Những ngày cuối năm mọi người ai cũng tất bật, sau khi thi xong học kỳ tôi được nghỉ tết. 19 tháng chạp, sau buổi thi cuối cùng tôi về phòng thu dọn đồ đạc. Hôm đó là thứ 7 nên chị chỉ phải làm buổi sáng. Tan làm chị xin bác hôm nay sang nhà Hương chơi rồi ngủ lại luôn, nhưng thực chất hôm đó chị xuống ở với tôi. Đang ngồi cọ cọ cái trạn bát, chị đỗ uỵch xe máy xuống vào phòng ôm chầm lấy tôi, chị ríu rít rằng lấy cái cọ rồi nói:
- Nhớ chồng quá, nhớ chồng quá. Chồng bỏ vợ về ăn tết à? Chồng nghỉ đến bao giờ?
Nhìn chị vui vẻ cười nói lòng tôi phơi phới, trả lời những câu hỏi của chị xong, chị kéo tôi lên giường nằm để chị hỏi chuyện và rặn rò:
- Về quê thì đi chơi ít thôi nhé. Lúc nào vợ nhớ chồng vợ gọi điện về là phải có ở nhà đấy. hihi. Với lại có cô nào tán tỉnh không được đi theo người ta đâu đấy. vợ mà biết vợ về tận nhà chồng vợ….
- Làm gì? – Tôi cười cười hỏi chị.
- Cắt… cắt…tóc.hihi. – Chị nhí nhảnh nói.
Chiều hôm đó sau khi ăn cơm tôi và chị nằm ôm nhau ngủ đến tận 6h chiều. Thật thỏa mái và hạnh phúc. Buổi tối ăn cơm xong tôi và chị lại chở nhau đi lòng vòng quanh thị xã, mua sắm vài thứ để mai tôi về nghỉ tết. Chị mua quà cho Th nhưng không dám mua quà cho mẹ, chị nói chị sợ mẹ nghi ngờ. Sau khi mua sắm đầy đủ tôi và chị rẽ vào quán ốc quen thuộc. Tôi vả chị uống rất nhiều rượu, chị nói xuống ở với tôi chị thấy thỏa mái và hạnh phúc, chứ không như ở nhà bác. Gò bó, chẳng được làm những điều chị thích. Đi về đến xóm thì mọi người đã ngủ hết, trời tháng chạp tối om om, năm nay trời cũng lạnh hơn mọi năm. Phòng nào cũng đóng kín cửa, một vài phòng thì đã về quê nghỉ tết. Vào phòng tôi và chị cùng nhau đánh răng, rửa ráy. Đang đứng rửa mặt thì chị từ đằng sau ôm chầm lấy tôi, gục mặt vào lưng tôi chị hít hà:
- Hà……nhớ chồng quá, nhớ chồng quá. Yêu chồng lắm.
Miệng chị vẫn phảng phất mùi rượu phả vào gáy tôi nóng bừng. Quay lại tôi ôm ngang eo chị đẩy chị dựa vào tường tìm môi chị hôn ngấu nghiến. chị kéo áo tôi lên rồi cúi xuống hôn ngực tôi, đưa lưỡi liếm láp đầu ti tôi, tay chị luồn vào trong quần tôi mân mê cậu bé. Tụt dần xuống, liếm láp khắp bụng dưới rồi chị kéo hẳn chiếc quần sịp của tôi xuống, cậu bé bật ra chĩa về phía chị, chị đưa lưỡi liếm quanh đầu cậu bé. Tôi run lên vì sướng. Chị mút rồi lại nhả, mút rồi lại nhả cứ thế cứ thế làm cậu bé ướt đẫm vì nước miếng của chị. Kéo chị đứng dậy, đẩy chị quay mặt vào tường, từ đằng sau tôi kéo quần chị xuống, nhấm nước bọt vuốt ve cô bé rồi từ từ đưa cậu bé đi vào trong chị. Chị cong mông đón nhận cậu bé của tôi, miệng chị rên rỉ theo mỗi nhịp dập. mỗi lúc chị rên một to hơn, chị thở hổn hển:
- Em.. yêu…anh…anh…mạnh lên….ư …ư..ư.
