Disneyland 1972 Love the old s
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau

Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau

Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau - Trang 10

Xuống Cuối Trang


- Anh.
- ………….. mẹ đâu? – Tôi giật mình.
- Mẹ và chị Phượng về rồi.
- Thế lúc nãy mẹ và chị Phượng có qua phòng anh không?
- Không, chị Phượng gàn mẹ mãi mẹ mới chịu nghe.
- Thế vợ không đi làm à?
- Em đang đi làm đây, gọi cho anh mãi không được. Em xin chị trưởng phòng cho ra ngoài một lát, em định chạy vào phòng xem có anh nhà không, qua đây thấy anh ngồi trong này nên em rẽ vào.
- Ừ, thế mẹ nói gì?mà máy anh hình như hết pin. – vừa nói tôi vừa móc điện thoại ra xem.
- Để tối em kể, giờ chồng về nghỉ đi, mệt không?
- Cũng bình thường, chỉ sợ vợ làm sao.
- Không sao đâu, hay chồng đưa em ra chỗ làm rồi đi xe về, chiều chồng ra đón em nhé. Chiều đi mua thêm mấy thứ cho chồng, mai chồng phải lên Xuân Hòa rồi còn gì?
- Ừm, thế cũng được. Thế tối vợ không phải về à?
- Không, hai bác về quê từ sáng rồi. Mẹ cũng về luôn vì đang hội làng. Tối em xuống ở với chồng.
Rồi tôi đưa chị ra chỗ chị làm. Buổi tối ăn cơm xong tôi và chị đi lên khu phố chuyên bán đồ thập cẩm trong thị xã mua thêm vài chiếc áo đông xuân dài tay, giầy ba ta, quần sịp… cho tôi để ngày mai tôi bắt đầu học quân sự 1 tháng. Chị mua khá nhiều thứ vì chị nói để lên trên đó còn có đồ mà thay đổi (vì khoa tôi phải học tập trung trong vòng 1 tháng và không được ra ngoài, ăn ở sinh hoạt đúng như quân đội. Mỗi tuần mỗi phòng chỉ được đăng ký 5 xuất nghỉ 2 ngày cuối tuần và xe của nhà trường sẽ đưa đón trong 2 ngày cuối tuần đó). Rồi chị đi mua ruốc, mua xà phòng, dầu gội đầu cho tôi. Mua sắm xong tôi và chị rẽ vào mấy quán ốc cạnh bưu điện, chị chỉ ăn ốc và bánh còn tôi thì gọi thêm mấy chén rượu.
Về phòng tôi và chị cùng nhau đánh răng, rửa ráy rồi lên giường nằm nói chuyện. Tôi hỏi chị chuyện buổi chiều mẹ và chị Phượng lên, chị nói không có gì, mẹ chỉ bực vì sao mẹ gọi lại tắt máy. Còn mẹ chị muốn gặp tôi là để xem mặt mũi tôi ra sao. Sau khi chị Phượng gàn và nói qua qua về tôi thì mẹ cũng nghe chị Phượng và đồng ý đi về luôn. Chỉ có anh M, không hiểu sao anh M chỉ muốn chị nhận lời yêu bạn anh ấy, trước đây là lão K, giờ lại là lão Park Ji Sung (tên mà sau này tôi với chị hay gọi khi nói với nhau về ông bạn mới đi Hàn Quốc về của anh M ). Và anh M có vẻ rất quyết liệt trong việc này, chị nói anh M còn nói có lẽ chưa cho tôi một trận thì tôi chưa chừa. Chị hỏi trêu tôi có sợ anh M đánh không, tôi chỉ cười mà không nói gì. 20 tuổi có lẽ tôi cũng hiểu được phần nào điều gì cần phải sợ và điều gì không nên quan tâm. Chị và tôi nằm ôm nhau và thủ thỉ đủ thứ chuyện, rồi toàn bộ quần áo của chị dần được tôi cởi ra, hôn lên đôi môi đỏ mọng của chị, hai đầu ti của chị bắt đầu cưng cứng, cúi xuống vục mặt vào cặp vú tròn trịa của chị tôi mút mát như một kẻ đói khát lâu ngày, những tiếng rên rỉ lại bật ra từ đôi môi của chị. No nê với bầu ngực căng tròn ấy tôi tụt dần xuống cô bé của chị, chị khẽ nâng chân sang hai bên để dễ dàng đón nhận tôi. Đưa lưỡi lướt từ điểm cao nhất xuống đến điểm cuối cùng của dải thịt ngọt ngào nhất trên cơ thể chị, chân chị khẽ cử động rồi quặp chặt lấy đầu tôi kèm đó là những tiếng rên rỉ mỗi lúc một to hơn của chị. Những sợi nước nhơn nhớt trong trong nối đám lông loăn quăn của chị với hai môi cô bé, chị không ngớt rên rỉ kèm đó là những lời nói yêu thương với tôi. Kéo tôi lên rồi đẩy tôi nằm sang bên cạnh, chị nhẹ nhàng quay trở ngược với tôi, cúi xuống chị ghé môi vào cậu bé của tôi rồi mút, miệng chị âm ấm, ướt át mút vào rồi lại nhả ra, mút vào rồi lại nhả ra, bên trên mông chị đung đưa theo mỗi lần chị mút chị nhả làm cô bé cũng đưa đẩy trước mắt tôi. Không chịu được sự kích thích tôi kéo hông chị sang cạnh tôi, để chân chị gác qua đầu tôi, ở dưới chị mút nhả cậu bé của tôi, phía trên lưỡi tôi chọc ngoái cô bé của chị. Sau khi cậu bé căng cứng và ướt nhẹp vì nước miếng của chị, chị ngồi dậy quay lưng về phía tôi đang nằm, cầm cậu bé chị từ từ đưa vào cô bé của chị. Chống tay xuống hai đùi tôi chị chầm chậm nâng mông lên rồi lại hạ mông xuống. Rồi nhanh dần nhanh dần. Tiếng rên rỉ đứt quãng sau mỗi lần nâng lên hạ xuống của chị làm tôi lạc đi trong khoái cảm. Ngồi dậy, đẩy chị quỳ xuống giường từ đằng sau tôi lại tiếp tục nhấp, chậm rồi nhanh dần rồi mạnh bạo, tôi đẩy hết sự kích thích vào trong người chị, chị rên rỉ hạnh phúc đón nhận. Rời nhau ra tôi và chị vào nhà tắm cùng nhau rửa ráy rồi lên giường ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Sáng nay, sau khi cùng tôi chuẩn bị đẩy đủ những vật dụng cần thiết, chị gọi điện cho chị trưởng phòng xin phép đi làm muộn rồi đưa tôi lên trường tập trung. Đến điểm tập trung có lẽ vẫn còn sớm nên chỉ lác đác vài người đến, ai cũng lỉnh kỉnh đồ đạc chuẩn bị cho 1 tháng xa nhà. Nhìn đồng hồ mới gần 7h. Còn tới 40p nữa mới đến giờ tôi phải tập trung, tôi giục chị về đi làm, chị lắc đầu rồi gục vào lưng tôi. Tôi và chị lại ngồi trên xe chờ đợi. Bỗng chị đập vào tay tôi chỉ về phía mấy bạn gái trong lớp đang hí húi kiểm tra lại đồ đạc ở phía mấy chiếc ghế đá góc sân, chị nói:
- Hai bạn gái kia là lớp anh à?
- Ừ, cả 2 đều học cùng lớp anh đấy.
- Xinh nhỉ.
- Bình thường, làm sao bằng vợ được.
- Nói phét hay nói thật đấy?
- Chẹp, chẳng lẽ lại nói phét.
- Hihi.
- Hay vợ đi về đi, giờ về chắc vẫn kịp vào làm.
- Không, vợ ở lại đến khi nào chồng lên xe thì vợ về, với lại… hihi…
- Với lại sao cơ?
- Ở lại xem có cô nào khả nghi không, hihi.
- Làm gì có ai, con gái lớp anh toàn có sỏi trong đầu, ai mà mê được.
