Insane
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Quán Cafe Hoàng Tử

Quán Cafe Hoàng Tử

Quán Cafe Hoàng Tử - Trang 3

Xuống Cuối Trang



Đó là một bà cô nhìn bề ngoài trông có vẻ là người có lối sống phóng khoáng, mặc quần vải hoa và áo rộng thùng thình, cứ vô tư vừa xem ti vi vừa cười như thể có mỗi mình cổ ở trong phòng. Đúng là tên Nhật Anh toàn quen với những con người quái dị.

- Cô Kim! - Ông chú gọi to.

- Ha ha ha, buồn cười quá.

- Cô Kim!

- Ha ha ha ha...



Bộ tên của cổ buồn cười như vậy sao O_O?



Không còn cách nào khác, ông chú đành tiến đến bên ti vi và tắt phụt nó lại, lúc này những tràng cười mới chấm dứt.

- E hèm, cô Kim, đây là ô sin mới của nhà chúng ta.

- À, chào cháu, thằng Nhật Anh cũng nói cho cô về cháu rồi. - Cô Kim nói - Còn bây giờ thì cô phải... xem ti vi tiếp.

- Cô ấy là vậy đó - Ông chú lắc đầu - Dì của Nhật Anh đấy. Còn chú là Tuấn, cháu cứ gọi chú là chú Tuấn được rồi.

- Dạ vâng...

- Chú Tuấn, mua giúp cháu trai nước.

Tên Nhật Anh vừa ngáp một cái rõ dài vừa bước xuống cầu thang.

- Ờ, chú đi ngay.

- Còn cô, đi theo tôi. - Nhật Anh ngoắc tay gọi nó, cậu ta dẫn nó vào một căn phòng.

Nơi đây quần áo thì vứt lung tung, bừa bãi, sách vở thì mỗi quyển một nơi. Vỏ bánh, vỏ kẹo xếp thành đống trên giường, đột nhiên nó rất muốn biết nếu các fan của Nhật Anh mà nhìn thấy cảnh này thì họ sẽ nói gì.

- Đây là nơi cho người hay cho lợn sống vậy - Nó chỉ muốn ngất xỉu tại chỗ.

- Thì tôi đang cần cô dọn giùm đó. - Nói xong Nhật Anh nhảy phóc lên cái ghế gần đó và bắt đầu lên net.

Bắt... bắt nó dọn hết đống này á? Hot boy kiểu gì thế này? Càng ngày nó càng muốn cho tên này ăn vài cú đấm.

Kì lạ hơn nữa là khi nó chuẩn bị dọn dẹp thì cũng có một cô bé khác từ đâu chui ra. Lạ ở chỗ là cô ta cũng dọn dẹp cùng nó. Không lẽ...

- Này? Chẳng lẽ em cũng bị cậu ta mua chuộc?

Cô bé đó lặng lẽ gật đầu.

Nó thật chẳng còn từ nào để diễn tả về tên Nhật Anh nữa rồi.



Tối.

- Ê, cô đi mua cơm đi. - Tên Nhật Anh nói với nó khi cả bốn người cùng ngồi yên vị trước một cái bàn ăn... trống rỗng.

- Bộ không có ai nấu cơm sao?

- Làm gì có, ở đây còn chẳng có lấy một cái nhà bếp. - Chú Tuấn thở dài.



Phải, nếu như có một cái nhà bếp thì nó đã chẳng phải cuốc bộ để đi tới quán cơm rồi. Đang bực tức sẵn trong lòng, bỗng nó va phải ai đó.

- Là thằng nào hả?

Rồi nó ngước đầu lên, là Minh Nhật.

- Là thằng nào à? - Minh Nhật quay đầ lại, bỗng hắn xốc cổ nó lên.

- Sẵn tiện tôi nói luôn - Nó không nhìn thấy đôi của Minh Nhật vì bị tóc che khuất nhưng vẫn cảm nhận được một sức mạnh ghê gớm - Cứ thử làm Tiểu Ly khóc lần nữa xem.

Nó bị Minh Nhật đột ngột thả xuống đau điếng người. Chuyện gì thế này? Sao tự nhiên hắn lại lôi cả Tiểu Ly vào? Đúng là hôm nay Tiểu Ly đã vùng vằng khóc lóc đòi nó kể chuyện về nhóm "handsome" cho cô nàng. Vấn đề là... tại sao Minh Nhật lại biết chuyện này? Và ruốt cuộc hắn ta là người như thế nào?



- Này? Có phải lúc cô ra ngoài bị xe tông nên bây giờ mới trở nên ngớ ngẩn không? - Nhật Anh huơ huơ tay trước mặt nó.

- Vớ vẩn! - Nó cầm lấy đôi dép nện cho hắn ta một phát, từ nãy đến giờ nó vẫn đang đoán già đoán non về Minh Nhật.

Chợt nhớ ra điều gì đó, nó lại nói:

- Cô bé kia không xuống ăn à?

- Quỳnh Hoa hả? Khi nào đói thì con bé đó sẽ tự xuống ăn thôi. - Nhật Anh nhún vai - Để nó xí chỗ làm con ma xó trong nhà cũng tốt.

- Muốn ăn dép nữa không? - Nó trợn mắt - Cậu chủ mà đối xử với người làm như vậy à?

- Đó là do con bé muốn như vậy thôi. - Nhật Anh nhún vai, câu truyện tạm thời kết thúc.



Sau bữa cơm tối.

- Alo, Tiểu Ly, cậu quen biết với Minh Nhật của nhóm "handsome" à?

- Chuyện này... tút tút...



- Trời ơi, con nhỏ này đang làm gì thế không biết? - Nó tức giận quăng điện thoại xuống.



Nó đang phân vân xem có nên hỏi Nhật Anh về Minh Nhật hay không. Trước đây nó không để ý đến Minh Nhật lắm nhưng qua việc đụng chạm vừa rồi với hắn nó đã rút ra được một bài học: thằng cha này không hề đơn giản. Có lẽ Tiểu Ly cũng quen biết với hắn và nó cảm thấy lo lắng cho cô bạn. Nhưng dù sao Minh Nhật cũng là bạn thân của Nhật Anh, nếu nói chuyện này ra liệu có làm Nhật Anh tự ái không?

- Hey, đứng trước cửa phòng tôi làm gì? Bộ nhớ tôi quá hả.

Nó giật thót cả mình, tên Nhật Anh đã lù lù xuất hiện sau lưng nó từ lúc nào.

- Này, ít nhất cậu cũng phải báo trước cho tôi một tiếng chứ. Làm người ta giật cả mình.

- Ồ. - Tên Nhật Anh nguýt nó một cái thật dài - Vậy ai đang rình rập trước cửa phòng tôi?

Nó thấy xấu hổ, và nó tìm cách đánh trống lảng.

- Thực ra tôi tìm cậu là để hỏi chuyện về Minh Nhật.

- Minh Nhật? Cô đến đây chỉ để hỏi về Minh Nhật?

- Chứ cậu muốn tôi hỏi về cái gì nữa?

- Không nói cho cô biết đâu. - Nhật Anh mở cửa toan bước vào phòng, cậu ta mắc cái chứng gì vậy?

- Ấy, khoan đã. - Nó níu tay Nhật Anh lại - Có gì từ từ nói được không.

- Thế tự nhiên cô hỏi về cậu ta làm gì?

- Chẳng là... - Nó kể hết cho Nhật Anh nghe.

- Ừm... - Nhật Anh chống cằm suy nghĩ - Ghé sát lại đây tôi nói cho.

Nó nhìn ngó nhìn nghiêng sau đó để cho Nhật Anh nói, rồi cậu ta thì thầm...



Chap 6

Minh Nhật - khoảng cách yêu thương



- Phù!

- Á! Cậu làm cái gì vậy? - Nó đỏ bừng mặt ôm lấy tai mình. Tên này, bộ cậu ta không biết tai là nơi nhạy cảm nhất hay sao mà lại thổi phù vào đó hả?

- Ha, lúc cô tức giận trông cũng đáng yêu lắm. - Đã thế, Nhật Anh lại còn nhéo lấy má nó.

- Này, cậu đã hứa là sẽ nói cho tôi biết chuyện của Minh Nhật cơ mà??????? - Nó đập vào đầu Nhật Anh một phát.

- Thực ra, Minh Nhật... - Nhật Anh bỗng dưng quay về trạng thái nghiêm túc - Nó gần như là bị tự kỉ, nếu không gặp tôi và Lam.

- Tự kỉ?

- Nó sống côi cút một mình, đến trường lại còn bị bạn bè tẩy chay. Lâu dần nó trở nên đáng sợ, Cho đến hôm tôi và Lam gặp nó đang đánh nhau ở một con ngõ với bọn lưu manh. Lam đã giúp Minh Nhật trở lại là chính mình rất nhiều. Thành ra từ đó nó trở thành một thành viên trong nhóm của tụi tôi.

