- Chào cả nhà!!!!!
- Ồ, cháu về rồi đấy à? - Chú Tuấn hớn hở nói - Tiếc quá, lần trước thằng Nhật Anh nó mời mọi người đi ăn và bảo...
- Chú Tuấnnnnnnnn! - Nhật Anh vội bịt miệng chú trước khi chú ta kịp nói ông ổng ra việc gì đó - Chú muốn cháu đuổi khỏi nhà không? Và cháu không hề nói cái "điều gì đó" như chú bảo.
- Thế sao mày phải sợ? - Chú Tuấn rướn mày.
- Cháu không thích bị hiểu lầm.
- Thế cơ à, nhưng chú muốn nói là mặt mày bây giờ có thể chiên được cả rổ trứng rồi đấy.
- Có chuyện gì vậy? - Nó thật không thể hiểu được hai người này đang nói về vấn đề gì.
- Cô mau đi mua cơm đi, còn đứng đấy làm gì!
- Vừa mới về chưa chào hỏi được câu nào đã giở giọng hách dịch! - Nó lầm bầm và hậm hực dợm bước ra ngoài, bỗng cô Kim gọi với lại:
- Trà ơi, vào phòng cô có việc nhờ chút!
- Dạ?
- Cháu biết hoàn cảnh của Nhật Anh không?
- Hơ... - Nó ngơ ngác.
- Nó đã phải đi ăn xin từ lúc mới năm tuổi... - Giọng cô Kim nghẹn ngào - Lớn lên nó được một gia đình nuôi và bị đối xử như một thằng nô lệ...
Chẳng hiểu cô Kim kể việc đó để làm gì nhưng nó thấy tội nghiệp cho Nhật Anh quá. Thì ra đó là nguyên nhân cho cái bản tính của cậu ta, Nhật Anh còn đáng thương hơn cả Minh Nhật. và lúc nó từ phòng cô Kim đi ra, nó và Nhật Anh đụng nhau. Nhật Anh gắt:
- Chưa đi à?
Lần này nó không chống đối như lần trước nữa, mắt nó ươn ướt khi nhìn Nhật Anh, nó vỗ vai cậu ta như một hành động an ủi:
- Cố lên nhé, tôi sẽ cho cậu đến tháng sau mới trả lương cũng được, hãy trả nốt nợ vay nặng lãi cho bố mẹ cậu đi.
Nói xong nó lao ra khỏi cửa, lần này đến lượt Nhật Anh ngạc nhiên nhìn nó. Chợt nhớ nó vừa từ phòng dì Kim đi ra, mặt cậu bỗng tối sầm lại.
- Dì Kim, dì vừa bép xép cái bá láp gì với cô ấy thế? Còn cái gì mà cho vay nặng lãi hả?
- Cái thằng ngốc này, dì vừa giúp mày đấy, chỉ là thêm một ít mắm muối trong câu chyện của mày thôi, con bé sẽ thân thiện với mày hơn cho coi.
- Nhưng không phải là cái cách đó, và dì đã thêm hẳn một thùng muối chứ không phải một ít đâu!
- Ủa, sao tự dưng hôm nay cả ba người cùng đi vắng một lúc thế?
- Có việc. - Nó, cô Kim và Nhật Anh đồng thanh trả lời.
Cái kiểu trả lời mập mờ ấy đương nhiên sẽ làm tăng thêm mối nghi ngờ của chú Tuấn:
- Có phải rủ nhau đi ăn lẻ không đấy?
- Làm gì có! - Cả ba lại cùng phản bác - Ai thèm ăn lẻ chớ.
Chú Tuấn vẫn ngờ ngợ và nói một bằng giọng cảnh cáo đặc sệt kiểu miền Nam:
- Cứ liệu đó, đừng có mà gạt tui ra nghen.
Vừa bước ra khỏi cổng nhà, nó phóng đến ngay chỗ khu nhà cao cấp như đã hẹn với chú Sáu. Bước vào nhà là một không gian toàn quần với áo. Y như nó dự đoán, chú Sáu đang gặp rắc rối với mớ quần áo này. Nó nhảy dựng lên khi nhìn thấy cái kiểu ăn mặc "khủng bố" của chú Sáu:
- Trời ơi, cháu chưa từng nghe nói có ai mặc áo ba lỗ bên trong bộ comple đâu á!
Chú Sáu bối rối:
- Thế phải mặc cái gì?
- Tất nhiên là áo gi-lê rồi. - Tuy nó là người mù mờ về trời trang nhưng nó cũng không thể tin nổi kiến thức cơ bản này cũng có người không biết.
- Mặc thế này được chưa?
Nó nhăn mặt:
- Không phải chú định theo "mốt" của mấy tên nghệ sĩ suốt ngày ru rú trong phòng, mặc độc một cái quần đùi và để kiểu tóc như người Châu Phi đấy chứ. Ai lại để cái kiểu tóc kia. Nói thật mọi hôm chắc là có cô giúp nên chú mới được bảnh thế đấy, cứ đà này vài năm sau chú muốn vào hội những người độc thân vui vẻ cũng không được đâu, mà là hội những người ế đấy.
- Vậy nên chú mới cần mày giúp chứ.
Nó lắc đầu ngao ngán.
6h, nhà hàng Nhật Bản.
- Cố lên, chú, cháu sẽ ở bên ngoài theo dõi chú, chú đừng có mà làm trò gì lố bịch đấy.
- Ừ, chú biết rồi.
Chỗ chú Sáu ăn cùng với cô vợ có hai cửa, nó chọn cửa thứ hai để theo dõi. Ừm, có vẻ như vợ của Chú Sáu chưa đến, nguời chú run lập cập toát đầy mồ hôi hột, cứ một phút lại lau trán bằng một tờ giấy ăn. Nó trợn mắt, gặp vợ chứ đâu phải gặp sư tử cái cơ chứ. Với lại chú Sáu nói rằng vợ chú tính "tốt" cơ mà. Chẳng hiểu tốt như thế nào mà làm cho chú sợ đến mức độ đấy nữa. Cửa phòng đẩy ra, nó hồi hộp khi chuẩn bị được xem mặt cô vợ chú Sáu...
Đến bây giờ nó vẫn không thể tin được.
Cô Kim.
Đúng, chính là cô Kim!!!!
Có nằm mơ nó cũng không dám tin rằng vợ của chú Sáu lại là cô Kim. Thảo nào cô Kim lại đi vắng cùng giờ với nó. Thì ra cô Kim có chồng rồi. Cô Kim thì có gì mà chú Sáu phải sợ ghê thế nhỉ? Phải ngẫm nghĩ một lát nó mới hiểu ra.
Cô Kim không còn mang cái vẻ sống phóng khoáng như lúc trước nữa. Trông cô đạo mạo hẳn, với bộ đồ sang trọng và quí phái, cô ngồi rất có qui cách. Chứ bình thường lúc nó mua cơm về cổ đã nhảy xổ vào bàn ăn rồi. Cái kiểu trang nghiêm của cô khi nhìn chú Sáu trông cứ như là cảnh sát nhìn tội phạm ấy. Chú Sáu thì chỉ biết gãi đầu cười, đàn ông sao lại yếu đuối thế cơ chứ. Chú Sáu mở lời trước:
- Chào... chào Kim.
- Chào anh.
- Ờ... ờ... - Chú Sáu lắp bắp, trời ạ, đáng lẽ chú ấy phải đi vào vấn đề chính đi chứ, à với ờ cái gì nữa - Trời hôm nay... đẹp nhỉ?
Nó chỉ muốn ngất xỉu ngay tại chỗ thôi, cô Kim nhìn ra ngoài trời rồi lại nhìn chú Tuấn với ánh mắt khó hiểu. Trời đầy mây đen thế này thì đẹp cái nỗi gì chứ, nó cảm thấy may mắn vì mình không cùng huyết thống với ông chú này.
Cô Kim hắng giọng:
- Như anh biết, hôm nay chúng ta cần thảo luận về...
Đoàng!
Nó hơi giật mình vì tiếng sấm như muốn xé toạc bầu trời, và tức thì trong phòng vang lên tiếng hét như muốn làm sập cả cái nhà hàng Nhật:
- Sấm!!!!!!!!!!!!!!!
Nó nghĩ ngay là cô Kim liền vội hé mắt vào trong phòng. Cô Kim đúng là có bịt tai lại, nhưng vẫn ngồi nghiêm chỉnh ở chỗ của mình, có vẻ như cô sợ cái tiếng hét hơn là sợ sấm. Còn "nạn nhân" thật sự thì đang ngồi rúm ró ở cuối phòng.
Nó thở dài, giờ thì nó biết tại sao hai người này lại ly thân rồi
Hờ, anh ra ngoài có chút việc. - Chú Sáu gãi gãi đầu rồi phóng thẳng ra ngoài, đây là ám hiệu giữa chú và nó, nó sẽ gặp chú trước chỗ bồn rửa.
Nó lắc đầu, phen này phải "quạt" cho ông chú một trận mới được. Nó chuẩn bị chạy đến chỗ cổng bỗng chợt phanh két lại.
- Nhật... Nhật... - Nó lắp bắp không nên lời, tại sao Nhật Anh lại ở đây???
Khoan đã, Nhật Anh hình như đi cùng cô Kim, vậy là cậu ta chính là hậu thuẫn của cô Kim giống như nó là hậu thuẫn của chú Sáu! Thằng cha Nhật Anh đứng án ngữ trước cửa chính - cũng là lối đi duy nhất ra khu vệ sinh, bây giờ mà ló mặt ra là bị lộ thân phận ngay. Thôi thì chú Sáu ơi, cháu xin lỗi, cháu phải tẩu thoát trước đây.
Khu vệ sinh, trước bồn rửa.
- Khỉ thật, cái con bé này bắt mình đợi những mười lăm phút rồi, nó chết ở đâu không biết nữa.
Nó đang nép mình ở một góc tường, Nhật Anh vẫn đứng đó, tội nghiệp chú Sáu, chắc chú đợi từ lâu lắm rồi. Ồ, cô Kim bắt đầu đẩy cửa phòng ra ngoài, hình như là để gặp Nhật Anh. Nó dỏng tai lên nghe đoạn hội thoại:
- Cháu thấy chú ấy thế nào?
- Dạ? Tưởng em trai chủ tịch tập đoàn API tai to mặt lớn lắm ai ngờ lại là người như vậy. Hèn gì ông ta chỉ làm việc với mọi người qua máy tính, chắc không dám ra mặt. Loại như thế có khi bị dí cái súng đồ chơi vào trán cũng chạy mất trăm mét cho coi. Theo cháu cô nên để cơ hội cho chú Tuấn thì hơn.
- Đừng nói chú ấy như vậy chứ. - Cô Kim mắng nhẹ.
Hừ hừ, tên Nhật Ạnh, uổng công hôm nay nó thương hại cậu ta. Dám bôi nhọ dòng họ Nguyễn như vậy. Nhưng đau khổ hơn là Nhật Anh... nói đúng.
- Mà sao anh ấy đi đâu lâu thế nhỉ?
- Ôi giời ơi, chắc người ta chuồn rồi dì ơi.
Ring ring ring...
- A lô?
- Anh đi đâu lâu vậy? Thức ăn nhà hàng có vấn đề à?
- Hả? Không, anh ra gay đây - Trời ơi, Thanh Trà, mày có ra đây ngay cho chú không thì bảo?
Làm thế nào bây giờ, biết cứu vãn danh dự cho chú Sáu bằng cách nào đây? Chỉ còn một phương án hèn hạ nhất thôi, đó là chiêu "Anh hùng cứu mĩ nhân". Cấp bách lắm nó mới phải dùng đến cái chiêu này. Kia rồi, có ba tên côn đồ đang đứng túm túm nhau ở góc phố. Nó rút một xấp tiền ra, số tiền này là của chú Sáu cho để dùng vào việc gì đó, như việc này chẳng hạn. nó hươ hươ xấp tiền trước mặt bọn chúng:
- Thế nào? "Em" đây có muốn "chị" cho số tiền này không? (Toàn bị đàn áp, bây giờ mới được lên mặt)
Đương nhiên là bọn côn đồ gật đầu lia lịa, chỉ cần có "xiền" là chúng trở nên dễ bảo ngay, nó hạ giọng:
- Nếu muốn thì làm theo kế hoạch của chị, xong chị trả tiền cho.
- Kim này, ta ra ngoài cùng thảo luận nhé.
- Ừm, vậy cũng được.
Kia rồi, nó nhìn thấy bóng hai người đang sóng bước cùng nhau. Nó giơ tay ra hiệu cho bọn cô đồ hành động. Theo cái kế hoạch cũ rich từ đời tám mươi, bọn chúng nhảy xổ ra:
- Cướp đây, không muốn đi gặp Diêm Vương thì mau chìa tiền ra.
Bước đầu vậy là thành công mĩ mãn, cô Kim bắt đầu có thái độ sợ hãi, chỉ mong chú Sáu không sợ quá mà quên mất kế hoạch.
- Các người đừng hòng động vào cô ấy. - Có thế chứ, ít ra thì chú ấy không làm nó thất vọng ở khoản này.
- Muốn lấy bao nhiêu tiền cũng được. - Chú Sáu chìa cái ví ra.
OoO
Chap 11
Du lịch
- Ủa? Tiểu Ly, đến đây làm gì? Gặp Minh Nhật à?
- Không, mình đến đây để... Mà hình như mình quên mất rồi. - Tiểu Ly mếu máo.
Trời, phát xỉu với cô bạn này luôn. Nhưng nó đang trong thân phận nam sinh nên không tiện nói chuyện lắm:
- Vậy cứ ngồi ở đây đi, chừng nào nhớ ra thì bảo mình.
Vừa mới nó dứt câu xong, bỗng nó bị ai đó lôi đi. "Ai đó" ở đây chinh là Minh Lam.
- Minh Lam, cái đầu anh lại có vấn đề à?
- Yên nào, hôm nay là ngày trọng đại đối với cậu đấy.
- Ngày gì? Ngày mấy anh biến mất khỏi cuộc đời tôi hả?
Nhưng tiếng nó đã bị át đi bởi một giọng nói oang oang:
"Chào mừng các vị khách đang có mặt ở đây. Hôm nay tôi muốn cho các bạn biết một sự kiện đặc biệt."
"Từ nay, Vân sẽ là thành viên thứ tư của nhóm chúng tôi. Xin các bạn cho một tràng pháo tay chúc mừng thành viên mới"
Tiếp theo là một tràng pháo tay rầm rộ, còn nó thì lại chẳng hiểu mô tê gì cả.
- Này, chuyện này là... - Giờ nó mới có thời gian để hỏi cho rõ ngọn ngành.
- Thì sao nữa, cô sẽ trở thành một thành viên của nhóm chúng tôi. Kẻ thù của cô thì cũng chính kẻ thù của chúng tôi. - Lam vỗ ngực tự hào, còn nó thấy hắn trông chẳng khác gì một con tinh tinh.
Minh Nhật thì vẫn phớt đời, còn Nhật Anh thì cứ nhìn chòng chọc Lam với ánh mắt khó hiểu.
- Không có đâu, kẻ thù của tôi chỉ có ba cái tên biến thái các anh thôi.
- A! Tớ nhớ ra rồi! - Tiểu ly bỗng nói chen vào.
- Nhớ cái gì? - Mọi người đồng thanh hỏi lại.
- Chúng ta đi du lịch đi!
- Du lịchhh???????
- Ừm, lên đảo Sao chơi ấy. Bây giờ mọc lên vô số hòn đảo nhỏ được đặt tên theo hình dáng của nó. Như đảo này có hình ngôi sao thì đặt tên là đảo Sao chẳng hạn. Ở đó có những thiết bị vui chơi giải chí thích lắm.
- Thôi cho xin! - Minh Nhật không ý kiến, còn nó và hai tên kia thì đều phớt lờ việc này.
- Tại sao? - Tiểu Ly lại bắt đầu rưng rưng nước mắt - Vui lắm mà.
Y như rằng ngay sau đó nó, Nhật Anh và Lam nhận được một ánh mắt giết người từ phía kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai đó. Chết thật, Tiểu Ly dạo này được chiều chuộng đâm ra sinh hư rồi, cứ như bà hoàng ấy.
- Được rồi, đi là được chứ gì. - Tất cả đều phải nịnh bợ "bà hoàng".
- Nhưng mình không có vé.
- Vậy kiếm ở đâu.
- Đây này! - Như chớp được thời cơ, Tiểu Ly rút ra một tấm áp phích - cuộc thi chạy dành cho nam sinh ở trường cấp ba Xuân Phi, nhóm thắng cuộc sẽ nhận được năm vé đi chơi đảo sao. Tụi mình có đủ năm người mà.
Ôi dào ôi, tưởng phải mua vé chứ ai ngờ lại sinh ra cuộc thi chạy này. Tiểu Ly ngây thơ bỏ qua vấn để rằng người thắng cuộc mới được tấm vé. Vậy chỉ cần thua cuộc là xong, đỡ phải đi nữa. Có vẻ như Lam và Nhật Anh cũng có cùng suy nghĩ với nó nên khuôn mặt trở nên nhẹ nhõm hẳn. Nhưng nó cứ có cảm tưởng rằng Minh Nhật đang có ý đồ gì đó thì phải.
- Được thôi!
- Jay! Cảm ơn mọi người. Minh nhật, đi ăn trưa với em đi
Khi Minh nhật đi qua thì cũng là lúc một không khí rợn người đi theo. Hắn ta vứt cho người ngồi gần với mình nhất - Lam một mẩu giấy. Nó và Nhật Anh cũng xán lại đọc chung.
- Phần thưởng cho người thắng cuộc: năm tấm vé đi đảo sao. Việc này chúng ta biết rồi cơ mà. - Lam ngơ ngác.
- Đọc phía dưới coi. - Mặt Nhật Anh xám xịt lại.
Phía dưới là một dòng chữ to như đại bác sặc mùi bạo lưc. Phần thưởng cho người thua cuộc: MỘT QUẢ ĐẤM!
Choáng!
Nhóm "chống lại Minh Nhật" bấy lâu nay vắng bóng đã quay trở lại. Trông Nhật Anh và Lam mặt ỉu xìu như cái bánh bao chiều, may mà nó là nữ sinh nên không bị dính vô, cuộc thi này dành cho nam mà lị.
- Sao? Giờ chọn gì đây? Hòn đảo hay quả đấm. - Nó hỏi.
- Còn sao nữa, đã là nam nhi thì không sợ gian nan,,, - Trông Lam bừng bừng khí thế - Đương nhiên là... hòn đảo. - Khí thế xẹp luôn.
Bốn giờ sáng.
Cả năm người tụi nó đều dậy từ sớm đều tập chạy, nhưng chỉ có Lam và Nhật Anh là phải chạy thôi. Trên đường, tụi nó có gặp một nhóm khác cùng lớp đang tập chạy, cậu sinh viên chào:
- Mấy bạn cũng luyện chạy vì mấy tấm vé ấy à.
- Vì quả đấm. - Nó, Nhật Anh và Lam thiểu não nói.
- Nào, mọi người chạy vòng quanh cái công viên này nhé, tôi bấm giờ cho.
- Ê, sao thằng kia không chạy. - Lam bất mãn chỉ vào Minh Nhật đang đứng với Tiểu Ly. Có trời mới cản, chừng nào Tiểu Ly còn ở đây thì đừng hòng Minh Nhật dời đi.
- Thôi, bắt đầu đi, anh thích quả đấm không?
- Tôi có thể không chạy được không?
- Quả đấm! - Khỉ thật, chỉ là chạy thôi mà, Lam có phải phản ứng gay gắt thế không?
