Old school Easter eggs.
Thaochip9x.Wap.Sh
Wapsite For Mobile Portal
Trang Chủ Truyện teen Tội Lỗi 2

Truyện teen Tội Lỗi 2

Truyện teen Tội Lỗi 2 - Trang 8

Xuống Cuối Trang


- Còn đau không em, anh rút ra nhé – tôi khẽ nói.
Liễu lắc đầu
- Không sao đâu, em sẵn sàng làm tất cả vì anh mà
Tôi bắt đầu nhấp, nhanh dần nhanh dần. Liễu bảo đỡ đau rồi và tôi bắt đầu nhấp mạnh hơn. Hai chúng tôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết để cố chứng minh tình cảm của tôi. Tôi nhấp được 5’ rồi rút ra khỏi người em, những dòng tinh đục ngầu chảy xuống nệm em. Sau đó tôi nằm xuống nệm và em ngồi trên người tôi, chúng tôi quan hệ thêm lần nữa rồi cùng nằm trên giường. Tôi đã thấm mệt còn Liễu vẫn còn thấy đau. Tôi hôn em để cảm ơn em về buổi tối tuyệt vời này. Nhìn từng bước đi của em hai cái mông lắc qua lắc lại trông đáng yêu đến thế. Em rót cho tôi li nước để uống và em tắt máy tính rồi chuẩn bị đi ngủ.
- Anh xuống phòng khách ngủ nhé. – Tôi nói
- Anh này, sao thế ngủ với em không được à, đàng nào cũng thế rồi mà.
Nói thế thôi chứ tôi thừa biết em sẽ bảo tôi ngủ với em. Hai thân thể không mảnh che thân nằm cạnh nhau, tôi kéo cái mền lên ngang ngực. Không biết thấy cảnh này bao nhiêu anh trường em tức điên lên nữa. Ngoài trời vẫn còn mưa, Liễu gối trên tay tôi. Liễu hôn lên má tôi, bàn tay em đang vuốt ve ngực của tôi. Với những gì đã xảy ra làm tôi không thể ngủ được, tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa, hạnh phúc hay ân hận. Tiếng nói của Liễu xé tan sự suy nghĩ của tôi.
- Anh chưa ngủ phải không!
- Chuyện gì vậy em.
- Hôm nay em cảm thấy hạnh phúc quá, hạnh phúc khi người đầu tiên của em lại là anh. Sau này có vì anh em cũng không tiếc cái gì cả. Ôi ông chồng tuyệt vời của em.
- Tất nhiên là anh hết lòng vì em rồi, cô bé ngốc của anh ạ. Nhưng...
- Nhưng gì anh..
- Nếu như sau này mình không thể đến với nhau thì sao. Lỡ như...
- Không có cái lỡ như đó đâu anh. Em tin anh, em tin vào tình cảm đôi mình dành cho cho nhau. Em tin anh sẽ lấy em làm vợ và em chỉ lấy mỗi anh làm chồng không bao giờ thay đổi.
- Nhưng nếu như...
- Không có chữ nhưng đó đâu, trừ khi anh chưa hề yêu em. – Liễu quay sang tôi nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi – Anh có thực sự yêu em hay không.
- Có..có, anh yêu em nhiều lắm chứ.
- Thế thì tốt rồi. Sau này vô trong Sài Gòn học đại học mình sẽ ở chung như thế này rồi sau đó sẽ tính tiếp. Em đang nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến nhường nào khi mặc chiếc váy cưới, được sánh bước bên anh để chào mọi người...
Tôi không muốn xé bỏ ước mơ nhỏ nhoi của em, tôi thực sự rối bời lúc này
- À, hôm nay có phải chu kì gì đó của em không?, anh sợ khi nãy...
- Thực sự anh nói làm em lo quá, mà lần đầu chắc không có đâu mà sợ, anh yên tâm đi
- Nhưng nếu lỡ như...
