- Tất nhiên là tìm ra mấy cái gì gì đó và...
- Anh bắt đầu hiểu ra rồi đấy, giờ chúng ta bắt tay vào việc đi, thời gian không còn nhiều nữa. Tôi tìm ở đây, Ly tìm ở phòng B, anh tìm ở phòng C rõ chưa?
- Từ lúc nào mà cô thành ra người chỉ huy thế này? - Lam lẩm bẩm nhưng vẫn lật đật đi làm theo lời nó.
Con lại mình nó, trong phòng A, cả một rừng thuốc với đủ các loại màu nối đuôi nhau xếp hàng làm nó muốn hoa cả mắt. Nhật Anh, đợi tôi nhé.
Tại phòng điều tra-thẩm vấn.
- Vào khoảng lúc tờ mờ sáng anh đã đi đâu? - Ông Minh nghiêm nghị hỏi. Trước mặt ông là Nam-một nhân viên chuyển phát nhanh, anh ta trông khá hiền lành với cặp kính cận.
- Tôi trở lại công ty, các ông biết mà, chưa đầy vài phút sau là tôi bị bắt rồi, không đủ thời gian hành động. Còn việc tôi vào nhà là vì cửa để mở, trong nhà hình như không có ai nên tôi chỉ thử vào xem có chuyện gì không thôi.
- Ừm... - Ông Minh có vẻ như đang cân nhắc, cuối cùng ông đứng dậy nói - Thôi được, anh có thể về.
Nam gật đầu, bóng anh lạnh lùng bước đi. Ra khỏi cổng, anh thở phào rút cái cặp kính mắt tròn ra. Thay cho bộ mặt hiền lành giờ là một khuôn mặt đẹp, nhưng lạnh lùng, tất cả chỉ vì đôi mắt, nó thật sắc sảo. Sê In bật cười rồi từ đằng sau một cái cây đi ra, cậu ném cho Nam một cái kính khác:
- Em phục anh rồi đấy, với bộ dạng lúc nãy thì khó ai mà có thể biết được anh ngày xưa lại là một thằng chuyên bắt nạt em mình.
- Em gì chứ. - Nam làu bàu rồi gõ đầu Sê In một cái - Nếu không phải là vì cậu giúp tôi thì tôi đã cho cậu một trận rồi. Cái công ty chết tiệt đó đã cảnh cáo tôi lần cuối: nếu như anh mà trốn việc lần nữa thì chúng tôi sẽ... - Nam nhái giọng eo ** bằng một sự bực tức.
- Thôi được rồi, em thấy anh nên đổi tên là Bắc thay vì Nam đấy, ai chẳng biết bệnh của mẹ anh. - Sê In vỗ vai Nam.
- Ờ, anh không biết chú mày là Đông hay Tây nhưng mà... - Nam nheo mắt - chú mày biết thừa căn nhà đó không phải là căn nhả bình thường, đúng không?
- Vậy... anh nghi ngờ em?
- Không, anh tin chú mày chứ. - Nam liếc mắt sang Sê In - Dù chú mày làm gì, nhưng mà còn...
- Chị ấy khỏe. - Sê In mập mờ nói - Sao anh không gặp chị ấy mà hỏi?
- Thôi... Anh có việc, mày cũng đi đi.
- Chậc. - Sê In lắc đầu rồi cũng bỏ đi.
Mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt nó. Không phải chỗ này, chỗ kia cũng không phải, mau lên, nó đã tìm được gần nửa tiếng rồi. Và... tay nó chợt đụng phải một thứ...
- Á á á á!!!!!!!!!!!
Tiếng hét kinh thiên động địa của nó vang khắp cả căn nhà cũ kĩ, làm cho mấy ô cửa sổ kính suýt bể. Tiểu Ly là người hứng chịu cái âm thanh khủng khiếp này rõ nhất, hình ảnh đầu tiên trong đầu cô nàng là âm hồn của Huệ Lan đã trở về, nhưng vì tình bạn, cô vẫn chạy thục mạng sang chỗ nó. Kể cả Lam, người ở tận phòng C cũng suýt thủng màng nhĩ, đầu óc hắn thực tế hơn Tiểu Ly, hắn cho rằng có một tên mọi rợ nào đó từ góc phòng chui ra và ám sát nó.
- Sao rồi? Thanh Trà?
Nhìn từ sau lưng chỉ thấy đôi vai nó run lên bần bận, hai tay quệt nước mắt, Lam đến phát hoảng, vội chạy vù tới trước mặt nó:
- Cô...
- Hu hu hu, Lam ơi, tìm thấy rồi, tìm thấy ba cái bình rồi.
Lam suýt lăn đùng ra sàn nhà vì bị bệnh... đột quị. Con nhỏ đó có cần phải biểu lộ cảm xúc một cách thái quá như thế không? Hắn vừa day day thái dương vừa quát:
- Đủ rồi! Cô là quái vật à? Có chuyện vui phải cười, chuyện buồn thì mới khóc chứ, đằng này cứ bù lu bù loa lên làm tôi tưởng...
- Tại tôi xúc động quá. - Nó quệt nước mắt, tay nắm chặt ba cái bình - Bây giờ chúng ta bắt đầu thôi.
Giờ mới là lúc trạng thái thần kinh của mọi người lên đến đỉnh điểm. Cả Lam và Tiểu Ly căng mắt nhìn theo từng cử động của nó, con Nhật Ly cũng nằm im thin thít. Còn nó ấy à, đỡ hơn mọi người một chút, nó không biểu lộ trạng thái căng thẳng, nhưng mồ hôi vã ra như tắm. Nó trích từng giọt stralikan nhỏ xíu vô bình stralika. Có phản ứng, hai loại thuốc chuyển thành màu nâu đặc sền sệt. Nhưng phản ứng hóa học thôi chưa đủ, còn phải thử nghiệm nữa. Nghĩ tới đó, nó rút phập một trong những cái kim tiêm ra, trích thêm mấy giọt stralika vô rồi chuẩn bị thọc vào cánh tay mình...
- Chờ đã! - Lam hét rồi đẩy nó qua một bên, cả hai thở hồng hộc. Nó nhăn nhó nói:
- Đây không phải lúc để anh lên cơn thần kinh đâu.
- Có cô mới là đồ thần kinh ấy, có phải cô mắc bệnh dồ dại của Huệ Lan không? Cô nghĩ stralika là cái gì? Là vác-xin phòng chống bệnh à?
- Im đi! - nó gắt - tôi đang thử, phải thử mới biết chứ!
- Nếu vậy thì để tôi. - Lam kiên quyết giật lại cái kim tiêm - Cô với Tiểu Ly yếu lắm, tôi là đàn ông nên khỏe hơn, để tôi làm.
- Này này dừng lại mau... - Nó định ngăn lại thì chợt có một giọng nói xen ngang:
- Để Ly làm cho!
Nó với cả Lam trố mắt nhìn nhau, cả hai còn chưa phân thắng bại thì thôi nói gì đến Tiểu Ly. Nó chau mày nói:
- Này, đây không phải việc của...
Và đây là lần thứ hai nó bị ngắt lời. Tiểu Ly lao đến, cô dùng hết sức giật lấy kim tiêm trong tay Lam, nó hét lên định giằng lại nhưng Tiểu Ly đã kịp cầm kim tiêm dí sát xuống cánh tay mình:
- Thanh Trà... nếu cậu và Lam không lùi lại, tớ sẽ tiêm thật đấy.
Nó từ từ lùi lại, mắt cảnh giác nhìn Tiểu Ly, giọng khẩn khoản:
- Được, tớ lùi lại đây, giờ cậu trả lại cho tớ được không?
Tiểu Ly cụp mắt xuống:
- Xin lỗi, Thanh Trà, nhưng tớ... buộc phải thất hứa thôi.
Mọi chuyện sau đó xảy ra như thế nào nó không muốn nhìn nữa, Tiểu Ly ngã vật xuống sàn, hai mắt nhắm nghiền lại, ống kim tiêm theo đà rơi xuống. Nó không để ý đến cái gì khác nữa, trong mắt nó... chỉ còn lại Tiểu Ly...
- Tiểu Ly... - Nó khóc rưng rức, giờ không phải lúc nó khóc, nó lao tới thộp lấy cái bình stralikan, chút từng nọc độc của nhện cái vào cơ thể cô bạn thân:
- Tỉnh dậy đi... làm ơn...
Nửa giờ đã trôi qua mà nó cứ ngỡ như là đã ba mươi năm rồi. Tiểu Ly... vẫn chưa có dấu hiệu... tỉnh lại. Bầu không khí nặng nề bao trùm cả căn phòng. Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh. Nó phải nghĩ về một chuyện gì khác, nó thề là Sê In chưa bao giờ nói với nó về một chất độc nào đó mang tên clozania cả.
Tiếng chuông điện thoại trong túi áo Lam làm hắn giật mình.... Không, tiếng chuông này dùng chỉ để khi... khi mà...
- A... lô?
-...
Cộp!
Sau khi tiếng báo của đầu giây bên kia kết thúc, không có tiếng Lam đáp lại, mà chỉ có tiếng điện thoại... rơi xuống sàn... Đồng tử của Lam co lại, hắn chầm chậm ngước đầu lên nói với nó:
- Thanh Trà à... nhịp tim của Nhật Anh đang có dấu hiệu ngưng lại... nếu như... nếu như không cứu kịp,.. trong vòng một giờ nữa... cậu ta sẽ... sẽ...
Thế này thì chẳng khác gì việc nó bị thụi cho một quả đấm cả. Sê In... liệu có đúng như lời cậu nói không? Liệu tớ có thể...
- Trong trường hợp nguy cấp... - Cao Sơn nhắm nghiền mắt lại - Phải đặt mạng sống của mình vào hai lựa chọn, một là không, hai là có. Nhưng một khi đã theo ta, thì dù có một cơ hội cũng phải nắm lấy. Đừng bao giờ nói với ta rằng mi đã hối hận!
Thật nực cười khi nó lại nghĩ về con người này, nhưng đây là sự thật. Nó có cơ hội, và nó phải chọn! Nắm lấy bình stralika trong tay, nó hét:
- Lam, ở lại trông Tiểu Ly cho tôi! Mượn tạm cái xe của cậu một lát.
Phải, tôi sẽ làm theo điều cậu nói, Sê In ạ, bởi vì tôi tin cậu, bởi vì tôi tin vào cơ hội của tôi...
Tại phòng cấp cứu.
_ Khỉ thật. - Nó theo dõi điện tim đồ của Nhật Anh. Bất thường, đúng như Lam nói, tại sao không có gì xảy ra thế này? Nếu như... nếu như Nhật Anh xảy ra chuyện gì... thì Tiểu Ly... Tiểu Ly sẽ...
- Bác sĩ! - Nó nhìn điện tim đồ và hét lên.
Lập tức một đội ngũ y tá và bác sĩ bước vào. Nó không phải là ngu đến mức mà không biết chuyện gì đang xảy ra. Nó cần một thứ... một thứ cho lời thề của mình...
Không phải chỉ có nó có tâm trạng hỗn loạn như bây giờ, nó không biết rằng... ngoài cửa còn có một nười khác...
Cô Kim đang dựa vào bức tường và dần trượt xuống, thật quá sốc khi biết được tin này. Nhật Anh... nó là một thằng cháu cà chớn... nhưng đó là đứa cháu mà cô quí nhất. Dùng chút sức lực cuối cùng để rút chiếc điện thoại ra... giọng cô thật khẽ:
- Nhật Long... có lẽ cháu cần biết tin này...
Đây rồi... con dao gọt hoa quả mà cô Kim để lại trên bàn. Nếu như Nhật Anh và Tiểu Ly có mệnh hệ gì... một mạng nữa sẽ đi theo họ... sang thế giới bên kia...
Tít... tít... tít...
Thế là...
Hết.
Tạm biệt cô Kim, chú Tuấn, Quỳnh Hoa, Lam, Minh Nhật... và cả... Sê In nữa. Xin lỗi mọi người... vì tôi đã cướp đi Nhật Anh và Tiểu Ly, đặc biệt là Minh nhật, tôi vô cùng xin lỗi. Và... tôi sẽ lấy mạng mình để được mọi người tha thứ...
Tay cầm con dao gọt hoa quả, nó dùng hết sức đâm mạnh vào ngực trái của mình...
Vĩnh biệt tất cả...
- Hự! - Nó cố kéo mạnh tay mình một lần nữa, không lẽ tay nó mất hết sức đến nỗi cầm một con dao cũng không được? nó mở to cả hai mắt ra... có một người...đang nắm lấy tay của nó...
- Cô Kim?
- Đừng làm như vậy, Trà à. - Cô Kim quệt nước mắt - Cô biết cháu cảm thấy tội lỗi, nhưng dừng làm một việc vô ích như vậy. Thay vào đó... hãy dốc hết sức mà cứu Nhật Anh...
- Nhưng cậu ấy... cậu ấy đã. - Nó hét lên giữa hai hàng nước mắt và quay ngoắt lại điện tim đồ như muốn cho cô Kim thấy - Cô hãy...
Nhưng rồi người nó đơ ngay tại chỗ, điện tim đồ đang báo cho nó việc tim của Nhật Anh đang đập trở lại. Cô Kim cười giữa hai hàng nước mắt:
- Thấy không? Chỉ là nó mệt quá nên tạm nghỉ trước khi khởi động thôi.
Nó từng bước tiến lại nơi Nhật Anh đang nằm, đây không phải là mơ, cậu đã đúng, Sê In à...
- Trà... tôi... tôi...
Nó mừng rỡ cười, có lẽ đây là nụ cười hiếm hoi nhất trong đời nó kể từ... mấy ngày qua. Đôi mắt nó long lanh là nước nhìn cậu bạn yếu ớt đang thều thào trên giường bệnh. Công sức mấy ngày qua... không phải là vô ích. Và không biết là vì xúc động hay là kích động nữa, nó ôm trầm lấy Nhật Anh còn đang thoi thóp (làm quá lên một chút, mà có khi là thế thật ^^).
- Nà...y, tôi, Trà, là...m, ơ...n... - Tuy rằng việc này rất là đáng mừng, nhưng trong trường hợp này có vẻ không thích hợp cho lắm.
- Có chuyện gì à? - Nó cầm cổ áo Nhật Anh để mà giật, mà lắc khiến cho đầu cậu bạn quay như chong chóng.
- Tôi-ngạt-thở! - Có lẽ phải khó khăn lắm Nhật Anh mới nói thành tiếng rõ ràng như vậy được, bởi vì ngay sau đó, cậu lại ngã lăn ra bất tỉnh ngay lập tức.
- Bác sĩ! Bác sĩ! - Nó rống lên và ngay lập tức một đội ngũ áo trắng bước vào. Trưởng khoa săm soi thật kĩ Nhật Anh như thể đang tìm kiếm vi rút trên cơ thể cậu, sau đó quay ra nhìn nó, mà có vẻ là giống lườm hơn:
- Kiệt sức! Cũng phải thôi, vừa mới tỉnh lại mà đã...
Hiển nhiên là ngay sau đó nó bị đá vẳng ra khỏi phòng bệnh, tay ôm đầu, miệng thì la oai oái. Dù sao chính nó cũng là người chế tạo thuốc mà, phải để nó hưởng thụ thành công một chút chứ. À không, lần này nó cũng phải cảm ơn Sê In nữa ^^, cậu bạn chắc chắn phải được thưởng một huân chương hạng nhất về việc này. Bước đầu thành công, vậy là ổn, nó dường như đã được tiếp thêm dũng khí. Chắc Tiểu Ly cũng tỉnh rồi, vậy mà tên Lam không có thông báo cái khỉ gì hết. Xém nữa là nó đã làm điều dại dột rồi, về là biết mặt với nó!
- Tiểu Ly! - Vừa bước vào cửa là nó đã nôn nóng gọi cô bạn - Ơi? Tiểu Ly, có đó không?
Gọi mãi, gọi mãi mà không thấy ai trả lời, mặt nó bắt đầu hơi tái đi, chân nó như bị chôn trước cửa, không thể nào, cảnh sát vẫn còn đứng đầy ngoài kia... Nó lại gọi, nhưng giọng nói có vẻ sợ sệt và hoang mang hơn:
- Tiểu Ly... mình đem Minh Nhật đến nè... cậu ấy mang nhiều thứ cho cậu lắm. Có gấu bông nè... bánh kẹo nè... và cả... cả kem nữa...
Tưởng như giọng nói của nó sắp tắt thật rồi, thì bỗng... từ một góc tối... Tiểu Ly lao ra... Hiển nhiên, cô nàng không thể chịu nổi một khi từ "kem" đã được thốt ra từ miệng ai đó.
- Đâu? Minh Nhật đâu? Bánh kẹo, thú bông, và cả... kem????? - Tiểu Ly ngó Đông ngó Tây, rồi lại ngó lên ngó xuống mà không nhận ra rằng... mình đã bị lừa!
Nó không chú ý đến Tiểu Ly mấy, đương nhiên là tiểu Ly không đời nào lại làm ba cái trò nhí nhố này rồi, và nó lạnh lùng nhìn kẻ đầu sỏ đang hấp tấp chạy phía sau, miệng la lên trách mắng Tiểu Ly:
- Cái cô điên điên khùng khùng này, suýt nữa thì kế hoạch của chúng ta đã thành công rồi!
Nói xong, Lam quay đầu lại về phía nó, không những hắn ta không có vẻ gì là hối lỗi, mà còn có thái độ trách móc:
- Cả cô nữa... chỉ vì cô mà tôi...