Có lẽ chị sắp lên đỉnh. Dốc hết sức tôi nhấp thật mạnh, chị bám chặt vào tường, mông chị ngúng nguẩy theo mỗi nhịp dập của tôi. Tôi và chị lạc đi trong khoái cảm. Từng đợt từng đợt xối xả bắn vào trong chị. Quay lại ôm cổ tôi, chị hôn chụt lên má tôi rồi nói:
- Yêu chồng lắm.hihi.
Rửa ráy xong tôi và chị lên giường ôm nhau ngủ một mạch đến 9h sáng ngày hôm sau. Chị đưa tôi ra Giáp Bát bắt xe về quê. Chị hẹn 27 tết được nghỉ nếu không bận gì chị sẽ về quê tôi chơi. Lên xe về nghỉ tết, dù phải xa chị nửa tháng nhưng trong lòng tôi không một chút lo lắng, không một chút buồn phiền, có lẽ chị cũng vậy. Có chị thật hạnh phúc!
Gửi anh chị em đã quan tâm tới câu chuyện của tôi.
Trước hết xin chân thành cảm ơn tất cả anh chị em đã quan tâm, đã ủng hộ tôi trong suốt 2 tuần vừa qua.
Thành thật xin lỗi anh chị em bởi đôi khi đã làm mọi người chờ đợi.
Tôi quyết định kể lại chuyện của tôi và chị không có bất kỳ một mục đích nào ngoài việc tôi muốn được 1 lần nữa sống lại khoảng thời gian bên chị. Khoảng thời gian mà trong suốt cuộc đời này tôi không thể nào quên. Nó sẽ theo tôi đến cuối cuộc đời. Chắc chắn vậy.
Khi viết lại câu chuyện này cái tôi được đó là được sống lại quãng thời gian bên chị. Dẫu khoảng thời gian đó xảy ra rất nhiều chuyện nhưng với tôi tôi luôn coi đó là những ngày ngọt ngào nhất. Đến giờ khi nghĩ về chị tôi vẫn nhớ chị nhiều lắm. Vẫn trằn trọc nhiều lắm trong lòng. Nhưng cái mất khi tôi viết lại chuyện của tôi và chị mới thật sự là lớn. Trước khi viết lại câu chuyện này tôi không hình dung được rằng những hệ lụy của nó lại lớn đến vậy. Cuộc sống vợ chồng, chuyện gối chăn giữa tôi và vợ bị ảnh hưởng. Bên vợ mà cứ nghĩ đến chị. Ôm vợ mà trong đầu vẫn vẩn vơ hình bóng của chị. Thật sự tôi không muốn thế. Vợ tôi là một người dịu dàng, yêu chồng, hết sức vun vén cho gia đình. Chuyện xảy ra giữa tôi và chị vợ tôi không hề biết, cả những thay đổi của tôi trong thời gian vừa qua vợ tôi cũng không hề biết, nhưng tôi nghĩ có lẽ tôi phải dừng lại tại đây. Bởi hạnh phúc gia đình hiện tại mới là quan trọng. Tôi không muốn nó bị ảnh hưởng . Thời gian bên chị tôi luôn chân trọng, luôn nâng niu những kỷ niệm ấy, nhưng dù sao thì nó cũng đã là quá khứ. Tôi không muốn một ngày nào đó vì những dòng hồi ức này của tôi mà cuộc sống gia đình tôi, gia đình chị bị ảnh hưởng vì vậy xin phép anh em cho tôi dừng câu chuyện tại đây. Tại thời điểm mà tôi và chị đang hạnh phúc bên nhau sau khi vượt qua bao sóng gió. Mong anh chị em thông cảm.
Khi quyết định kể lại chuyện của tôi và chị lên diễn đàn, tôi biết nếu những người bạn, những người biết tôi thời điểm đó nếu vào diễn đàn này chắc chắn sẽ có người nhận ra nhưng tôi vẫn post vì khi đó tôi nghĩ những kỉ niệm với chị là vô cùng đẹp đẽ và đáng nâng niu. Và tôi nghĩ sẽ không bao giờ chị đọc được những tâm sự này của tôi vì tôi nghĩ chị không biết trang web này. Nhưng có một người bạn đã gửi link cho chị. Chị đã đọc hết, đọc cả những comment của mọi người.
Trước khi dừng câu chuyện tôi xin nói qua về cuộc sống hiện tại của tôi và chị:
Năm 2010 tôi lấy vợ sau 6 năm yêu nhau. Hiện tại tôi và vợ đều ở Hà Nội. Vợ tôi làm trong ngành bưu điện, còn tôi mở công ty riêng. Vì hai vợ chồng vẫn còn trẻ nên chưa hẳn là ổn định. Vẫn phải phấn đấu nhiều lắm. Còn chị. Hiện tại chị vẫn làm trong ngành ngân hàng. Cuối năm nay, qua ngày đông chí chị sẽ lấy chồng. Anh làm xây dựng. Theo khách quan tôi nhìn vào thì anh là người tốt và rất yêu chị.
“Anh, xin hãy quên đi. Cho kẻ vu quy cùng người trăm năm thề hẹn gắn bó thủy chung muôn đời”
Đây là tin nhắn chị gửi cho tôi sau khi chị đọc được những dòng hồi ức của tôi trên diễn đàn. Tôi đọc tin nhắn và hiểu tôi phải làm gì với những dòng hồi ức này. Có lẽ mọi người cũng hiểu cho tôi.
Một lần nữa xin lỗi toàn thể anh chị em. Chuyện viết dang dở, nhưng mong anh chị em hãy đón nhận nó và coi như nó đã kết thúc khi tôi và chị đang hạnh phúc. Cảm ơn tất cả mọi người – chúc mọi người luôn vui vẻ. Thân!( k e n h t r u y e n . p r o)
Chúc em hạnh phúc!
Những ngày giáp tết quê tôi vốn yên ả, thanh bình cũng trở lên rộn rã tấp lập bời những người đi học như tôi về quê nghỉ tết và cả những người làm ăn xa trở về quê sau một năm lăn lộn cùng cuộc sống. Trên tay ai cũng lỉnh kỉnh những túi quà tết, tiếng chào hỏi, tiếng cười nói mỗi khi gặp lại bạn bè, họ hàng, ai ai cũng tất bật, bận rộn nhưng vui vẻ. Năm nay bố tôi phải trực nên từ 23 tết bố tôi đã được về nhà nghỉ, 28 bố tôi phải lên đơn vị, năm nay mẹ tôi sẽ lên ăn tết cùng bố vì đây là cái tết cuối cùng của bố tôi ở đơn vị hiện tại, ra tết bố tôi sẽ chuyển công tác về HN. Những ngày ở nhà bố tôi tranh thủ sửa sang lại nhà cửa, mua sắm những thứ cần thiết cho tôi và cu Th ở nhà đón tết. Mẹ thì gói bánh sớm hơn mọi năm, còn tôi và cu Th có nhiệm vụ dọn dẹp đồ đạc trong nhà, xong việc hai anh em lại ra quán đánh đế chế với nhau. Mỗi ngày nghỉ tết là từng ngày dài nhớ chị trong cồn cào. Vậy là xa chị đã được 1 tuần rồi. Làm hết ngày mai chị được nghỉ tết, nhớ chị quá, mong chị lắm. Ban ngày có thể vì việc này việc kia và cả vì mải chơi nên tôi cũng ít nghĩ đến chị hơn, nhưng đêm đến mỗi khi đặt lưng xuống tôi lại nhớ chị cồn cào, nhớ chị nhiều lắm, nhớ hơi thở quen thuộc của chị, nhớ giọng nói nhẹ nhàng, nhớ cử chỉ dịu dàng của chị và nhớ cả những đêm đi vào trong chị… đêm nào cũng vậy tôi mượn điện thoại của bố nói là mượn để chơi điện tử nhưng thực ra tôi nhắn tin cho chị. Nhớ chị nhiều lắm, có những đêm nhắn tin cho chị xong tôi tưởng chừng như không chịu được vì nhớ chị, có lẽ tôi đã quen ở bên chị,được ôm chị được đưa đẩy chị mỗi khi đi ngủ và nó đã trở thành thói quen đối với tôi. Xa chị tôi nhớ chị nhiều lắm, mong đến ngày mai bởi hôm đưa tôi ra bến xe về quê ăn tết chị nói chị sẽ về với tôi khi chị được nghỉ. Lúc này có lẽ chỉ cần được nhìn thấy chị thôi cũng đủ để những cồn cào kia tan biến.
Sáng 26 tết đang ngồi lau lá bánh cho mẹ tôi thì có điện thoại, bố tôi gọi tôi lên nghe điện. Đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ vang lên:
- Chồng à!
- Ừ, em được nghỉ làm chưa.
- Em được nghỉ rồi,vừa đi liên hoan tất niên cùng mọi người về. Em đang ở phòng chồng này, Chồng đang làm gì thế?
- Đang dọn dẹp cùng mẹ.
- Ngày kia mẹ đi cùng bố hả anh?
- Ừ, chiều em có về đây không?
- Hihi, em định chiều về nhà chồng nhưng… ngại bố mẹ lắm. Bố có khó tính không?
- Cũng bình thường.
- Hay để ngày kia em về, được không? Mai em chở bác về quê tảo mộ, ngày kia em đưa bác lên rồi về nhà chồng. Được không? Gặp bố mẹ chồng em ngại lắm.
- Ừ… thế cũng được.
- Thế chồng có nhớ em không?
- Có. He he.
- Ừm, hihi… đắp chăn của chồng nhớ chồng quá. Ngày kia nhé.
- Ừ, ngày kia e về sáng hay chiều?
- Chắc sáng đưa bác lên rồi em về nhà chồng luôn. Chồng đừng đi đâu nhé.
- Ok.
- Thôi chồng làm gì thì làm đi. Em ngủ đến chiều rồi về nhà bác. Nhớ chồng lắm. hihi.
Cúp máy mà lòng tôi khấp khởi, ngày kia… 2 ngày nữa thôi, nghĩ đến chị tôi chỉ muốn lên xóm trọ gặp chị luôn lúc đó.
Sáng 28 tết xe cơ quan bố tôi về đón bố mẹ tôi từ sớm. Đang ngủ thì bố tôi lên gọi 2 anh em xuống nhà bố tôi dặn dò và đưa thêm tiền cho 2 anh em để ở nhà thiếu gì thì mua sắm thêm. 2 anh em mắt nhắm mắt mở ngồi nghe thi thoảng gật gù cho bố mẹ yên tâm. Bố mẹ lên xe đi tôi và cu Th lại lên ngủ tiếp. 8h sáng đang ngủ thì có tiếng người gọi cửa, 2 anh em đùn đẩy nhau xuống mở cửa cuối cùng tôi phải dậy. Đứng trước cổng là cô bé hàng xóm tên H học cùng cu Th. H sang nhờ tôi hoặc Th chở ra phố mua vài thứ. H chơi với anh em tôi từ nhỏ, nhà cách nhà tôi 3 nhà. Thực ra thì trước khi gặp chị tôi và H cũng có cảm tình với nhau nhưng cũng chỉ là thấy thinh thích thôi. Thi thoảng H viêt thư lên trường cho tôi kể chuyện học hành, thi cử ở nhà. Hoặc những hôm rỗi rãi tôi ra quán net chat với H. Lúc đó tôi nghĩ có lẽ chỉ là tình cảm và suy nghĩ kiểu trẻ con nên thực sự tôi cũng không để ý nhiều. Mở cổng bảo H vào nhà, tôi nói đợi tôi một lúc rồi tôi đưa đi, chứ Th giờ này thì chắc chẳng gọi dậy được. Vệ sinh cá nhân xong lấy xe của bố tôi đưa H đi. Ra phố H vào cửa hàng mua sắm còn tôi đứng ngoài chờ. Phố xá ngày tết tấp lập và nhộn nhịp hơn hẳn. Xe chở bia, xe chở bánh kẹo từ Hà Nội cứ lườm lượp đổ về tiếp tế cho các đại lý. Đường phố ngày giáp tết cũng đông hơn bởi những gia đình ở các tỉnh giáp Hà Nội kéo về quê ăn tết. 2 bên đường đào quất bày la liệt. Đang mải ngắm những cành đào ven đường trong lúc chờ H vào đại lý mua đồ thì chị đỗ xe trước mặt tôi.
- Anh,.. anh đi ra ngoài này làm gì thế? Mua đào à?
- Ô… sao em về sớm thế? Sao em biết anh ở đây?
- Em đang định sang đường thì nhìn thấy anh. Anh mua đào à?
- Không, anh đang đứng ngắm thôi.
- Anh chờ ai à, Th đi cùng anh không? Bố mẹ đi chưa anh?
- Bố mẹ đi rồi, anh chở cô bé hàng xóm đi mua đồ.
- Cô nào thế? Có phải cô bé ngày trước anh hay ra chat đó không?
- Ừm…
- Đâu rồi, xinh không?
- Trong kia kìa, không xinh bằng vợ anh. He he.
- Hứ, điêu. Bắt quả tang nhé. hihi.
Đang nói chuyện thì H đi ra. Chị nháy mắt tôi ra hiệu điều gì đó rồi chị nói:
- Em,em là người yêu của T à?
- Dạ… không ạ. – H thỏ thẻ trả lời.
- Chối làm gì, chị biết rồi, T nó kể về em suốt đấy. hihi.
- Dạ… không phải đâu chị ạ. Em ở cạnh nhà anh T thôi chị ạ.– H ngượng ngùng.
Tôi cắt ngang lời chị và H, nói H lên xe để đi về, chị vẫy vẫy H rồi nói:
- Em lên đây đi với chị, T cho người yêu em đi cùng chị một lúc nhé. hihi.
Tôi cười cười rồi không nói gì, tôi bảo H lên xe chị P chở, H ngoan ngoãn nghe theo lời tôi leo lên xe chị. Trên đường đi chẳng biết chị và H nói gì với nhau, đi đằng sau tôi chỉ biết 2 chị em nói với nhau nhiều lắm. nói suốt cả quãng đường từ phố về nhà tôi.
Về đến nhà, H chào tôi và chị rồi ra về. Chẳng biết khi nãy H nói gì với chị mà giờ chị cứ nhìn tôi rồi tủm tỉm cười, mắt chị ánh lên niềm vui. Hơn một tuần không được gặp chị ….nhìn chị tôi chỉ muốn kéo chị vào lòng để hít hà cái hơi thở quen thuộc và vòng tay dịu dàng của chị. Nhìn quanh nhà chị hỏi tôi:
- Bố mẹ chuẩn bị chu đáo nhỉ. Sáng nay mấy giờ bố mẹ đi hả anh?
- Chưa đến 6h xe đã về đón bố mẹ rồi. Sao em về sớm thế?
Tiến lại gần tôi rồi ghé sát vào tai tôi chị nói:
- Vì nhớ chồng quá. hihi.
Tôi kéo chị vào ghé sát môi chị thì chị đẩy ra:
- Ưm… thôi chồng. Ai vào thì chết. Th đâu anh?
- Ừ nhỉ. Chắc nó vẫn ngủ. Đêm qua 2 anh em thức trông bánh trưng cho bố mẹ ngủ để sáng nay bố mẹ dậy sớm vớt bánh. Để anh lên gọi nó dậy nấu cơm.
- Hihi, thôi anh ạ. Cứ để Th ngủ. Nhà mình có thức ăn chưa để em nấu cơm.
- Hình như có thịt gà với rau cần ở dưới tủ. Mẹ mua nhiều lắm.
Xuống bếp chị nhặt rau nấu cơm, còn tôi bóc bánh trưng. Nhìn chị vừa làm vừa hát, tôi biết chị vui lắm khi gặp tôi, lòng tôi trào lên niềm hạnh phúc, cảm giác ấm áp trong tình yêu với chị, chỉ mong sao sau này tôi và chị được về ở một nhà với nhau, được sống cuộc sống vợ chồng, được bên nhau được hạnh phúc được trọn vẹn… tôi mong nhiều lắm.
Nấu cơm xong nhìn đồng hồ mới 10h. Tôi định lên gọi cu Th thì chị bảo thôi kệ để Th ngủ, 11h thì gọi Th dậy ăn cơm. Kéo chị sát vào tôi, ghé sát môi chị tôi hôn chị ngấu nghiến, nhớ chị quá, nhớ chị nhiều lắm. Chị hé môi đón lấy môi tôi, lưỡi chị quấn lấy lưỡi tôi, quắp chặt tôi chị nồng nhiệt đón lấy những nụ hôn của tôi. Ở nhà ăn nên tôi và chị không sợ người lạ vào, nhưng chỉ sợ cu Th dậy rồi đi nhà ăn. Rời môi chị tôi bảo chị chờ tôi một chút. Chạy lên khóa cửa cổng, khóa luôn cửa nhà trên để nếu cu Th có dậy thì cũng phải ở trong nhà, coi như tôi đi ra ngoài và khóa cửa nhà. Vội vã xuống nhà ăn tôi lại quấn lấy chị, đẩy chị dựa vào tường, tôi và chị quấn lấy nhau, bao ngày nhớ nhung mong được gặp chị, tôi chỉ muốn hòa vào với chị làm một. Những nụ hôn cuồng nhiệt và ướt at, những lời yêu thương thì thầm…luồn tay vào xoa khắp cơ thể chị, kéo áo chị lên tôi vục mặt vào cặp vú căng tròn của chị rồi liếm láp, rồi mút mát… ngửa mặt lên như để cảm nhận sự đê mê chị ôm chặt đầu tôi, vày vò tóc tôi. Chị thì thầm:
- Nhớ chồng quá.
Rời vú chị tôi cúi xuống hôn khoảng bụng trắng ngần của chị, dịch dần xuống dịch dần xuống, cởi khuy quần chị kéo xuống, kéo luôn cả chiếc quần lót mà ở đáy đã nhơn nhớt vì nước của cô bé của chị ra khỏi chân chị, kéo một chân chị đặt lên vai tôi, quỳ xuống tôi nghịch ngợm cô bé của chị. Chị không rên mỗi lúc một to hơn khi tôi đưa lưỡi liếm dọc hai môi cô bé từ dưới lên trên, cô bé ướt nhẹp, những sợi nước trắng trong nhơn nhớt nối lưỡi tôi và đôi môi cô bé. Miệng chi rên rỉ kèm đó là những lời nói yêu thương dành cho tôi. Kéo tôi đứng dậy chị lại hôn tôi nồng nhiệt, môi tôi môi chị hòa vào nhau, nước miếng của tôi của chị và cả của cô bé hòa vào nhau. Hạnh phúc và ngọt ngào. Luồn tay vào trong quần tôi chị mân mê cậu bé, vuốt nhẹ vuốt nhẹ rồi mạnh dần mạnh dần, tôi lạc trong đê mê, đắm đuối theo từng động tác của chị. Gỡ hẳn chiếc quần gió của ra khỏi chân, chị cúi xuống liếm lắp cậu bé, cậu bé ướt nhẹp vì nước miếng của chị và cả chất nhờn rỉ ra từ miệng cậu bé. Chị vừa liếm láp vừa xoa khắp đùi tôi. Đê mê, khoan khoái lên đến cực độ. Đứng dậy tôi đẩy chị dựa vào tường, kéo một chân chị ngang hông rồi đưa cậu bé vào trong người chị. Chị nhắm chặt mắt, ôm chặt cổ tôi, ưỡn người lên phía trước đón lấy từng nhịp dập của tôi. Nhịp nhàng, nhịp nhàng tôi và chị đưa nhau đến cõi thần tiên, chị rên rỉ, tôi xít xoa… rồi từng đợt nhớ nhung khao khát ào ạt ào ạt bắn vào trong chị. Mặt chị đỏ hồng, mồ hôi túa ra. Nhìn tôi âu yếm, ôm chặt tôi chị xít xoa. Rời tôi ra chị vào nhà tắm rửa ráy, xong chị nói tôi mở cửa gọi Th xuống ăn cơm.
Chiều hôm đó chị cùng tôi và cu Th dọn dẹp tiếp nhà cửa, rồi tôi và chị đi ra phố mua quất, mua sắm thêm vài thứ cho tôi và cu Th rồi 5h chiều chị lên xe về nhà. Chị hẹn mồng 2 tết nếu có thể về được chị sẽ lại về thăm tôi. Bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu mong mỏi nay được gặp chị đã giải tỏa phần nào trong tôi, yêu chị nhiều lắm, thật sự tôi không muốn xa chị một giờ phút nào.
Tối hôm đó về đến nhà chị gọi điện về cho tôi. Chị nói chị hạnh phúc, chị yêu tôi nhiều lắm. Chị sẽ làm tất cả để tôi và chị được ở bên nhau. Nghe điện xong, vừa xuống ăn cơm thì H sang chơi. H cũng hay sang nhà tôi chơi lên cũng tự nhiên nhưng không biết sáng nay chị nói với H chuyện gì mà tôi thấy thái độ của H khác khác so với thường ngày. Thi thoảng tôi thấy H nhìn tôi, rồi lại ngại ngùng. Ăn xong cu Th lên nhà xem tivi, còn tôi rửa bát. Đang cất bát lên trạn thì H nói:
- Tối sang nhà em chơi đi?
- Có vụ gì thế?
- Không, nay nhà em đun bánh trưng. Rủ anh với Th sang chơi cho vui.
- Ừ, nhà em đun đêm à.
- Vâng, lát anh sang trông bánh với em nhé. Em về đây.
Nói rồi H về luôn, Tôi cảm thấy có điều gì đó làm thay đổi thái độ của H với tôi. Không biết chị nói với H điều gì. Chỉ sợ chị trêu H là tôi nói với chị tôi hay kể về H, tôi yêu H (để khai thác xem tôi với H có gì không) để rồi giờ H có thái độ khó hiểu với tôi. Chạy lên nhà bấm điện thoại gọi cho chị nhưng không thấy chị nhấc máy. Đang phân vân không biết có nên sang nhà H hay không thì cu Th trên tay cầm bộ bài đi cùng 1 cu em hàng xóm nữa rủ tôi sang đó chơi.
Ngập ngừng một lát tôi nói:
- Hai thằng cứ sang trước đi, khóa cửa xong rồi anh sang.
- Vâng, anh sang luôn nhé. Em cả anh Th sang trước đây. – Cu em hàng xóm trả lời.
Hai thằng vừa ra khỏi cửa tôi lại nhấc điện thoại gọi cho chị một lần nữa. Thật lòng tôi không muốn H hiểu lầm tình cảm của tôi. Từ ngày yêu chị, từ ngày có chị tôi chỉ coi H như một người em gái, không hơn không kém. Tôi không muốn có thêm bất kỳ chuyện gì nữa xảy ra làm chị phải lo lắng phải suy nghĩ vì tôi nữa. Những khó khăn, những thử thách những vất vả nhọc nhằn mà tôi gieo lên cuộc đời chị kể từ khi chị quen tôi đã quá đủ để chị mệt mỏi, quá đủ phiền muộn với chị rồi. Tôi không muốn chị phải buồn phiền thêm một lần nào nữa. Còn với H, thực ra thì thời gian trước tôi và H thích nhau nhưng chỉ là cảm nhận ở trong lòng, chỉ là hai người nhận thấy ở nhau có chút tình cảm, có chút quan tâm chứ chẳng bao giờ tôi hay H nói với nhau điều ấy.Và từ khi yêu chị tôi cũng không có hành động gì để H hiểu lầm, để H ngộ nhận tình cảm của tôi, vả lại năm nay cũng là năm cuối cấp của H, thực lòng tôi cũng mong H tập trung vào việc học. Không phải chỉ chuyện H để ý đến tôi mà cả chuyện nhiều cậu học cùng lớp, và cả những anh hơn tuổi H ở trong khu để ý đến H, có những người đã viết thư tỏ tình, có những người đã tặng quà H nhân dịp những ngày lễ dành cho phụ nữ, sinh nhật .v.v… có thể cũng làm em phân tâm, xao nhãng việc học. Còn buổi sáng nay, có thể chị vô tư, chị nói với H chị chỉ là chị họ của tôi, chị trêu H rằng tôi tâm sự với chị là tôi thích H, tôi hay kể về H… nhưng chị đâu có biết rằng những điều chị nói với H vô hình chung lại làm H ngộ nhận tình cảm của tôi. Chơi với H từ nhỏ tôi biết thực sự em là người ngoan ngoãn và được giáo dục trong một gia đình cơ bản, nhưng ở lứa tuổi đó em vẫn còn ngây thơ và mơ mộng nhiều lắm. Thật sự thái độ của H làm tôi khó nghĩ. Từng tiếng chuông điện thoại cứ trôi qua lặng lẽ, rồi tút..tút..tút… có lẽ chị bận việc gì đó nên không cầm máy. Dập máy xuống, khoác thêm chiếc áo, khóa cửa cẩn thận như lời bố mẹ dặn trước khi lên đơn vị đón tết tôi lững thững đi sang nhà H. Nhìn vào bếp nhà em thấy Cu Th, cu em hàng xóm cùng e vẫn đang ngồi sưởi ấm quanh nồi bánh trưng, 2 cu em ngồi châm trọc nhau, còn em vẫn ngồi nhìn chằm chằm vào đám lửa bần thần như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Bước vào sân thấy bố mẹ em đang ăn cơm trên nhà. Tôi hỏi: