Polly po-cket
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Quán Cafe Hoàng Tử

Quán Cafe Hoàng Tử

Quán Cafe Hoàng Tử - Trang 10

Xuống Cuối Trang


- Các... các em muốn tôi kí cái gì, đưa đây tôi kí cho... kí hết...
- Thế sao cô không nói sớm. Đây ạ, chúng em chỉ cần một tờ thôi. - Lam hí hửng.
Cô chủ nhiệm kí lấy kí để, cứ như thể nếu không kí kịp thì ma vương dưới âm tào địa phủ sẽ trồi lên bóp cổ cô vậy.
- Rất cảm ơn cô nhiều, bây giờ cho bọn em xin cáo lui! - Lam nói một cách phô trương.
- Khoan... thế còn chuyện... - Cô chủ nhiệm thều thào.
- À, cô cứ yên tâm, em sẽ thưa lại với Ban Quản Trị. - Nhật Anh cười tươi rói, sau đó cậu cùng Lam sải bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa được mấy bước, Minh Lam đã liếc đểu Nhật Anh:
- Tôi không hề biết là cậu có cuộc làm ăn với mấy ngài Ban Quản Trị đâu.
- Cái đó người ta gọi là khôn! - Nhật Anh cười cười.
- Công nhận. Mà sao lúc đó cậu không để tôi nói hết cho bà cô biết đi, để bả tắt đài luôn.
- Không được, nhỡ sau này mọi người đàm tiếu về Thanh Trà thì sao?
- Ừ nhỉ. Thôi, giờ ta quay lại bệnh viện

- Này, bà, bộ tụi tôi đâu có thiếu gì tiền mà phải đi ăn trộm ở cái nơi tồi tàn này hả? - Lam bực bội nói.
- Thế thì mấy người lấm la lấm lét ở đây làm gì. Không lẽ... - Vi lùi lại với tư thế phòng thủ - Mấy người là tay sai của bà ta?
- Này, bà già, ăn nói cho cẩn thận cái, tụi tôi chẳng phải là tay sai của bà tây hay bà ta gì hết.
- Cậu dám... - Vi định quát cho Lam một trận vì dám gọi mình là bà già thì chợt cso một bàn tay vỗ vai cô:
- Thôi nào, chị, bà ta không thể đến đây được đâu.
Trong phút chốc, cả ba người đều tập trung ánh mắt về nơi phát ra tiếng nói. Nhật Anh hơi sững người lại, bọn hắn tuy cùng là nam giới mà cũng phải thừa nhận thì cậu thanh niên này... rất handsome. Cho cậu ta vào làm trong quán chắc sập tiệm vì nhiều người luôn quá. Riêng Lam thì trong lòng đang thầm... bĩu môi, bao năm rồi không gặp mà cậu ta đẹp ra hẳn, chẳng còn cái vẻ "con nhà nghèo" nữa. Thảo nào mà nhỏ đó đổ ngay tắp lự, cũng là hám trai cả thôi, thế mà cứ ra vẻ "Ta đây là người miễn dịch với trai đẹp".
