Teya Salat
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Quán Cafe Hoàng Tử

Quán Cafe Hoàng Tử

Quán Cafe Hoàng Tử - Trang 2

Xuống Cuối Trang



Hút mỡ bụng

Nghe mà chỉ muốn ói.

Người ta có câu "Khổ tận cam lai" nhưng nó đã khổ lắm rồi mà chẳng thấy "cam" của mình đâu cả. Bằng chứng là:

Từ đầu ngõ vang lên tiếng huýt sáo, nó quay đầu lại, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Là Nhật Anh!

Lại cái kiểu "tóc lông nhím", hai bên tai thì đeo hai chiếc khuyên tai, cứ cái đà này thì nó sẽ chẳng phân biệt ra được ai với ai mất. Mặt hắn ta hôm nay có vẻ tươi lắm, hai tai đeo hai dây nghe nhạc. Lại còn huýt sáo nữa. Chết rồi, bị tên này bắt gặp nó đang chui rúc ở đây thì mất mặt lắm. Hãy coi tôi là người vô hình, người vô hình...

- Ồ?

Ồ cái gì mà ồ, bộ không thấy người ta đang khổ sở à. Mà thôi, biết đâu hắn đang gọi người khác thì sao.

- Cô nấp ở đó làm gì vậy?

Đến lúc này thì không thể làm ngơ được nữa.

- Hỏi, lúc nào cũng hỏi, chẳng lẽ tôi đứng đâu cũng phải hỏi ý kiến của anh à?

Nhật Anh nhìn sang tấm biển mà nó đang rúc ở đó, hắn ta bỗng cười sặc sụa như thể cả đời hắn ta chưa được cười bao giờ vậy:

- Nếu cô muốn vào thì cứ vào đi, tôi không có ý kiến gì đâu.

Chẳng mấy chốc mà mặt nó đã đỏ rần rần lên, không thể chịu nổi nữa, nó hét:

- Này cậu kia, tính ra cậu kém tôi gần một tuổi rồi đấy, vậy mà cậu dám ăn nói với bề trên như thế hả? Tôi còn chưa bắt cậu gọi tôi một tiếng chị đâu đấy! Cỡ tôi mà cũng cần phải đi hút mỡ bụng à? Tôi đang bị người ta đòi nợ đây này, vậy mà cậu còn cười toe toét được hả, hả, hả? - Đúng vậy, chẳng cần phải kiêng nể anh với tôi gì hết, từ nay coi cậu ta là đàn em cho đã. Mà khoan, sao nó lại khai ra hết chuyện bị chủ nợ thúc nợ cơ chứứứứứ?????

- Ồ, chị à, vậy là chị thì chị đi mua hộ em que kem được không? - Trời ơi, cái tên này không có phản ứng gì? Chuyện lạ Việt Nam! Có phải hôm qua cậu ta bị một tảng đá đè vào đầu nên thần kinh có vấn đề rồi đó chứ?

- Tại sao tôi phải đi mua hộ cậu?

- Không đồng ý hả? - Chết, cậu ta lại chuyển sang chế độ âm lượng của một tên lưu manh rồi - Mấy bác ơi, cháu vừa...

- Bé mồm, bé mồm thôi! - May mà nó kịp bịt miệng tên Nhật Anh lại, mấy bà chủ nợ vẫn còn luẩn quẩn đâu đó quanh đây - Được rồi, tôi đi mua hộ cậu là được chứ gì.

- Chị ơi, mua hộ em hai cây kem cỡ bự nhé. - Có voi đòi tiên, cậu ta là lợn hay sao mà phải ăn những hai que cỡ bự chứ.

Sau khi xác định là mình không gây thù chuốc oán với chủ của tiệm kem nhỏ ven đường, nó mới dám ló mặt ra mua hai que kem cỡ bự. Chị chủ quán nhìn đó bằng đôi mắt "Cô em người gầy thế này mà sao tham ăn đến vậy chứ?", mất mặt quá.

Đừng mà, chị ơi, là do tên ác ma Nhật Anh sai em đi mua đấy, hu hu hu...

***

- Cảm ơn chị.

- Thôi, đừng gọi tôi là chị nữa, già lắm.

- Chính chị bảo em gọi thế mà.

- Hôm nay cậu có chuyện vui hay sao mà tự nhiên nghe lời thế?

- Không hẳn là không có. À, còn lời đề nghị làm nô lệ cho tôi thì sao? - Mới thế mà đã thay đổi giọng điệu ngay được, nó có thần kinh mới cho rằng tên này dễ thương.

- Không đời nào.

- Chết! Bà Ba béo kìa. - Giọng nói của tên Nhật Anh bỗng run run.

- Đừng, đừng có mà lừa tôi... - Có chết nó cũng không tin miệng lưỡi của tên này.

- Kìa, bà ấy cầm theo cái chảo to lắm...

- Đừng... đừng có mà dọa tôi...

- Chuẩn bị phang xuống người cô đấy.

- Á, bà ơi cháu biết lỗi rồi, tha cho cháu đi!!! - Nó trốn phắt ra sau lưng tên Nhật Anh, nhắm tịt cả hai mắt lại. Đời nó còn trẻ lắm, còn dài lắm, nó còn chưa thổ lộ được với người nó thích mà...

Và một giây, rồi hai giây sau đó, nó hé mắt ra. Chẳng có chuyện gì cả, mọi thứ vẫn bình thường, chỉ trừ có việc tên Nhật Anh đang ôm bụng cười lăn lộn.

- Cậu... cậu lừa tôi!

- Tôi chỉ thử phản ứng của cô thôi mà. - Tên Nhật Anh bỗng ngừng cười - Không phải cô định cả đời sống bằng việc nợ nần như thế này chứ?

Phải, nó không thể cả đời cứ nơm nớp lo sợ như vậy được. Chú Ba ơi, chú Bảy ơi,... cháu rất xin lỗi vì không thể sống kiên cường như lời các chú dạy được. Có trách thì các chú hãy trách đồng tiền ấy, ai biểu nó lại quan trọng như vậy chứ...

- Thôi được, tôi đồng ý với điều kiện của cậu. - Cuối cùng thì nó cũng phải chào thua cái tên đang đứng trước mặt mình rồi.

- Ồ, chị cả cũng có lúc nghe lời nhỉ?

- Này, đã bảo đừng có gọi tôi là chị cơ mà.

Chương 4

Ngày đầu làm việc



Hợp đồng trao đổi



Người đề nghị: Nhật Anh

Người phê chuẩn: Nghuyễn Thanh Trà

Nội dung bên A đề nghị: - Đồng ý cho Nguyễn Thanh Trà làm ở quán cà phê prince, với điều kiện chừng nào Thanh Trà còn làm việc trong quán thì chừng đó Thanh Trà sẽ phải làm nô lệ cho cậu chủ Nhật Anh.

- Thanh Trà phải dọn đến nhà cậu chủ Nhật Anh để phục vụ từ A - Z.

Nội dung bên B đề nghị: - Không được cho Lam và Minh Nhật biết chuyện này

- Phải ứng cho bên B tiền lương tháng vào đầu tháng.



Bên nào vi phạm hợp đồng sẽ phải bồi thường.



Người kí ( Bên A) Người kí (bên B)





Đồ độc ác!

Hu hu, vậy là những năm tháng tươi đẹp nhất của nó giờ đây rơi hết vào tay tên ác ma Nhật Anh rồi. Cái gì mà cậu chủ Nhật Anh, cái gì mà Thanh Trà phải dọn đến nhà cậu chủ Nhật Anh để phục vụ từ A - Z chứ? Đúng là cái tên - kiêu - căng - hơn - bất- kì - ai trên Trái Đất này.

- Sao? Còn không mau kí vào? - Tên Nhật Anh hất hàm hỏi.

Không còn cách nào khác, nó cầm bút vẽ một nét loằng ngoằng đặt bút cho sự chấm hết, đập bộp bản hợp đồng trước mặt tên Nhật Anh.

- Tốt.- Nhật Anh thủng thỉnh nói - Vậy từ hôm nay trở đi cô bắt đầu làm việc ở đây.

Hừ hừ, Nhật Anh! Nếu có ngày kiếm được nhiều tiền nhất định tôi sẽ bắt cậu quì xuống dưới chân tôi để tôi sai khiến! - Nó tức giận nghĩ, từ trước đến nay nó chưa từng phải chịu thua ai cả. À mà khoan, tên Nhật Anh có nhiều tiền để trả cho nhân viên như vậy thì đến bao giờ mới giàu được hơn cậu ta chứ, huống hồ từ bây giờ trở đi nó còn sống bằng lương của tên đó T-T.



- Oái! Sao con nhỏ này lại ở đây? - Thứ đầu tiên mà Minh Lam nhìn thấy khi bước vào quán không khỏi làm hắn sửng sốt.

Nó lừ đừ quay lại nhìn Minh Lam (lúc này nó đang trong bộ dạng một anh chàng phục vụ) tay vẫn còn cầm mấy dụng cụ pha cà phê. Bên cạnh là tên Nhật Anh vẫn đang "lên mặt" dạy dỗ (đó là theo cách nhìn của nó):

- Tôi đã bảo cô loại cà phê này chỉ được cho 200 gram phê thôi cơ mà. Cô đang cho 500 gram là ít đấy... A, các cậu đến rồi đấy à?

- Nhiư thế này mà cậu bắt tôi đem đong đếm cho cậu đúng 200 gram cà phê ?

- Thì tôi đã bảo cô rồi, cô phải biết ước lượng chứ. Mà cô cũng giỏi thật đấy, biết tôi là ai không mà cô cứ cãi lại tôi thế hả.

- Biết chứ, một kẻ vừa vô duyên lại bất lịch sự! Ai bảo cậu không để cho tôi thời gian tìm hiểu cách pha

- Cô dám? Muốn gây chuyện à? Tôi mà ra tay thì cô đã tiêu luôn rồi đó.

- Để xem, cậu làm gì được tôi nào.

Và khi tưởng như chuẩn bị có một trận ẩu đả thì lại có tiếng nói xen ngang:

- Stopppp! Hai người cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra đi chứ? Còn nữa, Nhật Anh, sao con nhỏ đó lại ở đây? Tối qua tôi đã nói với cậu là đừng có nhận con nhỏ nào mang tên Nguyễn Thanh Trà cơ mà?

- Ờ, thích thì nhận thôi.

- Đến pha cà phê cũng không biết, vậy mà còn nhận à. Không lẽ cậu thích con nhỏ này?

- Những vị khách đến đây chủ yếu là chỉ ngắm "trai đẹp" thôi chứ đâu có uống cà phê. Mà chuyện thích với không thích thì cậu biết thừa tôi thích ai rồi. Còn nếu tôi không nhớ nhầm thì cậu cũng không biết pha cà phê đâu, Minh Lam ạ. - Nói xong Nhật Anh thư thả đi vào phòng nghỉ, không nên tốn nước bọt với thằng bạn này làm gì, chuyện còn lại để cho nhỏ kia giải quyết.

- Cậu... - Minh Lam tức đến nỗi không nói nên nói lên lời, hắn quyết định chĩa mũi lao về phía nó:

- Cô nữa, chỉ biết núp sau lưng đàn ông chứ chả làm được cái trò trống gì.

Nó còn đang thở phào về việc chí ít Nhật Anh còn giữ bí mật về việc thỏa thuận giữa nó và cậu ta cho nó thì lượng nhiệt trong người lại tăng lên 100 độ C vì câu nói vừa rồi của Minh Lam:

- Hết Nhật Anh lại đến anh . Anh có quyền gì mà nói tôi?

- Có chứ sao không. Cô tưởng cô cũng đẹp trai lắm à, còn không bằng một phần của Mịnh Lam này.

- Để rồi xem, nếu hôm nay lượng fan của tôi bằng anh thì thế nào?

- Thì tôi sẽ sủa gâu gâu cho cô xem. - Minh Lam nhại lại giọng nó.

- Nhớ đấy nhá!

- Được, nhưng nếu cô thua thì phải cuốn gói ra khỏi đây.





- Ủa? Biết anh kia là ai không? Trông lạ quá.

- Phải, hình như anh Tiến nghỉ làm rồi. Nhưng hình như anh chàng này đẹp trai hơn anh Tiến thì phải.

- Ừ, cute thiệt há?

- Anh ơi, cho bọn em hai cốc cà phê sữa.

"Được đấy" - Nó nghĩ. Bước đầu như vậy là thành công, tài trang điểm của nó vẫn không tệ. Nó hài lòng cầm khay đi đến bàn có hai cô nàng đang ngồi.

- Của bạn đây. - Nó nói, và không quên nở một nụ cười. Minh Lam ơi là Minh Lam, không ai hiểu phụ nữ bằng phụ nữ đâu. Thân thiện với fan chính là phương pháp lôi kéo họ nhanh nhất.

Đúng như lời nó tiên đoán, mấy cô nàng kia đổ cái rụp, mắt còn lấp lánh hình trái tim - biểu hiện khi đã quỵ lụy vì tình của họ.

- Anh ơi, cho em năm cốc cà phê.

- Cho em mười cốc

...

Và các cô nàng thi nhau gọi nó phục vụ cho mình cốt để chỉ nhìn... nụ cười của nó. Mà từ nãy đến giờ nó cũng cười đến méo cả miệng rồi.

- Cậu kia, tôi muốn một cốc cà phê đen đá!

Chà, lời đề nghị lỗ mãng này thì khỏi phải nói cũng biết là của ai rồi. Tên Minh Lam từ nãy đến giờ đã gọi tổng cộng ba mươi cốc cà phê đen đá rồi. Mục đích là để cho nó bận rộn để không cho nó thời gian quyến rũ các fan. Cứ nhìn cái cách uống cà phê chỉ - uống - hai - ngụm - là - hết của hắn thì biết. Nó đập cố tình để cà phê một cavhs hơi phũ phàng xuống bàn nơi ba tên Nhật Anh, Minh Lam, Minh Nhật đang ngồi. Tên Nhật Anh mang tiếng là chủ quán mà chẳng làm việc gì cả, chỉ ngồi nhâm nhi cốc cà phê cứ như thể hắn là thượng khách ở đây vậy.

- Này, tuy cậu là bạn thân của tôi nhưng không có nghĩa là tôi không thu tiền cà phê của cậu đâu nhé. - Nhật Anh nhăn mặt nhìn cốc cà phê thứ ba mươi mốt của Minh Lam.

- Cậu nghĩ thiếu gia đây là ai? Tưởng tôi không đủ tiền trả mấy cốc cà phê lặt vặt của cậu chắc? - Minh Lam lừ mắt nhìn Nhật Anh.

- Anh gì ơi, cho em một cốc cà phê! - Lại có thêm một vị khách gọi nó.

- Đủ rồi! - Minh Lam không chịu nổi cái cảnh này nữa bèn đứng dậy đập bàn - Không phải phân thắng bại bằng việc này đâu, chúng ta cứ hỏi thẳng fan là biết.

Nói rồi hắn đảo mắt một vòng nhìn những vị khách đang có mặt ở đây rồi chỉ tay vào nó:

- Mọi người nói cho tôi biết, mọi người thích tôi hơn hay là tên này hơn? Ai thích tôi thì giơ tay phải, thích tên kia thì giơ tay trái.

Đám fan rụt cổ hết lại. Ai chẳng thích một người dịu dàng hơn. Nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy Minh Lam nổi giận đáng sợ như vậy, huống hồ Lam còn thân với Nhật Anh và Minh Nhật, nếu làm mất long Lam kẻo làm mất lòng luôn hai người kia thì gay. Họ tặc lưỡi nhìn nhay rồi chuẩn bị giơ phải lên...

- Ai nói dối thì từ nay trở đi sẽ không được làm fan của chúng tôi. - Một giọng nói xen ngang.

Đó là Nhật Anh, cậu ta quay lại nhìn nó với ánh mắt: tôi sẽ không vi phạm bản hợp đồng.

Lần này thì mọi cánh tay trái đều giơ lên.

- Tại sao...? - Lam sững sờ, hắn không ngờ là Nhật Anh sẽ bênh con nhỏ kia, chứ không phải hắn.

- Anh Nhật Anh, bọn em chưa được biết tên của anh chàng đó.

Lần này mọi sự đổ dồn đều tụ lại về phía một cô gái, đó chính là hội trưởng của câu lạc bộ fan hâm mộ. Tức thì cả đám đông nhao nhao cả lên:

- Phải đấy! Đến tên tuổi của anh ta còn chưa biết thì làm sao hâm mộ được.

- Cho chúng tôi biết tên đi chứ...

- Tôi... - Nó cà lăm vì vẫn chưa nghĩ ra được một cái tên vì bị tấn công bất ngờ - Vân ~.. vẫn... ý tôi là.

May quá, nó đã kìm lại được cái câu: "tôi vẫn đang suy nghĩ". Nhưng việc đó còn dẫn đến sự hiểu lầm lớn hơn. Các fan chỉ nghe lọt tai chữ thứ nhất mà nó nói, ai đó hét lên:

- Vân! Anh ta tên là Vân! Là mây đó.

- Hổng lẽ...đây chính là thành viên thứ tư của nhóm "handsome"?

- Bất ngờ quá!

...

- Tôi thật không ngờ là cậu lại bỉ ổi đến mức đó!

Một tiếng hét như bò rống vang lên làm người ta thủng cả màng nhĩ. Trong phút chốc cả gian phòng lặng ngắt như tờ. Nhật Anh thầm thì vào tai Minh Nhật điều gì đó, sau đó hắn ta kéo nó và Lam - hai nhân vật chính vào phòng nghỉ.

- Nói đi, tại sao cô dám xưng là Vân để được vào nhóm "handsome" của chúng tôi?

- "Handsome" - Nó lẩm bẩm - Nghe cũng biết là toàn là một lũ kiêu căng, tự phụ.

Sau đó nó nói:

- Ý tôi không phải là như thế, đó là do các fan của bọn anh không cho tôi cơ hội để nói.

- Nói tóm lại... - Tên Minh Lam bỗng ngưng bặt, hắn bỗng chạy vào một căn phòng khác rồi đóng cửa với sức mạnh gấp mười lần bình thường.

- Không lẽ hắn ta giận tới mức đó? - Nó lo lắng hỏi.

- Không phải đâu. - Nhật Anh trả lời và ngước mặt lên tấm biển của căn phong Minh Lam vừa bước vào, hai chữ "WC" to đùng choán hết cả tấm biển. Bên trong vang lên những tiếng nôn ọe.

Tên này, chắc là do uống cà phê quá nhiều.



Giờ ăn trưa.

Các nhân viên đều đã về hết, chỉ còn lại nó và Lam, Nhật Anh cùng Minh Nhật. Minh Lam mặt trắng bệch nhìn mấy cốc cà phê trên bàn. Có lẽ phải sau một thời gian rất dài hắn mới có thể uống cà phê trở lại. Nó chẳng thấy hắn quay lại chủ đề về việc ban sáng về việc nó xưng là Vân và nó cũng chẳng nhắc lại việc bắt hắn sủa gâu gâu nữa. Cả hai ngấm ngầm thừa nhận đây là một sự trao đổi. Nhưng xem ra Minh Lam vẫn chưa thể tha cho nó.

Sau một giờ trấn áp các fan, ai nấy đều có vẻ te tua, quần áo xộc xệch như thể vừa đi đánh trận về. Tất cả đều nằm bò ra bàn. Nhật Anh vừa thở vừa nói:

- Ai đó đi mua cơm đi chứ, tôi sắp đói đến mức ăn được cả một con bò rồi.

Tức thì tên Minh Lam bỗng đứng bật dậy:

- Để tôi đi mua cho.

Nó, cùng Nhật Anh và Minh Nhật trố mắt ra nhìn nhau với suy nghĩ: Cái thằng này hôm nay bị vấn đề về dạ dày chứ đâu phải về não. Nhưng một phần vì mệt, một phần vì đói nên chả ai có hơi đâu mà suy nghĩ, miễn có người đi mua cơm hộ là được.



Khoảng chục phút sau, Minh Lam trở về với bốn hộp cơm trên tay.

- Của cô đây, nhường cho phụ nữ trước.

Nó nheo mắt nhìn Minh Lam, đôi mắt của hắn gian xảo hệt như mỗi lần tên Nhật Anh có ý đồ chơi khăm nó.Nhưng rồi nó vẫn nói:

- Cảm ơn, hôm nay bỗng dưng anh ga lăng thế.

- Có gì đâu. - Minh Lam nói rồi lén cười một nụ cười nham hiểm, nhưng tất cả đã không qua được mắt nó.

Minh Lam ơi là Minh Lam, anh tưởng tôi cũng ngốc như anh chắc - Nó lắc đầu, và rồi nó mở nắp hộp cơm ra...

- Ai da, cha mẹ ơi, sao tự nhiên đau bụng thế này? - Minh Lam vừa ôm bụng vừa kêu.

- Hay là cơm cậu mua có vấn đề? - Nhật Anh hỏi.

- Cơm...? - Minh Lam ớ người ra rồi chợt nhớ tới điều gì đó, hắn quay phắt mặt về phía nó. Và khi thấy nó vẫn bình an vô sự, hắn nói - Cô...

Không chịu nổi nữa, hắn chạy vào WC còn nhanh hơn cả ban sáng. Nó nguýt hắn một cái thật dài:

- Ối chà, anh Minh Lam nhà ta "gắn kết" với cái WC ghê nhỉ. Có cần tôi làm sổ hộ khẩu cho anh ở trong đó luôn không.

Ben trong vang lên tiếng hét kèm theo tiếng nghiến răng kèn kẹt:

- Thanh Trà, cô cứ đợi đấy mà xem.



Chap 5

Căn nhà số 11A

Điện thoại của nó lại rung. Cái điện thoại hôm nay "lên cơn" trăm lần là ít. Nó bực bội mở máy:

- Tiểu Lyyyyyy, đừng làm phiền tớ, tớ bận lắm.

- Đi mà, kể cho tớ nghe chuyện về Minh Nhật đi. Có cả của Minh Lam và Nhật Anh thì càng tốt.

- Tớ đã nói rồi, tớ không có thời gian. Để cho tớ yên, ok?

Đáp lại là một chuỗi tiếng khóc tức tưởi.

Nó cụp máy luôn.

Lần nào Tiểu Ly cũng đem cái trò khóc lóc này để dọa người khác. Hay nhõng nhẽo là tính đặc trưng của Tiểu Ly nên nó không bận tâm về điều đó, tự khắc cô nàng sẽ nín. Việc cần làm bây giờ là tìm đến nhà của Nhật Anh như giao hẹn.

- Bác ơi, cho cháu hỏi nhà 11A ở đâu ạ? - Tay cầm hành lí, nó lịch sự hỏi một ông bác qua đường.

- Nhà 11A ở đâu thì kệ nó! - Ông bác cau có quăng tàn thuốc ra vỉa hè.

Xui chưa, gặp phải một người khó chịu - Nó nghĩ và nhíu mày khi thấy mẩu tàn thuốc ông bác kia vừa quăng, ai lại xả rác bừa bãi trước cửa nhà người ta như thế chứ. Và sau khi nhặt xong, nó tình cờ đọc được số của ăn nhà đó - Nhà 11A.

Hờ, thì ra duyên phận là như thế này đây. Nó ấn chuông cửa. Nhưng quái lạ, ấn nát cả tay mà chẳng có ai ra mở cửa cả, tên Nhật Anh chết xó trong đó rồi hay sao? Thấy cửa không khóa, nó đẩy cửa vào trong.

Bên trong ồn hơn nó nghĩ.

Tiếng của chiếc máy hút bụi rè to như thể đây là chiếc máy được dùng từ cả ngàn năm trước rồi. Một ông chú tầm tuổi trung niên vừa huýt sáo vừa làm việc, chợt nhận ra ai đó đang đứng ở cửa, ông chú đó ngước đầu lên:

- Cháu...

- Dạ, cái tạp dề của chú... - Nó đang cố để không bò ra đất mà cười.

Có vẻ như chú ta cũng nhận ra vẻ mặt của nó, cúi xuống dưới nhìn cái tạp dề của mình. Phải nói đó là cái tạp dề biến thái thì đúng hơn, với màu vải chủ yếu là màu hồng và chữ "Love" to đùng không muốn nhìn cũng không được. Ông chú đó dở khóc dở cười nhìn nó và sau đó thì mất hút trong cái nhà tắm...



- Khỉ thật, cũng tại thằng quỉ đó bắt mình... - Ông chú lầm bầm nguyền rủa, rồi sau đó chuyển ngay bộ mặt tươi cười sang nhìn nó - Cháu là nạn nhân của thằng quỉ đó đúng không?

- Dạ?

- Chú bị nó mua chuộc từ ba năm trước rồi. Nó nói rằng nếu chú muốn thuê nhà với giá rẻ thì phải làm nô lệ cho nó, mà lúc đó chú cũng đang túng tiền...

Trời ạ, thì ra đây là anh chàng tuyệt vời trong mắt mọi người đây, đúng là một tên ác ma, còn dám sai bảo cả người bề trên. Nó cũng chưa kịp đồng cảm với chú kia thì ông chú đó đã đánh ngay một câu:

- Nhưng mà cũng tốt, có thêm một người nữa thì từ nay chú cũng đỡ phải làm việc một mình.

Người đâu mà...

- Thôi, để chú giới thệu cháu với mọi người. - Vừa nói dứt câu ông chú đã đứng bật dậy rồi lôi nó vào phòng khách, nơi đang vang lên những tiếng cười khanh khách.

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Quán Cafe Hoàng Tử
Đọc full Quán Cafe Hoàng Tử tại yeugiaitri.mobi
Xem Quán Cafe Hoàng Tử
Cập nhật Quán Cafe Hoàng Tử