- Biết đâu đấy.
Rồi chị lại gục đầu vào lưng tôi. Tôi thì ngồi ngáp ngắn ngáp dài, uể oải. Đằng sau chị vẫn hát nho nhỏ một mình. Bỗng mấy thằng bạn thường ngày hay đi chơi cùng tôi đến đập bộp vào đầu tôi:
- Con bệnh này, đến sớm thế? À, lại còn cho cả thư kí đi cùng nữa cơ à. Thế em X lớp PM đâu, thường ngày thấy xoắn xít với nhau lắm cơ mà.
Biết chúng bạn trêu nên chị chỉ cười, mấy cu bạn thì cứ đứng cạnh tôi và chị huyên thuyên đủ thứ. Tôi và chị chẳng nói gì, chỉ cười mỗi khi chúng bạn trêu. Chờ mãi rồi cũng đến giờ tập trung, nhà trường thông báo cho chúng tôi vị trí xếp hàng để lần lượt lên xe, thấy vậy chúng bạn lại trêu tôi và chị:
- Thôi,đến giờ tập trung rồi. Bây giờ hội anh quây lại cho em với thằng T hôn nhau. Tự nhiên thỏai mái đi, hội anh sẽ quay mặt đi chỗ khác. Nào, triển khai đi. À, riêng thằng B lác này thì được phép nhìn thẳng vào thằng T và em. Nào, một phút ngoái cổ bắt đầu.
Chúng bạn hài hước làm chị phì cười. Chị nói:
- Tối qua chúng em hôn nhau rồi, giờ không cần đâu. Chỉ cần lên đó các anh trông anh T giúp em là được rồi.hihi.
- Thằng này khó trông lắm, nó cứ lẩn mẩn đi lang thang một mình suốt ngày, chắc lên đó phải mua cái chuông gắn vào chân nó thôi em ạ. – Một cậu bạn đáp lời chị.
- Hihi. – Chị lại phì cười.
- Thôi, nói ít thôi các ông. Đi ra tập trung, thầy giáo đến rồi kìa. – tôi nói.
Rồi tôi cùng hội bạn ra xếp hàng nghe thầy trưởng khoa phổ biến nội quy. Nghe phổ biến xong chúng tôi được phân lên từng xe, ổn định chỗ ngồi, nhìn xuống vẫn thấy chị ngồi trên xe nhìn tôi. Chị vẫy vẫy tay rồi lại cười. Hội bạn thấy vậy cũng vẫy tay với chị như thể thân quen lắm, thằng thì nói: “ anh đi nhé”, thằng thì hôn gió rồi chìa tay về phía chị.
Xe bắt đầu chuyển bánh thì chị nổ máy ra về. Lại xa chị thêm một tháng nữa. Vừa xa chị sau thời gian nghỉ tết, lâu nhất là 10 ngày mà đã nhớ chị da diết, nhiều khi tưởng như không chịu nổi rồi. Giờ lại xa chị thêm 1 tháng nữa, nhớ chị nhiều lắm, không biết rồi lên đó có được về gặp chị lần nào không. Những ngày qua tôi và chị được ở bên nhau, tuy có xảy ra vài chuyện làm chị phải buồn nhưng tôi vẫn cảm nhận được niềm vui niềm hạnh phúc trong chị khi chị ở bên tôi. Tôi cũng vậy, thật sự tôi chẳng muốn xa chị một giờ phút nào. Với tôi được gần chị bao nhiêu cũng không đủ. Nhớ chị nhiều lắm.