Nghĩ là một truyện, nhưng nói lại là một truyện khác:
- A, cậu đây rồi, tôi chờ cậu mãi.
Khả Vi thắc mắc nhìn Sê In ngàm hỏi "cậu biết những người này à?". Về phần Sê In thì cũng hơi ngạc nhiên nhưng khi nhìn thấy Lam, cậu chợt cười:
- À, nếu tôi không lầm thì đây là...
- Là Minh Lam, con trai của tập đoàn đứng nhất nhì thế giới còn gì, ai mà chả biết. - Lam vội cướp lời, không ngờ thằng nhóc này còn nhớ được mình là ai. (Tất nhiên rồi, bị đấm một lần thì ai mà chả "khắc cốt ghi tâm")
- Vậy mà tôi có biết đâu... - Khả Vi lầm bầm.
- Thực ra, hôm nay tôi có việc muốn nhờ cậu Đông đây. - Lam cố giư hòa khí.
- Lạ quá, người giàu như cậu Lam đây mà phải nhờ đến tôi thì hơi lạ.- Sê In nhướn mày.
- Mày... à không thực ra... không phải... tôi... có việc... muốn nhờ mà là... người khác. - Khuôn mặt Lam đã méo xệch lại vì kiềm chế cơn giận.
- Nhờ người khác mà mặt mũi méo xệch như khỉ đột ăn ớt thế. - Khả Vi mỉa mai.
- Này, bà già, bà bảo ai là khỉ dột?
- Tôi bảo cậu đấy, ai cho cậu gọi tôi là bà già!
- Bà già...
- Đồ khỉ đột bến gene...
Nhật Anh ngao ngán lắc đầu nhìn hai con người còn đang cãi nhau chí chóe. Cậu chủ động tiến tới chỗ Sê In:
- Chào cậu, Đông, tôi là Nhật Anh.
Sê In gật đầu:
- Chào, nếu tôi không ngờ thì đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau?
- Đúng, nhưng cậu biết Nguyễn Thanh Trà là ai, đúng không?
Sê In không ngạc nhiên mấy nữa bởi Lam đã đên gặp cậu thì lí do duy nhất là vì nó thôi. Cậu lẩm bẩm:
- Vậy ra, cậu muốn...
- Phải, tôi muốn cậu giúp Thanh Trà, cô ấy đã mất trí nhớ. Qua thái độ của cô ấy thì tôi đoán quan hệ của hai người không chỉ dùng lại ở mức độ quen biết.
Sê In trầm ngâm:
- Liệu tôi có thể giúp cô ấy sao?
- Phỉa, có lẽ.
- Quên đi... đôi khi cũng là một phương án tốt đấy.
Nhật Anh chau mày:
- Không lẽ... cậu không muốn giúp chúng tôi?
Sê In cười:
- Ai bảo là tôi không giúp?
- Vậy thì tốt quá, cảm ơn cậu. - Nhật Anh thở phào.
- Nhưng trước tiên... - Cả hai nhìn nhau rồi lại quay qua hai con người còn đang mải mê... đánh lộn - phải xử lí cái đám này đã.