- Anh lại nhưng với lỡ như. Nếu như thế thì chúng ta sẽ phải công khai chuyện này sớm hơn.
- Em điên à, anh và em còn phải đi học mà. Hay là nếu có thì nên...(thực ra tôi cũng chẳng biết phá ở đâu nữa nhưng cũng nói bừa thế)
- Không có chuyện đó đâu, cùng lắm em hi sinh ở nhà chăm sóc cho con để anh đi học là được chứ gì.
Tôi không thể hiểu em đang nói thật hay nói đùa nữa. Làm sao mà không lo lắng khi xảy ra chuyện này chứ. Tôi không thể ngờ em lại hi vọng vào tôi nhiều đến thế, hi vọng một tương lai với tôi là xa với đến thế, tôi không biết phải sống như thế nào đây. chấp nhận sống với em, cố gắng xây dựng gia đình với em hay là đi kiếm một nửa thực sự của mình. Tôi thiếp đi mà không biết chuỗi ngày sắp đến sẽ đi về đâu.

Tôi bị đánh thức bởi nụ hôn của em lên má tôi, có lẽ đêm qua phần trời mưa to với lại thức khuya nên bây giờ thức dậy hơi muộn. Liễu vuốt tóc mái tóc của tôi và khẽ cười
- Mấy giờ rồi em – tôi khẽ hỏi
- Mới có 8h à, anh dậy đi.
Tôi kéo nhẹ đầu em và hôn lên môi em một nụ hôn nồng thắm, em đánh thình thịch vào ngực tôi
- Bẩn khiếp, chưa vệ sinh gì mà đã...Anh đi đánh răng đi, em thay đồ rồi chuẩn bị bữa sáng cho.

Những tia nắng ấm áp của ngày mới không đủ làm tan biến cơn mưa hôm qua. Những giọt nước vẫn còn đọng lại trên những chiếc lá, từng vũng nước đọng lại trên con đường đất đỏ lầy lội. Liễu đang chuẩn bị bữa sáng cho tôi dưới nhà bếp. Tôi đang suy nghĩ những gì đã xảy ra với tôi đêm qua, không biết đó là giấc mơ hay một cơn ác mộng, không biết suy nghĩ của em thế nào.
- Anh ăn đi nào, coi thử tay nghề của em như thế nào.
Tiếng em cất lên đưa tôi về với hiện tai, tôi ậm ừ rồi ăn vội cái bánh mì ốp la. Tôi không cảm nhận nó ngon dở như thế nào cả, trong đầu tôi vẫn vô vàn suy nghĩ về em. Tại sao tôi lại lợi dụng lòng tin của em, lợi dụng lòng thơ ngây trong trắng của em. Tại sao tôi không nghĩ hậu quả trước khi làm mà chỉ biết ân hận khi mọi việc đã xảy ra. Trong đầu tôi tràn ngập hàng ngàn câu hỏi vì sao. Tôi thực sự mến em, tôi chỉ xem em như một người em gái của mình...
- Ăn xong hai đứa mình đi chơi đâu đó nhé ở nhà buồn lắm.. – Liễu rủ tôi.
- Thôi để khi khác nhé, bây giờ anh phải về không mẹ anh lại lo.
Liễu cũng ậm ừ gục đầu, tôi hôn lên trán em một cái từ biệt rồi ra về...
Đứng trước tấm gương tôi thấy khuôn mặt tôi cũng chẳng thay đổi nhiều vậy mà trong tâm hồn tôi đã thay đổi quá nhiều. Mẹ tôi vẫn cứ nghĩ tôi như thằng nhóc ngày nào, 18 tuổi nhưng vẫn còn hôn mẹ mỗi khi ra ngoài, 18 tuổi mà vẫn đòi mẹ mỗi khi mẹ tôi đi chợ. Mẹ vẫn thường hay nói đùa tôi rằng: “lớn rồi mà như con nít ấy, thế mà cứ như con nít ấy”. Mẹ tôi chắc không bao giờ biết rằng tôi đã quan hệ với 3 người con gái, hai đứa em họ thân thiết và với 1 người bạn. Không biết bà sẽ như thế nào khi biết về sự thật này, tim tôi đau nhói khi nghĩ đến mẹ người thương tôi nhất với những hành động mình đã làm. Mẹ tôi là người khá tâm lý, hơi nghiêm khắc nhưng cũng rất dễ gần gũi. Bà là mẫu người tôi sẽ chọn làm vợ sau này. Buổi tối nay bố tôi đi nhậu với mấy thầy trong trường, mẹ tôi nói chuyện với tôi:
- Mày với con bé ấy sao rồi.
- Con bé nào hả mẹ - tôi giả vờ ngây ngô
- Thôi đi cha, cha đừng có vờ vịt với tui. Con bé bữa mẹ gặp trong bệnh viện ấy, bày đặt con bé nào..
- Thì có gì đâu mẹ chỉ là bạn bè bình thường thôi mà
- Uh, mẹ không ngăn cản. Vì ở lứa tuổi ấy chuyện rung động là bình thường nhưng nhớ là phải thực sự trong sáng không được đi quá giới hạn cho phép.
- Con biết rồi mà mẹ, mẹ nói hoài à.
- Mẹ thấy con bé ấy khá được đó, nó con của cô T. thầy K ở trường X đó mà.
Tôi tròn mắt kinh ngạc, tôi không nghĩ mẹ tôi lại biết đến thế:
- Mẹ ghê thiệt đó, đến chuyện này cũng biết.
- Bữa nay không có ba mày ở nhà nên mẹ kể chuyện này, ngày xưa cô T. (mẹ Liễu) theo đuổi ba mày mà không được đó. Thực ra hồi đó mẹ cũng chỉ nghe theo lời bà ngoại mấy chú nên mới lấy ba con chứ chưa gặp nhau nhiều. Nhưng về ở với ba con thì mẹ mới hiểu ổng hơn, nói chung là sau bao nhiêu năm chung sống thì mẹ không có gì phàn nàn ba mày chỉ có vài tật xấu thôi...
-...
-...

Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, đây là lần đầu tiên mẹ tôi kể về chuyện của 2 người. Tôi rất ngại hỏi những câu chuyện này, thì ra bố mẹ tôi không đến với nhau bằng tình yêu thật sự mà chỉ là sự sắp đặt của số phận. Không biết ngày xưa nếu bố tôi lấy cô T thì sẽ ra sao nữa, tôi có xuất hiện trên cõi đời này không, tôi có diễm phúc có một ông bố bà mẹ tuyệt vời hay không.
Đêm nay tự dưng tôi nghĩ đến Liễu nhiều hơn, đó không phải là cảm giác nhớ về người mình yêu thương mà nhớ cái cảm giác đầy đê mê ấy. Tôi rất thích cái cảm giác khi có Liễu bên cạnh, tuy không mang lại cảm giác bình yên nhưng nó mang lại cảm giác đầy sung sướng. Giờ đây chính tôi lại mong muốn gặp Liễu mỗi ngày được nằm trong vòng tay chiều chuộng của Liễu, cái cảm xúc mà trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ đến cả. Chính tôi bây giờ lại không muốn mất Liễu không muốn rời xa Liễu, cái cảm giác sung sướng ấy cứ lâng lâng theo tôi mỗi khi nghĩ đến Liễu.
Sáng hôm sau Liễu rủ tôi đi chơi vào khu X chơi. Thực ra khu này chỉ là một vùng cảnh đẹp chả ai khai thác cả nên thường thường là nơi để thanh niên tự tập lại để vui chơi. Thực ra ở ngay xã bên cạnh nhưng tôi chưa một lần đến đó bởi bố mẹ tôi bảo đó là nơi tình hình an ninh phức tạp, đâm chém nhau liên tục nghe thế nên tôi cũng ớn phần nào.
Chở em trên chiếc xe cup quen thuộc, con đường còn đọng nước của những trận mưa mấy ngày trước đó. Hai bên đường là những hàng cây rợp bóng cả đoạn dài. Lần đầu tiên đến đấy quả thật những lời nói về khu này không sai. Chúng tôi gởi xe ở một bãi xe do người dân tự dựng ra, có lẽ mấy hôm nay do trời mưa nên tôi thấy cũng còn ít người lên đây chơi. Phong cảnh ở đây thật hữu tình, những con thác, những tán cây như một bức tranh của thiên nhiên. Tôi nắm tay Liễu đi dạo quanh những ngọn đồi, thấp thoáng là những cặp tình nhân đang ngồi tâm sự trong tán cây và đôi khi tôi bắt gặp được những hành động mãnh liệt từ họ. Nhưng cũng có những thanh niên với vẻ mặt bặm trợn phì phèo điếu thuốc miệng không ngừng văng tục. Công nhận nơi đây cũng phức tạp thật.
Những tia nắng buổi sáng làm chúng tôi toát mồ hôi, chúng tôi ngồi dưới 1 tán cây trên đồi. Tuy không cao là mấy nhưng cũng đủ để thấy được dòng nước đang róc rách chảy hay một người đàn ông trung niên mồ hôi nhễ nhại đang trông xe cho chúng tôi. Có lẽ vì mùa xuân tiết trời còn se lạnh nên cũng không có quá nhiều người lên đây chơi.
- Cảnh đẹp quá em nhỉ, anh tiếc là không lên đây sớm hơn. – tôi nói.
- Anh chưa lên đây lần nào à. Nếu anh lên mùa hè thì không có chỗ ngồi tâm sự như thế này đâu.
- Em lên đâu nhiều lần rồi à
- Cũng mấy lần với nhóm bạn trong lớp, nhưng anh cẩn thận nhé bọn ở đây giang hồ lắm tốt nhất không nên làm gì chúng ngứa mắt kẻo phiền phức
- Em nay giống mẹ anh quá rồi đó, cứ xem anh như con nít không bằng.
- Thì người ta quan tâm nên mới nói trước thôi mà
Đang ngồi nói chuyện tình tứ với Liễu thì một con ma sống tới nói giọng hằm hè:
- Đại ca, có tiền lẻ không cho em xin vài nghìn coi.
Tôi nhận ra là thằng Dũng, nó là bạn học con em học của tôi (con em họ khác nghen các bác, nó ở nhà tôi học hết tiểu học rồi chuyển vào thành phố với bố mẹ). Thằng này nhỏ hơn tôi 2 tuổi nổi tiếng giang hồ khắp xã, tôi nhận ra nó chắc nó cũng không biết tôi là ai. Thực ra khi đó tôi run lắm, tôi định rút ít tiền lẻ cho nó để tránh phiền phức không cần thiết. Tôi sợ nó thấy Liễu khá xinh nhỡ nó làm liều thì khổ thân 2 đứa chúng tôi. Hình như nó nhận ra tôi, có thể ngày xưa tôi từng giúp nó ra khỏi đám lưu manh đang đánh nó nên nó cũng không muốn làm khó dễ tôi. “xin lỗi anh, tôi nhầm người” nó nói rồi đi thẳng.
- Anh quen với nó hả - Liễu hỏi tôi
- Cũng biết thôi hồi học cùng lớp với em họ anh
- Thằng đó giang hồ lắm anh biết không, tốt nhất đừng giao du với nó.
- Uh, thì anh có chơi với nó bao giờ đâu mà em phải quan tâm kĩ vậy
- À, em định cho bố mẹ em biết chuyện chúng mình, bố mẹ em khó thật nhưng mà với anh thì mẹ em rất quý đó. Mà mẹ em rất ngưỡng mộ ba anh (không biết có phải do ngày xưa không nữa)
- Thôi anh xin em, từ từ hẵng tính tới chuyện đó, chúng ta còn học hành nữa mà.
Em tựa đầu vào vai tôi, tôi có cảm giác lúc này tôi bối rối nhất. Tôi chậc kệ ra sao thì ra tôi chẳng muốn suy nghĩ nhiều làm gì để mệt đầu. Em ôm tôi và hôn lên môi tôi một nụ hôn cháy bỏng bằng tất cả tình cảm của em. Tôi cũng đón nhận nụ hôn ấy bằng tất cả tình cảm của mình (thực ra chỉ là một sự lợi dụng). Bàn tay tôi nhẹ nhàng luồn vào trong người em, tôi cảm nhận làn da mát rượi của em, bàn tay tôi len lỏi lên dần tới lớp áo con của em. Từng hơi thở gấp gáp của em phà vào trong cổ tôi, tôi rút tay mình ra khỏi áo của em và ôm em trọn vòng tay để em nghĩ rằng tôi yêu em, và nghĩ rằng tôi không giống như bao người con trai đến với em. Liễu vẫn ôm tôi, thì thầm:
- Trưa nay anh ở lại nhà em nhé, một mình em buồn lắm.
- Ủa chứ bố mẹ em đâu
- Hồi tối ông cậu em ở Long An mất nên bố mẹ em tranh thr sắp xếp đi rồi, nhà còn mình em buồn lắm.
- Thôi anh không dám đâu, bố mẹ anh la anh chết. Mà cậu em cũng có phước thật, có cô cháu gái biết cậu mất mà vẫn đi chơi thế này à.
- Thì sáng nay bố mẹ em đi sớm rồi, thực ra em cũng không nhớ nổi khuôn mặt ổng nữa, lâu quá rồi mà.
- Thôi để anh lên thăm em chứ không thể ở lại với em đâu.
-...

Trời đã trưa, tôi và Liễu xuống đồi và đi về...

Vừa về tới nhà mẹ tôi vừa khóc vừa gói ghém mấy bộ quần áo, tôi cứ nghĩ ba mẹ tôi có chuyện gì bởi từ trước tới giờ bố mẹ tôi rất ít khi xích mích với nhau. Bố tôi bảo ông tám mất vì tai nạn (ông tám là em ruột ông ngoại tôi) nên ba mẹ đi đám ra Thanh Hóa. Cô tôi vô nhà tôi ở lại chăm sóc chúng tôi ít hôm, trong tôi dâng lên cảm giác trống trải vô cùng. Ông là người mà tôi thấy gần gũi với con cháu nhất vậy mà ông trời bắt ông đi sớm quá. Chiều hôm ấy ông cậu tôi chở bố mẹ tôi và bà ngoại đi ra Thanh Hóa. Cô tôi dễ tính vô cùng, tôi xin phép cô đi chơi với tụi bạn mai mới về. Vừa dắt xe định lên nhà Liễu thì mấy thằng bạn tôi rủ tôi đi đánh bi a, tôi đồng ý mà không cần suy nghĩ.
6 giờ chiều, tôi cởi con chiến mã đến nhà Liễu, tôi tưởng tượng ra hình ảnh nóng bỏng của em đêm nay lại đêm nữa tôi sẽ có em bên cạnh. Vừa đến nhà tôi thấy 1 chiếc xe dream, tôi nghĩ chắc là anh nào đó đang theo đuổi Liễu, tôi cũng hi vọng điều đó để tôi hợp thức hóa lý do chia tay. Vừa thấy tôi vào nhà Liễu chạy ù ra:
- Sao anh bảo lên sớm mà giờ mới lên vậy.
- Anh xin lỗi do có việc bận nên không thể lên sớm được
- uh, em giới thiệu với anh đâu là Liêm và Diễm hai đứa bạn cùng lớp, tụi nó học cùng lớp với em, mà hai đứa tụi nó cũng là một cặp đó. (Liễu quay sang phía hai đứa bạn) Giới thiệu với tụi bây đây là anh của tao.
- Anh gì, anh gì, anh như thế nào mới được chứ - Con bé Diễm nhanh miệng làm tôi bối rồi

- Thì cũng như tụi bây đó.
Tôi khẽ chào hai đứa, hình như tụi nó biết tôi vì Liễu chưa giới thiệu nhưng tụi nó đã biết tên tôi rồi. Thực ra nhìn hai đứa tụi nó cũng khá hợp đôi, con Diễm cũng khá xinh nhưng không xinh bằng Liễu còn thằng Liêm trông có vẻ nhanh nhẹn hoạt bát chứ không như tôi. Thì ra Liễu rủ hai đứa nó ở chung cho đỡ buồn. Ban đầu tôi cảm thấy ngại khi có mặt hai đứa nó nên không dám thể hiện tình cảm nhiều với Liễu thế mà hai đứa nó khá vô tư thể hiện tình cảm với nhau như chốn không người. Chúng tôi dần thân nhau hơn, tôi hiểu mấy đứa nó hơn và tôi cũng thể hiện tình cảm dạn dĩ với Liễu hơn. Bữa cơm tối tuy đạm bạc nhưng cực kỳ vui vẻ, thằng Liêm cao hứng nó bảo mua bia về uống cho vui. Nghe tới bia tôi hơn ngán bởi từ nhỏ tới giờ tôi chưa bao giờ uống bia cả. 4 người mà uống hết 10 chai tôi vẫn thấy còn tỉnh táo mặc dù đầu óc cảm giác như đang ở trên mây.
Tối nay hai đứa con gái ngủ trong phòng của Liễu còn tôi và Liêm ngủ ở phòng khách. Trong đầu tôi miên man những suy nghĩ bất tận, tôi không biết mình đang nghĩ tới ai nghĩ về cái gì nữa.
- Anh ngủ chưa – Câu hỏi Liêm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Chưa, hồi nãy có uống tí bia nên tao thấy hơi mệt
- Uh, lần đầu anh uống bia hả. Chắc thầy không cho anh uống bia bao giờ đâu nhỉ.
- Uh.
- Em hỏi anh câu này nhé
- Chú mày cứ hỏi đi
- Anh có yêu Liễu thực không, em cũng nghe Liễu kể nhiều về anh. Em biết anh từ trước rồi nhưng hôm nay mới có dịp nói chuyện. Em thấy tình cảm thế nào ấy, nhìn nó không có giống như bao cặp khác
- À, có thể là tao không thích thể hiện điều này thôi, có gì đâu mà ngạc nhiên chứ
Thằng Liêm đã đọc được những suy nghĩ thầm kín trong đầu tôi, nó thấy điều này cũng không có gì là lạ bởi thực sự tình cảm tôi dành cho Liễu đâu phải tình yêu.
- Mà chú mày với Diễm quen nhau lâu chưa - tôi hỏi nó để lảng tránh câu hỏi về Liễu
- Cũng lâu rồi anh, bọn em bạn học cấp 2 đến lớp 9 bọn em mới trở thành cặp.
- Mà sao tao thấy 2 đứa tụi bây dạn quá vậy, rất vô tư đôi lúc như thế làm người khác khó chịu lắm đó
- Thực ra chuyện đó cũng đâu có gì là quá nghiêm trọng đâu anh, với lại bọn em đã tới mức cao nhất của tình yểu rồi nên cũng xem là bình thường thôi.
- Thế nếu trên trường thì 2 đứa có như thế không.
- Không có đâu anh.
- Mà tao hỏi thật nhé nếu sau này hai đứa không đến được với nhau thì sẽ như thế nào
- Em cũng không nghĩ tới chuyện đó nữa, thực sự 2 đứa rất yêu quý nhau nên em tin vào tương lai tốt đẹp
- Thì tao nói chỉ là nếu thôi mà.
- Em cũng không thể nghĩ tới cảnh đó bởi em chắc chắn nó sẽ không xảy ra
-...
Liêm chìm vào giấc ngủ để tôi chìm vào trong những suy nghĩ mông lung, trong đầu óc đang lúc này là hình ảnh nụ cười trong sáng của Liễu. Những câu nói của Liêm như một mũi dao đâm vào trái tim tôi. Tôi đã giết một cuộc đời con gái. Tôi biết mình phải làm như thế nào cả, dường như bản năng tình dục luôn cháy mạnh trong tôi, tôi muốn biến Liễu thành của riêng tôi mỗi khi tôi cần nhưng đôi lúc tôi cũng muốn chấm dứt tất cả để cả hai tìm thấy bến bờ hạnh phúc của cuộc đời mình. Cuộc đời thật trớ trêu, tôi không oán trách ai cả không oán trách cuộc đời bởi những gì hôm nay đều do tôi tự gây ra cả. Giá như, giá như...Hàng ngàn chữ “giá như” xuất hiện trong đầu tôi khi ấy, tôi chìm trong giấc ngủ với muôn vàn suy nghĩ trong đầu.
Sáng hôm nay Liễm và Diễm tranh thủ về sớm để còn đi chơi đâu đó, tôi cũng tính đi về vì không muốn hai đứa chúng tôi có khoảng không gian riêng như thế này. Liễu nắm tay tôi bảo tôi ở lại chơi với Liễu. Thực sự tôi không thể cưỡng lại sự quyến rũ toát ra từ Liễu, tôi tưởng tượng ra những gì sắp phải trải qua với Liễu. Ôi một cảm giác thật tuyệt vời. Tôi dắt xe vào nhà và đóng tất cả cửa lại. Tôi hỏi em với vẻ mặt trầm ngâm:
- Em nghĩ sẽ như thế nào nếu sau này hai chúng ta sẽ không đến được với nhau.
- Em cũng không biết nữa, em hi vọng điều đó không xảy ra bởi em yêu anh thật lòng. Em sẵn sàng làm những điều gì anh muốn. Còn anh thì sao
- Anh cũng thế, anh nghĩ điều đó sẽ không xảy ra đâu – tôi đáp lại với giọng hờ hững
- Thế thì tốt rồi, cả 2 điều không mong muốn chuyện đó xảy ra thì nó sẽ không xảy ra đâu. Chúng ta sẽ mãi là của nhau nhé, hứa với em đi anh
- Uh – tôi đáp lại với giọng buồn bã trái ngược với vẻ giọng hồ hởi của em
-...

Chúng tôi mở một bộ phim hài để xem cho thư giản, những tiếng cười của tôi và em dường như đã xua đi những suy nghĩ toan tính trong đầu. Đứng trước em đã bao nhiêu lần tôi tự nhủ sẽ cố để yêu Liễu nhưng không thể làm được bảo trong tim tôi là hình bóng người con gái khác mà hằng ngày tôi phải gặp. Tôi quay sang Liễu, tôi ôm và hôn lên môi em, bàn tay tôi len lỏi khắp người.
Hai thân thể trần truồng ôm lấy nhau ở phòng khách, có thể với em đó là tất cả là sự thăng hoa trong tình yêu còn với tôi chỉ là một nhu cầu giải quyết sinh lý. Chúng tôi hôn hít vuốt ve đủ kiểu để tạo cảm giác sung sướng cho đối phương. Liễu là một con người mạnh mẽ với em tình cảm thật mãnh liệt, em từng nói với tôi rằng “con gái thường ích kỷ, họ không bao giờ muốn chia sẻ người mình yêu cả”. Một lần nữa con chim tôi lại len lỏi vào bím em, tôi đê mê tận hưởng cái cảm giác thú vị của cuộc đời...

Đến Trang
Lên Đầu Trang
Truyện teen Tội Lỗi 2
Đọc full Truyện teen Tội Lỗi 2 tại yeugiaitri.mobi
Xem Truyện teen Tội Lỗi 2
Cập nhật Truyện teen Tội Lỗi 2