Mọi người xung quanh nín thở quan sát sự việc đang diễn ra, chẳng ai dám đứng ra giúp Xu. Báo Trắng vẫn lặng yên đứng ngoài cuộc theo dõi sự việc. Tên mặt sẹo đột nhiên cười lớn.
- Ta rất thích tính cách cô em, nói thật chưa ai dám đụng vào bất cứ một tên nào trong băng đảng ta, vậy mà cô em dám..._Hắn ta ôm bụng cười một cách sảng khoái. Bọn đàn em không hiểu chuyện gì nữa nhưng thấy tên đại ca bật cười chúng cũng nhìn nhau cười.
- Chúng mày biết quái gì mà cười.
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Xu cố gắng hết sức để hiểu vậy mà càng cố hiểu thì càng chẳng biết gì hết. Hàng loạt người xung quanh đang đứng nhìn, Xu bây giờ như minh tinh ấy, được mọi người xung quanh vây quanh, có lẽ Xu cần phải thoát ra khỏi đây càng nhanh càng tốt. Chẳng hay chút nào khi đứa con gái bị một lũ lưu manh chấn đường kiểu này.
- Cô em khá đấy. Ta có thể... làm quen được không?_Tên đại ca bắt đầu ấp úng, hắn đưa tay gãi gãi lên cái đầu đinh của mình, hành động của hắn đủ để biết hắn đang thật lòng chứ không có ý trêu gẹo gì Xu. Chắc hắn đang muốn làm bạn hay một gì đó khác.
Trong đời Xu chưa bao giờ gặp một tên hết sức dở hơi như vậy, mọi người bắt đầu ồ lên kinh ngạc. Những lời tên mặt sẹo phát ra không đúng với một tên chém thuê, nhưng con người thì ai chẳng có lúc tình yêu sét đánh. Hắn ta gặp Xu và có vẻ thích ngay trong lần đầu tiên. Chắc hắn ta thích sự mạnh mẽ của Xu. Xu chẳng biết phản ứng ra sao nữa, từ chối làm hắn giận cũng chết mà đồng ý với hắn càng chết, nghĩ sao mà Xu lại đi quen với bọn đâm thuê cơ chứ, trong lúc anh Xu là công an cơ mà. Xu như bị cô lập hoàn toàn, chỉ biết than thở trong đầu, *cái quái gì thế này..huhu*..Việc đo ván hắn cũng không khó, nhưng sao thoát khỏi bọn đàn em phía sau đây, chúng đông người..Phải làm sao bây giờ. Nhìn tình cảnh Xu bây giờ mới tội nghiệp làm sao, người ta thông cảm cho Xu nhưng chẳng ai giúp. Báo Trắng chắc cũng cảm nhận được thế bí của Xu. Có lẽ nên nhanh chóng giúp Xu thì tốt hơn đứng nhìn những kẻ dỗi hơi đang tán tỉnh Xu, trong người cậu thấy bực tức và thật khó chịu khi nhìn thấy cảnh ấy. Báo Trắng nhanh chóng tiến đến chỗ Xu lôi Xu đi.
- Đứng đó làm gì thế? đi thôi!
- Ơ..!_Xu giật mình, mất thăng bằng khi bị kéo bất thình lình như vậy, tí nữa thì ngã nhào ra cùng chiếc xe.
Mọi người xung quanh e ngại cho cậu nhóc đang lôi Xu đi. Báo Trắng là tên xã hội đen của thế giới ngầm, mọi người đều biết sự lợi hại lớn mạnh băng đảng Báo Trắng nhưng tên cầm đầu luôn bí ẩn. Cậu ta ít khi lộ diện nên ít ai biết được cậu nhóc trẻ tuổi này lại là tên cầm đầu băng đảng hùng mạnh này. Bọn Cường sẹo chẳng là cái thá gì so với Báo Trắng. Tên đàn em của Cường sẹo liền chạy đến định xử lí tên nhóc vừa cướp cô gái mà đại ca chúng thích. Và sẽ là ngày giỗ năm sau của tên ngu đần kia nếu tên Cường sẹo không kịp thời ngăn lại hành động điên rồ đó.
- Sao vậy đại ca? Để em xử lí nó.
Hắn phát ra câu đó mà không hay rằng tên Cường sẹo đang dần xám mặt đi khi nhìn thấy Báo Trắng. Có lẽ hắn ta biết cậu nhóc này chính là ai. Báo Trắng quay lại nhìn bọn chúng, khẽ nhếch môi khinh bỉ những kẻ ngu ngốc không biết điều. Xu bối rối, rùng mình trước nụ cười hiểm của cậu ta, nhưng cậu ta đã giúp Xu, trong hoàn cảnh này nghe theo Báo Trắng là điều tốt nhất cho Xu thoát khỏi đám đông này. Xu dắt chiếc xe đi theo Báo Trắng.
- Đại ca.._Tên đàn em Cường sẹo lay mạnh vai hắn.
- Báo Trắng.
- Đại ca nói sao?? Hắn là..._Tên lúc nãy đòi xử lí cậu nhóc kéo Xu đi hùng hổ thế nào thì bây giờ lại run sợ gấp mấy lần , mặt trợn tròn nhìn theo bóng dáng Xu và Báo Trắng..hắn không thể thốt nên lời, không ngờ rằng cầm đầu của một băng đảng xã hội đen ngầm lại chính là một tên nhóc trẻ tuổi. Thật may cho hắn vì đã dừng kịp thời hành động tự giết mình vừa rồi.
Mọi người xung quanh không thể tin được là cậu nhóc trẻ tuổi lại có thể khiến cho bọn chúng khiếp sợ đến vậy, chắc chắn cậu nhóc đó không hề đơn giản như họ nghĩ mà là một nhân vật ngầm có tiếng nào đó có thể họ chưa biết.
Trong lúc đó, hai tên mặc bộ đồ đen đứng theo dõi những hành động của Báo Trắng. Chúng cười khẩy đắc chí, dường như đã phát hiện được điều gì đó. Và hai tên đó chẳng phải là ai khác chính là bọn Sói. Chúng đã theo dõi Báo Trắng lâu nay nhưng đều mất dấu tích, nay lại xuất hiện giữa chốn đông người mà xuất hiện một cách công khai để bảo vệ một người con gái.
- Thật không ngờ..HAHA..theo dõi chúng cho tao.._Tên đại ca khoái chí
- Vâng..thưa đại ca. Vậy còn con bé đó....?
- Đồ ngu! tao nói sao với mày? bọn chúng là gồm cả hai. Mà nhất là con bé đó, mày phải tìm hiểu kĩ cho tao...Con bé kia chắc phải có quan hệ gì đó với tên nhóc Báo Trắng.
- Em hiểu ý đại ca..
CHAP 21: VIÊN ĐẠN LẠC
.
.
Dứt lời, tên đàn em của Sói theo sát chân của Báo Trắng.
Hai người trên đường đi với nhau nhưng không ai nói với nhau câu gì, có gì đó thắt lại ở trong tim cả hai, nghẹn ngào không nói thành lời. Xu chỉ dám lặng lẽ bước theo sau Báo Trắng.
- RẦM..!!!!_Đó là điều phá tan cái không khí ảm đạm giữa Xu và Báo Trắng lúc này đây. Tất cả cũng chỉ vì một người đi trước một người theo sau, Báo Trắng đột ngột dừng lại, còn Xu thì đang lúc nhìn trời nhìn đất nhìn mây vẫn bước tiếp và thế là đâm sầm vào cậu. Xu không kịp phản xạ thì ngã ra đường, chiếc xe điện không may nằm đè lên Xu.
- Cậu có mắt không vậy?? _Báo Trắng bực mình, không dưng tự nhiên bị chiếc xe hôn đôi chân dài, in nguyên cả một vết bẩn dài do lốp xe của Xu gây ra.
- Ui da..! ai bảo đang đi đột nhiên cậu đứng lại một chỗ thế kia. Sao tôi biết được. Hic._Xu mếu máo, vẫn trong tình trạng chiếc xe đè người. Loay hoay mãi mà vẫn không làm sao đứng dậy được. Xu nhìn Báo Trắng ánh mắt cầu cứu.
- Đáng đời. Tự túc đi._Nói rồi Báo Trắng bước đến sát vỉa hè ngồi trên chiếc ghế đá gần ấy giả bộ làm lơ, quay mặt đi.
Xu tức đến phát điên được, không biết cậu ta cố ý trêu tức Xu hay không nữa. Máu trong đầu Xu bắt đầu dồn lên não rồi, nhưng không thể làm gì được, cái chân Xu đau mới làm sao, phải mất năm phút sau Xu mới thoát khỏi tình trạng xe đè người. Xu cà nhắc từng bước đến chỗ Báo Trắng, đứng trước mặt cậu, hai tay chống bên hông, hét lớn:
- Qúa đáng..! đúng là quá đáng mà.
Báo Trắng ngước mặt nhìn Xu rồi quay mặt sang nhìn ra ngoài đường, cậu cố gắng hết sức để không phát ra tiếng cười khi thấy cái bộ dạng của Xu bấy giờ. Chân thì cà nhắc mà vẫn cố làm bà chằn trước mặt cậu. Còn Xu, chắc Xu phát điên lên với cậu ta mất, muốn xì khói hết cả hai lỗ tai ra. Xu chẳng hiểu tại sao Báo Trắng lại giúp Xu hôm nay, Xu rất biết ơn cậu ta, định bụng cảm ơn cậu ta một tiếng mà giờ thì...thôi.
- Hừ..tạm biệt._Xu quay ra tiến đến với chiếc xe, có lẽ nên về nhà, đứng đây thêm phút nào thì chắc Xu sẽ ngấu nghiến Báo Trắng ra mất.
Báo Trắng vẫn không thay đổi tư thế, nhìn về phía xa, không quan tâm đến Xu. Nhưng bất chợt khuôn mặt cậu trở nên biến sắc, mắt rực lên vẻ tinh ranh của loài Báo Trắng như cái tên. Một chiếc xe máy xẹt qua đoạn đường, ngay lúc đó, Báo Trắng nhanh tay nắm lấy tay Xu giựt mạnh khiến Xu ngã xuống trên chiếc ghế đá, cậu cúi người ghì chặt lấy Xu vào lòng mình khiến cho Xu bất động hoàn toàn, Báo Trắng giờ như một tấm lưới bao quanh lấy Xu. Khuôn mặt Xu áp sát vào lòng ngực Báo Trắng, hai con tim được áp sát lại gần nhau, bây giờ Xu có thể cảm nhận được nhịp tim của Báo Trắng, rồi đột nhiên Báo Trắng rùng mình và siết chặt Xu thật mạnh khiến Xu cảm thấy đau. Chiếc Xe máy chạy qua rồi biến mất trong dòng người tấp nập. Báo Trắng nới lỏng cánh tay, khẽ hôn nhẹ lên mái tóc Xu khẽ thoảng như làn gió. Hành động vừa rồi khiến Xu bất ngờ, đây là lần thứ bao nhiêu Báo Trắng với Xu ở hoàn cảnh như hai người tình nhân vậy nhỉ? Xu ngượng chín cả mặt, đẩy mạnh Báo Trắng ra thoát khỏi vòng tay cậu.
- Tôi...Cậu...Vừa rồi là.._Xu không nói nên lời, hành động đó khiến Xu rộn ràng con tim cả lên, hình như nó nhảy múa loạn xạ trong lúc này đây.
- Cậu về đi..về nhanh lên.._Báo Trắng thở gấp, tiếng nói dồn dập thúc giục Xu.
Xu trợn tròn mắt.
- ???
- Về đi..về nhà ngay đi không sẽ không kịp._Báo Trắng nạt lớn, vừa dứt lời, Báo Trắng đẩy Xu ra xe, thúc giục Xu.
Có lẽ Xu không nên ở đây, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này. Đột nhiên bị ôm chầm lấy, rồi lại la lớn nữa là sao? Lòng tự trọng Xu bị tổn thương, Xu bực mình, giận Báo Trắng ghê gớm, không một lời chào, Xu lái xe thẳng về nhà, không ngoái đầu lại.
Cô bé chẳng hay lúc Xu vừa rời khỏi đó thì cũng là lúc Báo Trắng ngã gục xuống đất. Bất tỉnh.
---TẠI BỆNH VIỆN---
Mở mắt ra, xung quanh một màu trắng xóa, mùi ê te xọc vào mũi cậu mới khó chịu làm sao, Báo Trắng cảm thấy đau nhói ở vai. Là bệnh viện. Nhưng tại sao cậu lại ở chỗ quái quỷ là một câu hỏi đặt ra trong đầu cậu.
- Cậu chủ tôi không sao chứ?_Vện Đen có vẻ lo lắng hỏi vị bác sĩ
- Qua cơn nguy kịch, cậu ta mất máu quá nhiều, chúng tôi đã lấy viên đạn ở bả vai cậu ta ra. Cũng may là đưa đến kịp thời.
- Cảm ơn bác sĩ.
*Đạn ư?* Đúng rồi, Báo Trắng chợt nhớ ra, trước khi bất tỉnh Báo Trắng đã gặp Xu, một chiếc xe máy vụt qua, trên tay hắn cầm khẩu súng dí ngòi thẳng vào Xu, cũng may Báo Trắng kịp thời phát hiện và làm tấm đỡ đạn giúp. Cậu nhớ lại lúc đó, khẽ mỉm cười. Hoàn cảnh nguy hiểm nhưng cũng thật thú vị khi ôm người con gái đó vào lòng. *Một cô gái khờ* Báo Trắng thầm nghĩ trong lòng mình.
- Cậu chủ đã tỉnh lại. Cậu thấy sao? _Vện đen tỏ ra mừng, cất giọng phá tan suy nghĩ của Báo Trắng.
- Ai đưa tôi vào đây?
- Cậu chủ mất máu quá nhiều, cũng may tôi đã đưa cậu vào kịp thời.
- Cảm ơn.
Nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 6 giờ tối, Báo Trắng thật không ngờ cậu đã bất tỉnh trong mấy tiếng đồng hồ từ sáng đến giờ.
- Chắc cậu chủ đã đói, cậu chưa ăn gì vào hôm nay, để tôi đi mua đồ._Nói rồi Vện Đen tiến ra cửa rồi đi khuất.
Cậu tưởng chuyện sáng nay làm Vện Đen đã quay lưng với cậu, nhưng không. Hắn vẫn thế, vẫn trung thành với Báo Trắng. Vện Đen chỉ hơn Báo Trắng hai tuổi, từ nhỏ đã mất cha mẹ, chính bố cậu - Hoàng Trấn đã cưu mang Vện Đen và biến hắn thành một tên sát thủ. Về sau, Vện Đen trở thành tên cận vệ của Báo Trắng.
Báo Trắng nhắm mắt lại vẻ mệt mỏi. Nhớ lại chuyện lúc sáng, thực ra người muốn hại Xu là ai?? tại sao hắn lại làm như vậy. Thực sự khen cho tay súng lúc sáng, một tay lái chiếc xe máy lướt nhanh, một tay chĩa ngòi súng ngắm bắn, chắc hắn là một tên sát thủ có tay nghề cao. *Khoan* Trong đầu đột nhiên cậu lóe sáng lên một ý nghĩ, việc Báo Trắng bị thương tại sao Vện Đen biết và đến kịp thời? hơn nữa, một cô gái ngờ nghệch, đáng yêu như Xu tại sao lại có kẻ thù?? Hay đó là kẻ thù của chính cậu, vậy thì tại sao lại chĩa ngòi súng muốn hại Xu. *tay trái..hắn đã dùng tay trái cầm súng..Chẳng lẽ...* Báo Trắng bật người dậy, đôi mắt tinh ranh mở to, cậu đưa tay sờ vào vết thương, mặt cậu trở nên tức giận tột độ. Báo Trắng giật đứt dây chuyền nước khỏi tay mình vùng dậy bước xuống giường, nhưng lại ngã quỵ xuống đất ngay sau đó, có lẽ do mất máu quá nhiều nên mất sức. Vừa lúc đó, Vện Đen bước vào cầm theo một đống thức ăn.
- Cậu chủ?? Cậu sao thế?_Vện Đen nhanh chóng chạy đến đỡ Báo Trắng lên chiếc giường.
- Có phải chính anh?? CHÍNH ANH ĐÚNG KHÔNG??_Báo Trắng trừng mắt nhìn Vện Đen quát lớn, cậu không thể giữ bình tĩnh được nữa.
- Tôi không hiểu?_Vện Đen buông Báo Trắng ra tiến về phía cửa sổ nhìn ra ngoài.
- Bây giờ cô ấy ra sao?? Xu đâu??? TRẢ LỜI ĐI._Báo Trắng càng lúc càng mất bình tĩnh, hất tung những thứ Vện Đen vừa mua xuống cái nền trắng toát của bệnh viện.
Vện Đen quay lại nhìn thẳng vào mắt Báo Trắng, im lặng.
- Tên đó dùng tay trái để bắn, chính anh. Tên sát thủ thuận tay trái. Bây giờ thì nói đi..cô ấy đâu? _Báo Trắng cố gắng xuống giường từng bước một thật chậm rãi để khỏi ngã tiến đến chỗ Vện, bây giờ cậu chẳng khác nào một con Báo bị thương đang cố vùng vẫy trong sự giận dữ. Cậu nắm lấy cổ áo của Vện Đen hạ giọng, có lẽ cậu không còn sức để vùng vẫy nữa.
- Cô ta không sao, vì cậu chủ mất máu quá nhiều nên tôi đưa cậu đến đây gấp._Vện vẫn ánh mắt lạnh tanh không chút cảm xúc, không tỏ ra sợ sệt.
Báo Trắng buông lỏng tay ra, rồi từ từ hạ cánh tay xuống, lấy lại bình tĩnh.
- Là ông ta sai anh ư?
- Không, bố cậu không biết việc này. Là chính tôi tự quyết định.
- Tại sao chứ?_Báo Trắng nhìn thẳng vào mặt Vện Đen gằn giọng.
- Cô ta là người cản đường cho bước tiến của cậu chủ? cậu nên nhớ, cậu phải cố gắng ra sao để lấy được lòng ông bố của cậu, chẳng phải cậu luôn muốn được tin tưởng và giao nhiệm vụ bí mật đó ư? Chẳng lẽ vì một cô gái mà định từ bỏ?
- Tôi không từ bỏ. Và Xu cũng chẳng phải là người cản trở việc của tôi. Đừng bao giờ động vào người con gái ấy bất kì một lần nào nữa. Nhớ lấy. Tôi sẽ không truy cứu chuyện hôm nay.
- Vậy cậu chủ có biết việc làm sáng nay đã để lộ hành tung? Để bọn Sói theo dõi. Cậu đã để lộ điểm yếu. Còn chúng, tôi đã xử lí chúng_Vện Đen giữ giọng đều đều.
- Giết chúng?
- Không..chỉ là hù dọa mấy đường rạch mặt thôi rồi thả chúng về, giết bất kì một tên nào của bọn Sói bây giờ không phải cách hay.
Báo Trắng quay mặt đi.
- Tôi muốn về, không thể ở chỗ quái quỷ này thêm giây phút nào nữa.
- Nhưng cậu chủ....
- Ngày mai tôi còn bận phải làm Nhật Long, tôi phải tới trường. Còn nữa, đừng để bố tôi biết được chuyện này.
- Vâng..tôi hiểu..tôi xin lỗi cậu chủ_Câu xin lỗi này Vện Đen nhằm ý rằng về vụ việc hôm nay đã gây ra vết thương cho Báo Trắng, và sẽ là khó khăn trong mấy ngày tới cho việc vận động của Báo Trắng.
Báo Trắng không nói gì. Báo Trắng không muốn truy cứu chuyện đó nữa, cũng may là Xu không sao. Dù sao cũng là Vện Đen muốn tốt cho cậu, vả lại, chuyện này mà đến tai của bố cậu thì mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp, và Xu sẽ không thoát khỏi nguy hiểm.
Chiếc xe BMW lướt nhanh trên đường đưa Báo Trắng về căn hộ riêng. Về đến nhà. Xử lí xong đống đồ ăn mà Vện Đen mua trên đường về, Báo Trắng nằm vật trên chiếc giường, cậu đã khỏe hơn. Một ngày để lại nhiều kí ức cho cả Xu và Báo Trắng. Dù không nói ra nhưng Xu luôn là người mà giờ đây khiến Báo Trắng phải luôn suy nghĩ tới. Bất chợt đưa tay xọc vào túi áo lấy ra một sợi dây chuyền, là sợi dây chuyện đêm lễ hội, kí ức của cậu lại ùa về, một giọt nước mắt lăn từ khóe mắt cậu. Cậu lại nhớ đến cô bé ấy rồi.
---Miền kí ức---
Ba đứa trẻ ngồi xem phim
- Na kìa, họ có sợi dây chuyền đẹp chưa kìa..ở trong lại có ảnh nữa.._Cậu bé nhỏ tuổi lên tiếng
- Oa..đẹp xiệt..Na cũng muốn có một cái..Na sẽ bỏ ảnh của Boo vào đó..hihi_Một cô bé tết hai bím tóc trên đầu dễ thương cười tít mắt
- Boo cũng sẽ bỏ ảnh Na vào, hai bọn mình sẽ có hai dây chuyền giống nhau
- Ừ..lát bố mẹ của Na với Boo về thì đòi nha. HIHI..vui quá đi
- Thôi thôi, hai đứa mày làm ghê quá, đúng là đồ con nít._Một cậu bé lớn tuổi hơn lên tiếng trêu hai đứa nhỏ.
- Lát nữa mẹ về em mách mẹ anh trêu em cho xem..Boo nhỉ??
- Ừ..mách ai bảo anh chọc tụi em
- A .. BỐ MẸ VỀ RỒI KÌA.. _Cô bé Na chạy nhanh ra cổng ôm chầm lấy bố mẹ.
Hai cặp vợ chồng trong bộ đồng phục của người công an bước vào ôm chầm những đứa trẻ. Cậu bé Boo nhanh nhảu:
- Hôm nay bố mẹ và cô chú bắt nhiều tội phạm không??
- Nhiều lắm.!^^..Thế hôm nay Boo và Na ở nhà ngoan không nào?_Người phụ nữ trẻ xoa đầu hai đứa nhỏ.
- Chúng quấn quýt lấy nhau cả buổi sáng mẹ ơi.._Cậu bé trai lớn tuổi chen vào.
- HAHA..không khéo mai này chúng ta thành thông gia cũng nên_Một trong hai người đàn ông vỗ vai của người còn lại nói.
- Chúng ta là bằng hữu cũng là bạn tốt của nhau, mai sau trở thành thông gia thì còn gì bằng.
Câu nói đó khiến cả bốn vị phụ huynh nhìn những đứa con yêu cười lớn...quên đi mệt nhọc, nguy hiểm của công việc mà họ luôn phải đối mặt.
CHAP 22: MỘT THOÁNG YÊU THƯƠNG.
.
- Đang làm gì thế?
- Á..Trời ơi.. đã nói vào phòng em thì gõ cửa rồi mà_Xu nhíu mắt, hét um lên. Chẳng là Xu hay bị giật mình, nên cứ mỗi lần có ai xuất hiện đột ngột là Xu không giữ nỗi bình tĩnh được.
- Con bé này lạ thật..nãy gõ cửa rồi. Để ý đi đâu đấy. Sách vở thì nằm trên bàn mà mắt thì nhìn ra cửa sổ, còn tay cầm bút vẽ vẽ trên vở_Nói rồi Quốc Huy cúi người xuống xem tác phẩm nãy giờ của Xu trên cuốn vở toán._ - Chẳng ra hình thù gì cả.
- Thôi chết, vở toán của em..hic._Xu đau lòng nhìn hai trang giấy tội nghiệp bị Xu hành hạ.
- Nãy giờ ngồi nghĩ gì đấy..? Từ lúc đi ra ngoài về đến giờ, em không làm việc nào ra hồn cả, nấu đồ ăn để cháy mất, vòi nước mở dùng xong lại quên khóa, tối nay lại nấu cơm quên găm điện...
- HIC. Em xin lỗi_Xu cúi gầm mặt xuống quyển vở.
- Dạo này anh cũng bận công việc nên không quan tâm chăm sóc em được. Em phải tự học cách giải quyết mọi việc, đừng để chuyện gì ảnh hưởng đến việc học. Vài ngày tới có thể anh sẽ đi công tác đột xuất, không biết cụ thể là khi nào.
- Anh lại đi công tác à??
- Anh xin lỗi. Xong vụ án này anh sẽ nghỉ phép dài ngày ở nhà. Em lớn rồi, cũng phải học cách tự chăm sóc bản mình. Đừng ỷ lại.
- Vâng. :((
- Thôi, em học bài đi.
Quốc Huy thở dài, lo lắng cho cô em gái tính trẻ con của mình. Nhiệm vụ mà Quốc Huy đang đảm nhiệm là tất cả sự cố gắng bao lâu nay của anh. Phải khó khăn lắm Quốc Huy mới thuyết phục được cấp trên cho tham gia vào vụ án này. Cũng chính vì vụ án này mà Quốc Huy đã đến với con đường cảnh sát. *VỤ ÁN 14 NĂM TRƯỚC*
Đợi anh trai đi khuất, Xu gục đầu xuống bàn, nạm chặt tay, đấm lấy đấm để xuống mặt bàn. *Tất cả chỉ tại tên đó, hức hức. Tại hắn hết, tại hắn hết*. Tại Báo Trắng mà Xu thơ thẩn ngẩn ngơ cả ngày nay, tại hắn mà Xu mất hai trang giấy vở toán, tại hắn mà Xu bị anh mắng,...tất cả là tại hắn. Không hiểu sao mà Xu giờ đây không thôi nghĩ về Báo Trắng, không thôi nhớ đến cái ôm ấm áp của Báo Trắng (mặc dù đang mùa hè) làm tim Xu nhảy múa lung tung cho đến tận bây giờ. *Chẳng lẽ lại thích tên đó?*
Xu ngẩng đầu lên, mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, có bốn vì sao lấp lánh sáng nhất trên bầu trời, người ta thường nói, những người mà mình yêu thương lúc mất đi sẽ thành những vì sao, họ sẽ luôn theo dõi chở che cho những người thân của họ. Có hay không bố mẹ Xu đang nhìn Xu, bảo vệ chở che cho Xu, không hiểu sao Xu không có bất kì ấn tượng nào trong đầu về hình ảnh bố mẹ, Xu chỉ xem hình bố mẹ qua tấm ảnh mà anh trai Xu đưa. Nhìn lên bầu trời, lòng X