- Hừ... hừ... hai cú đấm, bốn cú vật người, năm lần đá vô ngực... Bà già này là quỉ dữ rồi chứ là người cứ nỗi gì. - Lam vừa rên vừa gắt.
- Năm cú đấm liên hoàn, hai lần vặn tay, bốn lần đá bằng chân... đúng là khỉ đột biến thái. - Khả Vi cũng 'không vừa".
Sau lần gặp gỡ, có vẻ như mối quan hệ của Nhật Anh và Sê In lại tiến thêm một bước. còn của Khả Vi và Lam thì "tiến bộ" hơn, lùi đi mấy bước liền. Đúng là đời người... chả ai lường trước được...

- Hơ... - Nó ngơ ngác khi nhìn thấy Lam và Nhật Anh trở về cùng cậu bạn lần trước và một người lạ.
- À, ra đây là bạn thanh mai trúc mã của cậu hả? - Khả Vi chỉ vào người nó và hỏi.
Sê In gật đầu.
- Bà chị làm ơn ngậm miệng dùm, người đâu mà lắm mồm như đàn b...
- Hơ, đầu óc cậu có vấn đề à, tôi không là đàn bà thì là đàn ông chắc.
- Đàn bò.
- Cậu...
- Thôi thôi, cho tôi xin. - Nhật Anh gói ghém hành lí rồi quay sang nói với nó - Hôm nay cô không phải ở đây nữa. Cô được về nhà.
- Nhà? Nhà nào?
- Thì nhà của cô ở... - Nhật Anh đang nói chợt ngưng bặt. Không ổn, trong bản hợp đồng có nói là không được tiết lộ việc nó là "nô lệ" của cậu. Bây giờ mà rước nó về nhà cậu trước mặt Lam thì có mà...
Minh Lam ớ người ra:
- Phải rồi, quen cô ta lâu như vậy mà đến cái địa chỉ nhà cũng không biết...
Nhật Anh toát hết mồ hôi hột, bí quá cậu đành lôi Khả Vi đi:
- Tôi muốn nói chuyện với chị một lát.
Khả Vi ú ớ chả hiểu mô tê cái gì. Cách xa phòng nó một lát, Nhật Anh mới dám để cho cô được trở về trạng thái bình thường.
- Chuyện gì vậy?
- Chị có biết có khu nhà trọ nào ở gần đây còn phòng trống không?
- Ơ hay, đáng lẽ cậu phải là người biết rõ hơn tôi chứ, tôi đâu có sống ở đây mà biết.
Nhật Anh dở khóc dở cười:
- Chị nghĩ tôi cũng có ngày phải đi ở trọ à? Xin chị đấy, chị cố nghĩ xem.
- Để xem... ở gần chỗ tôi sống có chị hàng xóm sở hữu một khu trọ, hình như còn vài phòng trống.
- Ở đường nào?
- Số 37 đường Lê Thánh Tông.
- Vậy tốt quá. - Nhật Anh đi rồi định dợm bước về phòng nó, cậu không quên dặn dò - Chị nhớ phải bảo với mọi người đấy là nhà của Thanh Trà đấy.
- Vì sao?
- Nếu chị không muốn xảy ra một vụ thảm sát do Lam thực hiện,
- Khỉ đột mà lên cơn điên thì làm sao nhỉ. - Khả Vi lẩm bẩm - Thôi được, tôi sẽ giúp cậu.

Nó im lặng không nói gì, về phần Nhật Anh thì trong lòng nóng như lửa đốt. Cậu tính khi vừa bước vào sẽ cùng Khả Vi bịt miệng chị chủ nhà vào góc vắng cho đến khi giải thích được mọi chuyện mới thôi.
Khi cửa được đẩy ra, Khả Vi dẫn mọi người bước vào dãy trọ. Chị chủ nhà ngạc nhiên tột độ nhưng ngay lập tức đã bị hai người lạ (là Nhật Anh và Vi í mờ) lôi đi mất.
- Bớ bà con...
- Suỵt, chị ơi, Vi đây mà.
- Em đang làm cái trò gì thế hả?
- Chị nghe bọn em giải thích đã...
- Nghe gì thì nghe nhưng bảo cái cậu này bỏ tay ra khỏi người tôi đã.
- Em xin lỗi. - Nhật Anh vội thả tay ra - Chị làm ơn cho cô bé kia thuê một phòng được không?
- Chỗ chúng tôi hiện nay hết phòng rồi.
- Vậy cho cô ấy ở nhờ phòng chị là được. - Nhật Anh khẩn khoản - Bao nhiêu tiền em cũng sẽ trả mà. Chỉ nhờ chị thêm việc nữa là hãy làm như quen biết cô ấy từ lâu thôi. Một thời gian sau tụi cô ấy sẽ dọn đi ngay.
- Tôi... - Chị chủ nhà ngập ngừng định từ chối nhưng rồi hai đứa nhóc trước mặt mình cứ vái lạy như cúng tế thần nên cũng đành tặc lưỡi đồng ý.

- Trời, Thanh Trà, em sao lại ra nông nỗi như thế này? - Chị chủ nhà nhập vai như thật.
- Cô ấy bị mất trí nhớ rồi chị ạ. - Nhật Anh "đọc kịch bản" - Mong chị giúp đỡ cho.
- Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy cẩn thận.
- Vậy ta về thôi. - Nhật Anh khoát tay bọn Lam rồi quay sang nói với nó - Tạm thời cô cứ sống ở đây nhé.

Lúc đường ai nấy về, Khả Vi quay sang nói với Nhật Anh:
- Chị chủ nhà tốt thật, đúng không?
- Vâng, tốt thật đấy, mấy triệu đồng của tôi đấy ạ.
- Ờ thì... - Khả Vi ngượng.
- Mà thôi, bao nhiêu tiền không phải là vấn đề, Nhà chị ở gần đây đúng không? Để mắt tới cô ấy giùm tôi nhé. Việc kinh doanh của chúng tôi bị trì trệ khá lâu rồi, thời gian này chắc cũng không đến đây thường xuyên được.
- Ừ, tôi biết rồi.

Sáng.
Nó lơ mơ tỉnh dậy. làm vệ sinh cá nhân rồi thay bộ quần áo cái chị là lạ hôm qua đưa. Họ bảo đây là nhà nó, nhưng sao nó chẳng thấy quen gì cả. Nó loanh quanh ngoài sân chơi trong lúc chị kia đi vắng. Chỉ có điều trong sân không chỉ có một mình nó. Có mấy tên thanh niên cũng ở trong các phòng khác, trong số đó một gã trong đến là tợn. nó cảm thấy sờ sợ và định về phòng mình thì bị gã chặn đường:
- Cô em mới chuyển đén đây à? Xinh phết nhỉ, có muốn đi chơi với anh không?
Người nó run rẩy. Nếu khi còn trí nhớ thì nó đã có thể tung cước ra rồi, khổ nỗi bây giờ đến việc nó biết võ mà nó còn chả biết.
Gã thanh niên cười khả ố:
- Nào, đừng sợ, đi cùng anh đến bar đi, vui lắm, anh bao hết.
Nó không còn sức mà kêu cứu nữa, chỉ biết dương mắt ra nhìn bàn tay bẩn thỉu kia chuẩn bị chạm vô người mình...
- Dừng tay! - Đồng thời với giọng nói, tay của gã bị ngăn lại.
- Là thằng nhãi nào? - Gã gầm gừ vì bị phá đám, quay đầu ra thì thấy một thằng con trai - Chú mày to gan gớm nhỉ, định chiếm của anh đây à? Không có phần đâu.
"Rắc!"
Vừa dứt lời xong, tay gã bị vặn trẹo luôn. Biết đây không phải là "tay vừa", gã đành bức tức rút lui. Sê In lo lắng tiến lại gần nó:
- Có sao không?
Nó lắc đầu, và cảm nhận được một luồng không khí an toàn và ấm áp. Phải, chỉ khi ở bên cạnh con người này, nó mới có cảm giác nhưu vậy. Thật quen!
- Vậy là tốt, nhớ lần sau dừng lảng vảng ra đây nữa, giờ tớ đưa cậu đến một nơi.
- Cậu...
- Gọi tớ là Sê In được rồi.
- Sê In... à? - Lại là cía cảm giác này, quen, rất quen. Nó cố gắng lục lọi cái kí ức hầu như đã rỗng không của mình. A! Nó nhớ ra rồi!
- Sao thế, nhớ ra gì rồi à? - Nhìn thấy thái độ của nó, Sê In mừng rỡ hỏi.
- Cậu là nhân vật trong truyện hiệp sĩ bóng đêm đúng không? - Lần trước nó nghe tháy mấy cậu bé ở bệnh vuện nhắc đến.
- Hả? - Sê In ớ người ra, sau đó cậu thở dài nói - Vậy cứ nghĩ thế đi,
- Không đúng à?
- Cái tên đó cậu đặt cho tôi mà.
- Xin lỗi, nhưng bây giờ tôi chẳng nhớ được gì cả. - Nó nói với vẻ hối lỗi.
- Không sao, cứ từ từ mà nhớ.
Ngày hôm đó, nó được đưa lên một chuyến tàu tới thành phố X. Nơi đây gọi là thành phố nhưng trông vẫn còn rậm rạp là rừng cây. Ở những chỗ trũng tạo nên những hồ nhỏ hoặc đâu đó vẫn còn nghe thấy tiếng róc rách của suối. Nó thắc mắc:
- Chúng ta đến đây làm gì?
- Cứ đi theo tớ rồi sẽ biết.
Tụi nó dừng chân tại một cánh đồng đầy hoa là hoa. Hoa dại với đủ những màu sắc sặc sỡ, những tia nắng lấp lánh chiếu xuống thảm cỏ được phủ hoa trông thật đẹp, tưởng như có thể ngả lưng xuống mà ngủ một giấc. Nơi này trông cũng... quen quen. Sê In nói:
- Nhớ không? Đây là nơi cậu đặt tên cho tôi.
- Đặt... tên?
- Sê In này, mình đây.
- Ủa? Sê In là ai thế?
- Ngốc thế! Cậu chứ ai.
- Lại nick name mới à, cậu lấy từ đâu thế?
- Trên truyện tranh đó, từ giờ tên cậu sẽ là tên của một vị hiệp sĩ!
- Được, nhưng cậu thay đổi nhiều nick name cho tớ quá. Lần cuối cùng đấy nhé.
...
Có tiếng nói vọng lại từ trên đầu nó làm nó hơi đơ người một chút. Sê in vẫn kể tiếp:

- Và là nơi... chúng ta gặp nhau.
- Đứng lại, con nhóc kia, dám chôm mứt dâu của ông đây à? - Lam vừa quát vừa đuổi theo nó.
- Lêu lêu! Ai bảo cậu làm cho Phương Song khóc. - Nó lè lưỡi rồi cong giò lên mà chạy.
- Nhật Ánh! Bắt nó lại! - Lam hét.
Nhật Anh lúc đó cũng tầm khoảng năm tuổi từ gốc cây nhảy ra nhưng bắt hụt. Nó ngoặt vào chỗ bụi rậm rồi trốn tạm vào đó, nhưng...
- Ai da, làm cái gì thế hả? - Một cậu nhóc khác, hình như đang ngủ trong bụi rậm thì bị nó phá đám.
Nó đẩy cậu nhóc ra rồi dứ dứ nắm đấm:
- Suỵt! cậu mà nói lộ ra là chết với tôi đấy.
Đúng lúc đó thì Lam chạy tới:
- Này, thằng nhóc, có thấy con bé láo toét nào vừa chạy qua đây không? - Hắn nói thừa hai chữ láo toét.
Sê In không nói gì, chỉ tay về con đường phía trước. Chỉ chờ có thế, Lam cắm đầu cắm cổ chạy đi luôn. Theo sau Lam là Nhật Anh, cậu có thông minh hơn chút. Cậu ngờ vực nhìn đám lá cây đằng sau lưng Sê In. Sê In đứng một đống như bù nhìn thờ ơ nhìn lại. Nó toát hết mồ hôi hột, cái tên này đúng là dai như đỉa. Chừng khoảng một phút cả hai nhìn nhau nhứ muốn nổ mắt, Nhật Anh mới chịu đi. Nó thở phào rồi chui ra khỏi bụi cây:
- Cảm ơn nhé, nhờ cậu mà tôi trốn thoát.
- ...
- Này, cho cậu mứt dâu coi như trả ơn.
- ...
Chẳng cần đợi Sê In nói đồng ý hay không, nó nhét nguyên cả một đống mứt dâu vào miệng cậu khiến cậu không kịp trở tay.
- Cậu tên gì, ở đâu?
- ... (Đang nghẹn).
- Oái! Muộn mất rồi, tôi phải đi đây. Tôi bắt đầu thích cậu rồi đấy, ngày mai giờ này, chúng ta gặp nhau tại đây nhé. - Nó vẫy tay rồi chạy biến.
... Không cho người khác kịp nói, nói hết ra suy nghĩ của mình rồi lại chạy biến mà chẳng cần biết người ta có đồng ý hay không.
Có lẽ tất cả mọi người đã quên việc mình gặp nhau như thế nào (Từ hồi ba tuổi mà lị), nhưng cậu vẫn nhớ, và cậu coi đó là món quà của riêng mình.
- Vậy hả? - Nó hỏi lại.
- Thôi, hôm nay chúng ta dừng lại ở đậy, mai tiếp tục. - Sê In đứng dậy, nhưng rồi cậu chợt khuỵu xuống, mồ hôi chảy ròng ròng, cơn đau lại tiếp tục tái phát.
- Sê In, cậu làm sao thế?
- Không sao. - Sê In nói rồi gắng sức gượng dậy.
Nó nhìn quanh quất môt hồi xem có ai để xin giúp đỡ không thì từ đằng xa, ở phía cái hồ có sáu người đàn ông đang cười nói vui vẻ. Một trong sô những người đàn ông đó chuẩn bị ngoảnh mặt lại về phía nó đứng. Nó vội lên tiếng để tìm sự giúp đỡ thì bị Sê In kéo lại nằm sấp xuống:
- Bây giờ... chưa thể gặp họ được.
- Tại... sao? Họ không tốt à?
- Không phải... mà bây giờ... chưa được phép... - Sê In nói rồi ngất đi.
- Này, Sê In, Sê In...

- Ê, - Chú Sáu nói với bộ mặt ngờ vực - Hình như tôi vừa nhìn thấy con Trà với thằng Đông ở đằng kia.
- Làm sao có chuyện đó được, con Trà nó đang ở thành phố, thằng Đông cũng đi theo chị nuôi nó tìm việc làm rồi. Tuẩn nào chú trả liên lạc với nó. - Chú Hai gạt phắt đi.
- Nhưng tôi... - Chú Sáu cãi.
- Thôi nào, chắc lần trước chú bị vợ bỏ nên buồn quá đâm sinh ra ảo giác rồi.
- Chú có phải động chạm tới nỗi đau của tôi mãi như thế không hả?
- Thôi, hạ hỏa đi, hôm nay anh hem ta còn phải câu cá cho bữa tối nữa cơ mà.
- Hừ. - Chú Sáu hừ mũi rồi cũng đi theo nhóm, có thể đó chỉ là ảo giác...

- A, em về rồi à? Chị để phần cơm cho em đấy. - Chị chủ nhà niềm nở.
Nó không nói gì, với lấy một cái bánh mì ăn tạm. Trong đầu nó lúc này toàn là hình ảnh về Sê In hồi nãy. Lạ một chỗ là cậu ta ngất đi một hồi rồi lại khỏe khoắn như thường, cứ như là cái chuyện cậu ta ngất đi là do nó tưởng tượng vậy, bảo đi khám thì lại không chịu. Trên đời này có bệnh gì kì quái như vậy à?
Mải suy nghĩ giờ mới thấy chị chủ nhà đang "chăm chỉ" xem bộ phim tình cảm của Hàn, đang đến cảnh nhân vật nữa chính và nhân vật nam chính đụng mặt nhau. Nhân vật nam chính thì hiền dịu và ấm áp, nhân vật nữ chính lại thuộc tính cách hướng ngoại, năng động. Mà sao cái cảnh này... quen quen thế nhỉ?

