The Soda Pop
Ma Hả...Yêu Luôn,doc truyen Ma Hả...Yêu Luôn , full Ma Hả...Yêu Luôn

Ma Hả...Yêu Luôn

Xuống Cuối Trang



Hân như câm lặng khi nghe những lời Ju vừa nói.Hân ko tin vào tai mình...Nhưng tiếng sóng biển đang vỗ vào bờ rất mạnh..Hân vẫn còn nghe được tiếng sóng..Thế thì những lời Ju nói..đâu phải nghe nhầm..?.Rồi Ju xoay lưng bước đi để Hân đứng lại đó 1 mình nhìn theo.Đến khi ko còn nhìn thấy Ju nữa thì Hân như 1 người điên chạy thẳng ra biển vung tay đánh vào những cơn sóng để trút nỗi buồn đang vây lấy Hân và la lên thật to:

- A..a.a.a.a.a.a.a.a.a.a.a.a.aaaa.a.a.a.a.a.a.a.a!

Nước mắt của Hân bắt đầu rơi ra.Lần đầu tiên Hân biết khóc vì người khác.Lần đầu tiên Hân cảm nhận được giọt nước mắt của mình lại đắng như vậy hay vì Hân đang đau đớn nên mới thế?Hân ko biết.Hân ko còn đủ lí trí để biết thêm điều gì nữa...

Còn về phần Ju.Sau khi nói ra tất cả với Hân.Ju cũng ko hơn gì.Ju bước đi mãi dọc bờ biển,đi xuyên qua người này,người kia và ko biết nên dừng lại ở đâu?Nước mắt trên mặt Ju rơi ra 1 cách thầm lặng và Ju ko buồn lấy tay gạt đi.Cứ để nó rơi...Rồi bỗng 1 du khách chạy ngang qua Ju la lên:

- Có người tự tử kìa.Mau ra giúp 1 tay đi!

Giật mình,Ju quay lưng nhìn lại thì thấy có 1 đám đông đang tụ tập lại.Ju liền bay vội đến và trong đầu của Ju chỉ có 1 suy nghĩ:

- Hân ơi,đừng là cậu,đừng là cậu...!

Ju cố gắng xuyên qua lớp người đang đứng xem để vào bên trong.Người tự tử ko phải là Hân mà là 1 người khác và Hân thì đang cố gắng cứu người đó.Nhìn thấy Ju,Hân liền vội đi ra khỏi đám đông và giao lại người đó cho người khác.Hân bước vội theo Ju nói:

- Hân đã suy nghĩ rồi.Hân sẽ ko níu kéo Ju dù Hân sẽ rất đau nếu mất Ju nhưng...nhưng trên đời này có 1 thứ hạnh phúc gọi là chia tay.Nếu Ju cảm thấy như thế là tốt và chỉ cần Ju hạnh phúc thì Hân sẽ làm theo ý của Ju.

- ....!-Ju ko biết nói gì hết khi nghe Hân nói vậy.Ju dừng bước lại nhưng vẫn ko dám quay mặt lại nhìn Hân thì Hân đã bước nhẹ đến nắm tay của Ju rồi dắt Ju đi.Ju ấp úng hỏi:

- Định..định..dẫn..Ju..đi..đâu..nữa..v ??y..?

- Đi về nhà!

- Sao?

Ju ko biết Hân định làm gì nữa và cả 2 chỉ im lặng đi.Hân đi phía trước nắm tay Ju đi phía sau.Những người bình thường nhìn Hân với cặp mắt tò mò vì họ ko thể nhìn thấy Ju.Họ chỉ thấy Hân thật kì quặc.Rồi Hân và Ju đi ngang qua 1 tiệm quà lưu niệm.Hân nói:

- Ju chờ Hân 1 tí!

- Ừm!

Hân bước vào mua 1 món đồ rồi gói lại cẩn thận.Sau đó cả 2 lên xe đi về Hcm.Vừa về đến nơi,Hân lại lấy xe đạp và chở Ju đi.Ju ko nói gì,chỉ im lặng đi theo Hân.Chiếc xe đạp lướt qua mấy con phố và dừng lại ở 1 ngôi nhà màu trắng trồng đầy hoa violet thật đẹp như 1 bức tranh.Hân bước xuống xe và bấm chuông.1 người làm đi ra mở cửa và hỏi:

- Cậu tìm ai?

