- Vậy nói cho anh ta biết đi! Có lẽ anh ta cũng yêu chị đấy! – Nguyễn Hùng đưa ra ý kiến.
Năm người còn lại gật đầu đồng ý. Và họ vừa về đến nhà Tường Vi (sáu người sống chung một nhà luôn) đã lên kế hoạch để Tường Vi tỏ tình (Ôi! Con gái tỏ tình với con trai! Đúng là chuyện ngày nay)
Chap 6: Liên minh Death – Die - Tường Vi! Làm bạn gái tớ nhé!
Buổi tối, Tâm Ly, Lan Phương, Tường Vi và Tam Quỷ đang ăn tối.
- Tối nay có đi bar không? Ngồi mãi ở nhà cũng chán. – Tường Vi vừa ngồi ăn vừa than thở.
- Ừ! Tớ cũng thấy thế! Hay là đến bar của tụi mình đi. Tiện thể thắm các anh em. Hai nắm rồi tớ chưa gặp họ đấy. – Lan Phương nói.
- Cũng được. – Tất cả nhất trí.
Hai mươi giờ tất cả xuất phát đến quán bar Death. Ba chị của chúng ta thì phải cải trang trước khi đến bar vì đây là luật của họ: không được lộ mặt trừ khi có người nhìn thấy mặt bọn họ phải chết. Người trong bang cũng trông ngoại lệ (tất nhiên là trừ Tam Quỷ). Tường Vi vẽ hình đầu lâu ở mắt trái, hai hình lưỡi hái ở má trái. Cô mặc một chiếc áo cánh dơi màu trắng trễ một bên vai và một chiếc quần kim tuyến màu đen ngắn để lộ đôi chân trắng, thon, dài. Thêm nữa là một chiếc giày thể thao đính đá quý. Tóc cô cột cao đuôi ngựa. Tâm Ly mặc một chiếc quần bò mài ở đùi và đầu gối. Cô mặc một biết áo hai dây bó sát người, khoác ngoài chiếc áo bò màu xanh và đi chiếc giày thể thao màu đen. Tóc cô cũng cột đuôi ngựa. Mặt cô vẽ một hình thần chết rất nhỏ đang cầm một cái lưỡi hái to gấp ba lần hình thần chết ở bên mặt phải. Hình vẽ đã chiếm mất một phần hai khuôn mặt của cô. Lan Phương thì mặc một chiếc áo sơ mi quá cỡ, bỏ 2 cúc trên và mặc một chiếc quần ngắn (mốt giấu quần). Cô đi một chiếc giày thể thao màu đỏ đen. Tóc cô búi lên. Lan Phương là người có thể coi là ít hóa trang nhất. Cô dán một chiếc mặt nạ hình nửa đầu lâu lên mặt bên phải. Phần bên trái lộ ra, cô kẻ mắt sắc. Cả ba người đều trông rất mạnh mẽ, cá tính và không thiếu phần bí ẩn. Nhất là Lan Phương. Còn Tam Quỷ mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, trên áo có mấy vết màu sơn đỏ như máu và chiếc quần bò màu xám. Họ đi giày thể thao.
Mới bước đến cửa bar, đã có rất nhiều người chú ý đến họ. Tất cả đàn em đều ra đón họ.
- Mừng chị cả, chị hai, chị ba đã trở về. Chào các anh.
Sáu người họ lạnh lùng gật đầu bước vào rồi đi thằng đên tầng bốn – Nơi một số thành viên được bang tín nhiệm mới có thể đặt chân đến (khoảng gần 40 người được tín nhiệm). Căn phòng rộng được sơn màu xanh dương nhạt. Trên trần được vẽ hình đầu lâu và có hai lưỡi hái ở bên dưới cằm của đầu lâu (huy hiệu của bang Death và chỉ có những người được tín nhiệm mới có thể đeo. Nó được chia thành 4 cấp độ: bằng kim cương đen là của Tường Vi, bằng kim cương trắng của Tâm Ly và Lan Phương, saphia của Tam Quỷ, vàng của những người được tín nhiệm). Ở giữa căn phòng có một chiếc bàn dài được làm bằng loại gỗ quý nhất. Đầu phía bên kia của chiếc bàn có ba chiếc ghế. Chiếc ở giữa là của Tường Vi. Nó được làm bằng gỗ dát đá quý và kim cương, được chạm khắc tinh xảo. Còn hai chiếc ghế hai bên cũng vậy nhưng được dát vàng. Đầu bên này của chiếc bàn cũng có ba chiếc ghế của Tam Quỷ nhưng chỉ được dát bạc. Các chiếc ghế còn lại đều làn bằng gỗ quý.
Ba thủ lĩnh và Tam Quỷ ngồi vào ghế của mình.
- Lúc chúng tôi không có ở đây thì không có chuyện gì chứ? – Tường Vi hỏi.
- Thưa chị, không có chuyện gì xảy ra đâu. Nhưng có một chuyện… - Một trong số 40 người được tín nhiệm nói.
- Chuyện gì? – Tâm Ly lạnh nhạt hỏi.
- Bang Die muốn liên minh với bang chúng ta. Họ nói là chỉ muốn hai bang lớn nhất thế giới ngầm hòa bình.- Người đó lại nói.
- Vậy hả? Được! Tôi đồng ý. Nói với họ, nếu có một ý đồ khác thì… - Tường Vi nói.
- Thì cẩn thận với nòng súng của tôi. – Lan Phương trả lời thay.
Nói xong, tất cả ra khỏi phòng nhưng không quên nhắn một câu:
- Chúng tôi đi trước. Có xảy ra chuyện gì phải báo cáo. Nếu không hãy cầu xin thần chết dưới địa ngục.
Rồi sáu người đi ra. Ba thủ lĩnh đi vào nhà vệ sinh mà không để ai nhìn thấy. Họ bỏ lớp mặt nạ xuống, mặc bộ quần áo khác và trang điểm lại. Cả ba người Tường Vi, Tâm Ly, Lan Phương đều mặc một chiếc váy kim tuyến ngắn đến đùi, bó sát thân, khoác ngoài là chiếc áo da và họ đi đều đi giày cao gót đính đá, đều thả tóc. Nhưng màu váy, màu áo khoác và màu giày của họ đều khác nhau. Tường Vi nổi bật nhất vì chiếc váy mày trắng kim tuyến bắt sáng, áo khoắc da màu đen, giày cao gót lại màu trắng. Tâm Ly mặc váy đỏ, áo khoác da đen, giày cao gót đỏ. Lan Phương mặc chiếc váy đen, áo da đen, giày đen (cây đen). Nói chung họ giống một nhóm.
Đi xuống tầng một, họ tìm chỗ có Tam Quỷ vì trước đó họ có bảo Tam Quỷ kiếm chỗ.
- Ở đây nè! – Gia Minh gọi.
Ngồi cùng với Tam Quỷ còn có ba thủ lĩnh của Die. Thấy Nam Phong, tim Tường Vi đạp liên tục. Nam Phong hôm nay đẹp trai hơn khi ở lớp.
- Mấy cậu cũng đến đây cơ à? – Vũ Cường hỏi.
- Ừ! Nghe nói ở đây chất lượng tốt nên ghé thăm. – Lan Phương trả lời.
- Bang Death đồng ý liên minh rồi. – Tam Quỷ đồng thanh nói.
- Thật vậy sao? Thế thì tốt rồi. Tôi muốn được xem mặt các thiên thần thủ lĩnh Death.
Nghe thấy cái từ thiên thần, trong lòng ba vị thủ lĩnh Death đang có lửa bùng cháy. Họ không muốn nghe thấy cái từ thiên thần về họ. Chính vì trước đây là một thiên thần yếu đuối nên họ mới lập ra bang này để họ không yếu đuối nữa. Nhưng may mắn là họ đã biết kiềm chế.
- Các chị ấy không thích bị gọi là thiên thần đâu. Các chị ấy ghét cái từ đấy lắm. – Nguyễn Hùng nói.
Ngồi một lúc mà chẳng ai nói với ai câu nào, Tường Vi liền bí mật bỏ lên sân thượng. Một lúc sau, Nam Phong cũng lên sân thượng. Bây giờ ở đây chỉ có hai người.
- Ơ! Cậu cũng lên đây sao? – Cả hai đồng thanh hỏi.
- Ừ! Tớ lên đây hóng mát. – Rồi lại đồng thanh trả lời.
Thấy vậy Tường Vi liền đỏ mặt. Nam Phong khẽ mỉm cười.
- Tương Vi này! Cậu đã yêu bao giờ chưa? – Nam Phong hỏi.
- Chưa! Tớ chưa từng có một mối tình vắt vai. – Tường Vi trả lời.
- Tớ thì yêu nhiều lắm nhưng không mối tình nào sâu đậm. Có lẽ những người đó không phải là một nửa của tớ thật sự. Kể cả Ái Hương. Nhưng có lẽ tớ đã tìm ra. Một cô gái dễ thương nhất tớ từng thấy.
Tim Tường Vi bỗng thắt chặt. Cô đang tự hỏi cô gái đó là ai.
- Cậu có muốn biết cô gái đó là ai không? – Nam Phong hỏi thêm.
- …
- Cô gái đó có làn da trắng hồng, xinh đẹp, nụ cười rất đẹp. Đó là cô gái mà tớ đã gặp khi cô ấy cần tìm phòng hiệu trưởng cách đây không lâu. – Nam Phong nói.
- Hả? – Tường Vi giật mình. Nam Phong đang nói cô sao. Không tin vào điều đó, Tường Vi lắc mạnh đầu.
- Cậu không phải làm thế đâu. Tớ đang nói về cậu đó. – Rồi Nam Phong tỏ tình. – Tường Vi! Làm bạn gái tớ nhé?
Tường Vi ngớ người ra. Kế hoạch tỏ tình của cô còn chưa thực hiện mà Nam Phong đã tỏ tình trước rồi. Suy nghĩ một lát, Tường Vi nói:
- Tớ luôn muốn chúng ta làm bạn Nam Phong à…
Chap 7: Chúng tớ không phải là những cô gái yếu đuối!
- Tớ luôn muốn chúng ta làm bạn Phong à… - Tường Vi trả lời.
- …
- Nhưng tớ cũng yêu cậu. Tớ cũng đang muốn tỏ tình với cậu. Ai ngờ cậu lại đi trước một bước. Tớ đồng ý làm bạn gái cậu. – Tường Vi nở một nụ cười thật rạng rỡ như ánh ban mai.
Nam Phong vui quá, ôm chầm lấy Tường Vi. Chẳng cả hai cùng ngã và … nụ hôm đầu của Tường VI đã bị Nam Phong cướp mất. Nhưng có làm sao đâu, dù gì cũng là người yêu của nhau rồi mà. Hai người đứng dậy, đỏ mặt đi xuống.
- Hai anh chị đi đâu vậy? Bỏ lỡ mất chuyện hay rồi. – Tam Quỷ nói.
- Chuyện gì? – Cả hai đồng thanh.
- Hahaha. Nhờ sự mai mối khéo léo của bọn em mà bây giờ có hai đôi rồi. Còn hai anh chị là đôi cuối cùng thôi. – Nguyễn Hùng nhanh nhảu đáp.
Tường Vi và Nam Phong nhìn nhau không hiểu. Mãi sau hai người mới hiểu ra và cười khúc khích.
- Sao anh chị cười? – Tam Quỷ không hiểu. Cũng đúng thôi. Bọn họ đã lên sân thượng đâu mà biết.
- Chậm rồi. Anh chị đã là người yêu của nhau! Chắc là mấy nhóc tiếc lắm vì không mai mối được đôi cuối cùng hả? – Tường Vi cười đáp.
- Sao nhanh dữ! – Tam Quỷ nói với vẻ mặt ngạc nhiên. Hai đôi kia (Tâm Ly và Vũ Cường, Lan Phương và Thái Nam) cũng ngạc nhiên không kém.
- Mọi người nãy giờ chưa uống gì sao? Để tớ đi lấy đồ uống. – Tường Vi nhìn lên bàn mà chẳng thấy một chai rượu, lon bia hay một cái cốc nào.
- Tớ cũng đi nữa. – Tâm Ly và Lan Phương nói. – Uống nước ngọt hết nhé. Mai phải đi học. Không rượu hay bia được đâu. Rồi đi cùng với Tường Vi ra quầy rượu (đương nhiên là có nước ngọt).
Đến chỗ quầy rượu, Tường Vi va phải một nam thanh niên khoảng chừng 20 tuổi đang cầm một cốc rượu và cốc rượu đó lại đổ vào người anh ta. Tường Vi xin lỗi anh ta nhưng anh ta còn nấn ná kiếm chuyện giở trò với Tường Vi. Tâm Ly và Lan Phương vào ngăn. Thấy có thêm hai cô gái xinh đẹp nữa anh ta lại càng thích, càng muốn kiếm chuyện hơn.
- Bạn tôi xin lỗi anh rồi mà! Anh còn thích kiếm chuyện hả? – Tâm Ly nói.
- Cô ta làm đổ cốc rượu vào áo tôi. Cô có biết chiếc áo này giá bao nhiêu không? 200 USD đấy. – Anh ta lên giọng.
- Chỉ có 200 USD mà làm gì lên giọng dữ! Cái áo của anh chúng tôi có thể đền đến 100 cái chứ không phải một và đảm bảo là hàng hiệu. Anh còn muốn gì nữa? – Đến lượt Lan Phương nói lại. Tường VI nãy giờ chỉ xin lỗi và không nói gì thêm, để mặc hai đứa bạn cãi lý với anh ta.
- Cô hỏi tôi muốn gì à? Tôi chỉ cần các cô đi với tôi tối nay. – Anh ta nói.
“Rào…” Một đống rượu đổ từ trên xuống làm anh ta ướt hết cả chì lẫn chài. Anh ta quay qua quay lại và thấy Tường Vi đang cầm một bình rượu rỗng. Mọi người xung quanh đều cười anh ta. Còn các chàng của chúng ta khi thấy chỗ quầy rượu đông đúc và tiếng hai cô gái cãi nhau với một người con trai. Các chàng lần lượt ra xem và thấy Tường Vi, Tâm Ly, Lan Phương đang cãi nhau với một thằng con trai đang mặc một chiếc áo đầy rượu.
- Hừ! Con nhỏ kia! Mày muốn chết à! Hôm nay tao phải giết hết bọn mày! – Anh ta tức giận.
Đang định xông vào giải nguy cho ba cô gái thì bị Lan Phương phát hiện và chặn lại:
- Chúng tớ không phải là những cô gái yếu đuối! Các cậu không cần bận tâm đâu.
- Nhưng… - Đang định nói gì đó nhưng cả ba chàng cũng chỉ im lặng.
- Mấy anh yên tâm. Chị có tên đó nằm viện chứ không có mấy chị đó nằm viện đâu. Trừ khi chúng chơi xấu. Nhưng phần trăm các chị ấy đỡ được khi chúng đánh lén là 97%. – Uy Võ nói.
Trở về với ba cô gái và nam thanh niên đó. Tường Vi, Tâm Ly, Lan Phương bỗng lạnh lùng. Không khí lạnh bao trùm cả quán bar.
- Đánh ba bọn chúng cho tao. – Anh hét.
Không biết từ đâu xông tới khoảng 300 tên thuộc hạ của anh ta xông vào. Ba cô gái vẫn bình thản. Khi chúng xông tới gần, bọn họ mới bắt đầu nhúc nhích. Với người giỏi võ và giỏi mọi loại vũ khí như ba cô gái thì việc hạ 300 tên là việc quá dễ dàng.
- Khoảng 300 tên. Cứ tên nào tấn công là đánh. Còn tên thủ lĩnh Việt Tiến- bang Red thì để tớ xử. – Tường Vi phân chia.
Hai người còn lại đồng ý. Người trong quán bar lúc này đã đi về vì họ không muốn dính dáng tới mấy vụ đánh nhau.
Tường Vi giỏi nhất là võ (cũng học các vũ khí ). Khi ở Anh cô đạt đai đen tất cả các môn võ. Những cú đánh của cô nhanh, thâm hiểm và độ chính xác hoàn toàn là 100%. Nên trong vòng 10 phút, cô đã giải quyết xong gần 100 tên. Tâm Ly cũng giỏi võ nhưng ngoài võ cô còn giỏi về bắn súng. Cô bắn chuẩn không cần chỉnh. Trong 10 phút, cô hạ được gần 80 tên, súng cô luôn mang theo bên người. Còn Lan Phương giỏi nhất là về dây. Dây xích, dây gai, roi điện, …(trừ những dây mỏng và nhỏ như chỉ, cước, dây xi măng,..) cô đều có thể dùng được. Dây xích cô lấy luôn ở trong túi của áo da. Dây xích dài, chỉ cần một lần vung ra là có chục tên phải chết. Nhưng cô không dùng hết sức nên mấy tên đó không chết, cùng lắm là nằm viện một tháng. Nên trong 30 phút cô đã giả quyết hết những tên còn lại.
Tên thủ lĩnh đứng nhìn bọn đàn em lần lượt nằm “hôn sàn”. Hắn sợ mà mồm vẫn oang oang:
- Sao nãy giờ tôi không bị làm sao nhỉ? Có phải mấy cô sợ tôi không?
Tường Vi quay đầu lại, nhìn thằng vào mắt hắn. Dần dần bước gần hắn và cho một cú đá vào “chỗ đó”.
- Đây là việc mà ngươi phải trả giá cho việc làm dê già của mình. – Thêm một cái vào bụng. – Đây là cố ý kiếm chuyện với bọn ta. – Rồi Tường Vi lấy dao rạch lên mặt hắn hai đường chéo nhau dài. – Đây là cái mà ngươi phải nhận khi làm loạn ở đây.
Ba chàng nhà ta thì mắt chữ A mồm chữ O không tin vào mắt mình. Nhìn thấy bạn gái mình cực kì giỏi đánh nhau, mà khi đánh nhau thì không nương tay. Nhất là Nam Phong. Anh không thể tin rằng Tường Vi lại quá ư là lạnh lùng và tàn nhẫn khi xử lí một ai đó gây chuyện với cô.
- Tống hết bọn chúng vào bệnh viện đi! – Ba vị thủ lĩnh Death nói và cùng ba thủ linh Die ra về.
Chap 8: Ngày mẹ Tường Vi mất!
“Chip chip chip…” Những con chim trên bầu trời hót, lọt vào tai Tường Vi khiến cô thức dậy. Nhưng hôm nay, mặt cô không còn hớn hở như mọi lần. Đôi mắt cô buồn bã không nụ cười. Cô lẳng lặng đi học trước mọi người…
- Mọi người ơi! Tường Vi đâu rồi ý. – Lan Phương hốt hoảng chạy từ phòng Tường Vi ra.
- Tường Vi đi học trước rồi. Mà bộ bà không nhớ gì sao! Cứ ngày hôm nay là nó đi học sớm và xin nghỉ giữa chừng còn gì. – Tâm Ly uể oải nói.
- À ừ nhỉ! Tớ quên mất. – Lan Phương đáp lại.
Tam Quỷ đang cùng ngồi ăn sáng với Tâm Ly và Tường Vi mà chẳng hiểu gì sất.
- Có chuyện gì thế mấy chị? – Tam Quỷ hỏi.
- À! Hôm nay là ngày mẹ Tường Vi mất. – Lan Phương trả lời.
Tam Quỷ tròn mắt ngạc nhiên. Họ không hề biết mẹ của thủ lĩnh của mình đã mất từ lâu. Họ chỉ biết mẹ hiện tại cả cô là mẹ kế. Có thể họ cũng từng nghĩ mẹ của cô mất nhưng một cái suy nghĩ khác đã trấn át luôn suy nghĩ đó. Đó là mẹ cô và bố cô li hôn. Sau đó bố cô lấy người vợ hiện tại và cũng là phó trùm của thế giới ngầm – Trần Thi Thi.
Nam Phong đến lớp đã thấy Tường Vi ở trong lớp và đang ngủ gục xuống bàn. Anh không muốn cô thức giấc nên nhẹ nhàng ngồi bên cạnh và ngắm cô ngủ.
Ba tiết học trôi đi thật nặng nề. Hôm nay các cô nương nhà ta không nói gì nhiều, mặt buồn buồn. Chủ yếu là các chàng gợi chuyện nhưng các cô nương không nói gì, chỉ cười cho qua rồi ngủ mất. Họ định hỏi nhưng lại thôi. Cuối cùng không chịu nổi, Nam Phong hỏi:
- Các cậu hôm nay làm sao vậy? Hết yêu bọn tớ rồi hả? – Nam Phong nhăn mặt trẻ con.
Ba cô gái ngẩng lên nhìn chằm chằm vào bạn trai mình ý là không nên hỏi nhiều rồi họ lấy cặp sách đi về. Nam Phong, Vũ Cường, Thái Nam chỉ im lặng và nhìn họ ra về. Trước khi ra khỏi lớp, ba cô gái không quên ném một câu:
- Nhớ xin phép nghỉ học hộ bọn tớ. – Rồi đi luôn. Các chàng không hiểu gì nhưng cũng làm theo.
Chiếc xe limo đợi ở cổng trường đưa ba cô gái đến một bãi đất trống đầy cỏ xanh mướt nhưng đẹp không thế chê vào đâu được. Tường Vi, Tâm Ly và Lan Phương bước xuống xe và phải đi một đoạn khá xa trong bãi đất đó để đến một ngôi mộ. Đó là nơi yên nghỉ của mẹ Tường Vi. Ngôi mộ giống như một căn nhà đơn giản nhưng ấm cúng. Cỏ không hề mọc xung quan ngôi mộ. Nhìn ngôi mộ sáng sủa sạch sẽ. Chắc chắn đã có người đến thăm mẹ cô.
Ba người đến bên ngôi mộ thắp nén hương. Đến lúc gần về, Tường Vi còn lưỡng lự. Cô khóc, khóc rất nhiều.
- Mẹ ơi…. Mẹ ơi… hức hức… Con biết không phải là mẹ muốn xa rời con… Hức hức… Là do bà ta hết… Tất cả là do bà ta đã hại mẹ… - Tường Vi vừa khóc vừa nói khiến hai đứa bạn không hiểu gì.
- Mẹ Lê Vi tại sao lại chết? Không phải là do bị tai nạn hay sao? – Tâm Ly hỏi. Sở dĩ cô gọi bà Lê Vi là “mẹ” vì mười năm trước chính bà ấy đã cứu cô khỏi căn bệnh hiểm nghèo và truyện cho cô sức sống vô cùng mãnh liệt. Lúc cô khỏi bệnh, bà thường đem con gái Tường Vi đến thăm cô. Từ đó hai đứa mới biết nhau và chơi thân như chị em. Bà Lê Vi thấy vậy liền nhận làm mẹ thứ hai của Tâm Ly.
- Vậy là sao? Sao dì ấy lại chết? – Lan Phương cũng hỏi dồn dập Tường Vi. Mẹ của Lan Phương là bạn thân của bà Lê Vi. Hai người thật sự rất thân nhau nên bảo Lan Phương gọi bằng “dì” cho giống người một nhà.
- Trần Thi Thi! Chính bà ta đã âm mưu giết mẹ! – Tường Vi thôi khóc và bĩnh tĩnh kể lại. – Các cậu đừng ngạc nhiên vì sao tớ biết. Đó cũng là tình cờ. Bốn năm trước, trước khi tớ đi du học, tớ đã nghe thấy bà ta nói chuyện với đàn em của mình ở trong vườn, lúc đó ba tớ đi công tác….
“Thưa bà, tôi đã đến”
“Đây là tiền của người.”
“Cám ơn bà.”
“Ngươi không cần cám ơn. Dù sao ta đã nói là làm. Ngươi có thấy ta nuốt lời bao giờ chưa…”
“Vâng! Vậy vụ việc đó bà chắc chắn không có ai biết chứ!”
“Đương nhiên. Ta mà đã ra tay thì vợ của ông ta chỉ có chết mà chết kiểu do phận trời”
“Dạ dạ. Mà ông ta đã làm gì bà mà bà phải giết bà ta như vậy?”
“Chính ông ta đã làm chồng ta phải chết. Chính ông ta đã làm cả nhà ta phá sản. Ta vào nhà ông ta là có ý cả rồi. Đầu tiên là ta hành hạ con bé. Đến lúc thích hợp, ta sẽ lấy hết toàn bộ tài sản của ông ta và đá ba con ông ta ra đường để cho ông ta biết thế nào là mất tất cả.”
“Dạ dạ”
“Thôi! Dù sao chuyện này người cũng phải giữ bí mật. Nhất là với anh trai ta. Dù có thương anh trai thật nhưng ta nhất định phải ngồi được chiếc ghé to lớn đó.”
- Chuyện là vậy đó… Vậy nên sang Anh, tớ mới kêu các cậu đi cùng và lập nên bang Death như ngày nay. Tớ cũng tiếp cận và được làm đệ tử của ông trùm như các cậu đã thấy. Tớ cũng kể hết với sư phụ về bà ta. Không ngờ, ông ấy cũng biết và hứa giúp tớ đá bà ta ra khỏi thế giới ngầm cho dù bà ta có là em gái ông ấy đi chăng nữa. – Tường Vi nói. Bây giờ không phải cô khóc mà là hai cô gái kia khóc.
- Thôi về đi còn ăn trưa. Tớ đói lắm rồi. Mẹ tớ chắc cũng không muốn thấy ba cô gái yêu của mẹ khóc suốt ở đây đâu. – Tường Vi nói giọng tính nghịch. Nhưng nếu không chắc họ khóc suốt chiều quá.
Ba cô gái khoác vai nhau đi về phía biệt thự Rose của Tường Vi (tên biệt thự của Tường Vi. Dạo gần đâu Tường Vi toàn trồng hoa hồng nên đổi như vậy cho nó hay).
NGOẠI TRUYỆN
Ngày hôm sau, ba chàng trai bị ba cô gái lơ hôm qua, hôm nay cũng lơ lại ba cô gái đó. Họ vừa nói vừa bĩu môi, trẻ con nhưng yêu không chịu được:
- Tại hôm qua các cậu không quan tâm đến chúng tớ. Các cậu có biết bọn tớ đau lòng như thế nào không? Có chuyện gì phải nói cho bọn tớ biết chứ?
- Thôi mà bọn tớ biết lỗi rồi. Hôm qua là ngày mẹ tớ mất. Bọn tớ buồn không muốn nói thồi mà. – Tường Vi năn nỉ.
Trong lớp 11A1 lúc này, các bạn khác đang nhìn ba cô gái nịnh ba chàng trai đang dỗi. Có người cũng ra giúp nhưng không thành công. Cuối cùng ba cô gái cũng phải sư dụng tuyệt chiêu lợi hại nhất của con gái: KHÓC. Cả ba người cùng khóc, ba chàng sửng sốt đến độ sợ xanh mặt. Vừa nãy các chàng chỉ đùa thôi. Ai ngờ lại như thế này. Họ sợ sau chuyện này ba nàng bỏ mình mất nên cuối quýt từ thế chủ động sang thế bị động dỗ ba nàng. Cũng may, ba nàng không khóc dai nên nín ngay. Không thì, lớp 11A1 loạn lên vì lụt mất.