Tại nhà của Khả Vi.
- Đông, hôm nay cậu lại phát bệnh đúng không? - Khả Vi lạnh lùng nói.
- Đâu có. - Sê In cười yếu ớt.
- Cậu đừng coi tôi là con ngốc, nhìn người cậu xem, đầm đìa mồ hôi! Cậu qua mặt ai thì được, nhưng đừng hòng qua mặt tôi.
- Chị...
- Chị không trách em về việc giúp cô bé đó. - Khả Vi thở dài - Nhưng con bệnh của em thì sao? Em cần nằm trên giường nghỉ ngơi!
- Chị, việc em nằm trên giường bệnh với việc đi ra ngoài thì đâu khác gì nhau, đúng không? Nó có thể phát tác bất cứ lúc nào, và một ngày nào đó sẽ...
- Đừng nói nữa! - Khả Vi bịt tai hét, nước mắt lăn dài trên gò má - Chị xin em, đừng nhắc đến từ đó được không? Em không thể chết được đâu. Chị đã nhờ một người quen điều tra rồi, chúng ta sẽ bắt được bà ta và bắt bà ta chế tạo thuốc...
...
- Chị chỉ có mỗi em là người thân. Chị không quên vào cái đêm mười hai năm trước mẹ đã cưu mang mình như thế nào. Em chết thì chị sống với ai đây? Ăn nói thế nào với mẹ đây? Vì vậy, coi như chị cầu xin em đấy, Đông?
- Là tiền...
- Hả?
- Tuy ở bên nước ngoài chị kiếm được nhiều tiền, thì tiền chữa bệnh cho em cũng nhiều chẳng kém. Chữa như vậy chỉ phí công thôi, chi bằng chị hãy mặc kệ em và...
Chát!
Bàn tay của Khả Vi run run, nước mắt long lên, tức giận nói:
- Cậu cứ nói như vậy một lần nữa xem. Nếu cậu chết, tôi thề sẽ đi theo cậu sang thế giới bên kia, ám cậu mãi-mãi!
Nói xong, cô bỏ đi, để lại Sê In ngồi khuỵu trước cánh cửa phòng, khóe môi rớm máu, cậu khép nhẹ hàng mi, trông chả khác nào một thiên thần gãy cánh...

Tại nhà của Nhật Anh.
- Chậc, mày đúng là, nói dối cho lắm vào, bây giờ đến đưa con bé vè nhà thật của nó cũng chả được nữa, lại gửi nó ở cái nơi xa xôi nào rồi? - Cô Kim mắng.
- Dì... cháu xin dì đấy. Xa xôi gì đâu, cách nhau có mấy cây số thôi mà...
- Mấy cây cái nỗi gì. Dì nói thật nhé, cứ thế này thì chẳng mấy chốc mà mày mất con bé. Chiều nay dì vừa thấy cái thằng Lam bạn mày đang lựa đồ ở shop hàng hiệu đấy.
-Thế nó không được mua đồ thì ở trần à?
- Ơ hay, mày không biết mai mọi người sẽ cùng nhau đi thăm con Trà à? Nó đi mua để cưa gái còn gì nữa. Mọi hôm mày thông minh lắm cơ mà?
- Cô ấy đang bệnh mà... - Nhật Anh rên rỉ.
- Tùy mày thôi, nhưng cứ liệu đấy.

Sáng.
- Lam, cậu đang đi thăm người ốm hay là tham dự buổi trình diễn thời trang đấy? - Khả Vi tròn mắt.
Lam bĩu môi:
- Bà chị đúng là chẳng có hiểu biết gì cả, phải mặc thế này mới oách.
Dì Kim huých nhẹ vào người Nhật Anh. Lúc này cậu đang nghệt mặt ra, dì nói đúng.
Chị chủ nhà ngạc nhiên khi thấy một đống người kéo đàn kéo đống tới nhà mình như đang tham dự hội nghị quốc gia. Còn người được thăm thì cứ ngơ ngác nhìn hết người này sang người nọ. Nó chỉ vào Tiểu Ly:
- Cậu này... trông quen lắm.
- Thật à? Ôi, Thanh Trà, cuối cùng cậu cũng bắt đầu nhớ lại được rồi à? - Tiểu Ly xúc động.
- Thế cô có thấy tôi quen quen không?- Lam xông ra chỗ nó.
- Không.
- Ơ hay. - Lam càu nhàu nhìn về phía Sê In - Cậu làm ăn thế napf mà đến cả tôi cô ta cũng không nhớ ra thế.
- Nói dễ nghe nhỉ. - Khả Vi trợn mắt - Tôi cho cậu một tuần xem cậu có làm được thế không nhé?
- Xì, đúng là bà chị dữ dằn. - Lam làu bàu, sau đó quay sang nói với nó - Lần sau nhất định phải nhớ ra tôi đầu tiên đấy.

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Quán Cafe Hoàng Tử
Đọc full Quán Cafe Hoàng Tử tại yeugiaitri.mobi
Xem Quán Cafe Hoàng Tử
Cập nhật Quán Cafe Hoàng Tử