- Con tìm Như!

- Cậu..cậu..là..bạn..của..tiểu..thư..àh ?

- Dạ!

- Nhưng..nhưng..tiểu..thư..đang..làm..sao..m ?..

- Xin dì cứ cho con vào.Con biết Như thế nào và con chỉ muốn thăm Như 1 chút.

- ...vậy..mời cậu vào!

Hân theo người giúp việc đi lên phòng của Ju.Lúc này trong nhà chỉ có bà giúp việc,còn ba mẹ của Ju đã đi ra ngoài.Hân bước vào phòng của Ju.Căn phòng toàn màu trắng tinh khiết như nơi ở của 1 thiên thần.Bà giúp việc đi ra để Hân được 1 mình với cô chủ.Hân nhìn quanh căn phòng thật kĩ rồi đi đến bên giường.Ju đang nhắm mắt lại như 1 nàng công chúa ngủ say và chờ hoàng tử của mình.

Hân đặt nhẹ món quà mình vừa mua lúc nãy bên cạnh gối của Ju và nói:

- Cái này tặng cho Ju!

- ...!-Ju đứng bên cạnh Hân im lặng

- Hân phải về Anh với anh trai nên cứ coi như đây là món quà chia tay của Hân cho Ju.Ju hãy giữ kĩ nhé,biết ko?

Ju gật đầu nhìn Hân.Khóe mắt của Ju dường như có cái gì đó đang sắp rơi ra khiến Ju dù muốn nói gì cũng ko nên lời.Rồi Hân bước nhẹ đến gần Ju gỡ mắt kính của mình và của Ju ra.Ju ko hiểu Hân định làm gì thì Hân bất ngờ ôm lấy Ju vào lòng và đặt lên môi Ju 1 nụ hôn.Đó là nụ hôn chia tay..nụ hôn cuối cùng mà Hân và Ju trao cho nhau.Ju hiểu và Ju cũng vòng tay qua ôm lấy Hân.Hôn nhau mà cả Hân lẫn Ju đều cảm nhận được có 1 vị đắng hòa lẫn vào.Vị đắng đó chính là nước mắt của Ju và Hân.Cả 2 đang khóc...khóc..vì..điều..cuối..cùng..này..

Hân buông Ju ra và bước lùi lại.Nụ hôn đã kết thúc và mọi chuyện cũng kết thúc.Ju lấy tay che miệng mình lại để ko phát ra tiếng khóc đau nhói.Hân thì lại nở 1 nụ cười nói:

- Tạm biệt...tình yêu của Hân!

- Ko..ko..Ju..xin..lỗi..đừng..thế..Ju..ko..mu ốn..thế..!-Ju cố gắng nói trong tiếng nấc và chạy lại ôm Hân nhưng...người của Ju lại xuyên qua Hân.Ju té xuống nền nhà ko hiểu sao lại như vậy xoay lại nhìn Hân thì cơ thể của Hân bỗng phát ra 1 thứ ánh sáng màu đỏ.Thứ ánh sáng đó là cho Ju chói mắt và ko thể nhìn thấy Hân nữa.Ju ngã xuống...

....reng..reng..reng...

- Alo?

- Alo,anh àh,em về Anh!

- Hay đấy.Anh biết em sẽ về cùng anh mà.Anh chuẩn bị sẵn rồi.Tối nay mình đi!

- Oki!Bye anh!Tối gặp!

- Oki,bye,tối gặp!

Hân đặt dt qua 1 bên và ngồi nhìn mình trong gương.Trên cổ của Hân đang chảy máu rất nhiều nhưng Hân lại ko có cảm giác đau đớn.Hân lấy tay quệt vết máu và liếm.Cặp mắt đỏ ngầu ko còn chút tình cảm.Mái tóc màu đen của Hân cũng biến mất...Hân..1..lần..nữa...lại...thay...đo i??i.. ..

- Ko..ko..đừng...đừng....Ko..đừng..bỏ..Ju ..1..mình...Hân..Hân..Hâ..n...!

Ju gọi tên Hân trong cơn mê và liền ngồi bật dậy,hơi thở dồn dập như vừa mới mơ thấy 1 cơn ác mộng.Nhìn quanh căn phòng,Ju nhớ lại những gì vừa xảy ra liền bước xuống giường định đi tìm Hân thì món quà của Hân tặng Ju rơi xuống.Ju vội nhặt lên mở ra xem thì đó là 1 sợi dây chuyền hình trái tim.Bên trong là cây lá bốn cánh tượng trưng cho sự may mắn.

Ko nghĩ ngợi gì nhiều,Ju đi xuống lầu liền thì gặp bà giúp việc và ba mẹ đang ngồi dưới nhà.Vừa thấy Ju đi xuống,cả 3 ngưởi đều ngạc nhiên mở tròn mắt ko thể tin được.Mẹ Ju xúc động khi nhìn thấy con gái của bà đang đứng trước mặt mình liền khóc ôm Ju vào lòng.Lúc này Ju mới nhận ra mình có cái bóng,nhận ra ba và mẹ,cả người giúp việc đều thấy mình...Ju hơi bàng hoàng...miệng lắp bắp:

- B..a..ba..mẹ..thấy..được..con..sao...?

- Con nói gì vậy?Con có biết là con làm cho ba mẹ lo lắng lắm ko?Con bị tai nạn phải nhập viện.Các bác sĩ đều đã cố sức cứu con nhưng con lại rơi vào tình trạng thực vật ko bao giờ tỉnh lại.Cứ nghĩ chúng ta đã mất con rồi con có biết ko?-mẹ của Ju vừa nói vừa sờ gương mặt của Ju như sợ mình đang ảo giác.Còn ba của Ju thì nói:

- Ba mẹ định đưa con ra nước ngoài để điều trị nhưng con đã tỉnh lại rồi.Đây đúng là 1 kì tích.Ba phải báo cho thằng Huy biết để nó qua đây với con.

- Đúng đó,ông mau gọi cho thằng Huy qua đây đi.Chắc nó mừng lắm.Còn con thì mới tỉnh lại,con đừng đi đâu hết.Lên phòng nằm nghỉ đi,mẹ nấu canh bổ cho con uống nha?

- Ko,con..con..có..việc..gấp.Con phải đi ngay bây giờ!

Ju vụt ra khỏi vòng tay của mẹ và chạy thẳng ra khỏi nhà.Ba mẹ của Ju đều hoảng lên đuổi theo nhưng họ đều già rồi,làm sao đuổi kịp?Thế là họ liền gọi cho Huy.

- Huy đó hả?

- Dạ,là con!Sao vậy bác?

- Con Như..con Như nó tỉnh lại rồi!

- Sao?Thật ko bác?Con..con qua liền.

- Con mau đến đây ngay đi,con Như vừa tỉnh dậy đã chạy đi 1 mạch.2 bác ko thể đuổi kịp nó.

- Dạ,con đến ngay!

Huy cúp máy và chạy ngay ra khỏi nhà,phóng xe đến chỗ Ju.Còn Ju thì chạy 1 mạch đến khu chung cư tìm Hân.Leo 1 hơi lên 9 tầng,Ju mệt mỏi và vấp té trầy ở đầu gối nhưng vẫn ko dám ngừng lại mà tiếp tục chạy lên...Đến trước nhà của Hân,Ju thở hổn hển,cánh tay run run cầm nắm cửa mở ra....

Trang: « Trước 11617[18]192023 Tiếp
Trang Chủ Truyện Tình Yêu Ma Hả...Yêu Luôn
Lên Đầu Trang

Truyện Tình Yêu Khác

Vợ ơi,Chồng bị ế

Vợ ơi! Chồng bị ế Giới thiệu: Một thằng con trai được xếp vào thành phần FA, y ...

Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel

Thiên Thần Của Bóng Đêm - Black Angel ~. Black angel .~ Author : Chi Chan Tình trạng : Full ...

Truyện teen Chạm Vào Anh full

» Bạn đang đọc truyện CHẠM VÀO ANH. TRUYỆN DÀI FULL tại yeugiaitri.mobi chúc bạn onl ...

Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà - Full

Truyện teen: Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà - Full Chào các bác, em năm nay 19 tuổ ...

Xếp!Anh Là Tên xấu Xa

(Anchan: À! Tình hình là gần đây ta miệt mài nghiên cứu mấy ngôn tình hiện đại, m ...

1234...808182»