_Đó thăm hỏi gì thì nói đi.- Vi cười cười nhìn tui rồi đi xuống.
_Em…khỏe không?- tui hỏi
_Em bình thường, còn anh?
_Ừ. Anh cũng khỏe….
Không biết vì sao khi đứng trước mặt Trang, tui lại hay run như vậy.
_Vô phòng em đi.- Trang đẩy cửa ra, mời tui vào
_Ư….ừm…- tui gật đầu.
Kì này nhấc cái ghế ra ngồi cho chắc, không ngồi trên giường nữa.
_Mấy hôm nay em nghỉ học ở nhà à?
_Không, mấy ngày nay dì đưa em đi học.
_Mẹ của Vi hả?
_Ừ.
_Ừm…- lại im ru nữa
_Anh…
_Anh sao?- tui hỏi
_Em…
_Có chuyện gì vậy?- tui hỏi
_Em….nhớ anh.- Trang đỏ mặt
_.....- tui không biết nói gì
Trang cũng ngồi đó im lặng, mặt cuối gầm xuống.
_Ơ..ừm…vậy chừng nào em về nhà?- tui đánh sang chuyện khác
_Em không biết…
Tui lặng đi, nhìn Trang…
Một lúc sau, tui đứng dậy đi về.
_Thôi, anh về, ngủ ngon.- tui nhìn Trang, cười gượng
_Ừm…
Bước ra cửa phòng thì tui khựng lại, nhìn ra phía sau, bé Trang đang ôm tui. Chặt lắm, tui có thể cảm nhận được Trang dùng hết sức lực của mình để giữ tui lại, hai bàn tay nhỏ xíu của em bấu chặt vào hông tui.
_Trang…buông ra đi.- tui nói
_Không, em không buông.
Tui lặng lẽ gỡ tay của em ra, đồi bàn tay mềm mại vẫn còn những lằng roi. Tui quay ra phía sau:
_Anh về…
Chưa kịp nói hết câu thì Trang đã ôm chầm lấy tui thêm một lần nữa, lần này còn chặt hơn lần trước.
_Anh…em không muốn anh đi mà!- Trang nói như hét vào tai tui
_Nhưng mà…
_Không nhưng nhị gì hết, chừng em cho đi anh mới được đi!
Tui lại nhớ về cô bé lúc trước, hồn nhiên, ngây thơ, không biết tình yêu là cái gì. Cũng vì tui đã bước vào cuộc đời em nên em mới thành ra thế này. Bỗng dưng tui thấy ghét bản thân mình, rồi lại thấy thương Trang vô kể. Tình cảm là cái thứ lằng nhằng nhất mà tui từng gặp từ trước tới giờ, bây giờ chỉ muốn quăng hết mấy thứ tình cảm đó vô một góc rồi lại làm thằng FA ngày nào thôi.
Tui đứng đó, không nói gì, cứ để cho Trang ôm mình, đến khi nào chán thì thôi. Không biết mình làm vậy có đúng không hay là lại làm Trang hy vọng rồi thất vọng thêm lần nữa.
Cứ như vậy một lúc sau Trang mới chịu buông ra. Đi về, Trang đòi tiễn tui ra tận cổng mới chịu. Xuống dưới nhà, đúng lúc đó thì ba mẹ của Vi về, vậy là bị giữ lại hỏi đủ thứ chuyện.
_T, bác cảm ơn cháu về chuyện cháu đưa Trang về đây, nếu không thì bác cũng không biết làm sao.- mẹ của Vi là người Bắc nhưng vào Nam đã lâu nên nói chuyện có pha thêm chút giọng Bắc.
_Dạ, không có gì đâu bác.- tui nói
_Cái thằng đó nó đúng là không phải con người mà, sau bữa đó, chị của bé Trang bị sẩy thai rồi cháu à…- mẹ của Vi ngậm ngùi kể với tui
_Dạ…
Tui qua bé Trang, hai mắt em đỏ hoe.
Nói chuyện xong thì cũng chín giờ mấy. Chào cả nhà, tui ra về. Phóng xe đi được một đoạn, tui ngoài lại nhìn, bé Trang vẫn còn đứng đó. Nhìn Trang mà tui cứ thấy có cái gì đau nhói ở tim. Tui thấy song mũi của mình cay cay, không biết vì sao.
Về nhà, ba má vẫn còn ngồi coi TV. Nói dối mấy câu là phải ở lại ôn bài thêm, tui an toàn thoát hiểm, dông thẳng lên lầu. Đói bụng, xuống làm hai gói mì, xong, đánh răng đi ngủ.
Đang đánh thì “Hắt xì!!!!”, mũi đau thấu trời, lần đầu tiên tui mới đau như vầy. Đau tới nỗi mất luôn phương hướng, hai mắt tối sầm. Lát sau, định thần lại, cái gương dính mấy vệt máu. Hết hồn, đưa tay lên mũi, máu bắt đầu chảy. Ui da…
Chạy vòng vòng nhà tắm mà cứ ngửa cổ lên để cho máu khỏi chảy ra ngoài, mở tủ y tế ra, lấy mấy miếng bông gòn ịnh vô mũi. Lát sau cũng hết, bò lên giường đắp mền lại, bỗng dưng thấy lạnh, run cầm cập...hôm nay mất máu nhiều quá.
Sáng, ấy da, thứ sáu rồi. Dậy thôi. Nhai mì xong rồi phóng như bay tới trường…hế hế, học thêm bữa nay với ngày mai là nghỉ. Sáu giờ bốn lăm rồi, sao Linh chưa vô nữa….
Gãi đầu sột sột thì nhận ra….chết cmnr, Linh kêu mình đi rước mà……
Chap 69:
Chết mất, chết mất thôi. Bây giờ nên chạy đi rước Linh không? Còn có năm phút nữa…Nhưng nghĩ đến cái cảnh Linh làm mặt lạnh với tui thì….Kệ bà nó, trễ thì trễ. Tui chạy ào xuống nhà xe lấy con ngựa sắt rồi phi thẳng ra cổng. Đạp nhanh hết ga, thở không ra hơi. Chạy tới nhà Linh cũng hơn mười phút rồi. Mới sáng ra mà mồi hôi mồ kê nhễ nhại rồi. “Két!!” dừng xe trước cổng nhà Linh. Bấm chuông cửa “Kính coong!”
_T, tới đưa Linh đi học à?- bà chị giúp việc chạy ra mở cửa.
_Dạ, khi nãy em quên, giờ mới tới.- tui thở dốc
_Không sao, hôm nay Linh không đi học đâu em.
_Ủa? Sao vậy chị?- tui bất ngờ
_Khi nãy ba mẹ bé Linh đến rước bé Linh đi rồi?
_Ơ…vậy chị biết Linh đi đâu không chị?
_ À…ừm…- bà chị ngập ngừng
_Chị?
_Linh dặn chị đừng nói với em…nhưng chị nghĩ trước sau gì em cũng biết nên chị sẽ nói cho em biết…
_Chị nói đi.
_Phù…Linh đi với ba mẹ lên Sài Gòn phỏng vấn…-bà chị thở ra một hơi rồi nói
_Phỏng vấn gì chị?- tui chột dạ
_Xin theo ba mẹ qua Mỹ định cư…
Tui không nói nên lời, hai tay bỗng dưng lạnh ngắt, run run.
_Thôi, em đi học đi.- chị giúp việc đóng cửa.
_Chị đừng giỡn nữa, em không tin đâu.- lòng như lửa đốt nhưng tui vẫn cố cười gượng, cầu mong đây chỉ là trò đùa của Linh.
_Không, chị nói thật, em đi về đi.
Chị giúp việc quay đi, để lại trong lòng tui ngổn ngang những câu hỏi, sự lo lắng. Chạy xe trở lại trường, biết rằng nó sẽ đến nhưng sao lại nhanh tới như vậy chứ? Đang trong tâm trạng vui vẻ, giật cái tui lại rớt xuống tận đáy sâu. Nhưng có lẽ vì đã bị một lần như vậy nên lòng tui giảm bớt một chút gì đó nặng nề.
_Ê, ông kia, sao đi trễ hoài vậy?
_Ờ…thôi, ghi tên đi.- thôi thì mặc nó, làm gì thì làm
_Không thích ghi.
_Ơ…ăn hành không?- tui ngước mặt lên nhìn, ra là Minh Anh
Tui đơ ra.
_Ăn hành là sao?- nhỏ ngây thơ hỏi
_Thôi, không có gì. Ghi tên đi.
_Không ghi đâu.
_Chứ muốn sao?
_Không muốn gì hết
_Ơ…
_Hôm bữa T chở mình về, chưa kịp cảm ơn…
_Ờ..ờm…- bất giác tui cảm thấy xấu hổ
_Thật ra phải gọi T bằng anh.
_Hở?
_Em nhỏ hơn anh một lớp mà.- Minh Anh nói
_À…ừm…ờ
_Thôi, anh lên lớp đi, trễ rồi.
_Ừ, cảm ơn.
Dẹp xe rồi chạy vù lên lớp, thầy toán đã vào lớp tự lúc nào.
_Thưa thầy, em đi trễ.- tui nói vọng vào trong lớp
Thầy đứng trên bục, nhìn tui, cái gọng trễ xuống tận mũi.
_Em vào lớp đi, nhanh.
Cứ tưởng sẽ bị dập cho một trận nhưng không, tui chạy vội vào lớp.
_Ê, sao nãy tự dưng chạy về vậy?- mấy thằng chiến hữu hỏi
_Tao…tao quên tập bài tập toán.- tui trả lời, lí do củ chuối nhất tui có thể nghĩ ra lúc đó.
_Thằng điên!!! Mày để điện thoại ở nhà thì còn được!!!- tụi nó nguýt dài một tiếng rồi quay lên.
Tui cũng muốn tự cười thẳng vô mặt mình. Có gì tức cười chứ? Điên thật
Giờ toán chán ngắt, khô khan. Ngồi nhìn cuốn sách trân trân mà không được một chữ chạy vô óc. Đang nhìn thì nhỏ Châu đưa tay qua, lật sách của tui.
_Hơ…- tui nhìn qua
_T lật sai trang rồi.- nhỏ nhìn tui
_Ừm…cảm ơn.
_Cảm ơn gì?
_Lật..sách giùm T.
_Hì, không có chi.
Tui gật gật đầu rồi nhìn lên bảng. Lát sau, nhỏ Châu đưa qua cho tui tờ giấy. Giở ra:
_T đang quen Linh phải không?
Gói tờ giấy lại, tui nhìn Châu rồi gật đầu. Nhỏ Châu ra hiệu cho tui đưa lại tờ giấy, rồi lại hí hoáy viết gì đó, xong, nhỏ đưa cho tui.
_T thích mẫu người như thế nào?
Nhìn qua nhỏ Châu, tui cười nhạt:
_Mẫu người giống Linh.
_Ừm…- nhỏ Châu phụng phịu, rồi ngồi đó chống cằm, nhìn tui, hai mắt chớp chớp.
Tui thì cứ tiếp tục ngồi thừ ra, không nói gì cả.
Rồi thì giờ chơi cũng tới, lọ mọ dẹp tập vở rồi mò xuống căn tin.
_Cô ơi, cho con một tô phở.- tui gọi
_Ủa T, nay không ăn mì nữa à?
_Dạ ăn nhiều riết ngán cô ơi.- tui cười
_Ừ, ừ, đợi tí, có liền.
_À, cho con thêm mấy cái trứng cút nữa.- tui gượng gạo
_Ăn phở ai đời đi ăn với trứng cút hả ông con?
_Dạ, tại thiếu thì con ăn không ngon.- tui gãi đầu
_Thôi, được rồi, phở trứng cút, món mới nha.
Cuối cùng tô phở nghi ngút khói được bưng ra, xua tan cái không khí lạnh đầu năm. Gắp một đũa phở, ăn vào, ấm thật, nhưng vẫn còn cái gì đó làm cho tui cảm thấy lạnh căm. Ăn xong, tính tiền rồi đi về lớp, bỗng thấy mình cô độc.
_Ê, đi ăn không rủ hả mày?- thằng Tín từ đâu chạy tới đánh tui một cái rõ đau.
_Lão đại ăn mãnh kìa.- Bóng biển lên án tui
_Tình trạng báo động, lão đại nhà ta bị gì đây…- Năm nổ khoác vai tui rồi ra vẻ trầm tư.
_Bị cái đầu tụi mày…- tui phì cười
_Thôi, đi ăn với tụi tao.
_Tao mới ăn xong.
_Tao chỉ mày ăn cái này, no mấy cũng phải ăn.- thằng Tín ra vẻ đàn anh
_Ăn cái gì?- tui với mấy thằng kia thắc mắc
_Đi theo tao, trốn ra khỏi trường cái đã.- nó cười khì khì
_Mày bao đi tụi tao mới đi.- Năm nổ chộp lấy cơ hội
_Hờ hờ, hôm qua má tao mới trúng đề, muốn ăn bao nhiêu cũng được.- nó cười lớn
_Okê, đi liền.- tụi nó hô lớn.
Tui cũng chỉ biết lắc đầu cười rồi đi chung tụi nó. Chui ra bờ rào, rình mò y như du kích. Cơ man là kẽm gai. Mấy thằng tui đa phần là ốm với nhỏ con nên chui qua tuốt luốt, chỉ có thằng Tín là bự con nhất.
_Ê ê ê, tụi bây chờ tao với.- nó rên rỉ
_Gì vậy ba? Lâu quá!
_Má…quần tao vướng vô mấy cái gai rồi, gỡ ra giùm coi!- thằng Tín la lối
_Nói nhỏ thôi, người ta nghe bây giờ.- Bóng biển đưa tay lên miệng xuỵt xuỵt
_Lẹ đi, kiến cắn ngứa thấy mẹ.- thằng Tín nhăn nhó
_Hây dô!!!- không đợi nó nói thêm, tui với thằng Năm nổ túm đầu thằng Tín kéo mạnh ra.
“Roẹt!!!”
_Cái gì vậy mậy? Cái gì vậy mậy?- Bóng biển nhốn nháo
Tui với Năm nổ hết nhìn thằng Tín rồi nhìn nhau cười như hai thằng bệnh.
_Cười cười thằng cha tụi bây!!! Rách hán tao rồi!!! Óoooooooo….!!!- thằng Tín lấy tay bịnh cái đáy quần lại rồi nằm lăn lóc chửi.
_Giờ sao đây?- Năm nổ hỏi tui, miệng nó vẫn cười toe toét
_Khăn quàng đi, còn gì xài được nữa đâu.- tui cười đểu
_Nè mày.- Năm nổ cởi khăn quàng ra đưa cho thằng Tín
Thằng Tín cột cái khắn lên, lấy phần đuôi khăn để che “hàng họ” lại. Mà cũng biết rồi đó, cái loại khăn quàng lưới mỏng tanh che sao thì che nhưng vẫn thấy được bên trong.
_Không đủ mày ơi.- thằng Tín nói
_Lấy thêm của tao nè.- tui thảy cái khăn qua cho nó
_Vẫn không đủ.- thằng Tín cột cái khăn lên
_Mẹ, làm như cái của mày to như Trái Đất không bằng, nhiều lắm cũng như trái chuối sứ nhà tao.- Bóng biển làu bàu đưa cái khăn “quí giá” của nó cho thằng Tín.
_Tạm được rồi, chắc không thấy gì đâu ha.- thằng Tín thở phào
_Không được cũng phải được, còn khăn đâu mà cho mày quấn.- Bóng biển cằn nhằn
Vừa bước được mấy thì “Roẹt!!!”.
_Cái gì nữa đây?
_Nó rách nữa mày ơi….- thằng Tín đỏ mặt
_Mày ăn gì mà ngu quá vậy?! Có nhiêu đó cũng rách.- Bóng biển nổi đóa
_Sao tao biết…
_Giờ làm sao? Mày nhìn cái quần nó kìa.- tui nhăn nhở cười
Cái quần của thằng Tín rách một phát lên tận cái phẹc-mơ-tuya. Nhìn cứ như là nó đeo hai cái ống vải đi học vậy.
_Lấy tà lỏn của tao mặc đỡ đi.- Năm nổ hồn nhiên tụt quần xuống rồi nó tuột thẳng luôn cái quần xà lỏn ra. Nó cứ vậy mà để cái “đùm” đen thui lúc la, lúc lắc mà nói chuyện, không biết ngại là gì.
_Ghê quá ba ơi! Mày không mặc sịp à?- tui nhăn mặt
_Không, mặc tà lỏn cho nó mát é hé hé hé…..- thằng nổ cười một cách bệnh hoạn
_Tin, lấy mặc đại đi mày.- Bóng biển lấy tay che mắt
_Mắt tao nổi mụt lẹo rồi, trời ới….- thằng Tín trợn trắng mắt
_Giờ có mặc hay không?- Năm nổ bắt đầu nóng máy
_Ờ ờ, mặc liền.- thằng Tín chộp lấy cái quần của thằng Năm nổ rồi quay ra một bên
Xong xuôi, nó mặc thêm “hai cái ống quần” vô nữa. Cũng may là cái quần thằng Nổ màu đen…
_Đi lẹ đi, tao đói bụng quá.- Năm nổ vừa nói vừa lấy tay xoa bụng
_Mà ăn gì vậy?- tui nheo mắt hỏi
_Ăn gì, nói lẹ đi mày.- Bóng biển gầm gừ, chắc tại đói quá nên nó quạu
_Cứ đi rồi biết.
Đi thêm khoảng mấy chục mét nữa, trước mắt tui hiện ra cái bảng to đùng: “CẦY TƠ BẢY MÓN”
_Mày điên hả? Mới sáng ra mà dẫn tụi tao đi ăn thịt cầy là sao?
_Cầy nào ở đây?- thằng Tín nheo mắt hỏi
_Kìa, thấy cái bảng không?- Bóng biển chỉ
_Trời, nhìn theo tay tao nè, nhìn kỹ vô.
Tụi tui nhìn theo hướng nó chỉ, cách cái bảng không xa là một cái quán cóc, có xe đẩy hủ tíu với vài cái bàn nhựa.
_Thấy chưa?
_Thấy rồi, tưởng gì chứ hủ tíu trong trường thiếu gì.- Năm nổ nhăn mặt
_Mày ngu, tao mới phát hiện ra hủ tiếu ở đây cực ngon, ngon không thua gì nhà hàng nha con.- thằng Tín đánh vào đầu Năm nổ.
_Ui da…
_Kệ, vô ăn thử coi.- tui nói
Cả đám vô đó ngồi rồi kêu mấy tô hủ tíu, mình tui ăn hủ tíu mì.
_Lão đại một ngày không ăn mì chắc nó chết.- Bóng biển đá đểu tui
_Nó đạo mì mà lại.- Năm nổ đốc thêm
_Dạ đây, hủ tíu của mấy cậu đây.- bà chủ quán niềm nở
_Dạ…
Bà chủ quay đi, tui ngồi đó từ từ đổ nước tương ra, rồi thì ớt, vắt chanh vô tô hủ tíu…gắp một đũa đưa lên mũi hít một hơi, thơm vật vã. Ăn được một đũa mới nhận ra mấy thằng kia đã dứt hết nửa tô. Đúng là không biết thưởng thức, công nhận hủ tíu ở đây ngon thật, không hiểu sao ít người đến quá.
Đang xì xụp thì có hai ông chạy xe tới dừng trước quán, nói là ông nhưng cũng chỉ khoảng hai mươi mấy, nhìn kiểu là biết giang hồ nửa mùa rồi. Một thằng đội nón kết đen, còn một thằng vẫn cái điệu da thì đen mà thích tóc vàng hoe. Còn xỏ lỗ tai nữa, nhìn ngứa mắt.
_Cho hai tô hủ tíu đi bà chủ.- một người nói
_Dạ, có liền hai cậu.
_Ê, nhìn hai thằng đó y như mấy thằng ba trợn hay đi ở xóm tao vậy.- Năm nổ bắt đầu nhiều chuyện
_Ăn đi mày, nói nhiều.- Bóng biển gắt.
Bà chủ bưng hai tô hủ tíu ra đặt lên bàn hai thằng đó.
_Ê bà chủ nhà có hộp quẹt không?- một đứa hất hàm hỏi, rồi lấy điếu thuốc trong miệng ra ngậm.
_Dạ không cậu, tui có diêm thôi, cậu xài đỡ.- bà chủ đưa cho nó bao diêm mới toanh
Thằng đó không nói gì, nó đốt xong điếu thuốc rồi bỏ luôn hộp diêm vô túi áo rồ trừng mắt nhìn bà chủ. Bà chủ thì chỉ biết im lặng đi chỗ khác chứ không dám nói gì.
_Mẹ nó, thứ cướp cạn.- Năm nổ lầm bầm chửi
_Thôi, ăn đi.- Bóng biển lại gắt
Ăn xong, cả đám tụi tui rục rịch đứng dậy trả tiền.
_Bà ơi, cho con tính tiền.- giọng thằng Tín nhẹ nhàng
_Dạ, cho tui xin bốn mươi ngàn.- bà chủ trả lời
Thằng Tín đứng đó đợi lấy tiền thối lại thì hai thanh niên kia lên tiếng.
_Ê bà già, bà làm ăn kiểu gì vậy hả?!!-thằng tóc vàng đập bàn cái rầm
_Dạ, dạ, có chuyện gì vậy hai cậu?- bà chủ hốt hoảng
_Mẹ nó, bà làm ăn kiểu gì mà có hủ tíu sống nhăn vậy hả?
_Dạ, đâu có đâu, tui nấu kỹ lắm mà…- bà chủ quán yếu ớt
_Mẹ, còn chối.- thằng nón đen giơ lên dọa đánh
Hai thằng này đúng không phải người, ăn sạch cả tô hủ tíu mà còn nói hủ tíu sống nhăn à.
_Còn tụi bây nữa, nhìn cái gì! Biến!- thằng tóc vàng tỏ ra hung dữ
Mới sáng ra mà thèm đòn rồi hả mấy cha? Năm nổ khều khều tui, nhìn nó là tui biết nó nóng máy rồi. Bóng biển thì cười nhăn nhở. Thằng Tín thì…
“Bốp!!!” Chiếc giày của nó bay thẳng mặt thằng tóc vàng. Hiểu rồi chứ gì. Phát hành nào!!!!
Thằng tóc vàng mất thăng bằng rồi bị thằng Tín tông vô người nên nó ngã dúi dụi ra đường. Thấy bạn mình bị đánh, thằng nón đen cũng hung hổ xông tới, nó vật thằng Tín ngã xuống đất rồi nằm đó khóa chân thằng Tín. Suy ra ngu kinh khủng, chắc nó nghĩ tụi tui không dám làm gì nó. Năm nổ “bật công tắc” lên, bay vô, thụi cho nó mấy cú vào mũi. Tui cũng nhào vô giúp một tay, thằng tóc vàng thì đã có Bóng biển lo. Thằng nón đen bị Năm nổ bum cho mấy cú bay luôn cái nón, nó bật ra khỏi người thằng Tín, nằm lăn lóc. Ai chứ tui sự nhất là bị Năm nổ thụi, nó thụi một phát thì chỉ có nước về chầu ông bà.
_Cứu! Cứu tao!- tiếng Bóng biển la làng
Anh chả đang bị bụp te tua. Sẵn thế, tui giơ chân lên đá cái “Bép!!” vô mỏ thằng tóc vàng, nó bại sụi luôn.
_Yếu mà còn ra gió hả mậy?- thằng Tín phun cho thằng nón đen một bãi nước miếng.
Rồi nó khom xuống lục túi thằng đó, móc được cái bóp. Trong đó có khoảng mấy trăm, thằng Tín đưa hết cho bà chủ.
_Bà ơi, bà cầm đi…
_Thôi, tui chỉ lấy tiền hủ tíu thôi…-bà chủ sợ sệt
_Không có gì đâu bà, cái này coi như tụi nó bồi thường cho bà….Phải không?!- nó đạp vô bụng thằng tóc vàng.
_Phải…phải…-thằng tóc vàng thều thào
_Bà cầm đi.
_Dạ…dạ…, tui cảm ơn cậu…
_Còn tụi bây không chịu biến à?!- thằng Tín lườm hai thằng giang hồ nửa mùa
Bọn nó lồm cồm bò dậy, nhảy lên xe, chạy mất dép.
Rồi mọi chuyện cũng xong, cả đám lại đi về cái bờ rào để chui vô trường.
_Sao nay mày gan dữ vậy Tín?- Bóng biển trầm trồ
_Tín nay khủng mậy.- Năm nổ cười
Tui cũng cười cười, nay mới biết cảm giác của cái trò “trừ gian diệt bạo”.
_Trễ rồi! Trễ mẹ nó mười lăm phút rồi!
Chap 70
Chạy vèo tới chỗ bờ rào, chui qua cái lỗ rồi chạy nhanh hết sức lên lớp. Giờ ngữ văn, thôi rồi, Lượm ơi.
_Mấy em đi đâu mà giờ này mới vô lớp!
_Dạ, dạ, đi ăn…- thằng Năm nổ lí nhí.
_Ăn uống cái gì?! Còn thằng kia, làm gì mà cái quần rách bươm hết vậy?!- cô chủ nhiệm lấy cây thước kẻ bảng gõ gõ lên cái quần của thằng Tín.
_Dạ…dạ…bị bị…- thằng Tín ấp úng, tụi tui cũng không biết phải nói sao nữa.
_Khỏi nói nữa! Ra ngoài đứng cho hết tiết, rồi chép phạt một ngàn lần câu “Vào lớp đúng giờ” cho tôi!!!
Bốn thằng lủi đầu ra ngoài hành lan rồi đứng đó, nhìn trời nhìn mây.
_Mẹ, tại mày mày hết, rủ tụi tao đi ăn làm chi.- Bóng biển càu nhàu
_Tại mày ham ăn quá chi.- thằng Tín chống chế
_Không tại mày thì tại ai!- Bóng biển sừng sộ.
_Thôi, thôi, tao không nói mà hai thằng bây cứ nói hoài. Im hết coi.
Nghe tui nói vậy hai thằng nó cũng im ỉm, không nói năng gì nữa. Hết tiết rồi cũng được vô lớp. Trước khi ra khỏi lớp, cô chủ nhiệm thông báo là học thêm ngày mai nữa là được nghỉ thứ bảy với thứ hai, nghe nói trường được mượn để tập dợt cái gì đó. Ngồi trong lớp tui ngồi hý hoáy chép bài phạt. Bỏ luôn mấy tiết sau thì cũng được sáu, bảy trăm dòng. Còn mấy trăm dòng nữa thì về nhà chép.
“Tùng! Tùng! Tùnggggg!!!!!”-Trống tan trường. Dắt xe ra về.
_Ê, T!- Bóng biển vỗ vai tui
_Gì?
_Thứ bảy đi Vũng Tàu không mày?- nó hí hửng
_Ai cho mà đi?
_Đi với nhà tao.- nó nói
_Có ai đi?
_Năm nổ với thằng Tín, tao, có rủ thêm mấy đứa con gái nữa.
_Thôi, tụi mày đi đi, tao bận rồi.
_Ế, rủ theo em Linh của mày nữa, cơ hội đó…hế hế…- nó cười gian xảo
Bỗng thấy lạ lẫm khi nó nhắc tới Linh…cảm giác khó tả…
_Mày mà không đi thì đừng kêu tao là anh em.- nó hăm dọa
_Thôi, sợ mày rồi đó, chừng nào đi?
_Khuya thứ sáu. Về chuẩn bị đi nha, tao dông đây.
Nói rồi nó đẩy xe chạy ào ra ngoài. Tui đi chầm chậm đằng sau, rồi từ từ đạp xe đi. Đạp tới nhà Linh, dừng xe ở đầu ngõ, nhìn vào, sân nhà vẫn trống hoác. Không một bóng người. Lấy điện thoại ra bấm số của Linh, không liên lạc được, chắc bây giờ em đang phỏng vấn. Tắt điện thoại rồi quay xe trở về nhà. Từ nhà tui đến nhà Linh đoạn đường không bao xa nhưng sao tui lại cảm thấy mệt mỏi quá.