Nó cũng lặng đi, Minh Nhật đáng thương.

- Nhưng nó không hẳn là đã khôi phục lại hoàn toàn, cho nên... - Nhật Anh lại bắt đầu quay trở lại cái kiểu "gian gian kiểu Nhật Anh" - Cô cũng phải cẩn thận. Không động gì tới nó thì không sao, nhưng cứ liên quan tới nó thì nó chẳng phân biệt già trẻ gái trai gì hết, "xử" luôn. Tụi tôi là bạn thân của nó nên mới được "đặc cách" một chút đó. Mà theo như câu chuyện cô kể thì Tiểu Ly cũng ít nhiều liên quan tới Minh Nhật, liệu mà đối xử với cô ta cho tốt.

Lần này thì da gà của nó thi nhau nổi lên, đáng sợ quá. Liệu bây giờ nó kéo Tiểu Ly khỏi cái "vùng nguy hiểm" Minh Nhật có được không đây? Ôi, cô bạn đáng thương của nó.



Nó - mắt nhắm mắt mở đang lò dò mò mẫm trong hành lang rộng và lắm ngõ ngách hơn cả mê cung. Quả không hổ danh là trường cấp ba Xuân Phi, rộng gấp mấy ngàn lần quán cà phê prince cộng lại. Không hay rồi, ngày đầu nó tới trường mới mà lại đi muộn thế này chắc chắn sẽ gây ấn tượng không tốt cho cô giáo và các bạn. A, lớp 10B kia rồi, nó mừng rỡ đẩy cánh cửa phòng học ra.

Bên trong lớp học, bà cô chủ nhiệm với bộ mặt hình sự đang nhìn nó, Nó đành cười lấy cảm tình mà trông như mếu.

- Em kia! Em biết mấy giờ rồi không mà bây giờ mới đến hả?

- Dạ... híc! Em...

- Thôi, vì hôm nay là ngày đầu tiên em đến nên cô tha cho. Lần sau nhớ rút kinh nghiệm đấy.

- Dạ, em cảm ơn cô! - Phù, vậy là coi như nó đã vượt qua được một kiếp nạn.

Trong lúc cô giáo còn đang giới thiệu tràng giang đại hải về tiểu sử của nó, nó chợt nhin thấy một người.

Hay rồi, Nhật Anh.

Có nằm mơ đi nữa nó cũng không thể mơ được cơn ác mộng này. Chúa ơi, chẳng nhẽ bây giờ nó phải gặp Nhật Anh ở quán cà phê, nhà và cả trường học hay sao???

- Ừm, Thanh Trà, em muốn ngồi chỗ nào?

- Dạ, chỗ nào cũng được... - Ngoại trừ chỗ ngồi bên cạnh Nhật Anh.

- Ồ, vậy em sang ngồi bên cạnh Thiên nhé. - Cô giáo mừng húm như bắt được vàng.

OoO Thiên chính là tên giả của Minh Nhật mà?

Đến lúc này nó mới nhận ra cái thằng cha không - có - gì - nổi - bật nhất đang ở cuối lớp, Minh Nhật. Hắn ta đang thản nhiên xếp bút thành hình tháp Ai Cập như chưa hề để ý đến người bạn mới, là nó hay là cô giáo (Mà hình như cô giáo cũng chẳng dám đụng vào hắn). Trời ơi, cô giáo bắt nó phải ngồi bên cạnh một thằng cha tự kỉ suốt năm học hay sao? Mà tên Minh Nhật lớn hơn nó một tuổi, đáng nhẽ hắn phải học lớp 11 rồi. Thôi, đầu óc như hắn một trăm phần trăm là bị lưu ban. Nó cũng có thể cảm nhận tên Nhật Anh đang thích thú nhìn nó như thể "ta đây có kịch hay xem rồi".

- Thưa cô, em...

- Nào, Thanh Trà, em mau vào chỗ ngồi đi, chúng ta mau vào giờ học thôi. - Cô giáo vội cắt lời nó.

Giờ học gì chứ, bài thuyết trình của cô cũng làm mất gần hết tiết học rồi. - Tất nhiên là nó không dám nói như vậy. Thế là nó phải run rẩy tiến về phía góc cuối lớp, nơi mà một con ma xó còn không thèm ngồi.

- Chào...

Minh Nhật vẫn không đáp lại.

Nó ngoan ngoãn yên vị ngồi xuống ghế, bình thường nếu là đứa khác nói vậy thì nó đã quát cho rồi, cái tội coi thường người khác. Nhưng đây là Minh Nhật, dây dưa với tên này chỉ chuốc thêm rắc rối.

- Đã xin lỗi Tiểu Ly chưa?

Nó run bắn cả người, tên này nhớ dai kinh:

- Rồi... (nếu nói chưa thì chỉ có chết)

Bỗng dưng hắn đưa cho nó, một mẩu bút chì còn ngắn hơn cả cái... bút chì:

- Trả cái này cho cô ấy!

Nó nhận lấy và lầm bầm:

- Đã bảo thay cái bút chì cũ rích từ đời tám mươi này mà không chịu nghe.

Xui cho nó là Minh Nhật đã nghe thấy, hắn quay phắt lại:

- Đồ của cô ấy là nhất!

- Này, bút chì... - Bút chì của người ta có hẳn chữ vip nhá.

Nhưng nó chưa nói hết câu thì đã nhận được cái quắc mắt với hàm ý "thử chống lại tôi mà xem".

- Ý tôi là... bút chì này tốt hơn bút chì... vip. - Cha mẹ ơi, với những cái kiếp nạn à nó phải vượt qua thì đến Đường Tăng còn phải chạy mất dép nữa là.



Trưa.

Nó không ăn cơm ở trường mà chạy về quán cà phê. Ba tên đó bảo thời gian này phải tranh thủ thời gian để kiếm tiền chứ cả ngày phải đi học thì sẽ mất một nguồn thu nhập lớn.

- Chậc, cô là người đến muộn nhất đấy. - Minh Lam lại bắt đầu cái giọng chua ngoa.

- Thật ư? - Nó liếc xéo mắt về cái tên Minh Nhật đang lọ mọ theo sau.

- Tất nhiên, Minh Nhật, bây giờ vẫn còn sớm. - Minh Lam vội nói.

- Cái đồ lẻo mép! - Nó bĩu môi.

- Này, cô bảo...

- Thôi xin hai người hai người, mau giúp tôi giọn dẹp đi. - Nhật Anh gắt, tay hắn vẫn còn bê hai thùng hàng.

- Hôm nay nghỉ bán đi! Chúng ta có bài kiểm tra mười lăm phút!

Và tất cả mọi người đều tập trung về phía phát ra tiếng nói - Minh Nhật. Hắn vác theo một cái cặp bên người, nghiêm nghị nói.

- Đùa hả Minh Nhật? Mọi hôm kiểm tra học kì cậu cũng chẳng thèm... - Minh Lam cãi lại thì bị Nhật Anh bịt miệng.

- Suỵt, nếu không muốn có trận ẩu đả thì phải làm theo lời nó thôi. - Nhật Anh thì thầm - Cậu biết bệnh của nó mà.

Và thế là cả cái sảnh cà phê Prince lại biến thành nơi để... học nhóm. Nó, Nhật Anh và đặc biệt là Lam sầm mặt lại khi nhìn thấy đống sách vở, cả buổi học rồi mà giờ nghỉ cũng chẳng được tha. Từ nãy đến giờ Lam đã bẻ gãy bốn cái bút chì rồi. Rồi có vẻ như đã đến đỉnh điểm, hắn đứng bật dậy, có vẻ là chuẩn bị sừng sộ với Minh Nhật, thì bỗng...

Rầm!

Tự dưng Minh Nhật đập bàn một phát khiến Lam giật mình. chẳng lẽ hắn lại lên cơn nữa. Minh Lam lại giở giọng nịnh hót ngay được:

- Sao thế, Minh Nhật?

Và Minh Nhật trả lời bằng một câu khiến mọi người chỉ muốn đập đầu vào tường ngay được:

- Muốn đi vệ sinh!



Sau khi Minh Nhật đi khuất, Lam cũng "ăn theo" đập bàn một cái:

- Biết thế này thì hồi đó để cho nó chết xó ở cái ngõ đó luôn rồi.

Nhật Anh đăm chiêu:

- Vấn đề bây giờ là làm sao để chấm dứt cái vụ học hành này, chứ không thì nó cắt luôn cả giờ ăn ttrưa của chúng ta mất.

Nó cũng đang chau mày suy nghĩ, người nào có thể trị được Minh Nhật nhỉ. Hình như là...

- A! Tôi biết rồi! Mời Tiểu Ly đến đây chơi đi!



- Hi! Chào mọi người.

Minh Nhật bất ngờ đến nỗi đánh rơi cả cây bút khi nhìn thấy Tiểu Ly đến, mặt cậu chàng đỏ ửng lên. Tiểu Ly vẫn không biết gì cả, vô tư chạy đến chỗ Minh Nhật:

- Thiên, anh khỏe không?

Nó vội chộp ngay lấy cơ hội:

- Cậu đến rồi hả? Tiếc quá, bọn mình đang phải học bài...

- Không học nữa!

Nó, Lam và Nhật Anh đắc chí lén đập tay mừng chiến thắng, Minh Nhật sa bẫy rồi. Đúng là tình yêu có thể làm được tất cả!

- Mua cơm đãi Tiểu Ly!

- Để mình... - Tiểu Ly nói nhưng bị Minh Nhật ngăn lại.

Rồi hắn ta "phán":

- Ba người kia phải đi mua!

Lam và Nhật Anh nhìn nhau, rồi cả hai nhất loạt chỉ tay vè phía nó:

- Để cô ta đi.

- Cái gì, đùa à, tại sao tôi...

- Thôi, đã đề ra kế hoạch thì thực hiện tới cùng đi. - Tên Minh Lam đẩy nó ra ngài như vứt một cái bao tải, sau đó hắn ta đóng luôn cửa không để cho nó có cơ hội "đấu mồm".

Cũng là phụ nữ mà sao bị bất công thế cơ chứ. Tiểu Ly được Minh Nhật nâng như nâng chứng thế kia, trong khi nó thì bị sai khiến như một con ô sin. Cứ đợi đấy, nhất định có ngày nó sẽ đá ba cái tên "handsome" lên cung trăng để trừ gian cho thế giới, nhất định!



- Cơm đây!

Tên Minh Lam là người lao tới đầu tiên, hắn suýt xoa nhìn con gà quay:

- Mèn ơi, đói quá, đây đúng là thiên đường.

Nó cũng đói lắm rồi, nó thèm thuồng nhìn cái đùi gà thơm phức. dù sao cũng là công của nó đi mua, ăn trước đã. Nhưng khi nó chưa kịp gắp thì...

Phóc!

Cái đùi gà đã yên vị trên đũa của Minh Nhật từ lúc nào, hắn ta gắp ngay sang cho Tiểu Ly:

- Ăn đi!

Nó, và cả tên Minh Lam - người cũng có ý định tranh đùi gà tức đến hộc máu. Mắt cả hai cùng sáng như sao khi nhìn thấy Nhật Anh - kẻ khôn ngoan nhất khi một mình lấy cái đùi gà còn lại, phải rồi, một con gà có hai cái đùi cơ mà.

Phóc!

Thủ phạm lần này lại là... Tiểu Ly:

- Anh cũng ăn đi, một mình em ăn thấy áy náy lắm.

Đến lúc này thì không thể nhịn được nữa rồi, nó, Nhật Anh và Lam cùng đứng dậy đập bàn:

- Đủ rồi, tụi tôi cũng muốn ăn đùi gà chớ!!!!!!!!!!!!



Bây giờ là khoảng thời gian nó cùng hai tên kia lập ra hội "Chống lại Minh Nhật". Nó lại đề ra phương án:

- Này, hay là chúng ta...

- Thôi, xin cô, trưa nay mất hai cái đùi gà rồi mà cô không thấy tiếc à. Theo tôi cứ đánh bom nó là xong, đơn giản mà nhanh gọn!

Nhật Anh lắc đầu:

- Cậu chỉ giỏi võ mồm thôi. Kiếm bom ở đâu ra đây? Chi bằng cứ mỗi thằng một cái gậy ra gặp nó, thằng nào may thì sống, xui thì chết.

Và cả ba người cứ cãi nhau, hết sử dụng kế sách này đến kế sách khác. Điều quan trọng hơn là bây giờ nó đã có ý ...bạn đang đọc truyện tại Trangbuonpk yeugiaitri.mobi - -- chúc bạn online vui vẻ... kiến và có thể ăn nói bình đẳng với Minh Lam và Nhật Anh, lần đầu tiên bọn hắn đã tôn trọng ý kiến của nó. Còn một điều khác mà không ai nhận ra, kể cả nó, nhờ có Minh Nhật, mọi người đã gần nhau hơn, sự thay đổi đó như một cái chồi non đang lớn lên từng ngày, nhỏ đến nỗi chỉ khi nó đơm hoa kết trái, ta mới có thể phát hiện ra.
Chap 7

Chuyện lạ??



Cũng đã gần một tháng rồi, kể từ khi nó làm phục vụ kiêm ô sin cho tên Nhật Anh, và không ngày nào là không có chuyện.

Điển hình như hôm nay.

- Sao cơ? Hội chợ bán dưa tuần tới sẽ giảm giá à? Được rồi, mình sẽ đi. - Nó vừa gọi điện thoại vừa lấm la lấm lét nhìn ra phía sau lưng mình.

- Được lắm! Thanh Trà, cô lại trốn quét dọn phải không?

Nó cụp máy cái rụp, cười hì hì với Nhật Anh vẻ hối lỗi rồi chạy luôn.

Trong gian bếp, cô Kim, chú Tuấn, Quỳnh Hoa thở hổn hển vì mệt, tay mỗi người đều cầm một cái giẻ lau. Tên "vua" Nhật Anh vừa hống hách vừa đập bàn quát:

- Dì Kim! Chỗ kia vẫn còn hai hạt bụi.

- Chú Tuấn! Cái bàn chú đang xếp bị lệch nửa phân kìa.

- Quỳnh Hoa, em để sót ba mi-li-mét mạng nhện đấy!

- Còn cô, đứng đấy làm gì, lau chùi đi.

Cuối cùng cô Kim là người không thê chịu đựng nổi thêm nữa, cổ đứng dậy đập bàn quát:

- Mày vừa phải thôi nhé, đây là dì mày mà mày cũng sai khiến à? Còn nữa, mày bắt mọi người làm việc như mấy con nô lệ mà mày chỉ biết đứng chỉ đạo thôi hay sao?

- Cô Kim! - Nhật Anh nói với cô bằng một giọng nghiêm nghị - Đây là chuyện quan trọng, cháu không đùa đâu.

Quả thực điệu bộ của Nhật Anh khác với mọi ngày làm nó thấy... hơi sợ. Đó chính là lí do vì sao không ai dám quát hay chống đối lại cậu ta. Lửa giận của cô Kim tắt ngúm chỉ còn lại một phần. Cô chở về chỗ lau dọn của mình và lẩm bẩm : "Thì dì mày cũng đâu có đùa".



Một tiếng sau.

Những người phải lau dọn như nó cùng ngồi túm tụm lại một góc. Người nào người nấy đều trông như cái bánh xe bị xịt lốp. Chỉ riêng tên Nhật Anh là vẫn "tràn trề sức sống", vì cậu ta đâu phải dọn dẹp -__-^. Sau đó Nhật Anh mang bộ quần áo hàng hiệu vào phòng là ủi, chắc là chuẩn bị mặc (Mà bộ ở nhà cũng phải mặc đồ hàng hiệu ư?). Và từ căn phòng nơi cậu ta vừa bước vào vang lên tiếng huýt sáo. Cả bốn người trong "đội quét dọn" mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau. Chú Tuấn mồm há to đến nỗi có thể đút được hai quả trứng:

- Cái thằng này hôm nay uống phải thuốc độc hả?

- Cha mẹ ơi, từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên tôi thấy nó như vậy. - Cô Kim ôm đầu than vãn.

Quỳnh Hoa thì vẫn lặng im.

Còn nó vì ngạc nhiên quá nên không nói lên lời.

- Mọi người!! - Nhật Anh từ đâu bỗng nhảy xổ ra làm cả bốn người dật bắn mình - Tôi có bốn cái vé xem phim đây này.

- Bắt người ta dọn dẹp rồi thì bây giờ còn đuổi khéo đi à? - Cô Kim mỉa mai.

- Dì... - Nhật Anh gãi gãi đầu.

- Thôi, nó đã "có lời" đuổi đi rồi thì còn ăn vạ ở đây làm gì nữa. - Chú Tuấn là người đứng dậy đầu tiên.

- Phải, tôi cũng đi đây. Tự nhiên có vé xem phim miễn phí thì tội gì không đi - Cô Kim đứng bật dậy rồi quét mắt về phía nó và Hoa - Hai cháu muốn ở đây?

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Quán Cafe Hoàng Tử
Đọc full Quán Cafe Hoàng Tử tại yeugiaitri.mobi
Xem Quán Cafe Hoàng Tử
Cập nhật Quán Cafe Hoàng Tử