Lam tiu nghỉu, hắn đứng vào hàng chạy cùng Nhật Anh.
- Lam, anh chạy như rùa bó thế hả?
- Dừng lại, thế chạy của anh sai rồi.
- Trời ạ, khi chạy anh không nhìn đường à?
- Nhanh lên đi, Nhật Anh chạy được ba vòng rồi mà bây giờ anh mới chạy xong một vòng à?
...
Trời ạ, đây là lí do Lam không thích chạy ấy hả? Bình thường trông hắn vênh vênh váo váo là thế mà tướng chạy của hắn hết chỗ... không chê. Cứ tập chạy với Minh Lam thế này có ngày nó phải vào việc vì đau họng mất
Cuối cùng thì hội thao của trường cũng đã tới.
Theo thể lệ thì một nhóm chạy phải có ba người.Từng người của mỗi đội sẽ dần dần thi chạy với nhau. Vòng trung kết sẽ lấy ba người thắng cuộc để phân thắng bại.
Vòng thứ nhất, Nhật Anh chạy.
- Cố lên, Nhật Anh, cậu là hi vọng duy nhất của cả đội đấy. - Nó hét.
- Ơ kìa, thế còn tôi thì sao? - Lam bất mãn nói nhưng bị nó phớt lờ.
Cuộc thi chuẩn bị diễn ra, mỗi thành người phải bốc một mảnh thăm để xem yêu cầu được chạy.
"Kiếm một cô gái tóc dài chạy cùng" - Nhật Anh đọc to lên cho cả nhóm cùng nghe - Cô gái tóc dài kiếm ở đâu nhỉ?
Đồ tồi, chẳng lẽ tóc nó không dài sao. Vì đây là ở trường nên nó quay lại thân phận là nữ sinh, rõ ràng là hắn cố tình không thấy!
- Chẳng lẽ tôi không tóc dài hay sao?
- Ồ không, cô không phải là con gái, không tính.
- Cậu...
- Nhanh lên, không còn nhiều thời gian đâu. - Lam gắt.
Nhưng chưa nói dứt câu Nhật Anh đã kiếm được một con bé tóc dài khác rồi. Hắn ta rót những lời mật ngọt vào đứa con gái đấy, làm sao cô ta không đồng ý cho được, nhớ đấy, cái đồ háo sắc! Mà cũng chẳng hiểu sao nó lại thấy tức nữa.
Ồ, Nhật Anh bắt đầu chạy, khá khen cho cậu ta chạy nhanh phết đó. Đứng ở đây xem cũng chán, đi leo cây chơi cho vui vậy.
- Ôi trời ơi! Thanh Trà! Xuống ngay đi! Sao cậu leo cây cao thế?
- Không sao đâu, tớ biết mình đang làm gì mà.
Như thể muốn trêu ngươi nó, vừa mới nói dứt câu xong, cành cây kêu "rắc" một tiếng, sức chịu đựng của nó đã đến giới hạn rồi. Cô nàng Tiểu Ly được thể hét váng trời xanh:
- KHÔNGGGGGGG, THANH TRÀ!
Tiếng hét to đến nỗi Nhật Anh đang ở tít đường chạy cũng nghe thấy. Không lẽ con nhỏ đó xảy ra chuyện gì sao? Trông vậy mà nhỏ cũng hậu đậu lắm, có lần còn trẹo chân vì một lí do rất vớ vẩn. Không được, phải đi xem thế nào.
Nghĩ bụng, Nhật Anh quăng luôn cả cô bé mình đang cõng dưới con mắt kinh ngạc của mọi người, xăm xăm chạy về hướng phát ra tiếng hét. Kia rồi, cô ấy đang được ai đó bế thì phải? Không lẽ... xảy ra chuyện thật.
- Thanh Trà! Cô có sao không?
- Hả? - Nó ớ người ra - Sao chạy gì mà nhanh thế, kết thúc vòng thi rồi à?
Nhật Anh không trả lời, vội kiểm tra xem nó có bị thương chỗ nào không, may quá, không sao hả. Cậu ngờ vực hỏi:
- Có chuyện gì vậy? Tôi nghe thấy tiếng hét.
- Chẳng là... - Nó gãi đầu - Tôi trèo cây, chẳng may rơi xuống, may mà có Minh Nhật đỡ...
- Cô bị điên à? - Nhật Anh bỗng gầm lên - Trèo cây là chuyện đùa chắc? Đã ngu, đã đần rồi mà còn thích thể hiện!
Cả nhóm lặng đi vì tiếng quát, nó lắp bắp để cố giữ hòa khí:
- Xin... lỗi, vậy... vậy cậu hoàn thành vòng thi rồi há?
- Hoàn thành gì đâu. - Nhật Anh rầu rầu - Tôi bỏ cả cuộc thi rồi.
- Cái gì? - Nó và Minh Lam cùng hét - Vậy tức là...
- Trời ơi, cậu hại tôi rồi... - Trông mặt nó như đang phải xem một tấn bi kịch - giờ chỉ còn lại mỗi Minh Nhật và Lam thôi...
- Đành phó thác cho số phận chứ sao.
- Phó cái đầu cậu ấy, nếu cậu không tại cậu thì đã chẳng ra nông nỗi này.
- Vậy tại ai nghịch dại mà tôi phải bỏ cả cuộc thi hả?
- Ai cần cậu lo cho tôi. Nếu không chết vì ngã gãy cổ thì sớm hay muộn tôi cũng chết vì cú đấm của thằng cha dở hơi kia thôi.
Vòng thứ hai: Minh Nhật chạy.
- Chẳng biết ông tướng Minh nhật kia có làm nên trò trống gì không nữa. Tôi chưa kiểm tra được thực lực của cậu ta.
- Còn kiểm tra, tốc độ chạy của nó tùy thuộc vào tác động cuả Tiểu Ly thôi. - Lam nói - Nó chỉ vận động tay chân vào việc đấm đá thôi, nhanh hay không thì phải có động lực
"Tìm một cô gái mặc áo đó" - Đó là điều kiện của Minh Nhật, khỏi phải nói, tia điện của cậu ta phóng thẳng về hướng Tiểu ly...
<Ồ, thật đáng ngạc nhiên, bạn Thiên đang chạy với một tốc độ kinh hồn> - MC hứng khởi bàn luận giữa những tiếng reo hò của các cô gái.
Ha ha ha, nó, Lam, Nhật Anh uống coca mừng chiến thắng nhưng chỉ có tên Minh Lam tham ăn là uống thôi, còn nó và Nhật Anh mải theo dõi cuộc thi.
- Oa, Minh Nhật, anh giỏi quá, nhanh như gió vậy.
- Thích không? Vậy ta tăng tốc độ nhé!
Cứ mỗi lần cổ vũ của Tiểu Ly là Minh Nhật lại được thể tăng tốc độ hơn. Khi gần đến đích rồi, mắt Tiểu Ly bỗng sáng lên khi nhìn thấy gian hàng bán kem:
- Oa, kem, em muốn ăn kem ^o^.
- Vậy hả? Để anh đi mua cho.
Thế là trong lịch sử, nhóm "handsome đã làm người hâm mộ không khỏi ngạc nhiên khi hai thành viên trong số đó đều chạy vượt đường biên. Một anh chàng thì thẳng tay quăng phụ nữ xuống đất, anh chàng kia thì có phần ga-lăng hơn nhưng mà ngay sau đó người ta thấy cả "chàng" lẫn "nàng" đều nắm tay nhau đi đến... quán kem.
- Khỉ thật. - Lam băm băm bổ bổ nhất quyết cho Minh Nhật một trận - Nó bắt chúng ta chạy trong khi nó lại vô trách nhiệm thế à?
- Lam, bây giờ đánh nhau thì lấy ai chạy tiếp lượt ba đây - Nó ngăn Lam lại - Để sau rồi hãy tính. Nhật Anh, mau chuẩn bị bông băng thuốc đỏ đi.