Tập 1: Quăng lưới …..
Quang kéo cái va li đi từ trong sân bay ra . Nó rảo từng bước chầm chậm .. dừng lại trước cửa chính sân bay , nó khẽ tháo kính xuống .. buông tay khỏi va li , nó dang tay ưỡn ***g ngực hít thở và mỉm cười nhẹ .
- Buồn cười thật – Nó cười nhếch mép
Mắt nó lúc này , buồn khó hiểu !
….
Quang mang quần áo về nhà . 7 năm rồi nó mới về nhà . 22 tuổi . Xa nhà 7 năm . Nhưng nó ko có vẻ j là mệt mỏi muốn nằm ườn ra mà chỉ tắm rồi thay đồ tiếp tục đi . Điểm đến lúc này của Quang là trường THPT X . Giờ này là giờ đến trường ..
Quang bước đến cổng trường thì bất chợt bị chặn lại từ cổng … Ông bảo vệ hét ầm lên :
- Anh kia , ai cho ăn mặc như thế kia đến trường – Ông ta lao ra như vừa bắt đc quả tang cái j đó .
Quang giật mình đứng lại , nó quay sang nhìn ông ta cười mỉm :
- Chào bác ^^
- K chào hỏi gì hết , đề nghị cậu về thay quần áo đồng phục cho tôi
- Nhưng mà cháu …
- K giải thích , k lí do … các cậu nặng về bên trình bày lắm – Ông ta mồm thì nói tay thì đẩy Quang ra ngoài
- Nhưng cháu là thầy giáo mới
- Thầy giáo .. – Ông ta sững lại ngước nhìn Quang từ đầu đến chân
Quang cười . Nó k biết ông í đang nghĩ gì nữa ..
- Thằng này định lừa cả tao à , lên gặp hiệu trưởng nhanh lên – Nói rồi ông ta lôi quang đi
- Cháu cũng đang cần gặp cái con người vô trách nhiệm ấy đây – Quang gạt tay ông bảo vệ ra rồi tự đi
Ông bảo vệ ngạc nhiên trước thái độ của Quang , sững sờ 1 lúc ông ta mới nhớ ra chạy theo Quang …
“ rầm “
Quang ẩy mạnh cửa .
- Cái thằng ranh này , con nhà ai mà cư sử vô học thế – Ông bảo vệ hét ầm lên cuống quýt
Ông hiệu trưởng điềm tĩnh tháo kính đặt xuống bàn . Từ từ đứng dậy tiến về phía Quang , ông im lặng nhìn Quang và k nói gì cả .
- Em học sinh này k mặc đồng phục lại còn … – Ông bảo vệ cuống quýt nói
- 7 năm đấy – Qang lên tiếng ngắt lời ông bảo vệ
- Cũng khá lâu nhỉ – Ông Hiệu Trưởng nói
- 7 năm ko 1 sự quan tâm – Quang lầm lì
- Khá cứng cáp rồi đấy – Ông Hiệu Trưởng vẫn bình tĩnh
- Cứng cáp nên có thể về đòi nợ đc rồi – Quang vẫn giọng cáu gắt
Dứt câu Quang nói , ông Hiệu Trưởng đột nhiên ôm trầm lấy Quang :
- Con bố lớn rồi
Ông bảo vệ há hốc mồm .. ngạc nhiên .
- Thằng … thằng .. thằng Quang – ông ta lắp bắp
- Bác nhớ cháu ạ – Quang quay sang vỗ vai ông rồi ôm lấy ông ta
- Mày lớn quá , ko đeo cái kính to tổ chảng nữa , mắt lại còn màu ghi làm tao ko nhận ra đc – Ông ta cũng vỗ vai Quang mừng quýnh
- Con về ko báo để bố đón – Bố Quang ngồi xuống ghế
- Con biết là bố nhiều việc mà con muốn cho bố bất ngờ nên con đến đây đầu tiên – Quang ngồi xuống cười mỉm , còn bác bảo vệ thì tất tả xin phép xuống làm việc
- Thế con đã báo cho mẹ biết chưa ? – Bố rót nước cho Quang
Không khí đột nhiên yên lặng . Quang lại cái điệu bộ cũ . Cười nhếch mép . cầm cốc nước lên uống mà mắt nó hiện lên những điều khó hiểu .
- hơn 10 năm rồi mà con vẫn hằn học vs mẹ sao ?- Bố Quang lên tiếng
- Vs con . Mẹ đã chết từ lâu rồi . Con k còn mẹ – Quang bình thản nói .. nó chống tay vào gối từ từ đứng dậy
- Con đừng như vậy nữa .. mẹ …
- Bố sắp xếp lịch dậy cho con đi , con sẽ đi dậy – Quang ngắt lời bố
- Ừm , nhưng 1 tháng nữa đi . 1 tháng nữa khai giảng con sẽ chính thức đi dậy , còn bây giờ cứ nghỉ ngơi đi
Quang ko nói gì nữa . Nó quay lưng bước ra khỏi phòng 1 cách lạnh lùng .. cảm xúc của nó tụt xuống gót chân khi bố nó nhắc đến mẹ .. Người mẹ đã phản bội t.y của nó và bố .
….
Nó ngội phịch xuống cái ghế sofa màu ghi , gương mặt nó đến lạ .. chẳng hiểu nối nó đang nghĩ gì nữa , vẫn như mọi lần nụ cười nhếch 1 bên mép của nó .. và những điều khó hiểu diễn ra trong đôi mắt màu ghi của nó khiến ngta bị mê hoặc .. Đôi mắt ngây thơ đằng sau lớp kính dày ngày xưa k còn nữa .. Giờ đôi mắt màu ghi của kính áp tròng khiến đôi mắt nó mỗi khi nhìn vào ai là ngập đầy những hờn giận xong kiểu nó cười lại khiến thái độ ấy càng thêm khó hiểu .
Nó khẽ nhấc người rút đằng sau túi quần lấy cái bóp . Nó mở ví và lấy trong đó ảnh .. 1 đứa con gái . Nó lật đằng sau cái ảnh có ghi cả tên tuổi , địa chỉ mail , trường và lớp .. Nó lại lật lại đằng trước , cố nhìn thật lâu …rồi lại cười như thế .
- Cười hạnh phúc quá nhỉ – Quang nói gằn giọng
Nó cầm cái ảnh trong tay đứng dậy rồi đi lên phòng . Cái dáng đi .. của 1 người đàn ông cứng cỏi và lạnh lùng .. nhưng cách Quang nắm cái ảnh trong tay khiến cái nỗi đau Quang đã ghìm nén trong lòng dường như đang lờ mờ trỗi dậy .
….
1 buổi chiều , trở về vs thành phố nhỏ thân quen của 7 năm trước , ngày nó còn là 1 đứa trẻ thích la cà đạp xe khắp nơi cùng lũ bạn .. 7 năm trôi qua , bạn bè mỗi ng đã có 1 cuộc sống riêng và có thể là có nh ng đã quên nó … nhưng nó vẫn k thể quên từng ngóc ngách nơi đây .
Điện thoại nó reo lên . Phá tan những mơ hồ trong đầu nó lúc này . Nó dừng lại nghe máy , số Luân đang hiên trên màn hình – thằng bạn duy nhất của nó , thằng ngày nào cũng hí hoáy onl phiếm vs nó và giúp nó khá nhiều việc nó đang giang dở ở Việt Nam ..
- Nói thoải mái đi ông ê – Quang nhấc máy
- Đm thằng Tây đang ở đâu đấy – Luân cười
- Tôi đang ngắm thành phố mình đổi mới
- Ông đến quán “ Tears “ đi , gần trường bố ông ấy
- Làm gì ở đấy thế ? – Quang tò mò
- Con mồi đang ở đây . Con ny tôi bảo , con mồi của ông hay lảng vảng ở khu vực này lắm …
Chẳng nói gì thêm . Quang tắt máy rồi ngay lập tức lao đi như có thể nó là con cá bị con mồi câu vậy … 10’ ko hơn ko kém . Quang mất thêm 5’ đứng chôn chân trước cửa quán rồi lại nhếch mép cười khó hiểu mới bước vào . Cái điệu bộ ko bao giờ cười đc 1 cái tử tế của nó .. đôi mắt ghi và mái tóc hung gọn gàng hơi xoăn nhẹ làm cho những ánh mắt phải chạy theo tìm kiếm 1 cái nhìn lại . Nó thừa biết , những cái nhìn xung quanh nó … bởi 7 năm ở bên Hàn khiến nó gần như là 1 chàng trai Hàn thật sự , vs nước da trắng và đôi môi đỏ tự nhiên .. chẳng phải teen bây giờ thích mẫu người như nó lắm sao ?
Nó nhận ra Luân từ xa .. hồi bên Hàn , ngày nào nó chẳng onl wec vs Luân …
Luân vẫn gày và dỏng dỏng cao như xưa .. nhưng có vẻ đen sạm đi nhiều .. trên wec nó đâu đen thế .. Luân đứng vội dậy khoác vai Quang .. nó khẽ nghiêng đầu thì thầm :
- Con bé ngồi bàn ngay đầu cửa , xinh !
- Để xem – Quang ngồi xuống ghế , nó chọn chỗ có tầm nhìn thằng vào cô bé mà Luân nói
- Nhìn có vẻ ngây thơ lắm – Luân dơ tay gọi phục vụ
- Bh sự ngây thơ chẳng phải giả tạo trắng trợn à – Quang cười nhếch mép
- Mày học đâu điệu cười đểu thế – Luân đặt tay lên bàn nhìn Quang
- Dạ anh uống gì ạ – Cậu bồi bàn hỏi Quang
- Anh có thể hỏi đứa con gái kia uống j rồi lấy cho em 1 cốc như thế ko ? – Quang ngước lên nhìn cậu bồi bàn rồi chỉ tay về phía đứa con gái
- Dạ vâng , – cậu bồi bàn vui vẻ đồng í
- Mày lắm trò quá nhỉ , lộ liễu quá đấy – Luân cười
- Sắp có nhiều trò hay lắm đấy – Quang cười , k nhếch mép nữa , những nụ cười ấy khiến Luân tò mò
Cậu bồi bàn tiến về phía đứa con gái .. Nó hỏi đúng đứa ngồi gần cửa trong cả đám theo cái chỉ tay của Quang .
- Chị cho em hỏi vừa chị gọi gì đc k ạ ?
- Dạ , có chuyện gì hả anh ? – đứa con gái ngước đôi mắt nhìn lên
- Dạ , có anh ngồi trong kia muốn uống đồ uống giống chị – Cậu bồi bàn chỉ tay về phía Quang
Đứa con gái nghiêng đầu nhìn theo hướng chỉ tay và nhìn về phía Quang và Luân . Luân phát hiện ra cái nhìn của cô bé , nó mỉm cười còn Quang thì ko . Nó ngoảnh đi . Nhẽ ra ng cười phải là Quang mới đúng .
- Em uống bơ dầm anh ạ ^^ – Cô bé trả lời
Cậu bồi bàn cảm ơn rồi đi . 1 lúc sau Quang nhận đc 1 cốc bơ dầm . Những nó k ăn mà lại đứng dậy .. Chẳng hiểu nó đang muốn gì nữa .
- Ơ mày ko ăn đi mà đi đâu đấy – Luân ngơ ngác
- Đi săn – Quang nói r đi bỏ lại luân sững sờ khó hiểu vs cốc bơ dầm
Quang đi ra ngoài cửa nhưng k đi ngay . Nó đứng trước cửa nhìn chéo sang phía cổng trường .. và ko biết nó có phát hiện ra sau lớp kính của quán , ánh mắt Ngọc đang tò mò nhìn về phía nó .. ng muốn uống 1 cốc nc giống mình nhưng có rồi lại đứng dậy bỏ ra ngoài .
Bất ngờ , Quang quay lại .. nó nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đần ra vì bị phát hiện nhìn trộm của Ngọc . Ngọc chết sững , nó còn ko biết là phải quay đi nữa .. nó cứ đần ra nhìn Quang như thế .. mãi đến lúc Quang nhíu mày mím môi nó mới giật mình quay đi . Đột nhiên nó thấy sợ khủng khiếp .. tim nó đập nhanh đến khó tả . Cách Quang mím môi trông thật đáng yêu >< ………. Rời trường , Ngọc đến hiệu sách gần đó . Nó là đứa con gái nghiện truyện tranh đến bị bệnh sống như trong truyện .. và nó còn tin cả vào cái gọi là “ Ng con trai định mệnh “ .. Nó lùng xục tìm những truyện tranh mới ra , nó thíc đọc đến nỗi có thể khóc nếu nhân vật chính trong truyện khóc . Đang trong cơn nghiền truyện nó giật mình khi bất ngờ nhìn sang bên cạnh , cái người có nước da trắng bóc đẹp hơn cả nó , khuôn mặt thiên thần và đôi môi đỏ như con gái .. cầm quyển truyện doremon đứng đằng kia .. chẳng phải người nó đã từng trộm nhìn 1 lần ở quán “ Tears “ sao . Lúc này nó thấy anh ta như đang tỏa sáng trong bóng tối vậy .. >< đẹp như trong truyện tranh .. bây giờ nó còn phát hiện .. mắt anh ấy màu ghi . Đẹp rụng rời .. Nó rơi vội mấy cuốn truyện tranh xuống đất vì biết , anh ấy lại phát hiện ra nó đang trộm nhìn mình 1 lần nữa … Ngọc vẫn đứng như là chết sững . Quang tiến lại nó mới giật mình ngồi vội xuống nhặt truyện . Quang cũng ân cần ngồi xuống nhặt truyện lên đưa cho Ngọc . – Em cám ơn – Ngọc giật vội quyển truyện – Nhìn trộm là sở thíc của em à – Quang nói – Em k nhìn trộm đâu , mà là .. – Ngọc cuống quýt giải thíc – Bây giờ anh đứng trước mắt rồi , em nhìn kĩ vào – Quang đứng dậy theo Ngọc Ngọc đần ra tiếp . Nó bị hút vào cái cách Quang nhìn nó … mắt Quang đẹp quá . đuôi mắt dài , đôi mắt ướt … hút hơn là đôi môi đỏ tự nhiên của Quang .. bất chợt nó làm Ngọc ngượng cúi gầm mặt rồi chạy biến vs đống truyện ôm trong tay . Quang quay sang nhìn theo cái dáng Ngọc chạy đi vội vã .. Nó nghiêng cái đầu rồi nhìn theo Ngọc 1 lúc rồi cười . – Ko lo học hả em ? – Quang nói , im lặng 1 lúc nó lại cười nhếch mép rồi lắc đầu . …….. – Hôm nay tao lại gặp anh ấy ở hiệu sách – Ngọc buôn đt vs nhỏ Hà – Cái anh nhìn như là Hàn Quốc ấy à ? – Hà cũng hớn hở – Ừ, tao còn nhìn thấy mắt anh ấy màu ghi – Ngọc suýt xoa – Anh í teen thế >< nhưng nhìn mặt anh ấy lạnh quá – Hà nói rồi thở dài – Anh ấy còn nch vs tao >< – Thíc thế ! Giọng anh ấy như nào – Ấm lắm , chắc anh ấy hút thuốc nhiều – Ngọc trả lời Truyện con gái thật đáng yêu . Quang có lẽ k thể biết . Vẻ ngoài thu hút của nó , có thể khiến những cô gái đam mê truyện tranh và phim ảnh HQ ríu rít kể về mình như thế . Nó rất dễ xuất hiện trước mặt mấy cô bé bởi cái thành phố này quá nhỏ .. mà sự sắp đặt thì lại quá dễ . …….. Quang đến quán “ Tear “ , bây giờ nó bắt đầu ghi vào mục sở thíc có thêm phần quán quen . Nó gọi 1 cốc nước cam , bỏ thêm muối . Sở thích vốn dĩ của nó . và ngồi cầm iphone lướt wed và nghe nhạc . Rất điềm đạm , giống như ng bố của mình … Nó uống nc và thì thoảng hơi khẽ mỉm cười theo lời bài hát .. Bài hát nó thích vô cùng .. “ My heart is cursing “ trong phim “ Cô nàng đẹp trai “ mà con bé cùng lớp bên Hàn ngồi cạnh nó hay kể lể khiến nó ko thể ko 1 lần nghe thử . Và bài hát đó hay thật .. Nó làm trái tim nó yên ổn dù chưa 1 lần có ng con gái nào có thể làm tổn thg trái tim nó .. Ngoại trừ 1 ng đàn bà : Mẹ nó ! Rồi nó khẽ ngước mắt nhìn về phía cửa khi Ngọc và mấy nhỏ bạn bc vào quán . Con bé đó sao nó có thể vô tư và cười hạnh phúc như vậy nhỉ ? Nó đã tự hỏi mình như thế ? Đã nhìn chằm chằm vào Ngọc và bên tai là từng câu trong bài hát đó .. Đoạn tạm dịch sang tiếng Việt là “ Hãy cười nhiều hơn nữa . Hãy cười thật hạnh phúc . Anh có thể ngăn trái tim mình ko nhìn mãi về phía em . Hãy cười nhiều hơn nữa . Để cả thế giới này phải ghen tị vs em …. “ Quang nghe đến đoạn ấy , nhìn Ngọc nó thấy thật buồn cười .. và lần đầu tiên Ngọc nhìn thấy nụ cười nhếch mép đáng yêu của Quang >< .. Nó hơi giật mình vì Quang nhìn về hướng nó .. nó lại ngơ ngác . – Này anh đẹp trai kìa – Hà lay tay Ngọc – Anh ấy vừa nhìn tao đúng ko ? – Ngọc ngồi xuống quay sang thì thầm vs Hà – Mày bị não à ? Anh ấy đang nghe nhạc chắc hồn đang bay nhìn vu vơ thôi – Hà phủ nhận phũ phàng – Phong thái của anh ấy , dịu dàng nhưng lại lành lạnh – Ngọc nói rồi tự rung mình như ớn lạnh sống lưng – Mày hâm thế . ăn uống gì thì nhanh lên còn lên lớp – Hà gọi cậu bồi bàn – Ừ ! 1 tuần nữa vào năm học rồi . – Ngọc thở dài – Mày thích anh ấy rồi đấy à ? – Hà huých tay – Anh ấy làm tao choáng ngợp , haha – Ngọc nói đùa rồi cười dù rõ ràng là nó đã thích Quang và coi Quang như chàng hoàng tử trong truyện tranh vậy Quang khẽ tháo tai nghe . Nó ngước mắt nhìn lên và lại bắt gặp cái nhìn của Ngọc . Lần này . Quang thừa biết phải làm gì . Nó mỉm cười .. Nụ cười thiên thần trong mắt Ngọc .. Con bé chết sững 1 lần nữa . Quang đứng dậy sau khi uống hết cốc nc cam có cả vị mặn lẫn vị ngọt nồng nơi đầu lưỡi . Nó đút điện thoại vào túi quần rời khỏi quán . Tiếng trống trường vội vã gióng lên … Bọn Ngọc cuống quýt . Nó vất tiền lại rồi xuống lên chạy .. Nhưng trong cơn “ hỗn loạn “ Ngọc bất ngờ va mạnh vào Quang .. cái điện thoại iphone trong túi Quang đột nhiên chui tọt ra ngoài rơi mạn xuống đất .. Màn hình sáng lên rồi tắt lịm .. Ngọc hết hồn tròn mắt nhìn cái điện thoại rồi nhìn khuôn mặt ko 1 chút biểu cảm hang ngày của Quang đang nhíu mày bực dọc cau có nhìn Ngọc .. Ngọc run bắn lấy tay che miệng đi ko thì .. bây giờ nó hét lên mất . Tập 2 : Sự tình cờ sắp đặt Ngọc cuống quýt nhặt cái điện thoại đã “ ngất “ vì “ shock” của Quang lên . Nó bấm loạn lên để mong có thể thấy cái đt sáng lên và “ sống lại “ thậm chí là đưa đt vào tai để nghe xem “ tim có còn đập ko “ .. – Đưa đây – Quang đưa tay ra nói – Em .. em .. ko cố í đâu – Ngọc lắp bắp – Anh nói là đưa đây – Quang lần đầu tiên gắt lên thật sự – Em sẽ sửa cho anh mà – Nói rồi Ngọc khóc luôn , khóc ngon lành như là người có lỗi trong truyện này là Quang vậy Quang bất ngờ quá , nó k nghĩ là Ngọc sẽ khóc .. nó từ từ rụt tay lại . Nó đứng nhìn Ngọc 1 lúc .. đôi mắt nó chưa giãn ra vẫn nhíu mày khó chịu nhưng khuôn mặt lúc này như đang khó hiểu .. như đang cảm thấy thật rắc rối . Nó tự giật lại cái máy .. Loay hoay 1 lúc nó lấy cái sim đt ra . rồi đưa cái máy cho Ngọc .. – Sửa đi . Nhanh vào – Quang nói Ngọc dừng khóc , mắt nó sáng lên cầm vội lấy cái điện thoại , nó thấy hành động ấy của Quang như nói “ tôi k giận đâu , em đừng khóc nữa “ … Nó mỉm cười ngay đc , cười híp cả đôi mắt .. – Em sẽ giả anh sớm – Ngọc chạy theo Quang ra ngoài cửa – Nếu ko đc , thì mua cái mới đi – Quang nói rồi tiếp tục đi ra chỗ lấy xe Ngọc bặm môi trước câu nói của Quang , thậm chí nó muốn lè lưỡi ra trêu ngươi nữa nhưng thôi , nó cũng lớn rồi mà … Quang đi bỏ lại Ngọc vẫn đứng đần thộn ng ra ở đó .. 1 lúc Ngọc giật mình định chạy theo Quang bởi , sau khi sửa xong rồi thì giả cho Quang như thế nào ? Nhưng nó hụt hẫng lại .. Nó quay lại nhìn vào quán ..” Kiểu gì anh ấy cũng sẽ đến tìm mình … vì cái đt “ nghĩ đến ấy .. Nó thấy háo hức kì lạ . ….. 1 tuần trôi qua . Nhanh như là mới ngay hqa vậy . Cái điện thoại đã sửa xong từ 2 hôm trước , nhưng nó lại ko gặp đc Quang . 2 ngày vừa rồi ngày nào rảnh ra là nó chạy đến quán nhưng Quang k đến đó .. Ngọc cầm cái máy trên tay là tò mò vô cùng … Ko hiểu có gì trong cái máy này nhỉ ? Nó chợt nghĩ đến bài hát mà Quang nghe hôm nọ .. nó tự hỏi đó là bài hát gì ? Nó bật máy lên . Tự nhiên hồi hộp đến lạ .. cảm giác như đang ăn cắp ăn trộm cái j đó của Quang .. nhưng càng tò mò Ngọc lại càng hứng thú .. Nó vào phần Bộ Sưu Tập . Nó định lướt nhanh đến trang nghe nhạc . Nhưng bị níu lại ở phần Hình ảnh … Nó nhanh tay vào trong đó .. Chợt lạc vào những cái hình ảnh ngộ nghĩnh của Quang .. “ Anh í thíc chụp ảnh như thế này à “ ..Ngọc cười …Nó nằm lăn ra đệm ôm cái điện thoại của Quang vào lòng cười khúc khích chân đạp đạp xuống giường như là vừa vớ đc vàng vậy .. Nó tròn mắt ngơ ngác khi đập vào mắt nó là những bức ảnh Quang cười rất tự nhiên .. ko biết là ai đã chụp cho Quang những bức ảnh này .. Nhưng lúc anh ấy cười thật sự .. 1 nụ cười là vui thật sự … Rõ ràng là rất đẹp . Nhưng xem hết toàn bộ số ảnh , Ngọc chợt phát hiện ra đôi mắt Quang … đôi mắt ghi buồn đến lạ . Ngọc cứ xem ảnh như thế … xem mãi … rồi nó tự nhiên bật dậy .. vớ ngay lấy cái đt của nó … Làm gì thì biết rồi .. tất nhiên phải tận dụng cơ hội bắn ngay mấy cái ảnh xinh xắn này sang máy .. vì có thể nó sẽ k có cơ hội để gặp anh ấy nhiều nữa vì mai là khai giảng vào năm học rồi … Nó cứ bảo bắn sang 1 2 cái thôi nhưng rồi sự tham lam làm nó bắn gần hết chỗ ảnh vào máy . Nhưng nó thích thú lắm .. Lấy cả ảnh Quang làm màn hình điện thoại luôn . Nó cứ nằm ngắm Quang qua điện thoại như thế … rồi ngủ thiếp đi như 1 đứa trẻ . …………. Ngày khai giảng đến . Nó tất tả quần áo mới . Ép tóc . thoa chút son hồng .. đeo cái túi to đùng đựng đầy đủ sách vở .. Nó đứng trước gương tự cười với mình .. Ừ ! đc rồi , giờ nó đã là học sinh lớp 12 . Là thiếu nữ rồi . Và còn biết cả yêu thầm nữa … Nó tớn lên chạy vội xuống dưới nhà vì cái Hà đang í ới ầm cả lên . 2 đứa đèo nhau đi học như mọi năm .. Đường phố sáng nay tấp nập vì đâu phải mỗi trường nó khai giảng đâu .. Nó nhìn ai cũng hớn hở .. nhưng nó lại thấy lo lắng .. Ko biết giả điện thoại cho Quang như thế nào nhỉ ? – Mày đã trả đt cho anh đẹp trai chưa – Hà ngoái lại hỏi – Tao chưa , ko biết liên lạc vs anh ấy thế nào – Ngọc thở dài – Thế nếu anh í k quay lại lấy thì mày cuỗm luôn à ? – Cuỗm làm gì .. Ai làm thế – Ngọc đánh nhẹ vào người Hà Giờ Ngọc chỉ lo là phải thế thật . Cầm cái điện thoại í làm j .. k lấy lại đc anh í sẽ nghĩ sao về nó >< Nó thấy đầu mình rối loạn … Chúng nó chạy vội vào vị trí lớp ngồi sau khi gửi xe .. Các nghi thức trong buổi lễ khai giảng bắt đầu diễn ra như mọi năm .. nhanh chóng .. và nóng nực . Không khí khiến cho các sĩ tử lớp 12 như Ngọc cảm thấy lo lắng cho kì thi sắp tới vì nó k còn đơn giản như những kì thi lên lớp mà là ra trường và bc vào đại học . Có lẽ thầy hiệu trưởng hiểu tâm trạng lo lắng hồi hộp của học sinh nên ông khuyên và khích lệ học sinh rất nhiều trong bài phát biểu .. Cuối cùng , cả trường hơi ngạc nhiên khi bỗng nhiên thầy hiệu trưởng hắng giọng : – Và , năm nay trường ta sẽ đón 1 giáo viên trẻ mới du học bên Hàn về – Thầy nói rồi nhìn 1 loạt xuống phía dưới – Là giáo viên tiếng anh mới của chúng ta chứ tôi ko mướn về dậy tiếng Hàn đâu – Thầy đùa Cả trường cười theo câu đùa thầy . Cuối cùng buổi khai giảng kết thúc . Lớp nào về lớp ấy để có thể gặp cô giáo chủ nhiệm nghe dặn dò về buổi học đầu tiên ngày mai . Chép thời khóa biểu .. lịch học thêm ôn thi . Có vẻ như sắp tới sẽ vất vả lắm đây . Tan trường .. Ngọc và Hà dảo bước sang quán “ Tears “ Ngọc chỉ hi vọng sẽ gặp Quang ở đó .. và đúng thật . Quang đang ngồi đó .. Nhưng hình như k nhìn thấy Ngọc . Ngọc ngồi xuống gọi đồ uống .. Nhưng mắt nó cứ dán vào Quang , – Này , tao có