- Chỉ vì ấy hả? - Nụ cười của nó thiệt là kinh dị - ANH có biết rằng chỉ vì anh mà suýt nữa chúng ta mất oang uổng một mạng người không?
- Mạng cái đầu cô ấy!!!! - Tiếng hét của Lam cũng chẳng vừa - Giở điện thoại coi và xem cô đã có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ rồi????????
Nó rút điện thoại ra, đúng như lời Lam nói, trăm cuộc chứ chẳng chơi. Hắn nhè đúng lúc tay nó đang lăm lăm con dao gọt hoa quả mà gọi. Nó húng hắng ho:
- Ờ thì... bây giờ thời gian cũng không còn nhiều nữa. Chúng ta phải mau mau chế thuốc cho Nhật Anh kẻo không kịp nữa.
Và nó đang nói nghiêm túc thật sự, mặt trăng đã thay thế cho mặt trời, cái thứ ánh sáng bàng bạc lạnh lùng của mặt trăng làm nó có linh cảm không tốt cho lắm. Nó bỏ vào nhà, để lại Lam vẫn còn đang tức giận đùng đùng:
- Này, cô ăn nói thế mà được hả? có biết tôi đã lo đến thế nào không? Cứ tưởng cô lái xe và bị đâm vô cột điện rồi chứ! Này...
Hừ, cái tên Lam này coi thường nó hơi bị quá đáng rồi, trình độ của nó mà lái xe đâm vào cột điện sao?? Nếu hắn nghĩ là người của Devil đến bắt nó thì nghe còn hợp lí hơn. Cứ đợi đấy, nhất định có một ngày nó sẽ tông vào một thứ, nhưng không phải là cột điện mà là một bức tường bê tông, để cho con xe yêu quí của hắn tàn đời luôn!
- Này Lam, sang phòng E tìm cuốn sách về những loài thực vật hiếm nhất xem. Tôi có nhờ ba anh mua giùm, nhưng mà mấy gã cảnh sát xếp chả ra thể thống gì cả, họ làm tôi phát...
- Đủ rồi nhá!!!!! - Lam thở hồng hộc sau khi ném về phía nó cuốn sách về những loại dược thảo - Sao cô nhàn nhã như vậy mà bọn tôi cứ phải mệt hết hơi thế hả? Cô bạn Tiểu Ly của cô còn đang tíu tít trò chuyện với lão Minh Nhật kia kìa.
- Tiểu Ly là con gái, và bạn của anh đang trong tình trạng nguy cấp, còn tôi ấy hả, tôi là người chế tạo thuốc, Lam à. - Nó dửng dưng nói - Và phiền anh ìm thêm ở phòng G,H, E nữa, tôi còn cuốn sách về tác dụng của phấn hoa, và...
- Thôi! Thôi! Thôi! - Lam ôm đầu nói, hắn lại cắt ngang lời nói của nó một lần nữa.
- Thế à? - Nó nhướng mày hỏi - Thế có cần tôi giao thêm...
- Tôi đi, tôi đi... được chưa? - Lam vội vội vàng vàng làm theo lời nó trước khi nó kịp tống thêm cho hắn mấy căn phòng toàn sách là sách nữa. Đành rằng hắn rất muốn vênh mặt lên với nó như hồi nó còn chân ướt chân ráo bước vào prince nhưng mà... nó nói đúng.
Còn về lí do của việc nó trở nên hăng hái như vậy vì sau vụ việc lần trước nó đã rút ra một kết luận: tự tin, bình tĩnh. Nó như nhìn thấy cái viễn cảnh tươi sáng đang diễn ra trước mắt. Đành rằng tiến độ này có vẻ chậm nhưng mà vào thời điểm này nó không thể tin một ai hết. Đã có lúc nnó thoáng nghĩ tới việc nhờ cô Kim, chú Tuấn, hay Minh Nhật nhưng không thể. Minh Nhật còn khùng khùng hơn cả Tiểu Ly nữa, còn cô Kim và chú Tuấn... họ còn công việc. Đành rằng Nhật Anh cũng kiếm được bội tiền từ Prince nhưng chẳng mấy chốc số tiền ấy cũng sẽ hết, không thể ăn bám mãi từ phái Lam được. Trong trường hợp khẩn cấp thì có thể nó sẽ nhờ đến "bà ấy", nhưng không phải là lúc này.
Mười hai giờ đêm.
