Mới đó mà cũng đã hơn 4 tháng kể từ này tôi chia tay L, tôi vẫn chưa thể quên được L. Hôm nay là những ngày đầu tháng chạp, những chuyến tàu xe đưa những người con phương xa để đón một cái tết bên gia đình. Tôi hồi hộp gọi điện cho L để hỏi thử tết này có về không, câu trả lời tôi nhận được là L đang thuyết phục bố để được đón tết ngoài quê. Nghe câu này mà lòng tôi thật rộn rã, đây là lần đầu tiên L về quê hương đón tết, vậy là sau chuyến về quê hồi hè đã để lại ấn tượng gì đó trong L nên muốn về thăm quê. Tôi quá hạnh phúc, tôi chỉ muốn hét lên để mọi người biết rằng tôi đang hạnh phúc đến nhường nào.
Hôm nay là 14 tháng chạp, tôi về nhà nội để chuẩn bị mồ mã tổ tiên chuẩn bị cho cái tết (ở quê tôi là chạp mã) và ông nội tôi cúng tất niên luôn...Tôi chở em gái tôi trên chiếc xe cup mà bố tôi vừa mua cho tôi, đường thì xa tôi phải đi gần tiếng rưỡi đồng hồ mới tới nơi, công nhận quê nội trong lành hơn chỗ tôi nhiều, vì chỗ tôi ở trung tâm thị xã nên xe cộ rất nhiều. Tôi chở em tôi trên con đường làng quen thuộc không hiểu một cái gì đó trong lòng mà tôi cảm thấy thật rộn rã có lẽ tôi đang vui khi hay tin L sẽ về quê đón tết. Nhà nào cũng không khí đón tết rộn ràng nên lòng tôi cảm thấy thật sảng khoái. Bước vào nhà nội tôi nghe tiếng trẻ nhỏ đùa vui rộn ra, thím tôi và cô tôi đang chuẩn bị cho bữa cúng cơm này, tôi phải quản lũ nhỏ để tụi nó không quậy phá bàn thờ nơi ông nội tôi đang chuẩn bị cúng. Tôi không phải vác cuốc ra mà để dãy cỏ mà chỉ trông lũ nhỏ. Ai gặp tôi cũng hỏi sao hôm nay ba má tôi không về tôi vội vàng đáp luôn là bố mẹ tôi sẽ về sau. Tôi xuống bếp để tìm C (đứa em họ của tôi), tìm hoài không thấy vì bình thường nó là đứa chăm chỉ luôn phụ giúp mọi việc mà hôm nay lại không thấy nên hơi lạ. Tôi kêu thằng Q ra mà hỏi nó bảo em nó đang bị sốt nằm ở nhà, tôi hỏi nó có ai ngoài đó không thì nó bảo không. Như mở cờ trong bụng tôi bảo thằng Q chăm coi mấy đứa nhỏ để tôi về nhà nó xem em nó thế nào. Tôi chạy một mạch đến nhà chú tôi. Căn nhà vẫn thế vẫn cũ kĩ có lẽ chú tôi bận việc những ngày cuối năm nên không kịp sửa sang nhà của. Cái cửa chính thì bị cái đòn gánh cài chặt bên trong, bực mình tôi phải chạy vòng từ cửa dưới, nhà cửa gì mà dơ quá, hình như chắc cũng ít khi quét dọn.
Tôi thấy C nằm trên giường, từng hơi thở nóng ran, tôi sờ trán nó nóng ran, không hiểu con bé sốt thế này mà không có ai ở nhà cả công nhận chú thím tôi vô tâm thật. Từng hơi thở nặng nhọc và nóng ran thở ra, tôi thấy tội nghiệp cho con bé quá. Nhìn thấy không có ai ở nhà, tôi thử đánh lớn tiếng thử xem nó có dậy hay không. Tôi chạy xung quanh nhà thử có ai không, tôi cho tay vào mền và đặt lên bụng nó, hơi thở của tôi gấp gáp hơn, tim tôi đạp tình thịch, tôi không thể kìm chế những ham muốn tầm thường của con người. Tôi luồn tay tôi vào cái áo của nó, da nó nóng ran, tôi lần lên cái áo lót của nó, tôi nhẹ nhàng luồn tay xuống áo lót ấy và đặt tay lên vú của nó. Chắc nó mới học lớp 8 nên hình như ngực của nó cũng chưa to lắm, tôi vân vê hai nhủ hoa còn đang phát triển trên tay, tôi đổi hai vú liên tục. Tôi không ngừng quan sát nó, chắc nó nhận ra có cái gì đó trong người mình, nó kéo hai tay tôi ra ngoài nhưng mắt không màng mở ra. Tôi nhẹ nhàng cho tay vào quần nó, tôi xoa hai cái mông tròn lẳn của nó. Hôm nay nó bị đau nên tôi cảm thấy không được hứng thú cho lắm. Tiếng bước chân làm tôi giật mình, tôi nhìn xem thì là thím tôi, tôi vội rút tay ra khỏi cái quần nó. Thím tôi mang tô cháo vào cho C, tôi hỏi thím tôi “ sao con C sốt cao vậy thím nó bị nhiễm lạnh hả”. Thím tôi vô tư bảo “nhiễm lạnh gì đâu thực ra lần đầu có kinh nên nó sốt như vẫn đó, vài bữa là khỏe ngay ý mà”. Bây giờ tôi mới biết khi có kinh lần đầu bị sốt cao như thế. Thím tôi bảo tiếp “ông nội cúng rồi đó với lại ba má cháu về rồi cháu vô nhà nội đi”. Tôi chạy một mạch về nhà nội của tôi, tôi không thể không suy nghĩ về C đặt biệt là những gì tôi vừa làm với C. Tôi tìm mãi mà không thấy thím tôi đâu cả, chắc ở ngoài nhà chưa vô. Tôi chạy ra nhà chú thím và bảo thím vào ăn cơm để tôi trong hộ bé C. Hình như C cũng đỡ rồi thì phải, lúc tôi vào thì thấy C đang ăn cháo, khuôn mặt trắng bệt, môi tím tái, đầu tóc rối bù khác hẳn với bình thường. Thím tôi vô nhà nội, tôi ở lại với C. Đợi C ăn xong tôi dọn dẹp xuống nhà bếp, tôi quay lên thì thấy C đang nằm quay mặt vào tường, tôi nhẹ nhàng nằm bên cạnh C. Có lẽ C cũng cảm nhận được hơi thở nặng nề của tôi nằm kề bên. Tôi cho tay vào và xoa cái lưng nóng vì sốt của C, C quay lại và hất tay tôi ra ngoài, vẻ mặt của C nhăn lên làm vẻ khó chịu và không thích hành động của tôi. Tôi tiếp tục cho tay vào vạt áo của C, vì bị sốt nên C không thể đủ sức để chống lại với sức trai của tôi. Tôi cho tay vào ngực và bắt đầu sờ bóp đủ kiểu, tôi vê hai đầu nhủ hoa nhỏ xíu đang phát triển của C. C nằm yên chịu trận C sợ chứ không phải đồng ý với tôi, tôi định kéo áo em lên để chim ngưỡng cặp vú em thì em kiên quyết không cho. Tôi không dám ép nó vì sợ, nó quấn mền thật chặt và nằm vào gốc tường. Tôi uất ức ra cây nhãn gần nhà để cả hết những thứ mà con cu căng cứng của tôi đang chứa. Lúc đó lũ em họ tôi kéo ra nhà chú nên tôi không còn cơ hội nữa, tôi thất thỉu đi vô nhà nội.
Thời gian cứ chậm chậm trôi trong sự mong chờ của tôi, tôi mong chờ từng ngày từng phút cái ngày L về. Bữa 28 tháng chạp tôi nhận được điện thoại của L báo rằng em đã về đến nhà chú (là chú ruột của L). Tôi thất vọng khi nghĩ rằng L sẽ vô tôi đầu tiên. Tôi xin bố mẹ về nội để dọn dẹp nhà cửa (nhưng thực ra để gặp em), bố mẹ tôi không cho bởi vì nhà nội tôi quá xa đi một mình thì không thể yên tâm được. Tôi lại thất vọng và mong ngày mùng một tết.
Những chùm pháo hoa bắn lên bầu trời, những câu hát happy new year, làm tâm trạng con người vui vẻ hẳn lên. Một năm mới lại về với tất cả mọi người, những lời chúc nhau những ly rượu mà lòng người thêm rộn rã. Tôi chỉ mong sao đến sáng thật nhanh để về nội, để gặp lại cô cháu gái L của tôi. Sáng mùng một tôi kéo mọi người trong nhà dậy thật sớm để về nội chúc tết. Ba má tôi cũng không thể không ngạc nhiên bởi mọi năm tôi là người dậy muộn nhất. Về nhà nội thì đã thấy anh V là cháu L đến thăm tự lúc nào. Tôi gặp lại L, sau 4 tháng L vẫn không thay đổi gì. Khuôn mặt ấy làn da trắng nõn nà ấy chỉ có đầu tóc là thay đổi nên nhìn em có vẻ tiểu thư hơn nhiều. Lúc gặp tôi thì L tỏ ra hồ hởi thì tôi càng cố tỏ ra lạnh nhạt bấy nhiêu, tôi không vồ vập như em. Em kể với tôi mọi chuyện từ chuyện trường lớp, bạn bè của em đến những chuyện vớ vẩn, em nói với tôi rằng chỉ có tôi là người trả lời những câu hỏi vớ vẩn và ngốc xít của L. Chúng tôi không nói chuyện lâu với nhau được và em xin phép đi về trước để thăm bà con lối xóm. Lần này tôi cảm thấy mình không quá hồi hộp như mình nghĩ, tôi cũng lấy lại cảm giác khi có L rồi L lại đi. Trong dịp tết tôi chỉ gặp L 1 lần, và 1 lần anh Việt vô nhà tôi những không có tôi ở nhà. L phải vô sớm để kịp đi học. Có lẽ cái tết năm ấy khá đặc biệt với lòng tôi khi có L về và tôi cũng rất hi vọng mình trở thành người đặt biệt trong lòng L.
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi trong sự hối hả của cuộc đời. Tiếng ve giờ đây cũng thưa dần mà thay vào đó tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới lại đến, tôi giật mình khi thời gian vô tình trôi đi. Năm học này là một năm học cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi, nó sẽ quyết định tương lai, quyết định cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Câu hát “nếu có ước muốn trong cuộc đời này.. hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại...” giờ đây làm tôi buồn quá, giá như được vui vẻ giữa cái tuổi mơ mộng cái tuổi giữa tình bạn và tình yêu thì hay biết mấy. Tôi cảm thấy tôi phải chịu nhiều áp lực học tập từ mọi phía, cả bố mẹ tôi, cả hai bên nội ngoại đều hi vọng vào tôi thằng cháu đích tôn của dòng họ. Tôi cũng hiểu điều đó chứ, tôi biết mình là niềm tự hào của bố mẹ của ông bà, tôi cũng muốn những đứa em tôi sau này sẽ lấy tôi làm gương. Tôi quyết tâm học tập trong năm học này và thi đỗ đại học. Tiếc thay tôi lại đắm mình vào trong thế giới ảo của các trò chơi game online.
Đầu năm học, tôi quyết định sẽ bày tỏ lòng mình với một cô bạn cùng lớp. Em là bí thư của lớp tôi, thực ra ban đầu chúng tôi không thân nhau lắm nhưng từ ngày lớp 11 cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi trên tôi làm tim tôi đập loạn nhịp. Chúng tôi thân nhau lắm, tuy em không cao lắm nếu như không muốn nói là bị lùn nhưng khuôn mặt có duyên của em với nụ cười xinh đẹp và thân hình nẩy nở đã làm rung rinh không biết bao nhiêu người. Chúng tôi khá hiểu nhau, em biết tôi thích điều gì, biết tôi thích ăn gì nói chung là em biết rõ con người tôi. Khi đi hát kraoke em cũng bấm bài cho tôi làm tim tôi xuyến xao loạn nhịp. Đôi lúc những đứa trong lớp ganh tị với tôi, chúng cứ ngỡ rằng chúng tôi là của nhau. Những ngày noel, valentin để cho những đôi tình nhân đi chơi với nhau thì hai kẻ cô đơn chúng tôi lại đi với nhau, tôi nhận ra rằng hình như chúng tôi dành cho nhau. Thực ra tôi nhút nhát lắm, tôi muốn tỏ tình với một ai đó khi cảm thấy hi vọng cao và sẽ không bao giờ nói ra nếu như mình không còn cơ hội...
Tôi viết tất cả tình cảm của tôi vào một mảnh giấy và kẹp vào cuốn tập của em, tôi hi vọng rằng ngày mai tôi sẽ nhận lại một tờ giấy từ em và em sẽ nói rằng cũng mến tôi nhiều lắm. Tôi nghĩ đến viễn cảnh tương lai của hau đứa, được nắm tay nhau dạo phố được nói những lời ngọt ngào của tình yêu. Tôi chỉ mong đến ngày mai để gặp em được nghe em nói rằng em cũng mến tôi. Nhưng giữa thực tại và giấc mơ là một khoảng cách xa vời. Ngày hôm sau tôi cô bận thân của cô ấy nói với tôi là em muốn nói chuyện với tôi. “D, con Yến nó hẹn ông ở ghế đá ở sân trường kìa, sướng nhé” – cô bạn nở nụ cười tinh nghịch với tôi, tôi đáp lại bằng một nụ cười rồi vội vàng tiến lại cái ghế đá ở sân trường. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với bạn gái nên tôi cảm thấy rất run, tôi ngồi bên cạnh Yên mà không biết nói câu gì cả, chắc em cũng bối rối như tôi. “mình thật sự cảm ơn tình cảm của D, nó làm mình cảm thấy hạnh phúc khi có một người luôn quan tâm chăm sóc mình..” tôi nghe như thế cảm thấy trong lòng rất vui, tôi cảm thấy hạnh phúc. “Nhưng..” tiếng nhưng của em làm tim tôi thắt lại, tôi hồi hộp không biết Y sẽ nói gì đây. Y không nhìn thẳng vào mắt tôi “thực sự mình cảm thấy rất quý D, nhưng đó không phải là tình cảm của đôi trai gái mà là tình bạn rất bình thường. Mình rất trân trọng tình cảm của D và mình sẽ mãi khắc ghi nó nhưng chắc chúng ta không thể trở thành đôi tình nhân được rồi. Giá như D không nói ra thì chúng ta sẽ mãi mãi là bạn thì tốt biết bao. Chúng ta vẫn mãi mãi là những người bạn tốt của nhau”. Từng câu nói nhập ngừng từ Yến mà lòng tôi thắt lại, tôi nghẹn ngào nước mắt chỉ muốn chực trào ra, tôi định nói rằng D chỉ đùa cho vui thôi để vớt vát chút thể diện nhưng không thể. Y đã từ chối tôi rồi, tôi không dám chấp nhận sự thật này, tôi chỉ hi vọng rằng Y thử mình, hàng loạt tình huống đặt ra trong đầu tôi, có thể là Yến chưa tin tưởng mình, có thể là Yến cảm thấy năm cuối cấp nên muốn tập trung vào học...nhưng tôi không dám tin rằng Y không hề có tình cảm với mình. Lớp đã giờ học mà tôi không biết, đến khi thằng bạn chạy ra kêu tôi vào lớp tôi mới biết rằng thầy giáo đã vào lớp. Chắc nhìn bộ dạng của tôi, khuôn mặt thất thần và thái độ của Y chắc mọi người trong lớp cũng đoán được phần nào. Tôi không thể chấp nhận được...
Tôi tìm hỏi đứa bạn thân của Y thì mới biết thực ra Y đã có người trong mộng rồi, lớn hơn chúng tôi 2 tuổi và đang học đại học y dược. Tôi không thể chấp nhận được, nếu như thế thì tại sao Yến phải quan tâm tôi đến vậy. Tôi đã tự làm xấu hình ảnh mình tong mắt Yến khi đòi gặp anh chàng kia và cũng tôi lúc tôi tự làm khổ mình để mong được Yến thương hại. Tất cả những hành động đã làm tôi ngày càng xa Yến. Tôi bắt đầu chìm đắm trong thế giới ảo với những trò online hay những trang web khiêu dâm, tôi luôn liên tưởng mình đang được làm tình với đứa em họ của tôi với L hay với cả Yến nữa. Tôi cố tỏ ra là một người đàn ông khi bập bẹ những điếu thuốc trong môi. Tôi thường xem nghỉ học thêm để ngồi hàng giờ trước màng hình máy tính. Đã không biết bao lần Yến khuyên tôi nhưng tất cả những lời khuyên ấy tôi đều không xem ra gì cả, đã có lần tôi xúc phạm đến Y làm Y khóc.
Thực ra trong giai đoạn này có nhiều chuyện khiến tôi không thể kiểm soát nỗi bản thân. Khi đó con em họ C của tôi học lớp 9, tôi nói với bố tôi nên chuyển nó về trường của bố tôi để nó có thể học tốt hơn rồi chuẩn bị thi lớp 10 (thực ra đó là một âm mưu, một âm mưu tội lỗi của tôi đã được tính toán từ trước). Ý kiến đó không ai phản đối cả vì điều đó quá tốt. C dọn về nhà tôi, tôi nhường phòng ngủ cho C và C học bài ở phòng khách, bình thường phòng của tôi chỉ để ngủ còn tôi học phòng bên cạnh cái phòng khách. Phòng này chỉ để cái máy tính, tủ đồ, cái bàn học của tôi và dựng vài cây xe máy. Tôi đêm tấm nệm ra và nhường phòng mình cho nó. Má tôi đã mua cho nó mấy cái nịt vú để nó thay áo lót vải của con gái mới lớn, bởi mẹ tôi sợ cái cặp ngực của nó sẽ thu hút mấy ánh mắt tò mò khi trên áo của nó có thể nhìn thấy cái nhủ hoa ẩn hiện dưới lớp áo ấy. Chắc có cho tiền mẹ tôi cũng không dám nghĩ rằng chính thằng con trai của bà cũng bị cuốn hút bởi cái cặp nhũ hoa ấy. Mấy lần nhìn C thắm từng mảnh vải dính vào làn da thịt làm lộ nên cái nhũ hoa trông quyến rũ vô cùng.
11h đêm, bố mẹ và em gái tôi đã ngủ rồi chỉ còn có tôi và C đang học bài, tôi đang tranh thủ làm bài văn để nộp cho kịp. Cái đề “cảm nhận của em về nhân vật chí phèo..” làm tôi phải lục tất cả các tài liệu vốn có của mình. Phải chắp vá tất cả các cuốn sách tham khảo mới có bài văn hoàn chỉnh. Hài lòng với bài văn của mình, tôi đang định thu dọn lại bàn học rồi đi ngủ thì tôi giật mình khi thấy C đang đứng bên cạnh mình. C bảo có bài toán khó quá mà ngày mai sợ bị kêu lên bảng giải nên muốn nhờ tôi giúp. Thực ra bài toán không quá khó với tôi, nhìn dáng vẻ nó mà tôi buồn cười quá, không ngờ nó lại ngại tôi đến như thế. Tôi không trách nó vì dù sao đi nữa tôi cũng là người gây ra lỗi lầm này trước mà. Tôi chỉ cho nó bài toán rồi thả người lên tấm nệm và nằm suy nghĩ vẩn vơ. Không biết lúc này Yến có nhớ đến thôi hay không (lúc này chưa nói ra), nghĩ đến không biết C suy nghĩ tôi là người anh như thế nào: đốn mạt hay là một người anh mà C vẫn ngưỡng mộ. Tồi chìm vào trong giấc ngủ với những giấc mơ nhẹ nhàng được nắm tay Yến đi dạo trên con đường đầy hoa...
Sáng hôm nay tôi lại dậy trễ, tất bật nuốt cái bánh mì rồi leo lên chiếc xe đạp để đi học (bố tôi nhất quyết không cho đi xe máy đi học). Đạp 8 cây số tôi mệt bở hơi tai, mồ hôi nhẽ nhại. Xuống đến trường tôi bị trễ 5’, cũng may Yến là bí thư nên xin xỏ mấy đứa em lớp 11 nó mới bỏ qua không ghi tên tôi, tôi thầm cảm ơn em và càng tin tưởng vào tình cảm của mình. Tuy là con trai nhưng trong đầu tôi luôn mơ mộng, những lúc mấy đứa trong lớp ghép đôi tôi và Yến thì tôi lại nhất định không chịu và bảo rằng chỉ là bạn bè mà thôi.
Đến một ngày cuối tháng 9, khi cả nhà tôi đi vắng cả, tôi vào phòng của C để tìm lại một thứ của tôi. Tôi vô tình nhìn trên bàn học em nó một cuốn sổ, tính tò mò trỗi dậy tôi lại định lấy cuốn sổ ra xem. Cuốn sổ bị khóa bởi một cái khóa ở bên hông nhưng cái khóa ấy không thể là khó tôi được. Tôi dùng cái kéo sau một hồi thì cũng mở được cuốn sổ đó. Trang đầu tiên mà tôi thấy đó là dòng chữ nhật kí, thì ra đây là nhật ký của nó. Tôi lật ra đọc...
Ngày...tháng...năm
Trang đầu tiên là một ngày buồn với nó, thì ra hôm nay là ngày nó chấm dứt cuộc đời con gái. Hôm nay khi đi chơi với đám bạn thì nó bị một thằng mà nó ngưỡng mộ học cùng lớp (thằng này anh em tôi phải gọi là chú) đã ôm ấp nó và vuốt ve. Trong cuốn nhật ký nó ghi rõ ràng là thằng đó đã dùng tay sờ mó nó. Nó nhất quyết không cho nhưng ngón tay đó đã làm nó mất trinh. Khi thấy những dòng máu đỏ tươi thì thằng chú tôi đã hoảng hốt bỏ đi, điều này đã làm nó rất buồn. Tôi tức điên, tôi không hiểu tại sao cuộc đời lại như thế tại sao tôi lại không thể được những thứ ấy chứ. Tôi bình tĩnh đọc những trang tiếp theo nó viết về gia đình về bạn bè anh em. Dường như tôi cũng chỉ xuất hiện một vài lần trong nhật kí nó nhưng cũng may đó là những lời tốt đẹp về tôi...
Gấp lại quyển nhật kí và cất lại chỗ cũ nhưng nó vẫn ám ảnh đầu óc của tôi, tôi không thể chấp nhận chuyện này, thực ra tuy một người nghiện sex nhưng tôi rất thương những đứa em của tôi, tôi thương những đứa em họ như những đứa em ruột của mình nhưng tôi không thể hiểu vì sao cuộc đời lại đối xử với tôi như thế. Tôi quyết định sẽ làm tất cả mọi chuyện để rõ chuyện này là do lỗi của ai của thằng chú tôi hay là do con C yếu lòng. Tối nay khi mọi người đã ngủ say chỉ còn tôi và C thức, tôi hít thở thật sâu để hỏi rõ chuyện này...
Tôi gọi nó lại chỗ bàn học của tôi, chắc khi đi học về nó nhìn cuốn nhật kí bị cạy như thế chắc nó cũng biết là do tôi làm rồi, nhìn nó như một con thỏ mà tôi thương nó quá. Nó hỏi tôi trước
- Hồi chiều anh lục nhật ký của em phải không?
Thực ra chiều nay chỉ có tôi ở nhà thì không phải tôi lục thì còn do ai nữa, tôi không thể và cũng không cần thiết phải nói dối.
- Uh, anh lỡ làm thôi.
Tôi cũng không dám nhìn vào đôi mắt nó. Nước mắt nó chực trào, nó không dám khóc to cũng như nói to vì sợ bố mẹ tôi về thì khổ
- Tại sao anh lại làm như thế, nó là quyền riêng tư của em mà. Anh quá đáng lắm
Lần đầu tiên tôi thấy nó giận tôi đến như thế, chắc đó là bí mật của cuộc đời nó, tôi xin lỗi nó nó không nói gì, tôi không biết nói làm sao để hỏi nó cả.
- Anh có đọc cuốn nhật kí không
Tôi gật đầu
- Vậy anh đã đọc hết tất cả. Anh đã biết hết bí mật của em. Anh có biết làm như thế là xấu lắm hay không?
Nó giáo huấn tôi, tôi không nói gì bởi tôi biết tôi đã sai trong chuyện này, tôi hỏi nó những gì viết trong nhật kí chẳng lẽ lại là sự thật. Ban đầu nó bảo không phải nhưng nó không thể qua tôi. Nó kể thực hai hai đứa mên nhau thôi chưa hề ngỏ lời bao giờ, buổi chiều hôm đó nó với lũ bạn trong xóm chơi ở bờ cát ven sông thì thấy thằng chú tôi cũng đứng đó. Nó tách riêng đám bạn ra ngồi một mình để có cơ hội ngồi gần nói chuyện với thằng chú đó. Hai đứa nói chuyện với nhau rất thân mật về chuyện trường lớp, hai đứa cố nói để cho đối phương hiểu rằng mình có cảm tình với nhau. Rồi tự nhiên thằng chú lại ôm nó vào lòng, nó cảm thấy thật ấm áp khi có người ôm nó như thế. Sau đó thằng chú được trớn sờ khắp người nó, chính nó cũng cảm thấy bất ngờ vì hành động quá táo bạo của thằng chú, bình thường thì trông nó có vẻ hiền lành và có phần nhút nhát. Nó cho tay vào sờ bím con C nhưng vấp phải sự kháng cự của con C, chính ngon tay của thằng chú đã vô tình lấy đi sự trong trắng đầu đời của C. Thấy những vệt máu trên tay thằng chú vội vàng đi tới chỗ những đứa trong xóm, con C cảm thấy buồn vì hành động ấy, nó lủi thủi đi về trong sự cay đắng, nói hiểu rằng cuộc đời con gái nó đã chấm hết chỉ vì một hành động không đáng có.