XtGem Forum catalog
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau

Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau

Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau - Trang 16

Xuống Cuối Trang



Cánh cửa phòng khép lại rồi lại khẽ mở ra hờ hững. Từng bước chân nặng nề của chị như vẫn đang dẫm nát ruột gan tôi. Đau đớn quá. Nhìn theo bóng chị, lòng tôi thắt lại và xót xa đến cùng cực. Chẳng biết rồi những ngày tới đây sẽ thế nào, khi mọi chuyện giờ đây đã nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi và chị...
Đi thêm vài bước bỗng chị ngoái cổ lại, có lẽ chị còn day dứt điều gì đó. Ngập ngừng chị quay lại rồi đi về phía phòng tôi. Đẩy cửa bước vào nhìn tôi chị mím chặt môi cố gắng để không bật khóc. Giọng chị run rẩy:
- Anh ngủ đi cho đỡ mệt. Em xin lỗi...em về nhưng...hức...hức.
Chị bắt đầu lấc lên. Không thể chịu được tôi nhắm mắt lại rồi hít thật sâu cố gắng kìm lòng để không khóc theo chị. Sống mũi cay nồng còn cổ họng thì nghẹn đắng tôi nói:
- Vợ đi về đi, xong việc của chị Phượng thì lại lên.
Cố gắng không bật khóc chị lại nói tiếp:
- Em về nhưng em không yên tâm...hức...em sợ...hức...em sợ lắm chồng ơi...em để điện thoại của em lại đây. Về nhà em lo lắng em...gọi lên...hức...Anh nghe máy cho em đỡ sợ...Hức...Giờ anh ngủ đi, em đi về.
Mếu máo chị quay ra cửa cố giấu đi những giọt nước mắt đã đọng lại dưới cằm rồi chị bước đi vội vã. Tôi quay đi, không dám nhìn theo chị lần nữa, chỉ thấy cay đắng và hậm hực trong lòng. Bởi càng thương chị bao nhiêu thì tôi càng oán hận lão M bấy nhiêu. Tôi biết vì chuyện này mà chị mệt mỏi và buồn lắm. Đêm qua hai lần tỉnh giấc tôi đều nhìn thấy chị đang ngồi bên bàn học nhìn vô định ra cửa sổ, ánh mắt chị đờ đẫn và tuyệt vọng. Nhưng mỗi khi thấy tôi cựa quậy chị lại vội vàng đến bên giường để lau mồ hôi cho tôi. Lúc đó thương chị nhiều lắm, trong miên man và đau đớn vì những vết thương tôi chỉ ước giá như người đánh anh em tôi không phải là anh trai chị...giá như thế thì dẫu chị có phải vất vả dẫu chị có phải đêm hôm mệt nhọc vì tôi thì có lẽ chị cũng bớt cảm thấy cơ cực hơn. Bớt cảm thấy khổ tâm hơn. Tôi thương chị, tôi thương chị nhiều lắm, giờ đây vẫn biết anh trai chị đã phá bỏ tất cả những gì mà tôi và chị đã cùng nhau vun đắp nhưng trong thâm tâm, tôi luôn nghĩ sẽ vẫn ở bên chị mãi mãi. Dù có bất cứ chuyện gì tôi cũng sẽ ở bên chị và chở che cho chị.
Sáng nay những lời nói nặng nề của tôi có lẽ làm chị buồn lắm. Có lẽ chị nghĩ rằng giờ đây tôi không ở bên chị nữa và không đứng về phía chị nữa. Có lẽ chị nghĩ rằng người mà đã được chị hi sinh tất cả bấy lâu nay giờ đây cũng không còn cần chị nữa. Có lẽ những lời nói của tôi làm chị thất vọng và tủi thân lắm.
Giờ chị về rồi mà tôi không thể nào chợp mắt được. Quay bên nọ, lật bên kia, trằn trọc, trăn trở bởi tình yêu và thù hận cùng những suy nghĩ đối nghịch đang giằng xé nhau lẫn trong lòng. Thương chị, yêu chị, một nửa tôi muốn nói với bố mẹ chuyện của tôi và chị. Và như thế lão M...hắn sẽ chẳng làm sao. Một nửa có lẽ tôi không đủ bao dung để làm được mỗi khi nghĩ đến em trai tôi, nghĩ đến cảnh hắn vô tâm sút hòn đá xuống nơi em tôi đang vẫy vùng thì nỗi căm phẫn trong tôi lại dâng nên ngút ngàn và tôi muốn bố tôi sẽ không khoan nhượng với hắn. Nhưng...còn chị...còn chuyện của tôi và chị thì sao...Oan nghiệt quá.
Tiếng xe máy đỗ trước cửa phòng cắt ngang những trăn trở trong tôi. Bố mẹ tôi xuống, sáng nay vài người họ hàng ở quê lên thăm cu Th. Tranh thủ lúc có mọi người ở đó bố mẹ mượn xe ghé qua xem tình hình sức khỏe của tôi. Nhìn những vết thương trên cánh tay tôi đã ổn hơn cộng với việc sáng nay cu Th đã hồi tỉnh khiến khuôn mặt bố mẹ tôi bớt căng thẳng hơn hẳn. Ngồi cạnh tôi thi thoảng mẹ tôi thở dài than vãn, còn bố tôi vẫn im lặng như mọi khi. Đến khi sắp về bố mới động viên tôi và hỏi về lão M:
- Anh trai cái Phương sinh năm bao nhiều? – Bố tôi hỏi.
- 80 bố ạ.
- Tổ sư nhà nó. Hăm bốn, hăm năm tuổi rồi chứ có phải ít ỏi gì đâu. Quân khốn nạn, loại súc sinh...- Mẹ tôi nói xen vào.
- Thôi mẹ nó...- Bố tôi can rồi hỏi tiếp:
- Nó làm nghề gì?
- Hình như là xây dựng bố ạ.
- Ừm. Thế hôm qua khi ở trong đám hai anh em có xích mích gì với tụi thanh niên ở đó không?
- Không ạ.
- Ừm. Thôi được rồi.
- Thế anh định bao giờ thì về làm việc với công an dưới đó? – Mẹ tôi hỏi.
- Chờ cho xong việc chị gái nó đã. – Bố tôi thở dài.
- Nhỡ chúng nó chốn thì sao?
- Việc đấy mẹ nó không phải lo. Kiểu gì thì tôi cũng phải gom bằng hết tụi chúng nó rồi cho đi trại. chốn đi đâu, vào tù, ít nhất là 7 năm. – Bố tôi có vẻ bực tức.
- Thôi, giờ con nghỉ đi. Bố mẹ lên để các dì còn lấy xe về. Đang ngày mùa, cấy hái bận tối mắt tối mũi, chỉ vì cái lũ khốn nạn mà các dì mày phải bỏ bê việc đồng áng. Rõ khổ, chỉ vì cái lũ mất dậy mà bao nhiêu người phải khổ lây. – Mẹ tôi lại cằn nhằn.
- Thôi, con nghỉ đi. Cần gì thì gọi lên cho bố. Mà mẹ nó để điện thoại lại cho con nó dùng tạm đi. – Bố tôi tiếp lời.
- Thôi, sáng nay chị Phương để lại đây rồi. Mẹ không phải để lại đâu.
- Sáng nay mấy giờ con Phương về. Mà phòng nó đâu? – Mẹ tôi hỏi.
Ngập ngừng một lát tôi trả lời:
- Chị ấy vừa về thì bố mẹ đến.
- Ừ, khổ thân nó. Chắc nó cũng ngại với bố mẹ lắm. – Mẹ tôi nói.
- Vâng, bố ơi...chuyện thằng M...hay là...từ từ đã. Chị Phương...
- Thôi, con nghỉ đi. Chuyện nào đi chuyện đó. Lẽ ra ngay hôm nay nó đã bị triệu tập rồi. Nhưng bố mẹ để qua việc chị nó coi như bố mẹ đã nể con Phương lắm rồi.
Nói xong bố tôi lắc đầu hàm ý không thể bỏ qua cho lão M được. Thực tình lúc này tôi cũng chẳng biết nói gì. Vì việc xảy ra với cu Th hôm nay cũng có một phần lỗi của tôi. Chỉ thấy thương chị. Rồi đây khi xong việc chị Phượng, anh trai chị bị bắt chẳng biết rồi chuyện của tôi và chị sẽ thế nào. Có lẽ chị khổ tâm lắm. Nghĩ đến chị lại thấy xót xa.
- Thôi nghỉ đi, trưa dậy ăn cơm rồi uống thuốc nhé. Cơm mẹ cắm rồi đấy. Thức ăn mẹ để trên bàn kìa. Mà sáng sao ăn ít thế. Còn bao nhiêu cháo. Chắc Phương mua hả.
- Vâng. Sáng chị Phương mua, H không biết nó lại mua thêm.
- À, con H từ sáng đến giờ không thấy đâu. Chắc đi học hả.
- Vâng.
- Có gì bảo cái H nó giúp nhé. Thường ngày nó vẫn nấu cơm cùng 2 thằng chứ.
- Vâng.
- Ừ, thế thì yên tâm rồi. thôi nghỉ đi. Bố mẹ lên viện với thằng út đây. Có gì nhờ con H nó làm cho nhé.
- Dạ.
Gần 11h, mở mắt tôi thấy H đang thu dọn quần áo treo vào trong nhà. Quay ra thấy tôi mở mắt H nói:
- Anh đói chưa dậy ăn cơm.
- Ừ, quần áo đã khô đâu sao em cất vào làm gì?
- Trời sắp mưa to anh ạ.
Ngồi dậy tôi nhìn ra cửa sổ, phía đông cơn mưa đen kịt cả một vùng trời. Thi thoảng những vệt chớp loang lổ xé tan vùng mây đen mọng nước. Hôm nay chắc mưa to lắm bởi gần một tháng rồi trời chỉ biết nắng gắt mà chẳng có lấy nổi một giọt mưa. Mệt mỏi tôi với chiếc khăn định đi rửa mặt thì chị gọi lên hỏi tôi có ăn thêm được miếng cháo nào không và nhắc tôi uông thuốc, rồi nhắc tôi nhờ ai ở xóm cất quần áo hộ vì trời sắp mưa. Chị nói chiều nay đưa chị Phượng về nhà chồng xong chị sẽ lên luôn. Giọng chị vẫn buồn bã mệt mỏi và nặng trĩu những lo âu. Thương chị, từ ngày yêu tôi chị chưa có một phút giây thanh thản trọn vẹn. Thương chị vì quen tôi vì yêu tôi mà chị phải sớm quen với những nhọc nhằn, những lo toan. Thương chị vì chị cũng chỉ là con gái, chị cũng như người ta, mềm yếu và cần được che chở vậy mà...
“Đời một người con gái, ước mơ đã nhiều, Trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng Chỉ còn mối tình mang theo”.
Thương chị nhiều lắm.
Trong lúc tôi vào rửa mặt thì H về khóa cửa phòng. Ngoài trời gió vẫn thổi mỗi lúc một mạnh hơn, mây đen ùn ùn kéo đến làm tối sẩm cả một góc trời. Quang cảnh u ám chẳng khác những ngày đông rét mướt ảm đạm là mấy. Lắc cắc vài hạt mưa nhanh nhảu đã vội vã rơi xuống trước, chẳng lâu sau là tiếng bộp...bộp...bộp liên hồi của những hạt mưa đầu tiên sau bao ngày khô hạn rơi xuống làm không khí như dịu hẳn đi. Trên trời sấm vẫn rền vang. Những vệt chớp nhằng nhịt không ngừng đan khắp nền trời. Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn. Rồi rào...rào...ào một tiếng, mưa như trút nước làm trắng xóa cả một vùng trời. Bên kia phòng H vội vã chạy sang phòng tôi rồi chốt chặt cửa. Quay vào chưa vẹn bước H dừng lại ngập ngừng...quay lại tháo chốt cửa rồi để mặc cánh cửa mở ra hờ hững (có lẽ H ngại ngùng vì lúc này chỉ có tôi và em ở trong phòng), để mặc những hạt mưa đang xối xuống nền sân xi măng rồi lại bắn ngược trở lại làm ướt hết cả một khoảng đá hoa nơi cửa phòng.
- H, ra đóng cửa lại em.
- Vâng ạ.
H rụt rè ra chốt cửa rồi lại quay vào ngồi cạnh bàn học. Mưa càng lúc càng to hơn, thi thoảng lại có một tia chớp lóe lên sáng chói len lỏi vào tận góc phòng và kèm ngay sau đó là tiếng sét nổ đanh tai làm tôi giật mình còn H thì co rúm người lại vì sợ hãi.
- Chờ ngớt mưa thì ăn cơm anh T nhé. Em sợ sét lắm.
- Ừm, anh không đói mà cũng không muốn ăn lắm.
- Anh cố gắng ăn để còn uống thuốc. Anh đã đỡ đau chưa?
- Anh đỡ rồi.
- Chiều nay e đi học về anh đưa em lên thằm thằng Th nhé. Sáng nay em gọi điện về nhà nói chuyện anh bị ngã cho mẹ em nghe. Mẹ em nói em mới biết hôm qua...anh và Th bị người ta đánh.
- Ừm, chiều anh cũng muốn lên thăm nó một cái.
- Vâng.
Thấy tôi mệt mỏi nên H không hỏi gì nữa mà im lặng ngồi hí hoáy cắt móng tay móng chân. Bần thần tôi ngồi bó gối nhìn những giọt nước mưa nhạt nhòa lăn ngoài cửa sổ và nghĩ đến chị. Giờ này có lẽ đám cưới chị gái chị sắp xong rồi. Đám cưới vui vẻ, mọi người ai cũng ngập trong niềm hân hoan và hạnh phúc cùng bao lời chúc tụng. Nhưng chị...hôm nay, hôm nay chắc chị buồn lắm. Có lẽ chị lo lắng nhiều lắm. Trưa nay tỉnh dậy thấy hơn 10 cuộc gọi nhỡ của chị. Có lẽ chị nghĩ rằng tôi không muốn nghe điện của chị, chắc chị buồn và tủi thân lắm vì thế chị nhắn cho tôi rất nhiều. Chị nói chị không muốn về vì chị lo lắng cho tôi, chị sợ tôi ở một mình, chị sợ tôi buồn, chị sợ vì chuyện anh trai chị mà tôi và chị phải xa nhau. Chị nói giờ chị không muốn gặp bố mẹ chị bởi chị biết rằng gặp rồi bố mẹ chị lại đem chuyện của tôi và chị ra để gây áp lực nhằm cứu vãn cho anh trai chị. Chị nói mọi chuyện giờ đây tùy tôi quyết định, dù tôi và gia đình có trừng phạt anh trai chị thế nào đi chăng nữa thì chị cũng không căn ngăn hay xin xỏ bất cứ điều gì cho anh ấy vì chị đã là vợ của tôi chị sẽ theo thôi và chị sẽ chấp nhận tất cả. Dẫu cho bố mẹ chị vì chuyện này mà lại ngăn cấm chị một lần nữa thì chị cũng vẫn không thay đổi. Thương chị nhiều lắm. Chị càng nói càng làm tôi thấy ngổn ngang và trăn trở trong lòng. Yêu chị nhiều lắm, thương chị nhiều lắm nhưng có lẽ một mình tôi không thể quyết định được gì vào lúc này.
- Anh T ơi, đi ăn cơm thôi, trời này chẳng biết khi nào mới tạnh mưa.
Lời của H xua tan những suy nghĩ trong tôi. Cố gắng ăn hết bát cơm tôi lên bàn học ngồi xem qua bài tập chuẩn bị cho buổi thi giữa tuần. H ăn xong cất dọn rồi đi rửa bát luôn.Xong việc thấy H còn loanh quanh, tôi nói:
- Em về phòng mà nghỉ một lúc đi rồi chiều còn đi học.
- Thôi, em ở đây một lúc nữa, ngớt mưa em đi học luôn. Gần 2h rồi. Ra ngoài em sợ sét đánh lắm. Anh...lên giường nghỉ đi. Tối thế này anh đọc sách làm gì cho hại mắt. Mà sao người lại cắt điện anh nhỉ.
- Chúng nó sợ sét đánh trúng đường dây, chắc ngớt mưa lại có. Em lên giường mà nằm nghỉ. Anh nằm cả buổi sáng mỏi lưng lắm rồi.
- Thôi...anh lên giường nghỉ đi để em ngồi ở bàn chờ ngớt mưa rồi em đi học luôn.
Xếp quyển sách lên giá tôi xuống giường nằm, với điện thoại đọc lại những tin nhắn sáng nay chị nhắn cho tôi. Mỏi mắt tôi vừa lơ mơ ngủ thì...đoành một tiếng làm tôi giật mình tỉnh dậy. H vẫn ngồi co rúm cạnh bàn học.
- Sét đánh kinh quá. Hơn 2h rồi, em không đi học à. Vẫn mưa trắng trời thế kia thì chờ đến bao giờ mới đi học được. Lấy áo mưa mặc vào mà đi H ạ.
- Thôi...em sợ lắm. Chiều nay em nghỉ ở nhà cũng được, chẳng đến lớp ôn nữa. Anh ngủ tiếp đi.
Phòng vẫn tối om vì mất điện, và vì bầu trời vẫn còn âm u và trắng xóa nước. Tiếng mưa tiếng gió quật xuống những cành cây sau nhà đập lộc cộc xuống mái ngói làm lòng tôi lại thấy ngổn ngang. Mưa to thế này có lẽ chiều nay chị không lên được rồi. Muốn nhắn cho chị nhưng chẳng biết giờ chị có còn cầm máy của chị Phượng nữa không. Nghĩ đến chị nhiều, thương chị nhiều, xót xa cho những khổ ải, những vất vả của chị lắm mà chẳng làm được gì. Nằm suy nghĩ một lúc tôi lại thiếp đi, chỉ đến khi những tiếng gõ cửa lọc cọc bên ngoài mới làm tôi tỉnh giấc. Mở mắt không nhìn thấy H đâu, cửa phòng thì vẫn chốt chặt. Có lẽ H đang trong nhà tắm. Bước xuống giường thò tay tôi kéo chốt cửa. Người chị sũng nước, môi chị bợt đi vì nước mưa, những sợi tóc bết dính trên hai má chị.
- Anh.
Chị khe khẽ chào tôi.
- Đi vào nhà nhanh lên, còn đứng đó làm gì. Mưa to thế này...sao em không để ngớt mưa hoặc mai thì lên.
- Em lo, em không ở nhà được. Sao...sao em gọi mãi anh mới nghe điện. – Chị lí nhí.
Nhìn chị tôi xót xa chẳng nói được gì, cũng chẳng còn tâm trí mà giải thích để chị hiểu rằng không phải tôi không muốn nói chuyện với chị mà chỉ bởi lúc đó tôi đang ngủ nên không biết chị gọi lên. Im lặng hồi lâu tôi mới luống cuống giục chị vào nhà kẻo cảm lạnh. Buồn bã chị cởi chiếc áo mưa mỏng manh và đã bị xé toạc bởi nước mưa và những cơn gió dọc đường. Phủ chiếc áo mưa lên yên xe, mở cốp chị lấy bộ quần áo và định đi vào thay thì H từ nhà tắm mở cửa đi ra.
- Chị Phương.
Ngước mắt lên nhìn thấy H đứng trước cửa nhà tắm chị sững người lại. Mất một hồi lâu chị mới bình tĩnh trở lại. Ấp úng chị trả lời:
- Em...em ở đây à.
Rồi chị quay lại nhìn tôi, ánh mắt chị đờ đẫn, hoang mang và tuyệt vọng như muốn bật khóc:
- Mưa to quá nên em nghỉ học. Chị vừa từ nhà lên à? – H vẫn bình thường.
Chị cố gắng ừ một tiếng nặng nề rồi run lẩy bẩy đi vào nhà tắm. Ngồi thêm một lúc H chào tôi ra về khi trời đã ngớt mưa. Thương chị quá. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền trời nhưng chỉ vì lo lắng cho tôi, chỉ vì chị sợ rằng tôi không còn yêu chị nữa mà chị phải vất vả lặn lội lên đây với tôi. Tôi biết chị buồn lắm, nhìn chị khổ ải tôi càng thấy thương và yêu chị nhiều hơn. Thầm nghĩ,chờ chị tắm xong tôi sẽ nói với chị tất cả để chị hiểu tôi yêu chị đến nhường nào. Tôi cần chị như thế nào để chị bớt lo lắng. Tôi không muốn chị buồn, tôi không muốn chị phải khổ vì tôi thêm một lần nữa. Thương chị, có lẽ chiều nay lên thăm cu Th tôi sẽ nói với bố mẹ chuyện của tôi và chị để bố mẹ tha thứ cho anh trai chị. Bởi tôi hiểu, chấp nhận ở bên chị thì tôi phải cố gắng gạt bỏ đi lòng thù hận cùng những hằn học với anh trai chị trong lòng và tha thứ cho anh trai chị, có như thế chị mới được thanh thản bên tôi, có lẽ tôi phải chấp nhận...Mười năm phút, rồi hai mươi phút trôi qua tiếng nước vẫn róc rách chảy trong nhà tắm. Sốt ruột tôi đến cửa nhà tắm gọi chị...chị không trả lời...mà chỉ có những tiếng khóc thút thít khe khẽ vọng ra. Kéo cửa nhà tắm sang một bên tôi ngó vào...chị vẫn ngồi nhìn chậu nước khóc nức nở. Đau đớn và xót xa. Thương chị quá tôi không cầm được lòng. Bộ quần áo ướt nhoèn vì nước mưa khi đến đây vẫn còn nguyên trên người chị. Chị run lên bần bật không biết vì lạnh hay vì những cơn khóc khi tôi bước vào và kéo chị đứng lên:
- Có chuyện gì hả Phương? Sao không nói gì với anh? - Tôi hỏi chị.
Chị càng khóc to hơn, mếu máo chị nói:
- Mình chia tay anh nhé...hu...hu...hu...em khổ lắm, em không chịu được nữa...anh...– Chị òa khóc khi chưa nói hết câu.
Lặng người tôi buông tay chị ra. Tại sao, có chuyện gì...vì gì...sao chị lại đòi chia tay, ai đã nói gì làm chị buồn, chẳng phải sáng nay chị vẫn còn nhắn cho tôi nhiều lắm sao. Luống cuống và rối bời, mặc cho người chị vẫn còn ướt nhẹp tôi kéo chị về phía tôi và ôm chặt chị vào lòng. Chỉ muốn nói với chị rằng mọi chuyện lúc này tuy nghiêm trọng thật nhưng tôi vẫn cần và vẫn còn yêu chị nhiều lắm.
Chân tay luống cuống còn lòng dạ thì rối bời, mặc cho người chị vẫn còn sũng nước tôi kéo chị về phía mình rồi ôm chị thật chặt. Chị vẫn khóc thút thít, những hạt nước trên cổ áo chị vẫn không ngừng ngấm sang ngực áo tôi và len lỏi vào tận da thịt làm tôi khẽ rùng mình. Nước mắt lưng tròng chị khẽ ngước lên nhìn tôi rồi lại cúi gằm xuống. Đẩy tay tôi ra chị dứt khoát:
- Anh...anh đi ra đi.
- Có chuyện gì? Bố mẹ nói gì với em? Sao em lại...bỏ anh? – Tôi xót xa.
Chị lắc đầu rồi lại bật khóc. Dùng cánh tay còn lại tôi cố gắng nắm chặt tay chị rồi nói:
- Vợ đừng lo lắng nữa. Tắm xong vợ lên thăm Th cùng anh rồi anh sẽ nói với bố mẹ chuyện của chúng mình.
- Không...hu..hu..hu. Anh...anh đi ra đi. Em không thể chịu được nữa. hu..hu..hu...em khổ lắm rồi.
- Sáng nay Th nó cũng đã tỉnh rồi. Vợ đừng lo lắng gì nữa. Ở nhà có chuyện gì? Sao em không nói gì với anh?
Cố gắng rút những ngón tay ra khỏi tay tôi, chị cay đắng:
- Em...em...không muốn yêu anh nữa...anh...anh ích kỷ lắm. Anh chỉ biết...anh...hu..hu..hu.
Đờ đẫn tôi buông thõng cánh tay đang đặt trên vai chị. Không còn đủ sức để kéo chị về phía mình nữa tôi chỉ còn biết đứng chôn chân ngửa mặt lên và cố đẩy nỗi tủi thân đang nghẹn cứng nơi cổ họng trôi xuống. Tôi thẫn thờ đi ra còn chị ngồi thụp xuống và lại khóc nức nở.
Tôi đã làm gì sai? Vì chuyện của tôi và chị, vì tình yêu tôi dành cho chị quá lớn tôi đã chấp nhận gạt bỏ thù hận, gạt bỏ bao đớn đau oán hờn với anh trai chị...Tại sao chị lại bỏ tôi? Vì bố mẹ chị, vì lão M hay vì điều gì?Hai ngày nay tôi biết chị buồn, chị khổ tâm lắm. Nhưng tôi...tôi cũng vậy. Chẳng lẽ chị không biết rằng tôi cũng đau, tôi cũng xót xa và lo lắng cho chuyện của tôi và chị lắm hay sao. Nhìn chị vất vả bao ngày qua lòng tôi đâu có yên. Nhưng vì nó nghiệt ngã quá mà tôi phải im lặng. Chẳng lẽ chị không biết...Sao giờ đây chị lại bỏ tôi? Ruột gan rã rời, lòng dạ tê tái, yêu chị nhiều lắm nhưng nghĩ đến lời chị nói sao đắng cay quá. Tôi ích kỷ, tôi ích kỷ ư? Tủi thân lắm chị có biết không?
Từ nhà tắm bước ra chị im lặng không nói với tôi lời nào. Mặc cho tôi nhìn chị chờ đợi, chị lẳng lặng đến cạnh chiếc tủ quần áo nơi có một góc tôi dành riêng cho chị để đồ kể từ khi chị chuyển đi. Đắng cay và đau đớn quá. Mỗi động tác của chị là một lần chị cứa vào tim tôi. Từng đôi bi tất, từng cái áo con, từng chiếc quần lót và cả những chiếc khăn len từ mùa đông năm trước...lần lượt được chị xếp vào túi xách rồi mang ra xe. Nhìn theo chị mà lòng tôi tê tái. Tủi thân cùng một chút hờn giận vì nghĩ mình bị chị bỏ rơi tôi móc chiếc điện thoại sáng nay chị để lại rồi đưa cho chị. Sững sờ và một thoáng khựng lại chị đưa bàn tay run rẩy đỡ lấy rồi ngước lên nhìn tôi, chua xót chị bật khóc.

Trang: « Trước 11415[16]17
Đến Trang
Lên Đầu Trang
Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau
Đọc full Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau tại yeugiaitri.mobi
Xem Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau
Cập nhật Truyện Teen,Hồi Ức Ngày Đó Ta Bên Nhau