Có lẽ lúc này nó đang trở nên hoang mang thật sự. Bóng tối đang lấp đầy sự sợ hãi trong người nó. Dù có tra thêm bao nhiêu sách vở nó cũng không tìm thấy cái thứ chất gì gọi là clozanie hay con rắn liên quan tới nó cả. Nó chỉ mong việc khử được hết stralika thì sẽ kéo được thêm sự sống cho Nhật Anh. Lam và Tiểu Ly bắt đầu kiệt quệ rồi, họ cần nghỉ ngơi. Nhưng...
Lại là cái thứ tiếng này, nó phát ra từ túi áo Lam. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng nó, nó căng mắt nhìn Lam đang uể oải lấy chiếc di động ra, hắn liếc nhìn nó một cái rồi nghe điện thoại:
- Sao nữa? Lại có chuyện gì à?
-...
- Ờ... tôi biết rồi...
Nó để ý ngay đến cử động của Lam sau đó, bàn tay hắn buông thõng xuống, chẳng buồn để ý xem đầu dây bên kia đã cụp máy chưa.
- Sao rồi, Lam? - Nó cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.
- Mọi chuyện... đều ổn. - Lam cố cười, nhưng nụ cười của hắn trông thật méo xệch và khó coi.
- Nói tôi coi xem có chuyện gì đi. - Nó bâng quơ hỏi, nhưng thực ra, nó có cảm giác tim mình đang dần vỡ vụn.
- Thật sự... không có chuyện gì cả... cô cứ tiếp tục đi...
- Lam. - Đây là lần đầu tiên nó nói giọng nhẹ nhàng với Lam mà không phải là cái kiểu sửng cồ lên như mọi ngày, điều đó càng làm Lam khiếp hơn nữa. Hắn cúi gằm mặt xuống như đứa trẻ phạm lỗi:
- Tê liệt thần kinh... do clozania... sẽ... ngủ... mãi mãi...
Lam dừng lại đợi phản ứng của nó, phải nói là câu cú của hắn chả ra cái thể thống gì cả, nhưng chỉ cần bấy nhiêu thôi cũng đủ để nó hiểu. Tai nó ù đi, mắt nó nhìn vào khoảng không vô tận. Nó không khóc, đây là sự thật. Nó đã khóc quá nhiều, đủ để cho nước mắt nó cạn khô. Nước mắt không tuôn ra dưới hai hàng mi ra ngoài mà giờ đây nó lại chạy ngược vào trong tim. Đau, đau đến thế... chẳng thà nó cứ gào lên có khi còn nhẹ nhõm hơn. Nhưng nó kiệt sức rồi. Không nói, chẳng rằng, nó chỉ ngồi im. Nó không cho phép mình gục xuống bởi vì nhưu vậy thì nó cũng sẽ kéo theo bao nhiêu người vạ lấy. Tiểu Ly ỡm ờ:
- Vậy... tớ đi lấy cuốn từ điển cho cậu nhé.
Như hiểu ý của Tiểu Ly, Lam cũng gãi đầu nói:
- Tôi... cũng vậy.
Nó bất giác gật đầu như một cái máy mà không nhớ rằng mình chẳng sai họ lấy cái gì cả. Đầu gục trên bàn làm việc, nước mắt của nó một lần nữa lại tuôn ra, chảy dài trên gương mặt nó, lại thế nữa rồi. Chẳng pahir nó đã không thể khóc được nữa sao? Hồ có thể cạn, sông bị hạn hán, hay thậm chí là suối hay biển, nhưng... dường như... nước mắt là vô tận.
- Giờ thì em đã hiểu vì sao... - Tiểu Ly thở dài - Anh viện cớ sợ ma để cho cô ấy nghiên cứu một mình...
- Đúng là đồ vô dụng mà... hơi tí là khóc, mà trước mặt người khác thì không dám khóc. Báo hại mấy lần tôi phải viện cớ chui vào WC. - Lam bĩu môi nói- Để cái đầu ù ù mít đặc àm làm việc thì thành công thế quái nào được.
- Thế à? - Tiểu Ly dụi mắt và nói - Hình như cát bay vào mắt em rồi, để em ra đằng này một lát.
- Ừm... hình như tôi cũng vậy. - Lam quay mặt đi - Tôi muốn ra đằng này một lát.
Ba con người... ở ba nơi khác nhau đang khóc vì một người... Nhật Anh... cậu có nghe thấy không? Nếu nghe thấy... thì xin cậu hãy... xin cậu hãy...
- Lam! Lam! Cậu còn ở đấy không?
Đó là tiếng ai vậy nhỉ? Nó nhìn quanh quấy một hồ