Những ngày dài và chán ngắt ở trên Xuân Hòa hết ăn lại tập, xen kẽ vào đó là những buổi học lý thuyết làm mọi người ai cũng cảm thấy rệu rạo. Thi thoảng thấy vài anh người yêu của các bạn gái trong khoa từ Hà Nội tranh thủ lên thăm một chốc một lát rồi lại về. Nghĩ đến chị tôi càng thấy nhớ chị hơn. Hàng đêm trước khi đi ngủ chị và tôi lại nằm nhắn tin cho nhau. Chị nói mọi chuyện ở nhà vẫn bình thường và chị nhớ tôi nhiều lắm. Chị dặn dò tôi ăn uống cẩn thận và đầy đủ, nếu ăn xuất trong trường mà vẫn đói thì ra ngoài ăn thêm, chị nói: “Vợ lo cho chồng và nhớ chồng nhiều lắm. Hết tiền mà không về nhà lấy được thì cứ bảo vợ nhé, vợ mang lên cho chồng”. Nghe từ “vợ” sao gần gũi và thân thương quá. Chị có biết không tôi cũng yêu chị nhiều lắm. Đã từ lâu lắm rồi tôi cũng nghĩ đến cuộc sống vợ chồng của tôi và chị sau này, dẫu cho có bao nhiêu sóng gió, phải trải qua bao nhiêu cực khổ tôi cũng sẽ cố gắng để tôi và chị được ở bên nhau.
Rồi tuần đầu tiên cũng ì ạch trôi qua, những ngày qua tôi đếm từng ngày. Tuần này tôi nộp tờ đăng ký về nhưng vì có quá nhiều người cùng đăng ký nên tôi không được xét về nghỉ 2 ngày cuối tuần. Buồn bã tôi gọi cho chị:
- Alo, chồng à. Mệt không?
- Bình thường vợ ạ, nhưng tuần này anh không được về nghỉ rồi, đang chán vợ ạ.
- Vậy à, thôi để tuần khác cũng được. Hay là vợ lên thăm chồng nhé. Chiều nay vợ được nghỉ.
- Nhưng đi lại vất vả lắm. Đường thì bụi. Thôi để tuần sau anh xin về vợ ạ.
- Cũng chỉ mấy chục km thôi mà, lát làm xong vợ lên nhé, được không? 2 ngày nghỉ chồng có được ra ngoài không?
- Được nhưng những lúc điểm danh thì phải có mặt.
- Vâng, vợ lên rồi khi nào chồng phải vào thì vợ về. Vợ cũng nhớ chồng lắm. – Chị nói khe khẽ.
- Hay vợ đi xe khách lên cho đỡ mệt. Chứ đi xe máy bụi lắm.
- Vâng, để vợ tính xem thế nào đã. Cứ thế chồng nhé. Chiều vợ lên. Yêu chồng lắm. – Chị lại nói khe khẽ.
Lòng tôi lại khấp khởi đợi chị. Đang chán nản bổng trở lên vui phơi phới. Chiều nay tôi được gặp chị, nghĩ đến đó thôi cũng đủ làm tôi thấy rạo rực trong người.
1h chiều, đang ngồi chơi bài cùng hội bạn trong phòng thì chị gọi, chị báo chị đang ở cổng rồi. Vội vã nhờ cậu bạn chơi thay, tôi ra cổng xin hai cậu trực ban cho tôi ra ngoài gặp chị. Nhìn thấy chị tôi chỉ muốn ôm lấy chị mà hít hà, mà quấn lấy chị cho bõ những ngày xa nhau. Đứng trước mặt tôi ánh mặt chị rạng ngời, chị cười, hai hàm răng trắng và đều tăm tắp, nhớ quá, muốn cắn lên đôi môi kia quá. Cái miệng hơi rộng kia, muốn nói với chị bao nhiêu điều nhưng người qua lại nhiều quá mà chẳng nói được gì. Nhìn tôi một hồi lâu chị lấy tay chỉnh hai cầu vai áo bộ đội của tôi chị nói:
- Nhìn chồng em khác quá. hihi. Giống bộ đội thật.
- Khì khì.
- Chiều chồng có phải tập không?
- Chiều nay cả khóa được nghỉ. Vì trưa nay một số người về Hà Nội rồi.
- Vậy chồng ra ngoài được lâu không?
- Khi nào điểm danh hội bạn nó gọi vào máy chồng. không lo đâu vợ ạ.
- Vâng. Nhớ chồng quá. hihi. Nhớ vợ không?
- Khì khì… có chứ. Mà vợ mang gì lên vậy, nhiều thế, đưa chồng xem nào.
- Của chồng đấy. hihi. Chồng mang vào cất đi rồi ra đây.
- Vợ đi vào cùng chồng luôn.
- Vợ có được vào không?
- Có, anh thấy mọi người vẫn vào mà. Đi.
- Hihi, có em nào đánh ghen không đấy.
- Khì khì, đi.
Nói rồi tôi kéo tay chị đi vào, xin hai cậu trực ban cho chị vào cùng, vừa đi chị vừa hỏi chuyện tôi, chị kể những chuyện ở nhà tuần vừa rồi, cũng chẳng có chuyện gì quan trọng nhưng có lẽ với tôi và chị gặp được nhau là niềm hạnh phúc vô bờ, chuyện nhỏ chuyện to tôi và chị đều muốn tường thuật lại cho nhau nghe. Chị rộn ràng, tôi hồ hởi. Lên phòng chúng bạn lại trêu tôi và chị, rồi hội bạn rằng túi quà chị mang lên, chia nhau bánh kẹo, sữa và hoa quả, còn lọ ruốc thì mấy thằng cất đi bảo để khi nào anh em đi ăn cơm thì mang theo. Dặn dò chúng bạn nếu điểm danh thì gọi tôi, rồi tôi và chị đi ra ngoài. Lên xe chị ôm chặt tôi, gục đầu vào lưng tôi xít xoa vì nhớ. Chị nói tôi thích dẫn chị đi đâu cũng được, chỉ cần chị được ở bên tôi thôi. Chiều hôm đó tôi và chị đến Hồ Đại Lải chơi, ngồi cạnh chị tôi kéo chị vào lòng rồi hôn ngấu nghiến. Muốn được đi vào trong chị lắm nhưng chẳng biết làm thế nào. Tôi và chị cứ ngồi nói chuyện với nhau như vậy, thi thoảng cúi xuống tôi tìm môi chị và hôn. Nắm tay tôi chị nói về tương lai, chị nói chị mong lắm ngày chị về làm vợ tôi, chị nói chị đã trao hết cho tôi tất cả, chị không muốn chia sẻ tôi cho ai, chị nói chị chỉ có một tình yêu và chị sẽ dành hết tất cả cho tôi. Ngồi đến hơn 5h không thấy hội bạn gọi, tôi gọi cho một cậu bạn trong nhóm tôi, cậu bạn nói vừa điểm danh rồi nhưng nhờ người lớp khác đến điểm danh hộ cho tôi, cậu ấy nói tôi cứ đi chơi đi không phải lo gì đâu. Nghe tôi nói chuyện xong, chị hỏi:
- Tối chồng có ra ngoài được không?
- Anh không biết, nhưng chắc là được.
- Vậy, tối nay vợ ở đây với chồng nhé.
- Nhưng hai bác với mẹ hỏi thì sao?
- Không sao đâu, vợ nói vợ đến nhà Hương là được.
- Ừm, thế vợ điện về nhà cho bác và mẹ đi.
Chị gọi cho bác xong, không thấy chị gọi cho mẹ chị, tôi hỏi tại sao chị không gọi cho mẹ thì chị nói:
- Mẹ cũng ít khi gọi lên hỏi, không điện có khi mẹ cũng không biết, lát em điện cho chị Phượng, có gì nhờ chị chống chế cho em với chồng nếu chẳng may mẹ gọi lên nhà bác là được.
- Ừm.
Chở chị đằng sau mà lòng tôi vui phơi phới. Đêm nay lại được ở bên chị, bao ngày nhớ mong, mong mỏi giờ tôi lại được ôm chị vào lòng. Lại được quện vào cùng hơi thở quen thuộc của chị.
Vào ăn cơm cùng hội bạn xong, tôi và chị cùng hội bạn ra canteen ngồi uống nước, cắn hướng dương tán phét. 7h tối tôi và chị chào hội bạn ra ngoài, dẫn chị ra sân bóng ngay cạnh khu tập của chúng tôi, tôi và chị ngồi lên hàng ghế đá xây thành bậc quanh sân, khu khán đài khá tối. Cũng có vài đôi đang ngồi tâm sự cùng nhau. Nhớ chị quá tôi lại kéo chị đứng sát vào tôi. Môi chị môi tôi, lưỡi chị lưỡi tôi hòa vào nhau, những nụ hôn dài bất tận như chẳng muốn rời ra, nhớ chị quá, cậu bé của tôi cũng thít thít khóc, mắt đã ướt và hướng về phía chị. Chị đưa tay vuốt vuốt cậu bé bên ngoài quần tôi rồi cười cười. Luồn tay xuống quần chị tôi thọc tay vào trong quần lót, cô bé cũng ướt tự bao giờ, thứ nước nhơn nhớn dính đầy những ngón tay của tôi, chị ngửa cổ lên và rên khe khẽ mỗi khi tôi miết dọc đôi môi cô bé của chị. Cầm tay chị tôi đưa vào trong quần tôi, tay chị ôm gọn cậu bé, chị khẽ vuốt ve , tuốt ra rồi lại tuốt vào. Cậu bé không chịu được cương cứng hết mức, chị thì thầm:
- Nhớ vợ lắm à?
- Ừm..
- Vợ cũng vậy, ư..ư.
Chị lại khẽ rên lên, cô bé của chị đã ướt nhẹp, thứ nước nhơn nhớn làm ướt cả quần lót của chị. Tôi đưa tay cởi khuy quần chị thì chị giữ tay tôi lại.
- Ở đây… vợ sợ ai nhìn thấy.
- Nhớ vợ lắm. Tối thế này chẳng ai nhìn thấy đâu. Chồng nhớ vợ lắm, chồng không chịu được nữa rồi.
Rồi chị để mặc tôi cởi quần chị ra. Kéo một ống quần chị ra khỏi chân, tôi lại đưa tay xuống nghịch ngợm cô bé của chị, chị lại rên rỉ và quắp chặt cổ tôi. Cởi quần, tôi cầm cậu bé di lên di lên cô bé của chị, chị hơi rạng chân để tôi đi vào được dễ dàng hơn, cô bé của chị ngậm chặt cậu bé của tôi như thể chị sợ cậu bé sẽ tuột ra ngoài. Nhịp được một lúc thì tôi không thể chịu được. Tôi thì thầm:
- Anh ra đây.
- Vâng, chồng ra đi… ư..ư – Chị hổn hển.
Kéo quần lên cài lại cúc cho chị, kéo chị ngồi lên lòng, chị ôm chặt tôi, hôn lên môi tôi chị thì thầm:
- Đỡ nhớ vợ chưa.
- Khì khì.
- Lát phải đền cho vợ nhé.
- Oki.
- Hihi.
Đêm đó tôi và chị thuê một phòng trong nhà nghỉ gần trường. Đêm đó với bao đam mê, tôi và chị lại quấn lấy nhau, lại hòa vào nhau làm một. Tôi hôn cô bé của chị say sưa, chị mút cậu bé của tôi cuồng nhiệt… rồi cùng đưa nhau lên đỉnh thần tiên. Có bao nhiêu tôi vắt sạch và dành hết cho chị - chị căng mình đón nhận tất cả tình yêu của tôi. Chị không để cho một giọt nhớ thương nào rơi ra khỏi người chị. Đêm đó tôi và chị ngây ngất trong hạnh phúc ngập tràn.
Sáng chủ nhật, tỉnh giấc nhìn sang bên cạnh chị vẫn ngủ say sưa, chỉ có chiếc chăn quấn ngang ngực chị, ngực chị phập phồng theo từng nhịp thở, bình yên và nhẹ nhõm trong lòng, nhìn chị tôi chỉ mong mỗi sáng thức giấc tôi đều thấy chị như thế này. Cúi xuống tôi hôn lên đầu ti chị, chị tỉnh giấc, giọng chị ngái ngủ:
- Chồng làm gì đấy?

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau
Đọc full Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau tại yeugiaitri.mobi
Xem Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau
Cập nhật Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau