_Tiếp đi…
_Ừm…Mãng ở đây có nghĩa là mãn nguyện, còn cầu ở đây là mong muốn, còn chồng Tây chính là cái chữ Tây..Tây đó…- tui bắt đầu xạo sự
_Cũng được, có ý nhưng mà không rõ ràng gì hết.- Linh nói
_È, em y như cô Ngữ văn vậy.- tui nhăn nhó
_Em là vậy đó, coi như tạm tha cho anh một lần.- Linh bật cười thành tiếng
_He he, cảm ơn sếp, được tha bổng rồi…he he…-tui cười cầu tài
_Chưa, đừng có mừng, em vẫn còn một câu nữa cho anh nè.
_Ặc, sao nay em thích chơi giải đố quá vậy?-
_Kệ em, nghe nè.
_Dạ, nói đi sếp.
_Thứ gì ban đầu lạnh, sau đó nóng rồi nóng dữ dội hơn?
_Ặc đố gì khó vậy, sao anh giải được?- tui nhăn nhó
_Thì anh cứ suy nghĩ đi.
_Cho anh gợi ý đi mà.- tui thành khẩn
_Ừm cũng được…anh là người làm nóng thứ đó.- Linh trầm ngâm
_Ơ..anh à?- tui bất ngờ
_Ừ, không anh thì ai.- Linh cười
_Hừm…cái bếp ga nhà anh à?- tui trả lời
_Sai.
_Cái lò vi song?
_Sai luôn, đầu to mà ngốc quá.
_Vậy em nói đi. Cái thứ đó là cái gì?- tui hỏi
_Hông nói.- Linh lè lưỡi
Đến nhà cô Ngữ văn, dắt xe vô. Chưa tới giờ học, mấy thằng chiến hữu nhìn tui với Linh, trố mắt ngạc nhiên:
_Ế, lão đại, vậy là sao? Làm lành rồi à?
_He he, sao là sao? Tao không để mất Linh đâu…khà khà- tui cười đắc thắng
_Vậy còn thằng ranh hồi sáng?
_Nó bị quê, he he. Linh không đồng ý.
_T! Người anh bị sao vậy?- hình như Linh đã thấy mấy vết trầy lúc sáng.
_À, không có gì, anh bị té xe thôi.- tui cười nhăn hở, không muốn Linh lo lắng nên ói dối vậy.
_Có sao không? Chạy xe sao không cẩn thận gì hết vậy?- Linh nhăn mặt.
Tui không biết nói gì hơn là cười trừ. Mấy thằng chiến hữu thì:
_Ái da, lão đại bị phu nhân quạt kìa, té thôi tụi bây.- thằng Tín cười rồi nó với hội chiến hữu ù té chạy đi chỗ khác.
Linh thì nhìn tui, nhăn nhó.
_Ăn cơm chiều chưa?- tui kiếm cớ đánh trống lảng
_Chưa, anh ăn chưa?- Linh hỏi
_Hì…chưa ăn.- lại nói xạo
_Tí nữa lại nhà anh ăn đi, he he.
_Ừ, cũng được, mà coi cái tay của anh kìa, trầy nguyên một đường lớn luôn.
Nghe Linh nói, tui giật mình, nhìn xuống, em tháo cái băng trên tay tui ra, má ơi! Rát quá!!! Trời ơi, người ta đã băng lại rồi mà còn gỡ ra là sai vậy chị hai?! Đau điếng, cắn răng, không nói lời nào.
_Đó thấy chưa, có sao đâu, có đau tí nào đau.- nén đau cười nhăn hở
Rồi Linh giúp tui băng lại. Phù. Rát vãi xoài. Tới giờ, lên lớp học. Hic, ngồi chép mấy cái dàn bài tập làm văn thấy mồ. Mỏi tay kinh dị. Lớp tui học ghép với một vài đứa lớp khác, nhưng hòa đồng lắm. Nói cười luyên thuyên. Lớp kia có một thằng lùn, học mà nó cứ ngồi đó mở miệng cười, không hiểu nó cười cái gì. Buồn buồn móc cho nó một câu:
_Theo Đông y thì cười chính là liều thuốc giúp tăng chiều cao hiệu quả nhất.
Nghe xong, cả lớp cười rần rần, kể cả cô giáo. Chỉ có mình thằng lùn là không, mặt mũi nó tối sầm lại. Chắc là do quê độ quá. Tui nhìn nó, ôm bụng cười ngặt ngoẻo. Học xong, đi về. Cả đám í ới rủ nhau đi ăn, tui là thằng bị lôi kéo nhiều nhất nhưng vì đã có kế hoạch với “Sếp” nên…he he…
Đi với Linh về nhà, không biết hôm nay sao lạnh quá, nhưng mà nhờ đó mà vết thương của tui bớt đau phần nào.
_Ủa sao anh không về nhà?- Linh hỏi khi thấy tui rẽ sang đường khác
_Trời lạnh nên…anh muốn ăn kem.- tui cười
_Qủi, chọc em…- Linh đánh thùm thụp vào lưng tui
_Thiệt mà, đi ăn kem, xong rồi kiếm gì đó ăn luôn. Anh chưa nấu cơm.- tui cười
_Mẹ anh đâu?
_À, má hả? Má đi Sài Gòn rồi, chưa về.
_Ừ.
Chở Linh chạy vòng vèo một hồi thì ra tới công viên. Ra hàng kem lúc trước hai đứa ăn ở công viên.
_Trời lạnh ghê ha anh…
_Lạnh gì? Có em ở đây thì lạnh gì?- tui cười
Linh không nói gì, chỉ cười. Mua kem xong, hai đứa quay lại chiếc ghế đá cũ. Ngồi xuống, cảm giác cứ như lần đầu hai đứa đi chơi chung với nhau.
_Nhìn gì mà nhìn ghê vậy?
_Nhìn tương lai của anh.- tui nói
_Tương lai gì? Nó ra làm sao?- Linh thắc mắc
_Em là tương lai của anh.- tui nhoẻn miệng cười.
Linh không nói gì, chỉ lấy tay che miệng rồi cười. Nhìn yêu lắm.
_Vậy nếu sau này anh không còn yêu em nữa thì sao?
_Thì coi như anh đã đánh mất tương lai.
_Anh sẽ tìm được một tương lai khác mà.
_Chắc vậy, nhưng anh là một người ích kỷ, anh chỉ muốn những điều tốt nhất cho bản thân mình thôi.
_Ơ…
_Và em là tương lai tốt nhất dành cho thằng ích kỷ này, vì vây nó không bao giờ để mất em đâu.
Tựa lưng vào ghế đá, tui nhìn Linh, mỉm cười. Linh cũng cười.
_Nghe nhạc không?- Linh hỏi
_Nghe gì?
_Nghe thử bài này đi.
Rồi Linh lấy cái Ipod ra, bật lên, Linh một cái tai nghe, tui một cái tai nghe. Tiếng nhạc du dương cất lên, nhẹ nhàng, êm đềm, thanh thoát.
“Don’t wake up, won’t wake up…”
_T, anh biết gì không?
_Gì?
_Em mong sao hai đứa mình đến với nhau lâu thật lâu luôn, không như những người khác, chỉ một khoảng thời gian là chia tay.- Linh tinh nghịch
_Em muốn vậy à? Tại sao em yêu anh?
_Yêu nhau thì đâu cần lí do đâu anh.- Linh nói, trầm ngâm, mắt hướng về phía hồ nước.
_Thôi, ăn kem đi.- tui lên tiếng, phá vỡ cái khoảng không tĩnh lặng đó
_Ừ.
Gỡ kem ra. Ăn thôi. Trời lạnh thật.
_Lạnh không?- tui cười cười hỏi Linh
_Đồ độc ác, anh còn hỏi nữa.- Linh nhăn mặt
_Ế, em ăn kem socola à?
_Ừ?
_Đưa đây anh không thích kem dâu tí nào hết.- cái tính trẻ con của tui bỗng dưng trỗi dậy
_Hông, em thích socola, hông đưa đâu!- Linh cố gắng chống trả
Tui chộp lấy tay của Linh, hòng giằng lấy cây thì “Bẹp!”, cây kem của Linh rớt xuống đất.
_Hu hu…bắt đền y…làm kem của tui rớt rồi kìa…hu hu…- Linh dỗi
_Ặc, anh xin lỗi. Ăn kem của anh nè, chưa cắn miếng nào hết.
Tui đưa cây kem cho Linh.
_Hông thèm.- Linh bĩu môi
_Vậy anh đi mua cây khác.
_Hông thèm.
_Không ăn thì thôi.
Đoạn tui cầm cây kem đưa lên miệng thì bị Linh giằng lấy.
_Ơ….không ăn mà…trả đây…- tui bất ngờ
_Hứ…ngu sao hông ăn…- Linh vẫn còn dỗi
_Trả đây…trả đây…-tui cố giằng lại cây kem từ tay Linh
_Thôi…thôi…ăn chung ha.
_Vậy nghe còn được. –tui cười
Rồi hai đứa vừa ăn, vừa nói chuyện.
_Hic…lạnh quá à.- Linh nói, em ngồi xích lại gần tui.
_Hì hì. Tính lợi dụng tui à?- tui cười cười
_Hứ, hông thèm.- nói vậy chứ Linh vẫn tựa đầu vào vai tui
_Nói cho anh nghe lời giải đi.
_Gì?
_Câu đố hồi chiều của em đó.
Lúc này bỗng dưng Linh ngồi thẳng dậy. Ra vẻ nghiêm túc:
_Là gì biết không?
_Không- tui trả lời
_Là…
_Hả?
_Là…tình cảm của em…dành cho anh.- Linh thẹn thùng
_Đó là đáp án đó hả?
_Ừ, T, em sợ mất anh lắm, anh đừng bỏ rơi em nha….
Linh thỏ thẻ, rồi rúc vào người tui như chú mèo con.
_Ừ, anh không bao giờ như vậy đâu…không bao giờ…
Trời lạnh thật, nhưng có Linh kế bên tui không cảm thấy lạnh nữa. Người em tỏa ra hơi ấm kì lạ, thoang thoảng mùi thơm. Nhẹ nhàng đặt lên trán Linh một nụ hôn…
Chap 65:
_Tối rồi, mình về thôi.
_Ừm, về.
Chở Linh trên chiếc xe đạp điện, gió thổi từng cơn buốt giá, lạnh thấu xương.
_Lạnh hả?
_Đâu….đâu có…- tui trả lời, hai hàm răng đánh cằm cặp vào nhau
_Không lạnh sao mà răng kêu cốp cốp ghê vậy?- Linh bắt tẩy tui
_Hề hề…Bắt chước…con vịt thôi mà…Cạp…cạp…- Bí tẩy, tui đành bất đắc dĩ làm con vịt chạy đạp điện vậy.
_Ngốc, lạnh thì nói lạnh, làm gì phải giấu?- Linh cười rồi ôm chầm lấy tui
Bất ngờ, tui lảo đảo. Suýt té.
_Chạy xe gì ẩu dữ vậy?
_Tại điện giật…
_Điện gì?
_Điện hai trăm hai giật…- tui cười
_Là sao?- Linh ngơ ngác
_Mỗi bên một trăm mười vôn.- tui lại nhe răng, toe toét cười.
Im lặng, rồi như chợt hiểu ra, Linh bấu thật mạnh hai bên hông tui.
_Ui da!!! Ui da!!! Té…té!!!!- tui la làng
_Cho bỏ cái tật nghĩ bậy.- Linh buông ra rồi nguýt dài
_Ui da…dữ quá…- tui nhăn nhó
_Nói ai dữ?!
_Ai da, ai dám nói sếp đâu…
_Hứ, liệu hồn đó.
_Hic….
Trời chuyển mưa, vần vũ. Những hạt mưa đầu tiên rời xuống, lành lạnh.
_Phù, mưa rồi.- tui nói
_Hic…mưa nữa…- Linh nhăn nhó
_Ờ, hình như hai đứa mình chưa ăn gì.
_Ăn kem rồi…
_Ừ, nhưng anh rủ em đi ăn tối mà.
_Nhưng mà sắp mưa rồi…- Linh nói, em ra vẻ nuối tiếc
_Kệ, có sao đâu.
Không chờ Linh trả lời, tui cho xe phóng vọt đi. Tìm chỗ ăn tối nào.
_Mà mình ăn gì?- Linh hỏi
_Em muốn ăn gì?
_Hông biết.
_Ăn bột chiên bao giờ chưa?
_Chưa…
_Ặc, thiệt không đó? Bột chiên mà chưa ăn hả?- tui hơi bất ngờ
_Thiệt, đó giờ có ai dẫn em đi đâu.- Linh phụng phịu
_Ờ. Mà hồi trước em nói em có anh mà phải không, sao đó giờ anh không thấy?
_Anh em học đại học trên Sài Gòn á, hè mới về.
_Ừ. Vậy à.
_T…
_Hả?
_Anh…gặp Trang hay em trước?
Bỗng dưng Linh lại hỏi câu này, tui cũng không hiểu vì sao, cứ thành thật khai báo vậy.
_Anh gặp Trang trước.
_Ừm, lúc nào?
_Hồi hè. Lúc đó đi tắm sông, anh bị dọp bẻ, Trang cứu anh rồi biết nhau, vậy thôi.
_Ừm…
Linh cứ ậm ừ, làm lòng tui lo lo. Không biết em đang nghĩ gì. Đnag đi thì Linh có điện thoại. Nói gì đó một hồi thì Linh kêu tui.
_Anh chạy ra công viên đi.
_Chi? Mình đi ăn mà?
_Có việc gấp lắm, chạy ra công viên đi.- Linh gắt
_Ừ…ừ.
Vòng lại, rồi phóng vèo ra công viên.
_Chỗ nào vậy?- tui hỏi Linh
_Ra chỗ mình hay ngồi ăn kem á.
Tới nơi, dừng xe lại. Linh xuống xe, nhìn xung như tìm ai đó. Rồi em chạy vụt đi, tới băng ghế đá đối diện bờ hồ. Tui chạy theo. Linh đang ngồi ở băng đá, nói chuyện với ai đó. Đứng đằng sau, tui có thể nghe hết cuộc nói chuyện mặc dù hơi khó.
_Tui khổ lắm bà ơi….bây giờ….tui muốn chết lắm…- giọng nói hòa với tiếng nấc
_Có gì bình tĩnh, từ từ nói.- tiếng của Linh
_Tui sinh ra…đâu muốn bản thân mình có cái giới tính như vầy đâu…tui cũng đâu làm khổ ai, cũng đâu làm hại đâu sao tụi nó cứ nhìn tui bằng ánh mắt ghê tởm vậy?
Linh vẫn không nói gì. Em ngồi đó, quay ra đằng sau nhìn tui. Hiểu ý Linh, tui quay trở lại xe ngồi. Lát sau, Linh trở lại.
_Có chuyện gì vậy?- tui hỏi
_Bạn của em. Chở em em về đi rồi em kể anh nghe.
Ậm ừ dắt xe ra chở Linh về.
_Anh à…sao gay khổ quá vậy anh?
_Ơ…sao em hỏi anh vậy?- tui bất ngờ
_Đứa bạn của em hồi nãy, nó là gay.
_Ừm…
_Ba mẹ nó biết nó bị gay rồi từ nó luôn, người thân của nó ai cũng coi nó là thứ dơ bẩn hết anh à…- Linh nói rồi tựa đầu vào lưng tui.
Sao em ngây thơ quá vậy? Mình đang ở Việt Nam chứ có phải nước ngoài đâu, nói vậy chứ ở đâu mà gay không bị kỳ thị?
_Anh,trả lời em đi…-Linh kéo tay áo tui
_Ừ…anh nghĩ vì họ khác những người khác…
_Nhưng mà gay cũng là người mà.
_Những cái lạ thì thường hay bị người khác chú ý và xa lánh.- tui thở dài, trả lời câu hỏi của Linh một cách vô thưởng vô phạt.
_Em không hiểu…
_Anh cũng không biết mình đang nói gì, có lẽ vì thế giới đó không phải là của mình, chỉ có họ mới hiểu những nỗi đau của họ.
Tới nhà, tui xuống xe, má cũng về nhà rồi. Linh vô nhà chào má tui rồi mới ra về, thấy Linh, má vui lắm. Còn ba thì vẫn chưa về.
_Tối rồi, để anh đưa em về.- tui nói
_Vậy ai đưa anh về?- Linh hỏi
_Anh lấy xe rồi đi với.
_Cũng được.- Linh cười, để lộ cái răng khểnh.
Đap xe đi với Linh, em cứ nói về chuyện khi nãy. Tới nhà Linh rồi.
_Vô nhà uống nước đi rồi về.- Linh nói
_Thôi, trễ rồi, anh về đây.- tui từ chối.
_Ừm…em có chuyện muốn nhờ anh…- Linh chạy lại gần tui, thỏ thẻ
_Hả? Được không? Kỳ lắm…- tui nhăn nhó
_Được mà, giúp em đi….chồng yêu….- Linh lại làm cái bộ mặt mèo con nữa.
_Ừ…ừ..- tui nhăn mặt.
_Hi hi, cảm ơn chồng…chụt…- Em nhón chân rồi thơm lên má tui
_Ừ…anh về nha.
_Về cẩn thận nha…
Đạp xe đi được một đoạn, tui ngoái lại nhìn, chờ Linh đi vào nhà, đóng cửa lại thì tui mới yên tâm. Về nhà, vẫn bổn cũ soạn lại, đánh răng rửa mặt xong, quên luôn ăn tối. Tui lên phòng. Ra ngoài sân thượng, gió thổi mát rượi. Lấy điện thoại, làm việc mà Linh nhờ tui.
_Alô?
_Chào, bạn là Bảo, bạn của Linh phải không?
_Ừ, ai vậy?- giọng nghe vẻ mệt mỏi
_Mình là T, bạn của Linh, Linh nói cho mình biết về chuyện của bạn rồi.
_Thì sao chứ? Gọi điện để chọc phá tôi à?
_Không, không, đừng hiểu lầm. Linh chỉ muốn mình nói với bạn vài câu.
_Nói đi.
_Bạn không làm gì sai cả, hãy tự tin là bản thân mình, mặc kệ người ta có nói gì, sống thật với chính bản thân, chính giới tính của mình mới là quan trọng. Đời người chỉ sống được một lần, hãy sống sao cho khi bạn chết đi mà không còn gì để hối tiếc.
_....- đầy dây bên kia không nói gì cả, chỉ có tiếng khóc
_Đó là những gì Linh muốn nói với bạn. Cố gắng vượt qua đi bạn.
_Cãm…cảm…ơn…nhưng…
“Cạch…tút…tút…”, tắt máy rồi. Có chuyện gì vậy? Đang nói giữa chừng mà…Bất lịch sự vừa thôi chứ.
Không nghĩ ngợi lung tung nữa, tui xuống phòng. Nằm xuống giường, trằn trọc một hồi rồi ngủ tới sáng.
Sáng,dậy. Ăn sáng xong rồi lại xách cặp đi học. Đạp xe chầm chậm tới trường. Vẫn còn sớm.
Tới trường, nhìn vắng hoe, chỉ mới sáu giờ rưỡi, làm gì có chuyện tôi đi trễ. Dắt xe vô, đứa trực cổng vẫn còn ngáy ngủ ghi số xe cho tui. Đi lên lớp, có vài ba đứa đang trực nhật.
_Ê, nay vô sớm dữ vậy ông?- nhỏ lớp phó nhìn tui chằm chằm
_Lạ lắm à?
_Không, vô sớm thì phụ tui dọn dẹp đi.
_Giề? Hôm nay có phải tổ tui trực đâu?
_Thì cũng phải tổ tui đâu mà tui vẫn phải làm đó.- lớp phó nói
_Tại vì bà là lớp phó.
_Giờ làm hay là ăn chổi.
_Xì, không làm.
_Còn cãi nữa à?
_Ờ. Cãi đó. Ý kiến gì không?
_Không làm thì thôi. Hứ.
Nói rồi nó quay đi, tui ngồi đó cười đắc thằng, ké ké… Sáu giờ bốn mươi mới lục đục có người vô. Linh cũng giờ này mới tới lớp, nhìn em có vẻ mỏi mệt lắm.
_Linh, sao nay đi học trễ vậy?- tui hỏi
_Hôm qua có chuyện anh à…- Linh đáp, mặt buồn thiu, hai mắt đỏ hoe như vừa mới khóc.
_Chuyện gì vậy?- tui lo lắng
_Bảo, nó tự tử rồi anh…
_Cái gì? Tại sao?- tui thất thần
_Nó uống thuốc trừ sâu…khuya hôm qua em gọi cho nhà nó thì mới biết.
_Ừm…thôi, vô lớp đi.
Đi bước vào lớp, mặt buồn rười rượi. Tui cũng chỉ biết thở dài. Cả buổi học hôm đó Linh ngồi im thin thít. Nhỏ Châu thì cứ len lén nhìn tui. Chán.
Giờ về, định đi với Linh thì Vi chặn tui lại.
_T, Vi có chuyện muốn nói.
_Chuyện gì?
_Chuyện của Trang, Vi không thể không nói cho T biết được.
_Nói đi.
_Hôm bé Trang bị đánh…T chở nhỏ nào đi ngang nhà bé Trang phải không?
_Hơ…sao Vi hỏi vậy?
_Vì chuyện đó mà Trang mới bị đánh đó.
_Là sao? T không hiểu?
_Mấy ngày nay, ở nhà Vi, tối nào bé Trang nó cũng khóc. Nói chuyện thì lúc nào nó cũng nhắc tới T…
_.....- tui không nói được gì hơn, cứ nhắc tới chuyện cũ thì lại thấy chạnh lòng.
_Từ ngày T thành cặp với Linh, Trang lúc nào cũng ủ rũ. Hôm đó vì thấy T đi ngang qua, nó mới bực bội, cãi lại ông anh rể rồi mới bị đánh như vậy…- giọng Vi bỗng chùn xuống
Tui đưa tay lên vuốt mặt, đúng là trò đời thật.
_Trang mong T đến với nó lắm, T suy nghĩ đi.
Nói đoạn, Vi bước đi một nước. Tui đứng đó, chỉ biết thở dài.
_T, đi về anh.- Linh níu lấy tay tui, em cười tươi lắm.
_Ừ, về.- tui nhìn Linh.
Phải làm gì đây?...Dấu chấm hỏi lớn tồn tại trong đầu tui là làm sao để cả hai người không đau khổ vì tui.
Chở Linh về nhà, em cứ luyên thuyên như chim sáo. Tui càng đau hơn.
_Sao em vui quá vậy? Bạn em mới mất mà.
_Cũng chỉ là bạn thôi, dù gì em cũng khóc cả dêm hôm qua rồi.- Linh nói
_Nước mắt đâu mà khóc nhiều vậy?
_Ai biết đâu…
_Do you love me?- tui bật cười rồi hỏi em.
_No!!!
_”No” mà ôm tui cứng ngắc vậy?
_Hứ “No”.- Linh phụng phịu, em vẫn ôm chặt lấy tui.
Buổi trưa mà bầu trời vẫn chuyển mưa, tối sầm, tiếng sấm ùng ục. Chở Linh về nhà xong, tui đạp xe về nhà. Định bụng chiều nay học thêm anh văn xong sẽ qua nhà Vi.
“Ào ào….!!!!” Mưa xối xả. Đứng trong nhà, nhìn ra cửa sổ. Mưa trắng xóa, rửa sạch hết bụi bẩn trên mặt đất, mùi đất xông lên, nghe khó chịu nhưng thanh khiết. Nếu tâm trí tui có thể rửa sạch bằng nước mưa thì tốt quá. Rửa sạch xong thì tui có thể đưa ra lựa chọn sáng suốt hơn. “Bíp…bíp”. Tin nhắn của Linh.
_Đang làm gì á?
_Nhìn mưa rơi.
_Hì hì, giống em quá dạ ^^!
_Ừ, hì.
_Mưa nhìn đẹp quá ha anh.
_Ừ đẹp lắm.
_Phải chi giờ em đang ở cạnh anh.
_Làm gì?
_Ôm anh, em lạnh…
_Blêu, hông cho ôm
_Xí, đồ xấu xa, đi chỗ khác chơi đây.
Nhắn tin với Linh, thấy nhẹ nhõm được phần nào.
Tối bảy giờ. Vô trường, ôn thi. Đi thi học sinh giỏi nó khổ vậy đó. Bước chân vô lớp, nhìn xung quanh. Xanh, đỏ, vàng, tím. Ngổn ngang áo màu. Giờ mới biết cái đồng phục nhìn nó dễ chịu ra sao. Không quen ai, chỉ biết có mỗi nhỏ Minh Anh thôi. Nhỏ kêu tui ngồi chung nhưng nên tránh thì hơn, tui lủi xuống bàn chót ngồi.
_Các em, mặc dù chỉ mới là ngày đầu tiên nhưng chúng ta đã có ba bạn xin rút rồi. Vì không đủ người nên thầy đã chọn thêm mấy em khác. Có hai bạn ở lớp của em đó T.- ông thầy nhìn tui cười.
Rồi mấy đứa mới bước vô. Hơ….thằng Nam? Rồi tiếp theo là….Linh với Châu. Kẹt xỉ không chịu được. Đã xếp tui vô đây mà còn cho thằng Nam kia vô là sao?
Chap 66:
_Nam, em xuống bàn ba ngồi đi. Còn Linh với Châu thì ngồi bàn nhì.- Ông thầy nói
Nhìn thằng Nam mà chỉ muốn củ hành cho nó một trận. Cái mặt láo la, láo lếu.
_T!- tiếng của thầy
_Dạ?!- tui giật bắn
_Lên ngồi chung với Nam, ngồi ở dưới mà học hành gì?
_Nhưng mà…- tui gãi đầu gãi tai
_Lên mau!- ông thầy gắt
Đành phải lên ngồi chung với thằng đó vậy. Gặp toàn thứ gì đâu không.
“Cạch!”- thằng Nam lấy quyển sách Anh văn ra, thảy lên bàn khi thấy tui ngồi xuống, hình như nó muốn dằn mặt tui. Đang hầm hầm nhìn tui thì Linh quay xuống, còn nó thì bỗng dưng nhe răng cười với tui:
_Chào, chắc bạn là T hả?
Còn làm bộ không biết tao? Để tao coi mày giả bộ được tới khi nào nữa. Tui cũng cười xã giao lại một cái:
_Ừ, bạn chắc là Nam hả?- miệng cười mà tay chỉ muốn chưởng cho nó một phát.
_Bất ngờ hông?- Linh ngồi ở bàn trên khều khều tui rồi nhe răng cười
_Ừ, bất ngờ thiệt.- tui trả lời, mắt lườm lườm thằng Nam
_Chào Linh, mình nghe nói bạn học giỏi Anh văn lắm phải không?- thằng Nam nhìn Linh, cười, nó xen vào cuộc nói chuyện của hai đứa tui.
_Ừ, mình học cũng tạm, T mới giỏi.- Linh cười
_Vậy à? Vậy phải nhờ T rồi. Ha T?- nó cười tít mắt
_Hừm…ừm…- tui ậm ừ, không, phải nói là gầm gừ trong cổ họng.
Nhỏ Châu thì chỉ nhỉn tui, cười, rồi lên.
Giờ học bắt đầu, thầy bắt đầu ra đề cho làm thử, toàn đề cho siêu nhân làm! Nào là dịch ra tiếng Anh bốn khổ đầu của bài thơ Lượm:
“Ngày Huế đổ máu
Chú Hà Nội về
Tình cờ chú cháu
Gặp nhau hang Bè
Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh
Ca-lô đội lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con chim chích
Nhảy trên đường vàng…
-Cháu đi liên lạc