anh.,
An Nặc Hàn đang quan sát xung quanh, cúiđầu xuống nhìn cô, sửng sốt một lát, ánh mắt từ xa lạ biến thành kinh ngạc: “Mạt Mạt?”
Cô gật đầu, hàng mi ẩm ướt khẽ chớp chớp, gượng gạo tìm cách nở nụ cười: “Đừng nói với em anh không nhận ra em! Em sẽ tuyệt giao với anh đó!”
“Em?” Anh nhìn từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn từ dưới lên trên, còn quay cô mấy vòng, trước sau nhìn một lần.
Hành động của anh khẳng định lại đáp án của cô, quả thực là không nhận ra rồi!
“Sao em lại gầy đi thành thế này?”
Cô bất mãn lườm anh một cái, lớn tiếng nói:“Tuyệt giao!”
Anh phản đối mà xoa nắn khuôn mặt đỏ lên vì tức giận của cô. “Không phải là nhớ anh sao?”
Cô lại quăng lại cho anh một cái liếc mắt coi thường.
Biết rõ rồi còn cố hỏi!
Hai đôi vợ chồng ân ái nhìn lẫn nhau, cười rất vui vẻ. Chỉ có mỗi Mạt Mạt tức giận đến nỗi đôi má phồng lên, trên đường trở về cũng không chịu trò chuyện.
“Nửa năm không gặp, sao em xinh đẹp lên như thế này, không phải em đi giải phẫu thẩm mỹ đấy chứ? Cao lên này, tóc cũng dài quá…. à, da dẻ hình như cũng thay đổi rồi!” An Nặc Hàn cả dọc đường nịnh cô, cô đều giả vờ không nghe thấy.
Thế nhưng khi Hàn Trạc Thần hỏi cô bữa tối muốn ăn gì, cô không hề nghĩ đã nói: “Con muốn ăn foei gras.”
Cô bổ sung thêm một câu trong lòng: tuyệt đối không phải bởi vì An Nặc Hàn thích.
Rõ ràng đồ ăn Pháp là loại đồ ăn yêu cầu sợ tao nhã và tình cảm trong khi ăn, thế màAn Nặc Hàn lại dùng bữa chẳng hề có tác phong của người lịch sự, lúc thì sờ tay cô, lúcthì giật nhẹ tóc cô, lúc lúc lại ôm lấy vai cô.